Nhớ

Em giật mình thao thức từng đêm

Mơ xiết chặt trong vòng tay nồng ấm

Trăng khẽ cười treo mình ngoài khung vắng

Lá rì rào ru cây trái ngủ yên

Chú dế nhỏ kéo bản tình ca đầu tiên

Dội da diết vào cả đêm trăng nhớ

Để sớm mai khi mặt trời rạng rỡ

Mang tình anh trong ánh nắng ban mai ./.

nho anh

1 tiếng – 1h

– Em ở nhà nhé. 1 tiếng nữa anh đến.

Vẫn biết là phải sau 1 tiếng nữa thì anh mới tới mà trong lòng em vẫn như có lửa đốt. 1 tiếng sao lâu thế không biết. Hết đứng lại ngồi, hết ngồi lại đứng.

*****

– Đi dạo Hồ Gươm nhé!

– Dạ. Mình chỉ có 1 tiếng thôi đó. 10h là em phải về rồi.

ho guom

Hồ Gươm những ngày nóng, đông đúc, nhộn nhịp người. Những dải đèn màu giăng mắc, những đèn đường, đèn cao áp lung linh soi bóng xuống Hồ. Em vẫn thích Hồ Gươm về đêm hơn. Có lẽ bởi em thích ánh sáng, thích màu sắc, thích những gì huyền ảo pha chút lãng mạn. Ngồi bên bờ bên này, nhìn sang bờ bên kia, nhìn chậm lại, gói cả khung cảnh trên đường với xe cộ lao vùn vụt và dưới mặt nước bạn sẽ thấy cả một bức tranh động đầy màu sắc tuyệt đẹp.

Anh nhẹ nhàng vòng tay qua eo.

– Nóng!

Anh chưng hửng, ngồi ngoan, lặng lẽ ngắm những đôi tình nhân qua lại, tay trong tay, ngắm cái vùn vụt của xe cộ bên bờ kia, ngắm cái lung linh sắc màu của ánh đèn dưới nước. Em cười, em nói rất nhiều những gì anh không nhớ nữa. Tiếng cười của em trong veo, tiếng kể chuyện của em hồn nhiên như một cô bé. Anh như mơ đi trong cái tiếng cười, tiếng nói đó. Mà có lẽ anh đang mơ thật. Anh mơ được ôm chặt em trong vòng tay. Ôi, em nhỏ bé! Cái mùi thơm từ làn da em làm anh ngây ngất, đam mê. “Chim ơi, đừng bay nhé! Hoa ơi, hãy tỏa hương! Và cây ơi, lay thật khẽ, cho đôi bạn trẻ đón xuân về…” Một ước ao nhỏ bé của người nhạc sỹ đang đồng điệu với cảm xúc của anh lúc này.

*****

– Mấy giờ rồi anh?

– 10h05’. Anh giật mình vì câu hỏi của em và trả lời một cách vô thức khi nhìn vào đồng hồ.

– Mình phải về thôi.

1 tiếng trôi qua nhanh hơn một cái chớp mắt. Em đã nói rất nhiều như muốn xóa đi cái khao khát trong lòng. Những lúc bên anh, trái tim đập loạn xạ, em chẳng biết vì sao nữa. Tình cảm chẳng kiểm soát được. Còn lý trí nói huyên thuyên trời biển, nói hết vèo 1 tiếng.

*****

Tạm biệt rồi. Em thấy mình bật khóc. Anh cũng chẳng biết sao mình có thể về đến nhà. Những khao khát, đam mê của hai tâm hồn yêu bật cười vì sự trong sáng quá đỗi của chủ nhân chúng. Để rồi:

– 1h rồi. Ngủ đi em nhé! Lấy sức mai đi làm.

– Dạ! Ngủ ngon anh nhé. Thế mà đã 1h rồi nhỉ?

Ngày xưa yêu dấu

Có bao giờ thời gian trôi ngược

Để ta trở về với ký ức ngày xưa

Tiếng mẹ ru

à á à ơi

Chiếc võng đong đưa

Cho em ngủ bình yên những trưa hè

Tiếng chim chích, chim sâu lích chích

Tiếng gà con chiếp chiếp theo sau

Cục cục cục

Mẹ gà mơ bắt giun, bắt dế

Meo meo meo

Chú mèo vờn mình trong nắng

Chú cún ngoan hiền nằm im một góc sân

Có bao giờ thời gian dừng lại

Cho ta tìm về một thoáng ngày xưa

Mẹ tần tảo dầm dãi nắng mưa

Cha nghiêng mình bên phoi bào, khung cửa

Nào ghế, nào bàn, nào giường, nào tủ

Cạch cạch cạch

Tiếng búa, tiếng bào, tiếng ráp các thanh gỗ vào nhau

Có bao giờ ta trở lại ngày xưa

Để lơ đễnh với những làn khói lam chiều

Có gì rưng rưng trong mắt

Hương lúa chín thơm lừng cả cánh đồng gió vi vu

Ọ ọ ọ

Tiếng nghé kêu gọi mẹ gặm cỏ đồng xa

Có bao giờ ta tìm được ngày xưa

Cái ngày trẻ con đuổi nhau ú tim tìm mỏi mắt

Cái ngày teng teng teng những chú chuồn chuồn thể nào cũng bị bắt

Nhặt quả sim, quả mua tím sẫm những môi hồng

Có thể nào…

Nhưng nào có thể nào

Cái ngày xưa đã đưa ta khôn lớn

Cái ngày xưa in vết chân chim trên mắt mẹ, mắt cha

Cái ngày xưa làm đồi mồi những vết da

Cho ta biết

Cái ngày xưa yêu dấu

ru-con-ngu

Về quê

Cảm xúc vẫn còn nguyên đó. Những câu chữ vẫn còn nguyên đó mà dường như chúng trốn chạy. Trốn chạy để một mình ta bỡ ngỡ thấy mình hư vô.

Đã vui vẻ, đã thấy quanh ta thật đáng yêu nhưng vẫn muốn có cảm giác muốn trốn đi đâu 1 thời gian, vẫn muốn thực hiện cái cảm giác bỏ lại tất cả, lãng quên tất cả.

Đã lâu rồi không về quê, từ cái ngày đi học cao học, bận rộn với học và làm thêm, bảo vệ luận án, rồi công việc. Tin tức vẫn biết đều, những có những nhói đau trong những cái tin đó. Niềm vui muốn khoe nhưng sợ chạnh lòng ai đó. Nhưng thực ra không phải, nếu nghĩ xa hơn, niềm vui đó có thể xoa nhẹ cái chạnh lòng. Và khi mọi thứ ở đó đã lắng đọng, cùng với cái mong muốn trốn chạy cũ ta lên đường. Không phải chỉ vì ta, không phải chỉ vì muốn xoa dịu, đơn giản ta muốn trở lại, nhìn lại những gì vẫn đang diễn ra.

1 ngày vòng quanh nhà họ hàng nội ngoại, điểm dừng chân cuối cùng là nhà ông bà ngoại. Vẫn căn nhà đó, vẫn cái bếp đó, vẫn tiếng ụt ịt, vẫn tiếng quạp quạp, tiếng gà con chiếp chiếp. Xa xa, tiếng suối chảy róc rách, hòa vào tiếng chim ríu ran. Nắng vàng cho quả mơ, quả mận thêm căng tròn, cho những giò phong lan thêm hương sắc. Thả tầm mắt, hòa trộn với thiên nhiên. Cuộc sống tưởng chừng như tĩnh lặng mà tất cả như dòng suối kia, chẳng chịu dừng lại, cứ chảy hoài, chảy mãi xuống tận nơi hạ lưu, biết rồi sẽ chẳng là mình và vẫn muốn hòa vào biển lớn cho quên đi cái chính mình. Gần 50 năm ở trên mảnh đất ấy mà …. Ông bà rất vui vì con cháu học hành thành đạt, nhưng quay lưng đi, cái dáng kia đã còng mất rồi.

que huong

Bằng lăng có bớt tím màu?

– Để tớ hát cậu nghe bài “Im lặng đêm HN “ nhé.

“ Chỉ còn mênh mông gương hồ, hiu hắt soi những cây bàng lá đỏ/ Chỉ còn mênh mông gương hồ, từng hàng cây góc phố, ngây ngô nhìn nhau/ Chỉ còn…”

– Hì hì, k hát nữa. Sao im lặng thế? À, cậu gọi tớ bằng chị đi! Kém người ta tới tận 40 ngày lận.

– Cậu thích thế àh?

– Uh.

– Làm chị là làm chị mãi mãi đấy. Không ân hận chứ?

– Không. Mà đi nhanh lên. Bác hôm nay đi vắng, tớ phải về trông nhà mà. Với lại cũng muộn rồi. (Mặc dù đêm HN thật đẹp phải k? Không quá ồn ào, ít bụi bặm và những ánh đèn màu rực rỡ giăng mắc khắp các phố phường. Đâu đó thoang thoảng hương hoa Ngọc Lan.) Mà cũng sắp mưa rồi đấy.

Nhóc khẽ đặt nhẹ tay vào eo hắn. Nhóc miên man với 1 lô cảm xúc không tên thật nhẹ nhàng, dịu ngọt như hương hoa Ngọc Lan. Nếu nhà 2 đứa ở gần nhau thì tốt biết mấy nhỉ? Khổ thân hắn thật! Đường thì xa mà trời lại có vẻ sắp mưa nữa chứ. Đằng trước, hắn không nói gì, kéo ga đi nhanh hơn. Hình như hắn giận gì thì phải? Thôi, kệ. Cứ im lặng cũng có cái hay. Hìhì.

– Về đến nhà rùi. Cậu về luôn chứ? Có áo mưa chưa?

– Uh. Có rồi. Chúc ngủ ngon.

– Chúc ngủ ngon.

Hắn kéo ga, lao vút đi. Chết rồi. Hình như là bị giận thật rồi. Hắn đâu có chào Nhóc nhanh như thế những lần đưa Nhóc về. Toi rồi.

Nhóc cầm điện thoại. Nhắn gì được nhỉ? Giờ mình đã yên vị trong chăn ấm, chỉ còn hắn vẫn đang ngoài đường. Trời đã bắt đầu đổ mưa. Thương quá! Định hỏi hắn có giận Nhóc điều gì không, nhưng coi như không biết gì khéo lại hay hơn. Nhắn 1 tin thật đáng yêu gửi đến hắn nhé. Hì hì. Nhóc lại miên man với 1 lô cảm xúc không tên của mình. Những bông hoa Ngọc Lan, hắn đưa cho Nhóc lúc chiều, thơm ngát. Ngoài trời, mưa đã bắt đầu nặng hạt. Tiếng mưa trên mái tôn nghe ngày một rõ hơn.

– Tớ ghét trời mưa!

– Tớ tưởng người lãng mạn như cậu phải thích trời mưa chứ?

– Không. Mưa làm những bông hoa bằng lăng bớt tím. Tớ ghét cả cái màu tím của hoa bằng lăng nữa. Chẳng kiên định gì cả. Cứ gặp mưa là lại bớt tím màu.

– Hì hì. Tớ không nghĩ vậy đâu. Mưa sẽ gửi màu tím xuống lòng đất mẹ mà. Màu tím đó sẽ còn mãi.

Nhóc khẽ mỉm cười. Từ trước Nhóc vẫn ghét hoa bằng lăng và mưa chỉ vì cái lý do trên. Mà giờ nghe hắn nói, cũng thấy lạc quan hơn. “Mưa sẽ gửi màu tím xuống lòng đất mẹ.” Nhóc thiếp đi.

hoa-bang-lang-hinh-anh-12_dauc

Không có tin nhắn nào sao? Hay tại mạng điện thoại nhỉ? Không biết hắn có sao k nữa. Nhóc bấm máy. Vẫn có tín hiệu. Nhưng hắn không trả lời. Thôi rồi. Giờ thì là giận thật, rất thật rồi. Chẳng nhẽ, hắn không cảm nhận được tình cảm Nhóc dành cho hắn. Nhóc biết, tất cả chỉ mới bắt đầu, tất cả đều dịu ngọt và nhẹ nhàng như hương Ngọc Lan. Thoáng một chút chạnh lòng. Nhóc không phải là toàn mỹ, không phải là xinh đẹp, không phải là trẻ trung. Một người như hắn có hàng tá các cô em xung quanh cơ mà. Nhóc khẽ cười vì câu “cậu lại cho tớ ăn dưa bở à?”. Chẳng biết ai cho ai ăn dưa bở nữa. Hắn thật đáng ghét phải không? Thèm cảm giác an toàn khi đặt tay mình trong tay ai đó, mà hắn cũng có làm được đâu. Thế mà gọi là yêu àh. Không nịnh nọt được nữa rồi. Phải mắng cho hắn 1 trận.

Nhóc vừa bấm “Send” thì đã kịp nhận tin nhắn của hắn. Hắn đang buồn. Và thú thực rằng giận Nhóc. Con tim Nhóc nghẹn lại. Chỉ vì 1 lý do, Nhóc thích làm chị mà thôi. Mà đúng vậy, tại hắn sinh sau Nhóc tới 40 ngày liền mà. Trêu cho vui tí thôi. Ai đời, toàn cô trẻ đẹp không yêu, lại đi tán tỉnh bà già. Hì hì. Nhóc muốn ở bên hắn giờ này quá, để đấm vào cái mặt đáng ghét của hắn. Con trai gì mà toàn suy nghĩ lung tung. Ghét quá. Ghét quá đi.

Hoà lẫn trong tiếng mưa là tiếng nhạc tin nhắn. Nhóc không ngủ được. Và chắc chắn hắn cũng không ngủ được. Giờ thì Nhóc biết, hắn yêu Nhóc nhiều đến như thế nào. Cả Nhóc nữa, cái tình cảm trong trái tim Nhóc đang lớn lên từng ngày. Những giọt nước mắt đang lăn nhẹ trên má, không mặn chát mà nóng ấm. Hương Ngọc Lan đang tràn ngập không gian. Nhóc mơ đi trong cái mùi hương ấy. “Nắng đang vàng tươi sóng sánh. Không khí trong mát sau cơn mưa. Chỉ những bông hoa bằng lăng đã bớt tím. Dưới gốc, trải trạt những cánh hoa bằng lăng. Mưa đã mang màu tím trở về với đất mẹ. Hắn nắm tay Nhóc đi trên con đường trải đầy màu tím đấy. 1 cánh hoa khẽ vương lên tóc Nhóc. Hắn xiết tay, thì thầm: Anh yêu em. Nhóc khẽ mỉm cười”

bang lang

7h30. Nhóc bật dậy. Muộn giờ đi làm mất rồi. Híc. Híc. Mau mau. Kiểu này đến muộn thể nào cũng được nghe sếp ca. Phóng vội đến công ty, Nhóc vẫn thấy những cánh hoa bằng lăng 2 bên đường đang bung mình đón ánh nắng, tích yêu thương. Dù sao đi nữa, Nhóc vẫn thích nhìn hoa bằng lăng dưới nắng hơn. Hihi.

Tâm sự của một người được ngồi dưới điều hòa

Nhiệt độ ngoài trời: 380C

Nhiệt độ trong phòng: 180C

Mùa đông trước được cảnh báo là lạnh nhất sau gần nửa thế kỷ trở lại đây. Và mùa hè này được cảnh báo sẽ hứa hẹn nóng nhất sau gần nửa thế kỷ trở lại đây và kèm theo đó số các cơn bão tăng gấp đôi, gấp 3. (mới đầu hè mà đã có bão rồi còn gì). Cả mùa đông trước tôi rét run vì là đứa không chịu được lạnh. Và chắc là cả mùa hè này tôi cũng rét run vì là đứa không chịu được lạnh. Híc. Vì cái cơ thể gày gò, ốm yếu của tôi, chỉ chịu được tầm 250C thui, chứ dưới 200C là các tế bào đông lại, nhất là tế bào não, lười biếng, chỉ muốn đi ngủ thui.

Trưa, sang phòng ăn, cái máy quạt đá chưa kịp quạt lạnh, mọi người kêu oai oái. Còn tôi lại thấy sung sướng vì được hưởng mấy phút nóng. Cái lạnh tích trữ ở cơ thể đang được trung hòa dần dần, đến khi nó bắt kịp nhiệt độ trong phòng thì chắc là lúc đó cũng xong bữa cơm. Hì hì.

Nhớ cái thuở sinh viên, quán cơm bé tẹo tèo teo, đông nghẹt, không phải là đi ăn cơm nữa mà đi cướp cơm. Vậy mà suất cơm SV, chưa đến 5000VND, kiếm được chỗ ngồi xung quanh toàn là lưng và dưới chân là rác là may lắm rồi mà ăn vẫn thấy ngon lành cành đào. He he. Nhớ những ngày nóng kinh lên thế này, lại đúng dịp thi học kỳ, ở phòng trọ thì cái phòng cấp 4 chưa nổi 10 m2, toàn đồ là đồ, trên là mái ploximang hầm hập, lên giảng đường thì đặt mông xuống ghế thì bỏng rát (hehe), chẳng dám cả tựa lưng vào thành ghế không cũng bỏng luôn, thế mà vẫn chăm chỉ chúi mắt chúi mũi vào mấy quyển sách, quyển vở “năm mô a di đà phật” để kỳ này con được học bổng. Công nhận là cái thời sinh viên, thời khí huyết tuổi trẻ hừng hực cháy trong lòng giỏi chịu đựng thật. Vừa mới ra trường, đi làm có một năm mà đã thấy sức khỏe cằn cỗi, không chịu đựng nổi cái nóng nực đầu hè rồi. Thử hỏi mấy bữa nữa thì sao nhỉ?

com sinh vien

Măm nhanh bữa cơm. Tôi lại vội vã chui vào phòng đóng sầm cửa lại. Công nhận là nóng thật. Ở ngoài kia, ánh nắng không rót mật nữa mà đang thiêu đốt, cảm tưởng tất cả mọi thứ như đang sắp cháy dưới cái nắng đấy. Cây phượng đỏ rực góc trời. Cây bằng lăng cũng ganh đua tím ngắt. Xa xa, những bông lúa đang căng mình tích sữa, hẹn một mùa bội thu nếu bão không đến kịp (thật sự k phải nhà nông nên k biết miêu tả thế nào cho thực nữa, hihi). Bác xe ôm, mọi lần vẫn đứng gần bến xe bus, giờ lùi lại hưởng bóng mát dưới gốc cây sấu già. Những quán trà đá vỉa hè dường như đông hơn, cái vị chát, ngọt, mát lạnh vẫn hấp dẫn người HN như thế. Các quán bia quá tải, nghìn nghịt người. Những gánh hoa rong không còn tràn lan dưới lòng dường mà gọn lại tránh cái nắng héo úa. Ngã tư, anh công an mệt nhoài với cái nắng, may mà giờ trưa không phải giờ cao điểm. Đường phố vẫn tấp nập người trông như ningia vừa để tránh cái bụi, vừa để tránh cái nắng cháy mất làn da châu Á.

Tôi lại bắt đầu cảm thấy lạnh vì được ngồi dưới cái máy điều hòa 180C rồi. Hơi lạnh, nhưng nghĩ thấy mình thật sung sướng. Sáng 7h30 đi làm. Chiều 6h chờ tắt nắng mới về. Chẳng còn cảm thấy cái nóng 380C nữa. Ngoài kia, bác xe ôm, cô bán hàng rong, anh công an vẫn phơi mình dưới cái nắng thiêu đốt. Trên ruộng đồng, những người nông dân vẫn thoăn thoắt làm cỏ lúa, dẫn nước vào đồng. Nếu may mắn, bão lũ chưa kịp đến còn được vụ mùa bội thu, chứ nếu không, cả vụ mùa lại ngập trắng trong làn nước, người nông dân lại hai bàn tay trắng.

Thôi, không viết blog nữa. Tôi làm việc đã, phải yêu công việc của tôi chứ. Chẳng phải kể nhiều, đơn giản là tôi đi làm và được ngồi dưới cái máy điều hòa đang phả nhiệt độ 180C kia. Cuối năm, công ty làm ăn khấm khá, hy vọng cái điều hòa được đổi thành 2 chiều, và tôi sẽ viết tiếp một tâm sự về người được ngồi dưới điều hòa nữa. Hì hì.

Bình minh trên biển

Sóng dập dềnh
Vỗ bàn chân mơn man
Sóng thầm thì
Nói lời yêu thương ai

Ta nhẹ nhàng dạo bước
Lòng mênh mang
Lâng lâng
Gió khẽ đùa qua tóc
Nắng khẽ hồng môi ai
Mây thẹn thùng
Trôi khẽ
Như trốn buổi sớm mai

Bình minh trên biển em ơi
Anh ôm em trọn thương nhớ đầy vơi
Xiết chặt em trong vòng tay êm ái
Để trao em
Trao em
Hơi ấm biển ngày hè
Tinh khôi buổi sớm mai
Và nắng
Và gió
Và yêu thương

Em yêu ơi
Hãy ngả nhẹ đầu lên vai anh
Để anh cảm nhận cái bình yên
Của biển buổi sớm hè
Hãy nghe hơi thở anh
Và tình yêu em đang bùng cháy

Hãy lắng nghe
Sóng dập dềnh
Vỗ bàn chân mơn man
Sóng thì thầm
Anh yêu em
Yêu em…
(12/6/2008)

binh minh tren bien

24h

“Có 1 cái gì đó đang nghẹn lại trong lồng ngực.”

Chẳng phải chỉ vì lý do 24 h vừa trôi qua đâu. Giờ với ta, khái niệm thời gian chẳng có ý nghĩa gì cả. Sáng 6h dậy. 1h nghe tiếng Anh. 45′ tiếp theo là ăn sáng và chuẩn bị đi làm. 15′ đến công ty. 8h +1h30′ ở công ty, có việc thì làm, k có thì buôn. 15′ về nhà. 1h cho bữa tối. 1h cho tắm giặt. 1h cho phim. 2h cho đọc sách. 30′ cho tập. Còn lại thì ngủ. Thời gian ngủ vẫn là thích nhất, tuyệt vời nhất. Có ai đó hỏi thế thời gian dành cho người ấy đâu? Trả lời: cả 24h đó thôi. 1 tuần, gặp nhau 1 lần. Chẳng có nhiều thời gian bên nhau, nỗi nhớ cứ man mác như hương Ngọc Lan. Tình yêu cũng đẹp như những bông Ngọc Lan, trắng ngần. Cái màu trắng đến tinh khiết, đến sáng trong, mát lành tâm hồn những người nhìn thấy nó.

Cũng chẳng biết tình yêu bắt đầu từ đâu, nỗi nhớ bắt đầu từ đâu nữa. Xuân Quỳnh viết hay thật “Sóng bắt đầu từ gió/Gió bắt đầu từ đâu?/ Em cũng không biết nữa/ Khi nào ta yêu nhau.” Nhiều lần đi qua những hàng bằng lăng, những hàng phượng, và cả những hàng Sấu nữa? Cứ tự hỏi: 2 loài hoa của mùa hè, 2 loài cây này lại rất hay được trồng gần nhau nữa chứ, tức là sẽ uống cùng 1 sức nắng mặt trời vậy mà cây thì cho màu đỏ khát khao mãnh liệt, cây thì cho màu tím cháy lòng yêu thương. Riêng cây Sấu, cho quả vào mùa hè và cũng rụng lá vào mùa hè. Những con đường trải vàng lá rụng, đẹp như những con đường mùa thu ở châu Âu. Ta miên man, ta mơ đi trong những cái đẹp hòa với hương của hoa Ngọc Lan góc phố, thoang thoáng đâu đây.

Cũng chẳng biết tình yêu là điều gì nữa. Vô vàn định nghĩa. Vô vàn khái niệm. Vô vàn kiểu yêu. Có người thì lại nói: tình yêu thì có 1, còn cái na ná tình yêu thì có rất nhiều. “Yêu nghĩa là nhớ rất nhiều phải không anh? Nghĩa là cồn cào những đam mê, những khao khát?” Trái tim 1 người đa cảm, thường dễ rung động bởi một sự vô tình. Trái tim 1 người yêu cái đẹp, thường dễ khắc họa những nét yêu thương. Trái tim một người lãng mạn, thường dễ bật lên câu hát cho những vần thơ. Nhưng tất cả những rung động, những nét yêu thương, những nốt nhạc đó có làm nên 1 tình yêu? Nhưng tình yêu thì không bao giờ thiếu chúng. Chẳng nên mạn đàm về tình yêu nữa. Không có khối người sẽ bảo ta đúng là hâm, giờ mấy tuổi vẫn còn lãng đãng với những gì vu vơ.

sao

Ta vẫn còn đó, với một khoảng trống. Khoảng trống đó dành riêng cho kỷ niệm ư? Không. Kỷ niệm cũng như dòng thời gian trôi. Có lấy lại được bao giờ. “Không ai tắm hai lần trên một dòng sông.”. Chỉ còn biết ngày hôm nay, không còn thảng thốt, không còn giật mình vì một điều gì xưa cũ nữa. Nhưng vẫn buồn khi ai đó nói, ta đã không giữ nổi bên mình một trái tim. Liệu ta còn có thể làm được điều đó không? Trốn vào một không gian chỉ của riêng ta, thả hồn vu vơ lên khoảng không gian của những dải ngân hà tít tận trên bầu trời đen kịt kia. Ta tìm thấy một vì sao nhỏ bé, sáng chói, đứng một mình lặng lẽ. Vì sao được thắp sáng bằng chính trái tim của nó, bằng chính tình yêu của nó. Linh hồn ta, chẳng sáng rực được như vì sao ấy, vẫn nhẹ nhàng đến bên như có một từ trường. Hai thứ ánh sáng hòa lẫn, sáng rực, đốt cháy cả bầu trời.

Ta giật mình. Viết gì vớ vẩn trên blog thế này. Một cái gì ứ nghẹn trong lồng ngực. Một cái gì long lanh trong khung mắt. Một bàn tay xiết chặt. Một bờ vai chắc chắn. Ta ngả đầu. Bình yên. Quên đi mới hết có 24 h.

Không đề

(Tặng một người)

Có một ngày
Anh chợt gọi tên em
Giữa điệp trùng bao la sóng vỗ
Giữa dạt dào mênh mang nỗi nhớ
Biển thét gào
Anh yêu em!

Nắng có còn hồng đôi má em
Gió có còn tung mái tóc em
Sóng có còn nâng bước chân em
Biển thì thầm
Em có còn yêu anh?

Nắng vẫn đó
Rát lòng nỗi nhớ
Gió vẫn đó
Thắt lòng nỗi nhớ
Sóng vẫn đó
Điệp trùng nỗi nhớ
Biển vẫn dạt dào
Em yêu anh!

Có 1 ngày
Anh không thể gọi tên em
Giữa điệp trùng bao la sóng vỗ
Giữa dạt dào mênh mang nỗi nhớ
Biển quặn mình
Anh mãi xa em?

motminh3

Không đề 2

Em trở về với cát bụi hư vô
Quên nỗi nhớ cứ trải dài theo năm tháng
Con sóng lang thang
Lang thang
Không dừng chân nơi bờ cát trắng
Mải miết đi tìm
Mải miết nhớ
Mải miết yêu

Những nụ hôn cứ cuốn dài theo sóng
Những vòng tay cứ xiết chặt theo sóng
Nắng ngập tràn biển xanh
Mây vờn mình theo gió
Sóng ngập tràn niềm yêu
Sóng nồng nàn say đắm

Có tình yêu nào là vĩnh cửu?
Có nụ hôn nào là bất tận?
Có nỗi nhớ nào cuốn trôi con sóng khơi xa?
Em muốn tĩnh lặng
Mà biển cứ ồn ào
Trỗi dậy
Sóng cứ vỗ tràn bờ
Cuốn nỗi nhớ đến bên anh

Sẽ chẳng có tình yêu nào gọi là vĩnh cửu
Sẽ chẳng có nụ hôn nào trải dài bất tận
Con sóng lang thang
Lang thang
Không dừng được chân nơi bờ cát trắng
Em trở về với cát bụi hư vô
Quên nỗi nhớ cứ trải dài năm tháng.

song lang thang