Lạnh. Mưa. Nắng. Và xương rồng.

Sớm nay mưa. Không nhiều nhưng cũng đủ làm ướt đường. Những tưởng sẽ mưa nữa và lạnh hơn, nhưng đến trưa trời lại hửng nắng. Cái nắng hanh hao, vàng nhạt trong cái tiết trời se lạnh này thật là lý tưởng nếu được ngồi sau xe ai đó.

Sáng nay, lúc đang trang điểm để đi làm, bác chủ nhà lại nói: “Trông xinh xắn thế này mà chẳng ai yêu. Mà công nhận cháu chay tịnh thật đấy, chẳng chịu đi đâu, tối thì phải đi chơi đi chứ, thấy thằng nào được được thì tấn công mạnh vào. Thôi, yêu luôn thằng Tiến nhà bác đi. Nó cũng khen mày đấy, nhưng sợ mày chê.” “Bác vui tính thật đấy. Bác cứ xúc tiến anh Tiến đi. Hì hì.”

Dắt xe ra cửa. Khẽ cười vì câu nói của bác nhưng cũng bất giác buồn. Buồn vì trời sáng nay mưa hay vì lý do gì? Chẳng thể hiểu, chẳng thể giải thích nổi.

Thực chứng: một vết thương lớn thường khó liền, và khi đã liền, thì chỉ một xây xát nhẹ cũng đủ làm nó bung ra, bật máu. Vết thương đó có phải là lớn? Đọc “Ý, tình, thân”, Đại đức Thích Trí Siêu khuyên hãy quên đi con ma quá khứ. Mình đã quên rồi đó chứ. Không muốn nó ảnh hưởng đến mình. Nhưng Ý là vô hình và Thân đâu có kiểm soát được.

Mình yêu vào mùa đông ấy. Chia tay vào mùa đông sau ấy. Mùa đông cứ mang anh đến, mang cảm giác hạnh phúc có bờ vai nương tựa rồi lại mang cả cảm giác trống vắng, tê buốt gió mùa đông bắc, hanh hao nắng mùa đông khi anh đi. Giấc mơ vỡ òa đong đầy nước mắt. Vết thương vỡ òa, không có máu mà đau xót.

Cuối thu. Một cơn mưa bóng mây lạ. Anh xin được làm lành tất cả. Xoa dịu tất cả. “Anh không thể đâu.” “Anh có thể”. Lời nói trong như bầu trời mùa thu. Hương hoa sữa. Cái se lạnh. Cái nắng hanh hao. Nhưng bản chất vào đông là sẽ lạnh. Thực chứng: vết thương chưa lành sẽ càng đau xót nếu vô tình chạm phải. Anh không thể làm ngơ trước những giọt nước mắt và thổn thức khi em bảo đó là do trời mùa đông, do hoa sữa, do cái lạnh, do cái nắng.

Em đa cảm quá. Em yếu đuối quá. Hay em không vượt qua được chính bản thân? Em bề bộn với đống sách giáo lý Phật giáo, Lão giáo đi tìm căn nguyên vấn đề của chính mình. Em bộn bề với thông tin kinh tế, thị trường, xã hội để phục vụ cho công việc của mình. Tất cả không có mùa đông trong đó. Biết rằng, sáng nay trời mưa nhưng ban trưa trời lại đang nắng. Cây xương rồng vẫn sống và lại sắp nở hoa.

xuong rong

Tiếng chim hót trong bụi mận gai

(For me – viết khi bị thất tình :D)

Em gục đầu
Ngủ vùi trong dĩ vãng
Quên tháng ngày
Ồn ã

Nơi bụi mận gai
Có tiếng chim
Đang căng lồng ngực hót
Bụi mận gai
Xiết chặt
Chẳng buông tha

Con chim nhỏ
Mệt nhoài
Tìm hoài nơi lối ra

Câu chuyện tình
Đẹp như một bức tranh
Nhưng nước mắt
Xóa tan
Những mảng màu dang dở

Tiếng hót yếu dần
Một vệt máu
Loang trên khung tranh
Loang trên khung tranh
Thắm đỏ
Nhói đau

Em giật mình
Dĩ vãng – hư vô
Con chim không còn hót nữa
Còn lại một mảng màu
Thắm đỏ
Loang trên khung tranh./.

Chim hot

Mẹ viết cho con gái yêu của Mẹ

(Thay mẹ viết bài này cho mình. Hì hì. Mẹ ơi! Con đã tìm được người dành cho con rùi. Hôm nào, con sẽ dẫn về nhà để mẹ duyệt nhé. )

– Mẹ! Mẹ! Hu hu.

– Con sao thế nay! Bỏ tay mẹ xem nào!

– Đau! Đau!

Gì thế này? Mệt vết máu đỏ loang trong khung mắt đen huyền đó. Con bé có đôi mắt đẹp, sáng rực như hai vì sao. Mỗi lần cho bú, mắt con bé nhắm nghiền, hàng mi đen dài mà không cong, nhấp nhấp. Miệng khẽ cười vì no, con bé mở đôi to đôi mắt.

– Ôi, ma! Rồi tôi vứt phịch con bé sang lòng bà ngoại ngồi gần đó.

– Cái con này, con mày chứ con ai mà lại gọi con như vậy.

– Nhưng con sợ. Mắt nó sáng quá.

Vậy mà, giờ đây, trong khung mắt đen huyền đó, 1 vệt máu đỏ. Liệu con có làm sao không? Tôi lo lắm. Con bé mới có 1 tuổi rưỡu thôi mà. Còn cả tương lai của nó ở phía trước. Nếu mắt nó làm sao thì biết làm sao đây. Ôm con vào lòng và khóc. Cũng chẳng mắng những đứa trẻ chơi cùng k cẩn thận nữa.

– Con nín đi mà! Đừng khóc nữa. Mẹ xin con đấy! Con càng khóc càng đau.

Con bé nghe lời, ngoan ngoãn không khóc nữa.

25 năm về trước thì làm gì có thuốc gì đâu. Đi tìm thuốc, xin được viên Tetaxilin, tối về rắc nhẹ vào mắt con bé hy vọng là nó khỏi. Nhưng gì đây? Sáng hôm sau, mắt con bé xưng húp.

Tôi khóc. Nhưng vẫn nói với con:

– Con không được khóc nhé. Càng khóc mắt càng đau và càng k thể chữa khỏi.

Con bé cũng ngoan ngoãn nghe lời.

1 tuổi rưỡu. Con bé lấy bệnh viện là nhà. Tự đi tiêm thuốc. Tự uống thuốc. Tự ăn cơm. Tối, tôi mới có thể rời việc cơ quan để vào với nó. Bố nó ở xa, không thể biết hai mẹ con phải tự xoay sở như thế nào. Tôi k muốn bỏ con để bị trách là người mẹ tồi. Nhưng cũng k thể bỏ việc vì sẽ lấy gì để sống. Cũng chỉ tại ai cũng nghèo quá. Đất nước mình nghèo quá.

Sinh em bé. Nó được gửi về nhà ông bà. Các cậu mợ đều bận, ông bà cũng bận. Con bé hơn 2 tuổi, lũn cũn kéo theo 1 cành tre lẽo đẽo theo bà ngoại. Bà dừng ở đâu là nó cũng dừng lại đó. Thi thoảng bà bế nó vào lòng dỗ dành. Cảm giác k giống mẹ, nhưng có người ôm vào lòng là một điều tuyệt diệu nhất đối với nó rồi. Rồi mắt lại tái phát. Ông bà lại phải gửi nó về. Lại lấy bệnh viện là nhà. Tự đi tiêm thuốc. Tự đi uống thuốc. Tự ăn cơm.

Hành trình đó kéo dài cả tuổi thơ của con bé. Vậy mà, tôi chưa thấy 1 đứa bé nào bản lĩnh như nó. Năm nào đôi mắt ấy cũng tái phát lại 1 lần, mỗi lần không dưới 1 tháng. Đôi mắt sáng như sao giờ đã k còn đen nhánh, k còn sáng rực nữa, hàng mi dài đã bị rụng bớt lớp ngoài đi. Thương con, nhưng con bé thì bướng, không đánh thì không được mà đánh nó lại khóc, mắt nó lại đau. Nên kèm theo những nhát roi là những câu: cấm khóc, càng khóc càng bị đánh. Có lẽ bạn sẽ nghĩ tôi là người mẹ tồi, nhưng tôi cũng đau lắm, khóc nhiều lắm. Và cũng vì những câu nói đó, dần con bé trở nên gan lì: đánh không khóc. Và tôi cũng không bao giờ thấy nó còn khóc trước mặt tôi từ ngày nó lớn hơn 1 chút. Vậy mà, nhiều hôm, vì một câu mắng, sáng dậy đã thấy cái gối của con bé ướt đẫm.

Càng lớn, số thời gian đau giảm đi. Song cũng có lần, nó đau không đúng dịp. Đó là năm nó học lớp 9.

– Mẹ à, con thấy tức mắt quá. Con đi ngủ sớm đây. Mai là kỳ thi HSG Tỉnh rồi. Con sẽ phải cố để con được vào vòng Qgia nữa.

– Uh, ngủ sớm đi con.

Sáng.

– Mẹ ơi. Mắt con. Hu hu.

– Sao thế này? Mẹ đã bảo rồi. Học ít thôi. Thôi, ở nhà. Không đi thi nữa.

– Không. Chỉ còn vòng này thôi. Con sẽ vào được vòng trong. Mẹ cho con đi.

– Thôi, em để cho nó đi. Chồng tôi nói. Anh sẽ đưa và đón nó về rồi đưa vào bệnh viện ngay.

Tôi lấy kính và lấy tấm khăn che bụi cho bên mắt đau của nó.

– Con thi tốt nhé!

– Dạ. Mẹ yên tâm.

Cùng với kết quả vào vòng QG là 1 tuần nằm viện của con bé. Không được học nhiều, song con bé vẫn vui và cố gắng nhanh khỏi để còn tham dự kỳ thi mà nó mơ ước. Lần này, bác sỹ trưởng khoa nói là có một thứ thuốc mới mà bác đang nghiên cứu cùng 1 số đồng nghiệp. Con bé được sử dụng trước. Nằm trên bàn tiêm:

– Nào, cháu mở mắt to nhé. Như kiến cắn 1 chút thôi. Cháu nhìn lên bóng điện ở trên đi.

Thứ hóa chất đó giúp mắt của con bé mau khỏi hơn. Và đôi mắt của con bé cũng bớt sáng hơn, bớt đen huyền hơn.

Đến năm 2000, VN đã có 1 thứ thuốc nhập từ Anh quốc, và nhờ có thuốc đó, số lần tái phát giảm đi rất nhiều. Kể cũng lâu rồi, chưa thấy con đau lại. Cảm ơn trời. Nhưng giờ một bên mắt nó yếu lắm. Vậy mà nói thế nào cũng không nghe. Suốt ngày chỉ chúi mắt vào cái máy tính thôi.

Nhà có mỗi hai đứa con gái, đứa em học ở nhà rồi. Chỉ có nó là xa nhà. Nhưng mà tôi thấy yên tâm vì sự bản lĩnh của nó. Học xong đại học, nhất quyết không chịu về nhà vì xin việc mất nhiều tiền quá.

– Bố mẹ cho con đi học cao học nhé. Số tiền bố mẹ xin việc đó cho con đủ học xong mà. Học xong con sẽ tự đi xin việc.

Muốn con ổn định, nhưng đất không chịu trời thì trời phải chịu đất thôi.

– Con sẽ cố học để được chuyển tiếp.

Rồi học. Nhưng số mệnh hay là lý do gì? Con bé bị đau đầu.

– Mẹ àh. Con đau lắm. Không biết vì sao nữa.

– Học ít thôi.

– Con học ít rùi mà. Dạo này toàn đi chơi với người yêu thui. Hì hì.

– Thế sao còn đau, hay là mót lấy chồng.

– Hì.

Đón con bé về nhà 1 thời gian.

– Mẹ à. Sắp đến kỳ thi rồi. Con xuống thi đây.

– Nhưng đầu con đau thế mà.

– À, con khám phá ra một điều: con chỉ cần buộc chặt cái khăn quanh đầu là đỡ đau nhiều lắm.

– Nói không nghe gì cả.

Rồi con bé vẫn đi thi bằng được. Và về nhà hý hửng khoe con thủ khoa đợt này rồi nhé. Bao nhiêu người phải chép bài của con đó. Hì hì.

– Thôi, ko đi học nữa. Bố mẹ xin việc rồi.

– Không. Con vẫn đi. Bố mẹ không cho con vẫn đi. Con nghỉ ở nhà 5 tháng rồi. Con thấy khá nhiều rồi.

Và đất không chịu trời thì trời phải chịu đất. Mãi về sau, khi con bé đau không thể chịu đựng được, mới lại gọi về cho bố mẹ.

– Con đã tự đi chụp cắt lớp, điện tim, điện não đồ rồi mà không khỏi bố mẹ àh.

Thì tôi mới lại biết nó vẫn âm thầm chịu đau. Con bé bản lĩnh thật.

– Con đi tập Yoga, và thấy khá hơn nhiều, không đau nữa mẹ àh. Nó lại gọi điện về khoe.

– Uh. Thế là tốt. Cố gắng ăn vào cho béo. Thế được bao nhiêu cân rồi?

– Mới 42 kg thôi. Mẹ chàng lại chê con gầy quá. Out rồi mẹ àh.

Con bé lại cười. Lần nào cũng vậy, chia tay người yêu mà như không. Nhưng chỉ có tôi biết, nó gác máy là thể nào cũng ngồi khóc. Giờ nó chủ quan rồi, có thuốc nên nếu có đau mắt nó lại tra ngay. Thế đấy.

Hạnh phúc khi có một đứa con gái bản lĩnh như vậy. Nhưng giờ 27 tuổi rồi, nó vẫn nhăn nhở:

– Mẹ đừng bắt con lấy chồng mà. Con sẽ lấy, mẹ đừng giục, nghe sốt ruột lắm. hi hi.

– Uh, không mau lên. Rồi không có anh nào rước đi, lại ăn báo cô trong nhà ý.

– Dạ rùi. Mẹ yên tâm. Con gái mẹ cơ mà.

– Thôi xin cô! Con gái mẹ mà ế đến giờ àh?

– Dạ rùi.

Rồi lại líu lo hát. Tôi khẽ cười. Không phải chỉ vì tôi có một đứa con gái bản lĩnh mà rất yêu đời và lạc quan. Cuộc sống sẽ còn rất nhiều khó khăn ở phía trước con gái àh, nhưng mẹ tin con sẽ vượt qua tất cả, rồi con sẽ tìm được người yêu thương con như con từng mơ ước.

– Mẹ cười gì con thế? Con hát k hay àh? Để con chuyển bài khác. Hì hì.

viet-cho-con-buoc-vao-tuoi-doi-muoi

Viết cho Ngố và Ngốc

Ngố àh, giờ này mày đang làm gì nhỉ? Hì, bằng ngần này mà tao còn gọi mày là Ngố nghe ngộ ngộ nhỉ? Hay tao gọi mày là Gà già như có lần tao đặt biệt danh cho cả 1 loạt những đứa sinh năm con Gà ý. Hì hì. Chẳng hiểu sao, mình sinh năm con cún mà toàn chơi với tụi năm Gà. Nào là Gà Già, Gà Hoa Mơ, Gà Mái mẹ, Gà Trống choai… Hì. Nhưng thui, tao sẽ gọi mày là Ngố như vẫn gọi để cuối entry này tao sẽ viết về 1 tên Ngốc nữa. Hì hì.

Mày ạh. Mùa hè đã sang thật rùi nhỉ? Những cái nắng chói chang, rát mật trên đường, nóng bỏng. Hôm trước về trường, bằng lăng đã tím dọc các lối đi. Tao ghét cái màu tím ấy. Nó làm tao đau nhói. Mà sao trường mình lại trồng toàn bằng lăng cơ chứ, rõ là lắm. Chẳng có mấy cây phượng cả, mà tao thì lại thích cái màu đỏ mãnh liệt ấy, hừng hực như khí thế, căng đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ. 2 đứa ở cùng nhau, khác nhau 1 trời 1 vực. Đứa thì ngoan hiền, như người lớn, đứa thì lách cha lách chách như trẻ con, đứa thì chăm, đứa thì lười vậy mà ở với nhau tới gần 4 năm lận. Mãi để khi nhận đề tài mới chịu xa nhau. Nếu còn đi học, giờ này tụi mình chắc lại đang cuống cuồng với thi cử rùi nhỉ? Hì hì. Mày thì chăm chỉ, lên giảng đường, thư viện đều đặn, lặn lội với tụi gà, chó, lợn, thỏ của mày. Còn tao, thì chăm chỉ đi mượn sách vở về chép lại bài cũ, có lần lười, hôm sau thi hôm nay mới mua sách, thế mà vẫn đạt học bổng. Thế mới siêu. Mày toàn bảo tao thông minh, nhưng tao thấy tại mày cứ đi học cùng người yêu nên nó thế. Hì hì. (Úi chết. Sory mày nha. Chuyện cũ k nhắc lại, tất cả đã qua rùi.)

Tao yêu mày lắm, mày có biết không? Giờ nghĩ lại, tao thấy mình vô tâm. Ngày đó, chẳng bao giờ tao biết hỏi mày có chuyện gì thế, có sao k? Tao hình như chưa nhìn thấy mày khóc bao giờ, thế mà mày lại là đứa luôn phải dỗ dành tao. Híc. Mày cứ nhát tao, đừng có đa cảm quá mà khổ. Uh. Chẳng biết được. Có lẽ tao trẻ con quá. Mày thì k thích treo, dán cái gì trên tường cả. Còn tao, tao lại cứ thích. Đầu tiên, tao nghe mày, k dán, k treo, rùi k chịu được, lại kiếm đầy thứ treo treo, dán dán. Nhìn thấy mày đi học về là khoe rối rít. Chắc tại cái vẻ mặt hơn hớn của tao lúc đó nên mày chẳng chê cái tụi đó nhỉ, mà khen: đẹp đấy. Hì hì.

À, mày ơi! Đến mùa trứng cá nữa rồi đó. Những quả trứng cá đỏ hồng, như những chiếc đèn lồng nhỏ xíu treo trên cây. Hì hì. Ngọt lịm. Nhất là vào buổi sáng và buổi trưa trời thật nắng nhỉ? Mày toàn gọi tao là khỉ, vì tài trèo leo hết cả gần chục cây trứng cá ở khu trọ đó. Mà kể cũng giỏi thật. Cao mấy cũng trèo, k có cành để leo, cũng ôm cây mà trèo. Có hôm đang leo dở, mỏi tay quá, kêu ầm ĩ, làm mày cuống cuồng. hehe.

Nghĩ lại thấy vui quá, đẹp quá. Những hôm mất điện nữa chứ nhỉ? 2 đứa lại dải chiếu ra cái lan can bé xíu đó để học, nhưng muỗi cắn quá trời. Thế mà cũng ngủ biến lúc nào k b nữa. Những hôm thảnh thang hơn, leo lên sân thượng, ngắm trời mây, trăng sao. Thấy yên bình thế. Thèm 1 lần được quay lại cái giây phút đó quá.

Ngố àh, thế mà bọn mình đã xa nhau được 4 năm rùi đó nhỉ? Nhanh quá. Bằng cả cái thời gian tụi mình ở cùng nhau. Vậy mà 4 năm qua, tụi mình cũng chẳng có nhiều thay đổi lắm. 2 đứa vẫn phòng không nhà trống. Híc. Tao năm nay được tuổi lấy chồng, sẽ úp sọt 1 anh chàng nào đó cho kịp, còn có 7 tháng nữa là hết năm rùi. Còn mày sang năm nữa thôi đấy. Thêm 1 năm nữa là sang đầu 3 thì chán lắm. Già, con nó không thông minh đâu. Hì hì. Trêu vậy thôi, chứ có ai muốn thế đâu mày nhỉ? Muốn “chống lầy” lắm chứ, nhưng cái duyên cái số nó chưa vồ lấy nhau thì bắc thang lên hỏi ông trời àh. Hì hì. Công việc của 2 đứa nói chung là cũng tạm ổn rùi nhỉ. Nói chung là đủ nuôi cái mồm của mình. Hì hì. Mà tao thấy cũng vậy thui. Muốn có tiền, lại phải bon chen, lại phải lăn lộn, k phải là lười mà sợ, sợ cái cám dỗ của đồng tiền, cả cái bạc bẽo của nó nữa. Hì hì.

Thui, tao kể cho mày nghe về tên Ngốc nhé. Hì hì. Cũng chẳng có gì đặc biệt đâu. Tại vì cả mày và tên Ngốc đó đều gọi tao là Nhóc thui mà. Nhưng Ngốc lại bằng tuổi tao và là boy chứ k phải girl như mày. Hihi. Tao với Ngốc gặp nhau trong 1 ngày mưa lất phất mùa xuân, chứ k phải 1 ngày nắng trong xanh cuối thu như tao với mày. Hi hi . Tên Ngốc đó, đúng là Ngốc cực mày àh. Mà thui, Ngốc cũng đọc blog của tao đó, Ngốc mà biết tao kể xấu Ngốc với mày, thể nào cũng lại… Để hôm nào tao buôn dưa cà lê với mày nhé. Hay hôm nào mày lại ra HN đi, tao lại đưa mày đi loăng quăng, ăn lăng nhăng. Hì hì.

Yêu mày lắm, mày biết không? À, yêu cả tên Ngốc nữa. Mà thui, nói tắt là tao yêu cả Ngố và Ngốc (có lẽ vì thế mà tao cũng hơi ngố và ngốc thật). Hif hif.

(Mày à! Viết rùi đọc lại mà tao thấy nhớ mày quá. Hu hu. Khóc mất rùi!)

thuchoban

Đón Tết

Năm nay lạnh thật nhiều. Mấy năm rồi mới có cái lạnh rét căm căm nhiều và lâu như vậy. Lạnh khiến con người ta mong chờ cảm giác ấm áp của mùa xuân. Có phải vì lẽ đó mà năm nào mùa đông lạnh hơn thì năm đó mùa xuân dường như đẹp hơn. Cả cái không khí ngày Tết, thời điểm chuyển giao giữa năm cũ và năm mới, thời điểm mùa đông nhường chỗ cho mùa xuân dường như cũng rộn ràng hơn. Từ đầu tuần đến giờ nó đã đi ăn tới tận 4 bữa lẩu tất niên. Bình thường sẽ thấy ngán lắm nhưng trời lạnh, cảm giác quây quần bên nồi lẩu thật ấm cúng, thật vui. Niềm vui đó dường như cũng nhỏ bé so với cái không khí ngày giáp Tết ở nơi là Thủ đô của một nước này. Những tấm biển quảng cáo cho các mặt hàng Tết sặc sỡ, những tấm băng rôn chào mừng ngày xuân, những cửa hàng bán đồ Tết đỏ chói hàng, những cửa hàng quần áo cũng trưng ra những bộ cánh đẹp nhất, những hàng cây ven đường cũng cố gắng tích luỹ nhựa sống để đợi mùa xuân đến là bung chồi non xanh biếc. Tất cả đang chào đón mùa xuân về. Không khí Tết đến trên khắp mọi nơi, từ những con đường lớn đến từng con phố nhỏ. Bình thường cuối tuần vắng hơn ngày thường. Nhưng gần Tết, thứ 7 đường phố lại đông hơn. Mọi người đưa nhau đi sắm Tết, đi sắm đồ mới để Tết còn được xúng xính trong những bộ cách thời trang nhất. Những người lao động cũng hối hả hơn với công việc ngày giáp Tết của mình, tuy vất vả nhưng nhiều việc có nghĩa là tiền công cũng nhiều, cùng nghĩa với việc sẽ có một cái Tết đầy đủ hơn. Ai cũng vui vẻ, trời lạnh nhưng vẫn sáng bừng lên niềm vui của một năm mới sắp đến.

ha noi pho

Như mọi năm còn đi học, giờ này nó đã có mặt ở nhà, giúp bố mẹ dọn dẹp đồ đạc và chuẩn bị những đồ cần thiết cho dịp Tết. Rồi mấy hôm nữa là chuẩn bị đồ để gói bánh chưng rồi. Tuy nhà ít người, nhưng năm nào nhà nó cũng gói bánh chưng. Mấy nhà hàng xóm ở bên cạnh cũng vậy. Mỗi nhà có 4 đến 6 cái thôi và cùng góp vào để luộc chung ở cái nồi to đùng ở nhà nó. Không phải thức đêm để luộc bánh chưng nhưng luộc bánh chưng ban ngày cũng có cái thú của nó. Những thanh gỗ to và thường là loại gỗ cứng để đun được lâu và nhiều nhiệt. Thi thoảng nó cũng phải ngó qua không lại cạn mất nước hay châu châu cái củi vào cho đỡ tắt lửa. Năm nay, năm đầu tiên chính thức đi làm, được thông báo là hết 29 âm mới được nghỉ mà thấy buồn quá. Chẳng còn có cảm giác cùng cả nhà chuẩn bị đón Tết nữa. Biết là công việc mà nhưng thực ra thấy thương bố mẹ nhiều hơn và hiểu tại sao…

Ông ngoại nó quê gốc Nam Định, mẹ cũng được sinh ra ở vùng đất đó. Rồi nhà nước có chính sách lên vùng kinh tế mới. Ông là chủ nhiệm HTX, xung phong đi đầu cùng với HTX lên Bắc Kạn để khai hoang. Đưa được vợ con đi cùng nhưng cả quê hương và họ hàng đâu có thể theo ông. Ông nội cũng thế, quê gốc ở Thái Bình. Cũng theo chính sách mà đến vùng Bắc Kạn đó. Bố mẹ nó gặp nhau, yêu nhau và lấy nhau ở trên vùng quê hương thứ 2 đó. Nhưng lại cùng nhau xuống TN, là nơi nó được sinh ra để mà lập nghiệp. Không có ai thân thích, chỉ có bà con lối xóm. Cái tình làng nghĩa xóm ở vùng quê đó cũng thật ấm áp. Tất cả những người ở khu nhà nó đều là dân từ các vùng khác đến. Những người công chức, công nhân bình thường, giản dị. Họ không ồn ào như dân phố xá, không có phong cách đặc trưng của người dân nông thôn nhưng bất kể khi nhà ai có việc cần đều có mặt, đều được giúp đỡ. Những mối quan hệ đó vẫn không giúp nó hiểu câu “họ hàng dây mơ, rễ má”. Khi đi học, về quê những người bạn, thấy giới thiệu cả xã và thậm chí gần cả huyện này là họ hàng nhà tớ. Nó bỡ ngỡ lắm và ghen tị khi bạn bè nó có nhiều anh chị em họ, và có người phải giới thiệu là chị họ bên ngoại của bên ngoại bên nội… nhà tớ. (Nghe xong một hồi chẳng hiểu gì cả. Dùng từ “họ” cho nhanh.). Nhất là ghen tị với việc mỗi khi Tết đến là họ hàng tụ tập rất đông, chỉ đi chúc Tết trong họ thôi đã không đủ 3 ngày Tết rồi. Nhà nó thì đâu được như thế? Giáp Tết, bố cùng nó hay em về chúc Tết và mừng tuổi ông bà rồi lại xuống để kịp tất niên. Mẹ gần Tết bận rộn với việc bán hàng nên cũng chẳng thể về quê được.

Thành phố TN gần giống với HN, đông người dân ngoại tỉnh đến sinh sống, làm ăn, đông sinh viên, học sinh đến học chuyên nghiệp, nên gần Tết là lại vắng hoe. Khu nhà nó cũng vậy. Bình thường ồn ào là thế mà gần Tết lại yên bình như một làng quê. Chiều Tất niên, mẹ lên một list danh sách đồ ăn để nó nấu cơm cúng. Em Hương phụ giúp làm việc vặt. Nhớ ngày mới học lớp 9, một mình nó đã phải làm cơm cúng 30 nhưng do bé nên chẳng biết làm gì. Bố mẹ về đến nhà thấy mọi thứ tanh bành vừa buồn cười vừa muốn khóc. Cuộc sống khiến con người ta vật lộn với đồng tiền để có những lúc dở khóc dở cười như vậy đó. Từ năm sau Mẹ tranh thủ về nhà làm giúp một số món chính. Rồi khi nó có thể tự làm được cả mâm cơm thì mẹ giao luôn toàn bộ mọi việc. Chưa thành niên mà nấu cơm, sắp mâm ngũ quả và cúng như một người lớn thực thụ là đáng tự hào lắm đấy chứ. Xong xuôi mọi thứ rồi hai chị em đợi bố mẹ về. Cũng không quên đun nồi nước lá mùi để tắm tất niên. Bữa cơm tất niên thường thì có chỉ gia đình, thỉnh thoảng có thêm những người láng giềng và mấy người bạn của bố mẹ nữa cũng vắng vẻ nhưng vẫn hạnh phúc vì sau một năm làm việc vất vả cả nhà lại có mặt đầy đủ. Nhưng hạnh phúc nhất vẫn là giờ phút giao thừa ở gia đình nó. Ba mẹ con được ưu tiên ngủ để lấy sức đón giao thừa. Còn bố thì giao trách nhiệm thổi xôi mới và thịt một con gà trống choai mới để cúng giao thừa (người Việt mình cũng đúng là lắm thủ tục). Nhưng thường thì chỉ có mình nó là ngủ tít. Mẹ và em sắp bánh kẹo và mứt, rượu chuẩn bị cho đón khách xông nhà. Sắp đến giao thừa, nó mới lò mò dậy, cùng cả nhà đếm ngược đồng hồ để chúc mừng năm mới. Ngày còn được đốt pháo, thời khắc đó khắp nơi rộn ràng lên tiếng pháo chào năm mới. Còn giờ, nhà nó mở sâm banh và hát theo bài hát Happy new year trên TV. Hết bài hát, là những lời chúc mừng năm mới của từng thành viên. Thích nhất là lúc được bố mẹ mừng tuổi. Năm ngoái mẹ nói vui nhưng cũng thấy ngùi ngùi: “Sau 2 đứa đi lấy chồng hết, giao thừa lại chỉ có 2 ông bà già này thì buồn chết nhỉ?” Uh nhỉ. “Hai đứa sẽ cùng gia đình thay nhau về ăn Tết với bố mẹ.” “Thôi, lo cho gia đình bên nội chưa xong nữa là?” Hiểu vì sao gia đình người Việt vẫn muốn có con trai nối dõi như vậy. Chưa kịp tranh luận thêm thì các bác, các chú đến nhà xông đất. Khu nhà nó có một lệ rất vui không biết tự bao giờ, đó là đêm giao thừa các “ông đàn ông” tập hợp thành một tốp đến xông đất cho các gia đình. Vừa là một dịp cầu chúc năm mới, vừa là tránh cho gia chủ bị một người nào đó vào xông đất mà k hợp tuổi. Hạnh phúc thật nhỏ nhoi, bình dị quá phải không?

images

Ngày Tết, 2 chị em tuổi ăn, tuổi chơi, tụ tập cùng với đám bạn hết luôn mấy ngày Tết. Chẳng để đến bố mẹ muốn đi chơi không có ai trông nhà. Và cả bữa cơm hạ ban hai đứa cũng chẳng về. Mẹ nhắc: lúc nào đi chơi cũng được, nhưng có những lúc phải ở nhà để cả nhà còn được đoàn tụ. Thấy mình vô tâm quá. Từ năm sau, có lẽ cũng tại lớn nữa, chẳng muốn đi đâu, mà công nhận ở nhà vẫn thấy thích. Cả nhà mở Karaoke, hát hết từ nhạc đỏ, sang nhạc xanh, sang cải lương rồi cả nhạc trẻ em. Có những bài cả nhà biết hát thế là lại “tranh nhau” hát. (Mà nó là đứa lanh chanh nhất nên kiểu gì cũng giành phần thắng.) Mùa xuân đã vui rồi nhưng chắc vẫn còn ghen tị với không khí gia đình nó lúc đó.

Dù vui và hạnh phúc như vậy nhưng nó vẫn thấy thiếu một điều gì đó trong không khí ngày Tết đó. Gọi điện chúc mừng nhà ông bà nội ngoại, các bác, cô chú, cậu mợ rồi mà vẫn thấy thiếu. Nếu sau này, 2 chị em lại lấy chồng xa thì lại chỉ còn bố mẹ với căn nhà rộng thênh thang mà tìm mãi không thấy tiếng cười, tiếng hát đâu. Nó cũng hiểu, tại sao người bạn trai trước đây của nó chọn về quê. Không hẳn là lập nghiệp, không hẳn là có một công việc ổn định mà ở đó có bố mẹ, có gia đình, họ hàng, có những người bà con lối xóm thân quen. Cũng hiểu, lần đầu tiên khi nó nói với bố mẹ con yêu một người ở tỉnh khác, bố mẹ không cấm nhưng cũng buồn buồn mà khuyên can. Lúc đó đâu có hiểu nỗi lòng bố mẹ mà chỉ thấy bố mẹ chẳng hiểu con gì cả và giận dỗi khiến bố mẹ buồn lòng. Giờ thì hiểu tại sao người ta gọi gia đình là mái ấm, hay như mọi người trong nhà nó gọi gia đình nó là “ốc đảo xanh bình yên”. Hiểu tại sao người dân Việt vẫn giữ truyền thống tôn trọng họ hàng. Và mỗi người dân Việt dù đi xa vẫn nhớ về quê hương, nhớ về làng quê nơi ta “chôn nhau cắt rốn”.

Một mùa xuân nữa lại về. Một năm mới nữa lại đến. Nhưng năm nay lại về nhà muộn. Muốn về sớm để cùng gia đình chuẩn bị Tết quá đi. Nhưng cuộc sống là vậy rồi, k ai có thể được hết mọi thứ bao giờ cả. Hạnh phúc vì ta vẫn có quá nhiều thứ. Và vui vẻ gửi lời chúc tốt đẹp nhất đến tất cả mọi người.

Giá trị Friendship ;)

Nó buồn. Chẳng vì chuyện gì cả. Hôm nay, classmate ngày PTTH lấy chồng. Mọi người đến khá nhiều. Vui. Thật vui. Lâu lắm rồi không gặp nhiều friend and classmate như thế. Ngày đi học ĐH, nó học cách xa nội thành. Bận với học. Bận với làm thêm. Bận với những hoạt động. Bận với ốm. Bận với boyfriend. Vì những cái bận đó mà nó ít liên lạc với mọi người. Nhiều lúc nhớ các bạn nó lại lôi quyển lưu bút ngày lớp 12 mà lớp nó viết chung ra đọc. Rồi comment. Rồi ngồi buồn một mình. Những ngày xưa đẹp và trong sáng như một tờ giấy trắng. Những friendship, những cảm xúc đầu đời dịu ngọt đưa nó lớn lên đủ để biết làm thơ, đủ để thả hồn theo cánh phượng, cánh bằng lăng, tiếng ve râm ran mỗi khi hè sang. Ngày học PTTH nó ghét trời mưa. Nhưng học ĐH nó lại thích trời mưa. Nó nhớ những lần dầm mưa cùng friends. Ướt lướt thướt. Vậy mà cười giòn tan. Mặc gió, mặc mưa quất vào người, mặc sấm sét ầm ỳ trên đầu. Chúng làm sao có thể mạnh bằng friendship của tụi nó.

6 năm chuyên Lý. ½ thời học trò. Đủ để nó trở thành một cô bé cá tính, năng động, nghịch ngợm. Nhưng không đủ biến nó thành một cô bé khô khan theo ngành kỹ thuật. Chẳng ai tin một con bé hay hát, hay làm thơ, dễ khóc, dễ cười, sớm nắng, chiều mưa như nó lại là dân chuyên Lý, lại theo học ĐH một chuyên ngành dành nhiều cho con trai. Khi đi học xa nhà, con người ta dễ thay đổi nhiều thứ. Nó cũng vậy. Classmate cùng cấp 3 vẫn thấy nó là một đứa ngỗ nghịch, hay kể chuyện tiếu lâm. Classmate ngày ĐH lại thấy nó là một đứa tuy cá tính nhưng hơi ngơ ngẩn. Tự hào vì không dưới chục friend đa số là nam đã nói thẳng với nó: “Tớ thực sự rất thích một friend như you. Good friend. Tốt đến hơi hâm.” Cùng cười sảng khoái vì câu nhận xét đó. Người ta bảo, khi đi học ĐH, friendship không còn được như ngày PT nữa. Nhưng, với nó, these friends này thật sự vừa là good friend vừa là closed friend. Cùng nhau học. Cùng nhau bàn chuyện xã hội đông tây. Cùng nhau vui những lúc có được học bổng, những lúc tham gia hoạt động, những ngày lễ. Cùng nhau chia sẻ những lúc cuối tháng, những khi ốm đau, những khi thất tình. Friendship được xây dựng từ những niềm vui và nỗi buồn được chia sẻ đó. Nó hiểu rõ khái niệm thế nào là closed friend. Đâu cần phải luôn có mặt bên nhau. Đâu cần phải luôn nhớ cả ngày sinh nhật. Chỉ là khi ta vui muốn được vui cùng người ấy. Khi ta buồn chỉ cần người ấy ở bên ta là đủ. Nó đã có một closed friend, mà mỗi khi nó buồn, nó lại tìm đến. Người đó chẳng có nhà cũng được, chỉ cần chui vào chăn người đó, đắp chăn, ngủ một giấc, hết buồn. Những friendship chẳng nề hà, chẳng tính toán dù sinh viên, đứa nào chả nghèo. Rồi lại ra trường. Rồi lại xa. Mỗi đứa một quê. Buồn chẳng thể ôm nhau khóc. Vui chẳng có ai cười cùng.

Hôm nay, gặp mặt đông vui. Nó hiểu giá trị friendship. Một người classmate nói 1 câu làm nó cảm thấy bị xúc phạm. Nó biết rằng ở tuổi nó, khi đã trải qua k phải 1 câu chuyện tình yêu, chẳng ai tin vào sự trong trắng. Sớm nay đọc báo, thấy nhịp sống trẻ đang ngày càng WTO. Nó cũng thấy choáng váng. Nhưng k nghĩ một người classmate có thể “thẳng thắn” như thế. “Đừng đòi hỏi được hiểu như bạn đã hiểu mọi người, đừng đòi hỏi được tin tưởng như bạn đã tin tưởng mọi người…” câu nói này nó vẫn nhớ mãi nhưng nó vẫn thấy buồn. Nhưng những người nó dùng từ friend để gọi lại nghĩ khác. Friend vẫn luôn tin tưởng nó. Và nó không thấy buồn nữa. Không ai có thể khiến tất cả mọi người đều là friend. Nhưng trong cuộc đời tìm được những closed friend, good friend và rất nhiều friend vẫn luôn tin tưởng nó đã là một điều quá may mắn và hạnh phúc rồi. Cảm ơn friendship. Cảm ơn friends. I love You!

tinh ban

Tôi xinh đẹp !!!

Trưa. Ăn hết một đĩa cơm rang và 1 bát phở. Ở công ty 1 mình. Thấy vắng vẻ quá. Mình nhớ 1 câu mình đã đọc “người ta hao tâm tốn sức để kiếm ra thật nhiều tiền, rồi lại tiêu tốn thật nhiều tiền để bồi bổ lại sức khỏe.” Uh nhỉ. Tất cả những gì chúng ta đang làm để thỏa mãn cái bụng của chúng ta. Nó mà kêu reo réo, rồi sau đó là chân tay bủn nhủn, mắt mũi hoa hết cả lên là chúng ta nghỉ. Mình nhớ mấy câu trong Phật giáo ý là: “Thân xác này chỉ là tạm bợ cho tâm hồn này. Mặc dù là tạm bợ nhưng chúng ta vẫn phải nuôi dưỡng nó để cho tâm hồn này có chỗ trú ngụ để mà được siêu thoát. Chính vì thế đừng quá coi trọng nó.” Song ngày nay chúng ta đang sa đà vào việc phục vụ nó. Nó muốn béo đẹp, chúng ta ra sức bồi bổ. Không chỉ thế còn đi săm, soi, bôi, trát… Lại còn phủ lên nó những thứ đồ không biết có dùng được danh từ “clothes” ”. Uh nhỉ. Đã biết là thế giới vẫn luôn có hai mặt của một vấn đề. Nhưng khái niệm người giàu có được chỉ cho những người “giàu 2 bàn tay, giàu 2 con mắt, giàu tâm hồn”, hay chỉ dùng cho những người dùng đồ hiệu, đi xe ga, xài điện thoại dòng N series.

Nhớ lại ngày xa xưa ấy. Mẹ chàng bảo tôi: cháu gầy quá, phải ăn nhiều vào. Và sau lưng tôi: con bé nó gầy quá, không thể lấy làm vợ được, trông ốm yếu lắm, lấy về để chăm nó cũng đủ chết. Thế là 1, 2… mối tình vuột qua chỉ vì tôi trông quá ốm yếu. Nhưng đúng ra tôi chỉ “thin” thôi chứ không “weak”. Thế đấy. Một mối tình nữa đến và một mối tình nữa lại vuột qua vì cái thể xác gầy gò của tôi.

Sau những lần đó, tôi cũng bắt đầu với những chiến dịch vỗ béo nhưng bất thành công. Vì bên cạnh chiến dịch vỗ béo là chiến dịch học, chiến dịch làm việc quên chết của tôi. Nghĩ lại, nếu tôi không ăn như thế, chắc tôi còn gầy hơn và có lẽ sụp mất rồi. Hì. Và cũng thầm cám ơn những lý do giời ơi đó mà tôi đã là người béo lên về tri thức, về kinh nghiệm và cả về cuộc đời này nữa. Tôi lại lạc quan và ca hát yêu đời. Còn giờ thì có lẽ tôi sẽ lên cân thật. Tôi sẽ béo đẹp và trông thật đáng yêu nữa chứ. Thực ra tôi vẫn phải làm việc khá nhiều, nhưng lý do tôi ăn nhiều giờ là tại tôi thèm ăn thôi, chứ không phải tôi ăn vì cái nọ, vì cái kia. Giống như cây xương rồng của tôi. Sau mấy ngày tôi bỏ bê nó, không tưới tắm gì cho nó, nó đã không héo úa, sắp chết nữa. (cái giống Xương rồng là tưới ít thôi, mà tôi cứ nghĩ nó cần nước nên ra sức tưới thật nhiều. híc). Nó đã ra thêm 2 bông hoa vàng bé xíu xinh xắn. Và còn vài mầm hoa nữa cũng sắp nở.

Uh. Thế đấy. Nếu cứ muốn cuộc sống phải đền đáp lại những thứ mình cho đi thì có bao giờ là đủ đâu và cũng là điều chẳng thể nữa. Ngày mai, tôi sẽ béo lên, trông xinh xắn, đáng yêu và tôi sẽ là người giầu có vì tôi sở hữu một thân thể khỏe mạnh, một tâm hồn khỏe mạnh và trong sáng.

Có ai béo và giàu bằng tôi k?xinh dep

 

Khóc cho cây xương rồng….

Hôm qua, mình vừa mua được cây xương rồng có 2 bông hoa bé xíu trông thật là đẹp. Vậy mà sáng nay, híc, đến nhìn thấy nó trơ trụi… híc, híc… Con chuột chết tiệt, con chuột độc ác… Tại sao có bông hoa bé xíu vậy mà mày cũng ăn được. Híc híc híc…

Ai cũng biết đấy, cây xương rồng là một loài cây có sức sống mãnh liệt. Giữa sa mạc cháy bỏng toàn cát và nắng, vậy mà nó vẫn có gắng tích cho mình đầy nhựa sống để có thể tồn tại. Những bông hoa bé xíu, được đơm lên từ những dòng nhựa đó, từ sự cố gắng vất vả vượt qua nắng gió đó thật không dễ dàng gì. Vậy mà con chuột lại có thể đang tâm ăn mất bông hoa.

Mình muốn khóc tiếp vì thương cây xương rồng, hay tiếc là mình không được ngắm những bông hoa đó nữa? Cuộc sống có những lúc bạn cố gắng thật nhiều, giữa bao nhiêu khó khăn, gian khổ để mong tích lũy cho mình một cái gì đó, để có thể đơm cho mình một thành công nhỏ bé gì đó, nhưng lại bị một tác động bên ngoài làm mất đi tất cả. Bạn sẽ khóc vì tiếc công mình bao nhiêu nay cố gắng hay tiếc vì mình không được hưởng thành quả gì?

Nhìn kìa, tôi đang cảm thấy vui hơn, vì hình như có một nụ hoa bé xíu nữa. Mai hoặc ngày kia thôi, nó sẽ nở phải không? Sự tích lũy của cây xương rồng sẽ chẳng bao giờ là thừa cả, hết bông hoa này sẽ có bông hoa khác. Giống như sự cố gắng của bạn cũng chẳng bao giờ thừa cả, vì nếu lần đầu có thất bại, thì vẫn còn những cơ hội lần sau nữa? Bạn rồi cũng sẽ được ngắm nhìn thành quả của mình, vì ông trời sẽ chẳng lấy đi của ai bất cứ điều gì. Bạn hãy cố gắng, cố gắng thật nhiều bạn nhé! Chúc bạn sẽ gặt hái được những thành quả của mình, sẽ được ngắm nhìn những bông hoa xương rồng của cuộc đời bạn.

Tôi yêu các bạn của tôi.

xuongrong

“Cơm bụi giá cao” lần thứ 3 và …

Mấy hôm trước, sếp tôi – 45 tuổi – nhận được tin nhắn của lớp trưởng (ngày học ĐH), nội dung: “xin trân trọng thông báo, 11h ngày 27/05/2008, các bạn có mặt ở Nhà Hàng AAA để dự bữa cơm bụi giá cao lần thứ 3 của đồng chí Nguyễn Văn B. Mong các bạn có mặt đông đủ để chúng ta còn học hỏi kinh nghiệm.” Sếp cười khà khà và hôm nay đúng 11 h sếp lên đường. Trước khi đi, sếp còn rôm rả với chị em văn phòng chúng tôi.

Hạnh: Đi ăn cỗ lần này xong anh hỏi liệu anh ấy còn có lần nữa không?

Sếp: Ai lại hỏi thế. Phải hỏi là: thế mấy hôm nữa là bữa tiếp theo đây?

Tôi sụt sịt: – Tình hình thế này thì em chẳng dám lấy chồng mất.

Hạnh: Thì người ta lấy được 3 lần thì mình cũng được lấy 3 lần mà. Có sao đâu.

Tôi: Không dám. Không dám. Thiện tai.

Sếp: Thực ra, thời buổi này, người đàn ông mới là người cần ổn định. Còn người phụ nữ là người thích tự do. Thế nên mới có chuyện kia chứ.

dam cuoi

Tôi trầm ngâm. À à! Câu nói của sếp quả là trí lý.

Đúng là bây giờ kể cũng có nhiều chuyện ngược đời. Bạn cứ thử ra đường, ngó tụi nhỏ đi xe X-games xem. Cái đứa đằng trước, tóc dài ngoằng, nhuộm xanh nhuộm đỏ, quần áo lòe loẹt, cái đứa đằng sau, tóc cắt tém, áo phông quần hộp, nghĩ bụng ai lại con gái đèo con trai. Nghía lại đúng vẫn là con trai đèo con gái đó chứ.

Thêm một chút nữa. Mấy cô tốt nghiệp cấp 3, vào đại học, cũng vận động tranh cử ầm ầm. Rồi tham gia đội bóng đá này, tham gia đội bóng bàn này, tham gia học võ này, vân vân và vân vân. Mặt trận nào cũng thấy bóng các cô tóc… tém.

Ra trường. Với tấm bằng trong tay cộng với sự năng động tự tin, công việc xin không mấy khó khăn, các cô có một chỗ làm ngon lành. Về nhà, ông bà, cha mẹ giục: “công việc ổn định rồi thì lo mà chồng con đi, còn trẻ nữa đâu”. “Bố mẹ đừng giục, con còn trẻ chán, với lại từ từ đã, để con được chơi tí.” Đúng vậy. Khái niệm “lấy chồng như đeo gông vào cổ” của các cô ngày càng phát huy tác dụng. Nào là: lấy chồng rồi không được đi chơi khuya, không được túm năm tụm ba, không được à ơi dưa cà dưa lê với mấy anh chàng hâm mộ. Nhất là khi có kế hoạch có em bé, nào là 9 tháng mang nặng đẻ đau, mất đi 1 năm cơ hội thăng tiến, rồi con ốm con đau, nói đùa chỉ nghĩ đến việc dỗ cho nó nín để ngủ thôi cũng đã mệt rồi. Và lại còn bao nhiêu là thứ khác nữa như anh em họ hàng, lễ, tết, giỗ chạp. Kể từ ngày lấy chồng, giờ 365 ngày là 365 ngày hết giờ làm là về, rồi cơm nước dọn dẹp. Mà chẳng biết là các đức ông chồng sẽ ăn được bao bữa cơm tối với mình. Về nhà là còn may, không thì lại overnight chẳng biết ở nơi nào. Một loạt những cái “gông” trên nên các cô thích tự do là phải rồi. Lấy chồng muộn này. Có chồng rồi vẫn đàn đúm như thường này, bỏ mặc con cái và nhà cửa. Và cũng chẳng thèm quan tâm xem tối nay các đức ông chồng của mình có về không nữa. Vì về thì về, không về thì không về. Ngủ một mình chán, ta phải kiếm thêm mình nữa thôi.

À ờ. Kể xấu cánh phụ nữ. Nhưng cũng phải nhìn lại cánh mày râu chút. Nói thật, nhiều anh không biết lắp lại cái bóng đèn cháy đừng nói gì là sửa một cái công tắc, hay tháo cái quạt ra không biết lắp lại là chuyện quá bình thường. Vì sao ư? Đơn giản là càng ngày gia đình càng ít con, phong tục trọng nam khinh nữ tồn tại trong đầu các bà mẹ. Và thế là các anh được cưng chiều hết cỡ. Nhất là anh nào số trưởng họ, trưởng chi… thì thôi rồi. Nói một câu, cả họ răm rắp nghe theo chứ đừng nói mẹ. Hơi hắt xì, cảm cúm là lo quýnh lên.

Lớn lên chút. Với cái mã đẹp trai, gia đình tạo điều kiện cho học hành, nên các anh lại vô cùng có giá. Mấy cô em lớp dưới, nhìn thấy các anh sinh viên cao vời vợi như thần tượng và ôm mộng. Hay mấy chị lớp trên, quá lứa nhỡ thì, rung cảm trước… (cái gì k biết vì mình chẳng bjo rung cảm kiểu này hehe) nên chăm lo cưng chiều các cậu em hết mức như các bà mẹ. Thế nên, cái mốt chị chị em em cũng là tình phổ biến rộng rãi và có dạo trở thành trào lưu của 8X.

Ra trường. Ấm chỗ với công việc “cha truyền con nối”, mẹ các chàng mở đợt tuyển nàng dâu tương lai. Còn các chàng thì răm rắp nghe theo vì mẹ thì làm sao mà bỏ, vả lại vợ mình thì phải hợp với mẹ mình cho trong ấm ngoài êm. Thế nên, công việc tuyển chọn diễn ra khá gắt gao, khéo còn khó hơn thi tuyển hoa hậu vì hoa hậu thì làm gì có mảng “công, ngôn, hạnh”. Hihi.

Lấy vợ xong, các chàng mải mê với công việc để thăng tiến của mình. 365 ngày, 365 bữa nhậu mà có thể hơn. Nhậu xong, định về, nhưng tặc lưỡi, mình tiếp khách thì cũng phải giao lưu tí chứ, với lại vợ mình thật đảm rồi mà, mẹ mình chọn là nhất, không sao, 1 lần thôi. Và thêm 1 lẫn nữa thôi…

Đúng. Câu nói của sếp thật đúng. Đàn ông giờ thích ổn định. Còn phụ nữ thích tự do. Nên người đàn ông giỏi là có một vợ và nhiều con, chứ không phải là một con mà nhiều vợ.

Còn tôi, tôi là một người thích “tự do”. Và chắc chồng tôi cũng là một người thích “ổn định”. Hehe

Thằng bạn đi lấy vợ. Híc…

Hôm qua, đi học TA, em “thầy giáo” nói về chủ đề “closed friend”. Mỗi người có một quan điểm về “closed friend”. Còn với mình đó là:

10h30’. Điện thoại hết tiền, thôi, nháy để nó gọi lại. Hì, nó gọi lại rùi.

– Hà ah. Khỏe không?

– Uh. Khỏe. Còn mày khỏe không? Mày đang ở đâu mà ù ù vậy?

– Tao đang trên tàu từ Lào Cai về

– Sao mày không gọi cho tao? (3 năm đi làm ở LCai, lúc nào về qua HN nó cũng phải gọi cho mình).

– Lần này tao đi nhiều mình nên thôi không gọi nữa.

– Híc. Hôm trước mày nói sắp lấy vợ, mang bồ về giới thiệu à?

– Uh.

– Híc. Thế là thằng bạn tao sắp đi lấy vợ rồi. Tiếc quá, tiếc quá. Thấy ân hận rồi.

– Ân hận sao ngày xưa không tán.

………

– Ah, thế vợ mày trông thế nào?

– Cũng được

– Chắc không thể bằng tao. Bạn mày là xinh nhất.

– Hí, hí. Còn lâu nhé. Không đen như chấy như mày đâu.

– Nhưng không duyên bằng tao.

– Duyên hơn. Chiều mai tao lên, cho mày gặp cho biết tay.

Híc. Híc. Thế là thằng trí cốt của tui đi lấy vợ rùi.

Nhớ cái lần hai đứa đi làm dự án cho EU ở trên Lai Châu. Mình trông cho nó tắm, rùi nó trông cho mình tắm (tắm tiên ở suối đấy). Rồi hai đứa nằm dài trên bãi đá ở ven suối. Cũng tầm thời gian này. Trời mùa thu trong xanh. Không khí miền núi rất dễ chịu. Xen vào đó là tiếng chim hót, tiếng suối chảy. Hai đứa bảo: “Kể tao với mày lấy nhau, rồi sống ở đây đúng là cảnh tiên”. “Có mà sống ý, buồn như con chuồn chuồn, chết lên rồi chết xuống.” Cũng có hôm, đi vào bản xa. Đi theo đường suối. Suối đầu nguồn nên có những tảng đá to như cái bàn, cái giường, hay như cái oto tải ý. Có một tảng đá rất phẳng và to. Hai đứa mỗi đứa 1 đầu, bắt đứa kia ghé tai, còn 1 đứa nói xem có nghe thấy không? Hì. Lãng mạn quá đi. Mệt, lại nằm lăn ra ngắm trời thu, nghe tiếng chim và tiếng suối. Rồi những buổi tối, Lai Châu lạnh cóng, co ro, nó bảo: “tao đây mày không ôm mà cứ ngồi cho chết rét”. Hì “Nếu mày là người yêu tao, tao ôm liền.” “Thì cứ coi là người yêu đi, chết ai”. Uh, nhỉ. Rồi lại cùng cười ngặt nghẽo. Nó lại bảo “Mày như con cá mắm, ôm như ôm bó tre rào. Ha ha.” “Hu hu, thế đấy, thằng bạn chết tiệt”. Đợt ở L Châu, nó chiều mình kinh khủng, mình chẳng bao giờ phải giặt áo rét cả. Chắc sau này, ông chồng quý hóa của mình cũng không tốt như thế đâu.

Rồi đợt sang Điện Biên. Ở ngay TP nên không có những khung cảnh lãng mạn như thế. Nhưng ngay buổi chiều đầu tiên, hai đứa đã vác xe đạp đi vòng 1 vòng quanh thành phố. Đi hết nghĩa trang ĐB, rồi qua đồi A1, lên ngắm tượng đài chiến thắng (xấu mù), lọc cọc qua cầu Mường Thanh rồi ngồi ở bờ sông Nậm Rốm ăn bưởi. Mình thì không ăn được đồ chua (hơi hơi thôi cũng chịu) thế là nó làm 1 mạch hết 2 quả mang theo. Ở công ty, ai cũng tưởng hai đứa yêu nhau. Thân thiết có lẽ còn hơn yêu ấy chứ. Vì khi yêu còn giận dỗi, đằng này chẳng bao giờ giận nhau cả. Bọn nó bảo: 2 đứa mày hay thật, yêu nhau mà còn cứ mày tao. Hì. Ai bảo tụi tao là yêu nhau.

Dự án còn dang dở. Tiền chưa lấy. Nó được gọi đi làm ở LCai.

– Mày làm ở đó bao giờ tao mới được gặp mày.

– Tàu từ HN lên LCai tiện mà, lúc nào tao nhớ mày tao lại về thăm mày hay ngược lại.

Rồi tạm biệt. Nỗi nhớ 1 thằng bạn thân không da diết, đau nhói như nỗi nhớ người yêu. Chỉ thấy thật vui khi nghĩ về nhau. Lúc nào nhớ quá, lại phone: “ê, tao nhớ mày lắm”. “Tao cũng thế”.

Nó đi làm, mình đi học tiếp. Nhiều lúc chẳng còn thời gian nhớ về nhau nữa. Thậm chí quên cả ngày sinh nhật. Nhưng lúc buồn lại gọi sang: “ê mày, tao buồn quá”. “Chết được chưa”. “Chưa chết được”. Thế mà thấy hết buồn. Thấy nhẹ nhõm rất nhiều.

Híc. Vậy mà nó sắp đi lấy vợ. Thằng Vui thì đã lấy vợ và có con nữa rùi chứ. Ngày xưa bộ ba tụi mình thân nhau kinh khủng. (Mình sẽ viết tiếp 1 bài về thằng Vui, để nó đỡ tỵ với thằng Nghiêm. Dầu sao hôm nọ mình cũng đã post buổi chát của 2 đứa lên Blog mình rùi.)

Mình cầu chúc cho thằng bạn thân của mình thật là hạnh phúc, sẽ sớm có thằng cu đầu lòng và công danh thành đạt. Lấy vợ rùi vẫn có thể nói với mình 1 câu như thằng Vui: “lúc nào mày về thăm vợ chồng tao đi, vợ tao mà ghen tao cho nó đi luôn, lâu không gặp mày nhớ ra phết.”

Đó “closed friend” của mình là như vậy đó.

thang ban