Có thể nào

Có thể nào anh đến được cùng em?
Khi nỗi nhớ chưa thành tên gọi
Khi ánh mắt chưa thể nhìn đắm đuối
Khi vần thơ chưa viết trọn thành lời

Có thể nào anh đến được cùng em?
Khi niềm đau vẫn chôn vùi trong ký ức
Khi đêm đêm giật mình anh thảng thốt
Gọi tên một người không nhắc tên em

Có thể nào anh đến được cùng em?
Khi cái lạnh vẫn khiến lòng se sắt
Khi cơn gió vẫn vô tình không biết
Mỗi độ xuân về cây lá sẽ thêm xanh

Có lẽ nào em lại muốn cùng anh
Đi tiếp nốt những con đường phía trước
Có thể hai con đường không là chung bước
Nhưng thật lòng ta vẫn muốn cùng nhau!

hond-my-hand

Hai mặt đối lập của 1 vấn đề

Cách đây đúng 1 tuần. Lần đầu tiên tôi bị công an tuýt còi vì đi ngược chiều. Trước đó, mấy hôm tôi còn đang tự hào vì chuyên gia phóng nhanh, vượt đèn đỏ và thi thoảng đi ngược chiều mà không bị tuýt. Tôi kể chuyện tôi bị phạt cho mọi người nghe và thế là một làn sóng kể xấu công an được khuấy động. Tôi cũng thấy ghét. Mặc dù ông anh trai đáng ghét của tôi cũng làm công an nhưng tôi cũng ghét. Ghét cái kiểu họ cứ thích lấy tiền rồi ỉm luôn làm thất thoát ngân sách nhà nước. Hye, mà họ không làm thế, đúng luật xe mình sẽ bị giữ mất nửa tháng ấy chứ.

Sau 1 tuần. Thực ra, tôi cũng vẫn thường xuyên đi vào cái giờ đông đúc đấy, vẫn đi qua ngã vài ngã ba, ngã tư, ngã năm gì gì đấy, vậy mà hôm nay nhìn thấy bóng áo vàng tôi lại thấy nhớ lại cảm giác hôm đó. Tôi bị tuýt. Tôi rút tiền. Tôi đưa. Anh công an cất nhanh vào bên dưới tờ biên bản rồi nói: được rồi, đi đi. Hình ảnh đó sao trái ngược với những người công an trước mặt tôi kia. Cái ngã tư này. 4 người 4 góc. 4 người bốn cây gậy. Quăng ngang, quang phải, quăng trái rồi vẫy vẫy. Chiều tối mùa đông đáng nhẽ lạnh mà mướt mát mồ hôi.

Vẫn nhớ ngày đi học, cô giáo dạy triết luôn nói về 2 mặt của một vấn đề. Cuộc sống là thế xã hội là thế.

“Dân trí” hôm nay đưa bài “Những bức ảnh đẹp nhất năm 2007”. Những bức ảnh làm tôi xúc động là:

“Một phụ nữ Hồi giáo khóc bên cạnh quan tài người thân tại lễ mai táng ngày 11/7 được tổ chức cho 465 nạn nhân Hồi giáo trong vụ thảm sát ở miền đông Bosnia-Herzegovina năm 1995.”

“Các nhân viên cứu hộ đang cứu sống một người đàn ông từ bùn đất tại Chittagong, Bangladesh ngày 12/7. Lở đất đã chôn vùi hàng chục ngôi nhà ở những quận vùng đồi quanh Chittagong và làm hàng trăm người thiệt mạng.”

“Bà mẹ người Iraq Wafaa Hussein đang cố gắng đánh thức đứa con trai 6 tuổi đã chết trong một vụ bạo lực ở phía đông bắc thủ đô Baghdad ngày 16/9.”

Có những thảm họa vô cùng tàn khắc của thiên nhiên rồi, chúng ta không thể thay đổi nó được. Vậy mà những thảm họa do con người gây ra có thể thay đổi được thì dường như những con người đó lại còn muốn gây thêm.

Đối lập với đó là bức ảnh:

“Hàng nghìn người Hồi giáo Ấn Độ cầu nguyện ở Delhi ngày 14/10.”

Những người Hồi giáo, vốn được coi là những người có luật định hà khắc nhất. Họ đưa ra những luật định đó để mong muốn con người sống tốt đẹp hơn. Nhưng họ cũng chính là dân tộc đang bị đàn áp nhiều nhất. Vậy mà trong họ vẫn dấy lên một niềm tin vào đấng tối cao. Họ vẫn đi cầu nguyện. Cầu nguyện cho chính họ, cho những người thân yêu của họ, cho dân tộc của họ và có lẽ cho cả những gì đang tồn tại trên Trái đất này. Họ vẫn khát khao được sống, sống trong hòa bình, trong hạnh phúc có thể là nhỏ nhoi với chính gia đình của họ thôi.

Ngày mai, tôi vẫn thích phóng nhanh, vượt đèn đỏ để xui xẻo bị phạt. Ông công an gặp may đó lại được tí tiền về nuôi bồ, nuôi con. Dòng người trên đường vẫn hối hả qua các ngã tư, những người công an đứng chốt đó vẫn mướt mát trong trời đông. Tổng thống Bush vẫn ký lệnh thả bom trừng phạt Iran. Những người Hồi giáo vẫn nhiệt tâm đi cầu nguyện. Cuộc sống có hai mặt đối lập như thế đấy. Tôi chắc chẳng nên Stress khi những gì tôi cố gắng ngày hôm nay vẫn chưa đạt được kết quả gì.

hai mat

Bác bảo vệ

20 năm. 20 năm kể từ ngày lần đầu tiên mẹ dẫn tôi đến trường. Chắc các bạn đều biết bài hát “Ngày đầu tiên đi học” đó. Tôi cũng chẳng nhớ rõ lắm vào ngày đầu tiên đó thì tôi có khóc hay có một cô giáo nào ra dỗ dành hay không. Tôi cũng thật chẳng nhớ gì hết. Chỉ nhớ tôi được xếp vào lớp 1B. Tôi thì thích 1A vậy là chạy sang đứng xếp hàng với các bạn 1A, nhưng rồi cô giáo vẫn bảo là danh sách tôi ở lớp 1B và đưa tôi sang lớp.

Lớp 1 trôi qua như thế nào tôi cũng không nhớ nữa. Buồn cười nhỉ? Không nhớ thì viết ra để làm gì. Có lẽ là như vậy. Rồi lớp 2 tôi được cô giáo chọn làm lớp trưởng và tiếp theo cứ thế, cứ thế. Trong ký ức của tôi thật chẳng hiểu sao tôi không thể nhớ tôi đã trải qua nhưng ngày học cấp I như thế nào, bạn bè ra sao… Chỉ vài hình ảnh đọng lại trong tâm trí tôi nhưng đa số là hình ảnh buồn nên tôi cũng không muốn nhớ chúng nữa. Bạn bè ngày cấp I vẫn nhớ tôi nhưng tôi cũng không thể nhớ ra họ là ai.

Thế đấy. Và trong số ít những hình ảnh tôi nhớ được đó là hình ảnh cây trứng gà đầu hồi nhà bác bảo vệ trường của chúng tôi. Nhà bác ngay sát trường. Có một khoảnh sân rất to và chúng tôi có thể chơi trò chơi ở đó nếu sân trường hết chỗ. Nhưng đa số tụi tôi chọn nhà bác vì ở đó có nhiều cây nên thường râm mát hơn. Đầu hồi nhà bác có một cây trứng gà rất cao. Ngày đó với 1 đứa bé con cao hơn 1 m thì cây trứng gà đó lớn lắm. Cứ ra chơi là tụi tôi 3 chân bốn cẳng chạy một mạch đến cây trứng gà đó và thi xem ai trèo nhanh và cao nhất. Và cái vị trí quán quân đó chẳng ai khác chính là tôi. Tôi thích cái cảm giác được ở vị trí cao nhất và không thể leo tiếp được nữa. Rồi chúng tôi ngồi vắt vẻo trên đó hò hét. Mặc cho bác bảo vệ đe doạ nhưng chẳng đứa nào chịu xuống. Kỷ niệm ngày ấu thơ phai nhạt dần theo thời gian.

Tôi lớn lên. Học hết cấp này đến cấp khác rồi ra trường. Tôi cũng gặp bao nhiêu bác bảo vệ nhưng trong đầu tôi cũng chẳng thể nhớ tới bác bảo vệ ngày nào. Bao nhiêu người tôi đã gặp. Bao nhiêu hình ảnh đến rồi lại đi.

Hôm qua, về thăm nhà. Ra giúp mẹ trông cửa hàng. Tôi gặp lại bác. 20 năm. Bác đã già đi rất nhiều. Đi đứng không vững vàng. Tai không còn nghe rõ nữa. Tôi nhận ra bác và bác vẫn nhớ tôi. Bác hỏi Mẹ: “cái Hà đây hả?”

“Vâng”. Rồi mẹ quay sang bảo tôi “Bác rất hay ra đây mua hàng của mẹ và hỏi thăm về con luôn. Bác vẫn nhớ một cô lớp trưởng nghịch như quỷ sứ.”

Tôi giật mình. Một cảm giác ấm áp lạ như suối nguồn đang tuôn chảy trong cơ thể tôi. Tôi không thể nghĩ, tôi không thể tin tôi lại được một người như bác nhớ tới và hỏi thăm. Với bác, mỗi năm học hàng trăm đứa học sinh ra trường và đã biết bao nhiêu khoá trong đời làm bảo vệ của bác.

Ngỡ ngàng đến suýt trào nước mắt. Tôi hiểu rằng, cuộc sống trôi nổi, tất cả như thoáng mây, như cơn gió thổi lướt qua, nhưng tất cả vẫn kịp đọng lại trong tâm trí một ai đó một điều gì đó. Có thể tôi và bạn đã từng gặp nhau. Rồi tôi và bạn chẳng thể nhớ về nhau. Nhưng một ai đó lại nhớ hình ảnh tôi và bạn. Cũng có thể tôi và bạn đã từng gặp nhau. Bạn chẳng thể nhớ tôi là ai nhưng tôi vẫn nhớ tới bạn. Hay tôi chẳng thể nhớ bạn là ai nhưng bạn vẫn luôn nhớ tới tôi.

Tôi viết bài này vì tôi muốn nói với các bạn rằng, ngày hôm qua, tôi chẳng nhớ hết ngày sinh của các bạn để chúc mừng sinh nhât, chẳng thể nhớ hết số điện thoại để chúc mừng năm mới, chẳng thể có hết id để gửi tin nhắn nhưng tôi vẫn luôn nhớ tới các bạn. Và xin lỗi cả những ai tôi không thể nhớ tới mà vẫn luôn nhớ về tôi. Tôi thật sự trân trọng tất cả vì tôi 26 tuổi, tức là tôi đã trải qua 26*365*24*60*60 giây, và mỗi giây đó tôi đã có thể gặp nhiều hơn một người. Những khoảng khắc đó đều làm nên ký ức của tôi, nuôi tôi lớn lên 26 tuổi. Và cả cuộc đời sau này nữa.

Chúc mừng năm mới với tất cả lời nguyện cầu tốt đẹp nhất.

truong

Làm mẹ

Tại chị phòng bên, 35 tuổi rồi mà không chịu lấy chồng suốt nhưng suốt ngày post ảnh em bé làm tôi cũng thích… có em bé.

Tại tự nhiên đau bụng mà lại quá mất 10 ngày rồi nên mọi người cùng phòng trêu hay là lại… có em bé.

Chẳng ai tin được là khi tôi 23 năm 1 tháng 1 tuần 1 ngày tuổi, tôi mới biết là trẻ con không phải sinh ra từ rốn. Đúng là buồn cười và không thể tin. Nhưng 100% và có vài nhân chứng có thể làm chứng cho tôi điều đó. Hì. Vài năm đã trôi qua, và qua những chuyện ngày hôm nay tôi lại thắc mắc tôi có thể có em bé được k nhỉ khi tôi vẫn…

Thực ra tôi không thích trẻ con mấy đâu. Tôi chỉ thích đứa nào xinh, đáng yêu và sạch sẽ thôi. Ngày đi học ĐH, chủ nhà tôi có 1 em bé hơn 1 tuổi đáng yêu kinh khủng. Tôi gạ cô chủ nhà cho tôi làm mẹ nuôi của bé nhưng mà k được. Rồi tôi lại gạ gẫm đứa lớn nhà cô đang học lớp 1 và đứa cháu cô đang học lớp 3 gọi tôi là mẹ. Được cái là 2 đứa nhỏ yêu quý tôi nhiều nhiều lắm. Chúng vẽ những hình vẽ ngộ nghĩnh tặng tôi. Ngày 8/3 thấy tôi k có bạn trai để đi chơi, chúng nó gạ gẫm anh bên nhà hàng xóm tặng hoa và thiệp cho tôi. Hye. Và có lẽ cảm giác tuyệt vời nhất là khi tôi đi học về, 2 đứa nhìn thấy tôi từ xa là chạy ùa ra: A, mẹ về, mẹ về… Rồi 3 mẹ con tôi long dong trên chiếc xe đạp đi ăn kem, đi ăn sữa chua và đi trèo cây trứng cá hay đi ăn trộm doi nhà hàng xóm nữa. Cảm giác được làm mẹ 2 đứa nhỏ cũng vui và cũng mệt lắm đấy.

Rồi mùa hè năm thứ 3 ĐH tôi đi tình nguyện. Tôi và một bạn nam nữa được phân công sinh hoạt hè ngay ở thôn chúng tôi ở trọ. Thôn khá nhiều trẻ con và tụi tôi khá bỡ ngỡ k biết phải làm sao với chúng mặc dù đã được học cách sinh hoạt với trẻ. Nhưng mọi chuyện đều thật tuyệt. Những buổi đầu khó khăn và gượng gạo với những trò chơi. Song, được vài hôm thì thở k ra hơi. Ai đã đi tình nguyện và được trẻ con yêu quý mới cảm nhận hết niềm sung sướng đó. Khi tôi và bạn tôi bước vào sân văn hóa, dù tụi nhỏ có đang tập mấy bài nhịp điệu do anh chị phụ trách trong thôn hướng dẫn đi nữa, thấy chúng tôi là tụi nó ùa ra như 1 đàn chim sẻ. Phải đến hơn 20 đứa. Đứa lớn 7, 8 tuổi, đứa bé 3, 4 tuổi. Đứa cao nhảy lên cổ, đứa thấp chui qua chân. Bạn chẳng thể làm gì ngoài việc để chúng muốn làm gì thì làm. Tôi và bạn nam kia bị gán gép vào nhau và chúng tôi được kéo lại gần nhau. Một lần nữa tôi được làm mẹ và người kia là bố. Hạnh phúc lắm và tưởng tượng nếu nhà mình mà đông con như thế chắc chết mất. Vì tụi tôi ở ngay trong thôn tôi sinh hoạt nên tụi trẻ thường xuyên đến khu nhà chúng tôi ở. Có lần, đội tôi có trận bóng giao lưu với thôn bên. Tôi là đội phó phải lo hậu cần cho anh em. Tụi trẻ đòi đi theo nhưng làm sao có thể để cả một đội quân hơn chục đứa đi xa hơn 3 cây số như thế được. Ai quản lý chúng? Và chúng nhất định k cho tôi đi nếu chúng k được đi cùng. Kết quả là tôi phải ở nhà và vật lộn với tụi nhỏ. Chán chơi trò chơi. Chúng thi xem ai cõng được tôi đi xa nhất. (Tôi có hơi bị quá đáng k nhỉ?) Nhưng suýt có cả trận đánh nhau vì có đứa dành lượt cõng tôi của đứa khác. Cõng chán, tôi mệt. Chúng đè tôi ra đấm bóp. Các bạn biết đấy, đứa bóp tay phải, đứa bóp tay trái, đứa chân phải, đứa chân trái, đứa ngồi lên lưng. Híc. Gân cốt tôi còn gì nữa. Vậy mà nhớ mãi. Đến bố mẹ của tụi nhỏ còn sang hỏi thăm tôi vì từ ngày có đội tình nguyện đến cái gì con họ cũng mẹ Hà. Cuối tuần, tụi nhỏ muốn đi chơi công viên ở trung tâm xã. Tôi đến từng nhà xin phép và cả 1 đội quân lại rồng rắn lên mây. Cái gì đến cũng đến. Ngày chia tay, tụi nhỏ khóc, tôi cũng khóc. Những lá thư nét chữ trẻ con đưa cho tôi. Tôi ghi địa chỉ lại một cuốn sổ tay và hứa viết thư cho chúng, hứa sẽ có lần về thăm chúng. Vậy mà tôi đã k làm được. Có lẽ tôi chỉ được cái bề ngoài. Tôi phù phiếm quá.

Tôi chưa được làm mẹ và k biết đến bjo mới được làm mẹ nhỉ? Nhưng cũng thật hạnh phúc khi có những đứa con đáng yêu và ngoan ngoãn phải không? Hiểu vì sao người ta luôn ca ngợi tình Mẫu tử.

Bụng lại tự dưng đau quá. Có lẽ… Tôi cũng mong chờ điều đó. Nhưng… Hì hì.

lamme

“Phồng” Cake

Cũng không hiểu người ta gọi đó là loại bánh gì nữa. Nó giống bánh phồng tôm bây giờ nhưng không phải rán bằng mỡ và có vị mặn mà có vị ngọt ngọt dễ chịu. Bánh đó được bán ở cổng trường nó và thi thoảng nó mua về 1,2 cái để ăn cho đỡ thèm. Cảm giác từng miếng bánh tan trên đầu lưỡi có vị ngọt làm chị em nó mê đi. Hôm đó, em được người lớn cho ít tiền lẻ. Em chưa đến tuổi đi học nên đưa hết tiền cho nó mua bánh về 2 chị em cùng ăn. Nó đã mua được 2 cái. Nó thèm lắm. Thèm không chịu được và đã ăn hết 1 cái. Còn 1 cái để giành cho em. Nhưng cái vị ngọt và miếng bánh tan trên đầu lưỡi cứ như còn nguyên đó. Nó mở cặp, bấu 1 ít bỏ vào mồm. Thật tuyệt. Nó cứ bấu tròn quanh miếng bánh, làm soao cho nó tròn đều gióng như ban đầu. Khi về đến nhà thì miếng bánh chỉ còn 1 nửa. Nó đưa cho em và vội quay đi.

– Sao hôm nay nó lại bé thế chị.

– À, dạo này người ta làm bé. Thôi em ăn đi.

Nó giật mình. Nó nói dối. Nó thấy buồn khi nhìn em vui mừng và tận hưởng vị ngọt của miếng bánh đó. Em chia cho nó nhưng nó không ăn. Nó ngượng. Nó đã ăn phần nhiều hơn vì nó thèm quá hay vì miếng bánh ngon quá. Cũng không biết nữa. Chỉ biết nhiều năm trôi qua, cảm giác xấu hổ vì ăn tranh phần em vẫn còn đó. Có lẽ vì thế mà nó không bao giờ tranh ăn với em nữa để chuộc lại lỗi lầm ngày xưa. Nhưng 1 lần sai đã khắc ghi vào tâm khảm nó. Bạn đã bao giờ làm sai điều gì và giờ vẫn day dứt mãi dù mình đã cố gắng sửa chữa. Làm sai và biết sửa là điều đáng quý, nhưng đừng sai để không phải sửa thì tốt biết bao. Song có gì là trọn vẹn đâu. Cố gắng đến tốt nhất, sửa chữa đến tốt nhất, tha thứ đến tốt nhất những sai lầm của người khác cũng như của mình để lòng mình được thanh thản bạn nhé.

banh-phong-son-doc

Chợ Hoa

Vô tình mở một trang Web trong đó có bức ảnh “Chợ hoa ngày Tết”.

Chẳng biết từ bao giờ, người dân Thái Nguyên có cụm từ “đi chơi chợ Hoa”. Ngày 30 Tết là ngày hội của hoa Tết. Nơi quảng trường Thành phố, ngày thường vắng vẻ là thế mà mỗi dịp sát Tết lại nhộn nhịp với chợ hoa. Hoa, cây cảnh, quất đủ các loại các màu sắc được tập trung về đây bày bán. Tôi thích nhất là khu vườn đào: có từ đào rừng màu hồng nhạt để dáng vẻ tự nhiên, hay có những cái gốc cổ thụ thật lớn đến đào Nhật Tân mang lên từ HN với các kiểu dáng được tạo thế kỳ công. Mấy năm nay đã du nhập thêm cả mai vàng mang từ TPHCM ra và cả những chậu Lan Đài Loan kiêu sa. Chúng như đang cố gắng khoe sắc đẹp nhất để được gia chủ nào đó mang về nhà trưng trong nhà mình vào dịp Tết.

Chị em tôi cũng có thói quen đi chơi chợ Hoa. Nếu đi mua thì phải đi từ ngày 29, nhưng nếu đi chơi thì đi vào ngày 30. Hoa đủ màu sắc. Người đông chen lấn với quần áo cũng đủ màu sắc. Chợ Hoa sẽ đẹp hơn, hương sắc hơn nếu thời tiết dịp Tết rét hơn. Năm nay, k còn được nghỉ sớm như ngày đi học. Nhưng chắc là tôi vẫn giữ thói quen đi chơi chợ Hoa. Và sẽ có mẹ đi cùng nữa. Mọi năm, cửa hàng phải bán phục vụ Tết đến tận 8h tối, có hôm là 9h tối mới được nghỉ. Mẹ thích đi chơi chợ Hoa nhưng chẳng thể bỏ cửa hàng lại đó và luôn dành phần đó cho 2 chị em tôi. Giữa cảnh chợ hoa rực rỡ vui vẻ đối nghịch với cảnh với mẹ tất bật bên sạp hàng. Chạnh lòng. Nhưng thói ham chơi của tuổi trẻ lại quên hết. Bắt đầu từ năm nay, 2 chị em đều đi làm. Cửa hàng phải trả lại. Mẹ k còn phải bán hàng ngày 30 nữa. Thu nhập có kém đi. 2 chị em bảo sẽ mừng tuổi mẹ đủ số tiền mẹ bán ngày 30. Mẹ cười: k phải về xin là tốt rồi. Mà cũng thật. Đến giờ trong túi cũng chỉ còn đủ tiền ăn đến Tết. Đó là dè xẻn đó. Híc. Nghèo. Thấy mình vẫn giàu hơn rất nhiều người. Nhưng chẳng thể đem lại niềm vui cho mẹ lại thấy buồn.

cho hoa

Nhớ

Nỗi nhớ nào
Làm cồn cào con sóng
Biển mênh mông
Mà sóng vẫn tìm bờ
Ôm bờ cát
Sóng dịu dàng khẽ hát
Nhớ về em
Nhớ, nhớ lắm, cát ơi!

Nỗi nhớ nào
Cồn cào nơi tim anh
Cháy bỏng
Muốn lắng sâu
Mà không thể
Vẫn dâng tràn
Như con sóng
Muốn tan mình trong biển lớn
Mà vẫn tìm về bên em
Ru bờ cát êm đềm./.

6

Chiếc phong linh

Tiếng chiếc phong linh
Leng keng
Gió mùa đông bắc!
Chút gió lạnh đầu mùa
Khiến lòng buồn se sắt
Trời hôm qua còn nắng
Hôm nay bỗng có gió
Lòng hôm qua còn lắng
Hôm nay bỗng có sóng
Con sóng nhẹ lao xao
Như chút lạnh mơn man
Của gió đông bắc đầu mùa
Chuyện tình yêu
Không ai biết trước
Em nhớ anh
Em cũng không biết trước
Anh như chiếc bình
Đựng đầy những vui buồn của em
Hay như chút gió mùa đông bắc
Thổi qua chiếc phong linh đời em
Leng keng!
Se sắt!
chiec phong linh

Ha` Noi mua, Thai’ Nguyen mua!

70 km tu` HN ve` TN. Quang duong do’ khong phai la` qua’ dai` nhung cung khong ngan’. Troi` dang giai doan chuyen mua`. May’ hom vua` roi` da co’ 1 dot lanh. Cai’ lanh se sat’ khien’ con nguoi` ta de yeu’ long`. Chieu` qua thi` nang 1 chut’. Nhung sang’ nay thoi` tiet’ lai khac’ han. Oi, oi, va` lac’ dac’ mua. Ha` Noi mua. Thai’ Nguyen mua. Nhung hat mua lat’ phat bay dap qua khung cua” kinh’ xe oto. Het’ duong cao toc’ la` re vao` Soc Son. Het’ Soc Son, qua cau` Da Phuc la` den’ dat’ TN roi`. 70km ma` bao nhieu nga re~, bao nhieu nga ba, bao nhieu nga tu, bao nhieu cau`. 70km ma` luc’ la` duong cao toc’, luc’ la` duong quoc lo, luc’ la` duong tinh” lo. No’ ngam nghi. Mien man voi’ nhung cam” xuc’. Con nguoi` ta roi` cung song duoc khoang 70 nam. Trong 70 nam, bao nhieu vui, bao nhieu buon`, bao nhieu thanh` cong, bao nhieu that bai. Roi` bao nhieu nga re nua, neu’ chon con duong nay`, se tu` bo” con duong kia. Co’ the se lai chang den’ dat’ Thai Nguyen ma` ve` Phu’ Tho, hay tham chi’ quay nguoc lai Ha` Noi. No’ khe cuoi`. Xe da lan banh’ qua cau` Da Phuc’ roi`. Va` tham chi’ co’ rat’ nhieu` dong` song chan’ ngang cuoc doi nua. Co’ nhung cay cau` bac’ qua, nhung co’ nhung cay cau` do tu min`h tao ra va` di 1 minh` nhu ve` tren ong ba` no’ chang han. Hi`. Cuoc song’ la` vay, va` von’ sinh ra la` vay. Con nguoi` la` vay, von’ sinh ra la` vay. Nhung no’ van mong rang` du` di theo con duong` nao`, di khap’ neo nao`, noi dung` chan cuoi’ cung` van la` que huong Thai Nguyen cua no’, duoc ve ben me, ben cha, ben nhung nguoi` than va` ban be` cua no’.

mua

Vô tình

Có một chiếc lá

Vô tình

Rụng trước hiên nhà

Có một tia nắng

Vô tình

Xuyên qua

Chiếc lá úa đỏ

Có tia nắng

Bỗng trở lên rực rỡ

Có một chàng trai

Vô tình

Qua ngang cửa

Cô gái giật mình

Tình yêu đến tựa mơ.

chiecla