Ước

Em ước được một ngày bình yên bên anh

không mệt nhoài

lo toan

với những con số

cuộc sống, dòng đời

lắm giông tố

nguyện bên nhau chúng mình cùng sớt chia

Em ước một ngày được ngủ ngoan trong tay anh

không giấc mơ

mộng mị

giật mình thảng thốt

nào bão, nào giông

không làm hoảng hốt

có anh ở bên quên hết những ưu phiền

Cảm ơn cuộc sống

Cảm ơn anh

đã ở bên em

cho em những ngày bình yên

và những giấc ngủ ngoan tròn

ngu ngoan

Cry

Khóc.

Khi nào người ta khóc. Khi quá buồn? Khi quá giận? Khi quá chán?

Tôi cũng không biết mình ở trạng thái nào trong những trạng thái trên. Chỉ thấy trống rỗng và nước mắt rơi.

Anh nói với tôi: anh tưởng em gần như không biết khóc không nghĩ em lại khóc như vậy, em có biết anh ghét khóc như thế nào không và nhất là nhìn thấy em khóc?

Em đâu có khóc đâu. Đó là nước mắt tự chảy đó. Mà anh có biết anh hạnh phúc thế nào khi được nhìn thấy em khóc không? Từ bé, hay bị đau mắt nên mẹ toàn cấm em k được khóc. Những lúc như thế, em lại trốn vào một góc nào đấy mà khóc một mình. Sau nữa, em không muốn ai thấy mình là người yếu đuối, khóc là một điều gì đó rất kinh khủng như đối với anh ấy nên nếu anh không muốn em sẽ không bao giờ khóc trước mặt anh. Nhưng anh có biết một điều không? Em toàn khóc một mình và em thật sự hạnh phúc khi có bờ vai của anh để tựa vào và khóc. Anh đừng giận em nhé, đừng ghét em nhé, sau khi khóc em sẽ cười ngay thôi mà và có thể là sẽ hát anh nghe nữa.

khoc

Anh cười: còn hơn cả trẻ con.

Nhưng rồi anh cũng k muốn cho tôi tựa vào vai anh. Tôi không biết vì không có bờ vai hay vì lý do gì mà không thể khóc hay đã khóc mà nước mắt k thể rơi.

Thằng bạn thân: mày khóc đi, tao k phải là người ấy nhưng mày có thể mượn vai của tao, mày cứ khóc, khóc cho nhẹ, khóc cho giải tỏa những gì mà mày thấy ấm ức.

Uh. Cảm ơn mày nhé. Mày nói như vậy làm sao tao có thể khóc được nữa.

Đứa bạn thân cùng phòng: thật sự lúc đầu tao không nghĩ là mày biết khóc, suốt ngày ngửa cổ lên trời và hay la mắng linh tinh nữa chứ. Mày đa cực quá đấy. Khóc nhiều như thế hâm đấy. hehe. Như thế không tốt đâu, hãy cố cân bằng mọi thứ thì hơn.

Uh. Nhưng tao có muốn khóc đâu. Mà sao mày biết tao khóc. Tao có bao giờ để cho mày thấy đâu nhỉ?

Trời. Nửa đêm giật mình tỉnh giấc vì tiếng sụt sịt dù cố gắng bé tẹo của mày. Sao tao lại k biết, chẳng qua không muốn nói, kệ cho mày khóc thôi.

Ừ nhỉ.

Mày ơi, giờ mày có biết tao cần 1 bờ vai, tao cần nghe mày chửi tao khóc là đồ hâm như thế nào không? Có lẽ tao hâm thật mày ơi. Cũng chẳng b vì lý do gì tao khóc. Chỉ thấy nước mắt rơi. Nó lăn qua má, qua môi, vào nơi khóe miệng mặn mặn.

 

Hôm qua, tao lại sang trường đấy. Tao lại về nơi bọn mình ngày xưa bọn mình cùng ăn, ở, cùng chơi. Lấy lại quyển nhật ký ngày xưa tao viết, đọc lại mà buồn cười, mà ước giá như thời gian đừng trôi, hay đơn giản thôi, ước gì chúng mày ở HN này với tao, để mỗi khi tao buồn lại chạy tới chúng mày mà mượn bờ vai, để nghe chửi đồ hâm. Hay tao nghĩ bọn mày đang ở đây nhé. Ừ. Tao đã thấy rồi. Tao đã thấy bờ vai cho tao tựa rồi. Tao đã thấy đứa nào ý nhỉ chửi tao là đồ hâm rồi. Và đứa nào còn khẽ lau nước mắt cho tao nữa chứ.

😀

Cười nhé.

(Blog cho những người bạn thân nhất của tôi: Nhớ các bạn. Thật sự nhớ. Khóc. Khóc vì một lý do gì đấy và vẫn thấy các bạn đang ở bên.)

Kẻ thứ ba

Kẻ thứ ba?

Nói đến kẻ thứ ba nhiều người sẽ nghĩ ngay đến 1 nhân vật khác ngoài vợ hoặc chồng. Đúng vậy.

Kẻ thứ ba 1: có tên Con cái

Bé Bee là con gái của chúng tôi. 18 tháng rưỡu. Đặc tính: còi, lười ăn, hay ốm nhưng rất lém, xinh và đặc biệt là đáng yêu. Nhiều lúc stress vì Bee nhưng đa phần vì Bee mà mọi thứ đều tiêu tan.

Kẻ thứ ba 2: có tên Công việc

Kẻ thứ ba 2 này khiến nhiều lúc stress vì bị la, mọi việc không suôn sẻ, nhiều lúc vui mừng vì được khen thưởng. Ai cũng có đam mê, có chí hướng. Là phụ nữ thì sẽ ít hơn đàn ông nhưng không hẳn vì thế mà tôi chịu ngồi yên ở nhà nhưng cũng không vì cá tính của mình mà lao vào công việc. Tuổi thơ của trẻ chỉ có một lần. Hạnh phúc của con là hạnh phúc của cha mẹ.

Kẻ thứ ba 3: có tên Tiền

Tiền thế nào là đủ? Tiền quan trọng? Tiền không quan trọng? Ít tiền thì đi chợ mua rau. Nhiều tiền thì đi siêu thị. Ít tiền thì đi chợ mua quần áo. Nhiều tiền thì vào shop. Nhưng nhiều đến mức nào vào Parkson mua sắm thoải mái hay du lịch châu Âu hàng năm? Chẳng biết thế nào là đủ. Quan trọng vì nó cần cho nhu cầu ăn, ở, mặc tối thiểu của con người. Không quan trọng vì Tiền chẳng thể thay thế mọi thứ.

Kẻ thứ ba 4: có tên Mối quan hệ

Mối quan hệ ở đây đứng đầu là người thân, bạn bè rồi đồng nghiệp. Mối quan hệ có những cái hiển nhiên là có, có những cái không thể không có và có những cái nên có. Mối quan hệ tác động trực tiếp nên tâm lý 2  người vì mối quan hệ có tri thức, có lời nói và hiển thị rõ ràng. Con cái, Công việc, Tiền đều là những thứ có thể nhìn theo 1 chiều. Nhưng Mối quan hệ là hai chiều.

ke thu ba

Kẻ thứ ba nào cũng tác động lên cuộc sống hạnh phúc vợ chồng.

Tâm như nước mặt hồ.

Kẻ thứ ba như trăng trên trời.

Mặt nước hồ yên thì trăng chỉ soi bóng. Mặt nước hồ lay động, chẳng thấy bóng trăng nhưng kỳ thực trăng đã hòa vào nước.

Vợ yêu chồng và thương chồng lắm. Có những thứ có muốn cũng không giúp chồng sẻ chia được. Thôi cố gắng lên chồng nhé. Viết bài này để chồng hiểu vợ yêu chồng thế nào. (dù rằng đôi khi vợ chồng mình hay chí chóe trẻ con nhưng nhà mình lúc nào cũng có 1 bông hồng đỏ thắm và cả 1 vầng mặt trời đáng yêu là bé Bee nữa nhỉ :D)

Chuồn chuồn trong mưa

“Chuồn chuồn bay thấp thì mưa

Bay cao thì nắng, bay vừa thì râm”

Chuồn chuồn báo hiệu thời tiết nhưng đã ai nhìn thấy chuồn chuồn bay trong mưa chưa nhỉ? Chắc là không có rồi. Vì ngay khi báo hiệu trời mưa, chuồn chuồn đã bay thấp vì độ ẩm trong không khí cao khiến cho những đôi cánh mỏng manh của chuồn chuồn phải gắng gượng sức huống chi là khi trời mưa.

Vậy mà tôi đã nhìn thấy chuồn chuồn bay trong mưa đó. Không phải là một em chuồn chuồn bé nên không thể nói em lạc mẹ hay quên đường về được nhỉ? Em đang kiếm tìm người bạn tình của mình trong cơn mưa. Trời chuẩn bị mưa, đôi chuồn chuồn vẫn dập dìu cùng nhau bay lượn. Nhưng có lẽ mưa đến đột ngột quá mà chuồn chuồn chàng đã chao cánh ở đâu mất. Nhìn dáng em hoảng hốt, đôi cánh mỏng manh gắng gượng trước làn gió và tránh những giọt mưa trĩu nặng, tôi cũng không tránh khỏi ngỡ ngàng, cũng ngó nghiêng nhìn quanh xem chuồn chuồn chàng đang ở đâu giúp em.

Tôi vẫn thường được nghe người ta nói sự chung tình của bồ câu, hay thiên nga… chứ chưa bao giờ được nghe nói về sự chung tình của chuồn chuồn. Có phải chăng vì chuồn chuồn là sinh vật quá bé nhỏ, hay nó chỉ sống hoang dã nơi triền đê, bãi cỏ mà khiến cho người ta không để ý tới. Có lẽ vậy, vì bồ câu, hay thiên nga đều là những loài rất đẹp về ngoại hình và sống rất gần gũi với con người.

chuon chuon

Mưa có vẻ như dày hạt hơn, gió có vẻ như thổi mạnh hơn. Nhưng em chuồn chuồn vẫn bay, những đôi cánh mỏng manh vẫn chao nghiêng trong gió, trong mưa. Đôi cánh đó vốn dĩ đã quá mỏng so với thân hình của em, giờ nó lại càng trở lên mỏng manh hơn. Vậy mà dường như không có gì ngăn cản nó không tìm chàng chuồn chuồn của mình. Mặc dù, rất gần nó, rất gần thôi, có một bụi cây xuyến chi dư chỗ để nó nấp vào tránh cơn mưa này.

Tôi suýt rơi nước mắt khi từ đâu, một chú chuồn chuồn nữa cũng chao nghiêng gắng sức bay tới. Tôi chẳng thể chia sẻ và cảm nhận hết niềm hạnh phúc của chúng. Những đôi cánh mỏng manh hòa cùng nhịp bay nâng chúng lên. Trời vẫn mưa, nhưng ở phía xa xa cầu vồng đang sáng dần, lung linh.

(Câu chuyện có thể hình ảnh là hư cấu. Nhưng nó là chứa đựng tình yêu tôi dành cho người đã, đang và sẽ bên tôi suốt cuộc đời.)

Ông già Noel ngủ gật

Cũng không biết chính xác từ bao giờ, những lễ hội phương Tây đi vào đời sống văn hóa của người VN như là những lễ hội của người VN. Noel – Giáng sinh. Từ ngày xa nhà, từ ngày bắt đầu phải tự lập cuộc sống cho riêng mình, cái thói ham chơi lại càng bùng phát mỗi khi có dịp. Khi mà khái niệm Noel vẫn còn lơ mơ trong đầu những đứa sinh viên năm nhất thì tụi tôi vẫn cố gắng hòa nhịp để cho khỏi bị lạc ngoài cái sự chơi ấy. Những tấm thiệp, những món quà handmade, những lá thư được gửi đi chúc mừng Giáng sinh và nhân thể là cả năm mới. Khi mà Yahoo bùng phát thì kèm theo là thiệp online, mess Yahoo, và bây giờ khi mà cái tít tít thịnh hành thì lời chúc còn được send all qua các sms.

Không nằm ngoài số đó, tôi cũng đua đòi nào thiệp, nào quà, nào tin nhắn, nào cũng lặng im lắng nghe tiếng chuông Nhà thờ cất điểm 12h và những bài thánh ca mừng Chúa giáng sinh, mừng năm mới. Mỗi mùa Noel một cảm xúc và không năm nào tôi quên tặng quà hay gửi lời chúc cho những người tôi yêu quý. Bản thân tôi cũng hạnh phúc, cũng vui mừng vì những món quà và lời chúc mọi người gửi tặng mình. Ngày còn bé, chỉ mong đến Giao thừa (tết Nguyên đán) để có cái cảm giác đếm ngược từng giây. Giờ lớn rồi, vẫn thích cái thời khắc ấy và giờ còn thêm một ngày để đón chờ nữa chứ – ngày Noel. Hai tay lạnh buốt, xoa xoa vào nhau, miệng hà hơi thổi thổi chút hơi ấm, mắt ngước nhìn những chùm đèn nhấp nháy trên trên cây thông Noel. Vậy mà năm nay, không hiểu vì sao, tôi làm ngơ trước tất cả. Không một món quà, không một lời chúc, Yahoo cũng bỏ quên, điện thoại cũng bỏ quên. Noel năm nay đâu có lạnh như năm trước đâu nhỉ? Có ai đó sẽ trách, có ai đó sẽ thầm nghĩ: thật là tệ, đúng là có chồng ở bên quên hết tất cả… Cũng k biết nữa. Tự nhủ, mình cũng đâu có phải người theo Đạo gì đâu, cũng chẳng nên đua đòi, bon chen với tuổi trẻ… hehe. Nhưng có lẽ không đua đòi, không bon chen lại thấy như thiếu thiếu một điều gì đó.

santa-Portugal-2

Viết đến đây, mới chợt nhớ ra mình đã quên mua quà và cả quên chúc mừng cho em bé của mình. Dù bé chưa có hiện diện, nhưng bé đã và đang lớn lên và mùa Noel sau thôi, bé sẽ đón chào mùa Noel đầu tiên của đời mình. Và cũng chợt nhận ra mình khác quá. Một con bé dễ khóc, dễ cười, miệng suốt ngày líu lo hát, chân k bao giờ bước nghiêm túc mà phải nhảy hoặc chạy đâu mất rồi. Cuộc sống biết có nhiều thay đổi. Thời gian còn thay đổi từng khắc, từng giây nữa là mỗi người. Bất giác buồn. Bất giác buồn vì những gì đã qua không thể còn níu giữ? Bất giác buồn vì những gì sẽ tới không giống như những gì ta mong đợi? Hay bất giác buồn vì cái hồn nhiên, vô tư k còn ngự trị để vui vẻ mà đón nhận mọi thay đổi sẽ tới.

Tôi thấy mình như đang bay theo cỗ xe kéo của những chú Tuần lộc kia. Nhưng mà kìa, ông già Noel đang ngủ gật mất rồi.

Bài hát cho anh

Dạo này yêu đời hay tại trời trở lạnh mà lại thích nghe hát. 😀 Sẽ post một bài hát tặng anh. Cũng lâu rồi chưa tặng anh một entry nào cả.

Có người bảo mình, viết blog mà chẳng ai kment. 😀 Có sao đâu. Khi cho đi một cái gì đó chẳng nhẽ lại chỉ mong nhận được một cái gì đó. 🙂 Vẫn có một ai đó vô tình ghé thăm blog của mình là ok rồi. Với lại blog là một trang cá nhân mà, trên đó mình được trải lòng, đó là điều mà mình yêu thích blog và vẫn viết nó. Có nhiều cách trải lòng. Và cũng có nhiều trang tương tự blog. Nhưng mình vẫn thích Yahoo, vì như vậy, mỗi sáng online đều có thể thấy được status của mình, của bạn bè. Và cũng từ lâu rồi, blog Yh gắn bó với tình yêu của anh và mình. 😀

cho anh

Mấy hôm nay, thấy anh có một cái gì đó không lạ mà cũng không thường ngày. 😀 Có lẽ vì đàn ông hay đàn bà thì cũng như nhau thôi, họ đều có những lúc cần trải lòng.

Tặng anh bài hát “Anh” (NS Nguyễn Hoài Anh) nhé. 🙂 Bài hát hay từ câu chữ đến giai điệu vì có thể nó cũng giống như những tâm sự của mình dành cho anh.

http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Anh-Tran-Tam-My-Le.IW6IZ696.html

Anh vẫn đến dù trời gió mưa giăng khắp lối 
Dù trong những lúc giá rét ru đêm mùa đông lạnh lùng 
Anh đến với ánh mắt bao tình yêu nồng nàn 
Nụ cười trên môi xoá hết âu lo 
Anh mang đến cuộc đời những phút giây ấm áp 
Từ đâu bên nhau dưới ánh sáng muôn vì sao diệu kỳ 
Như thắp ánh sáng cho tình yêu đôi mình 
Hoà nhịp đôi tim ngàn lời yêu thương 
Là đôi cánh chim nâng em bay cùng cuộc đời 
Là nơi ấm êm em tìm trong cơn bão tố 
Anh dang cánh tay ôm lấy em vào lòng 
Đặt ngàn yêu thương lên chiếc hôn ngọt ngào 
Em lắng nghe tim mình hạnh phúc ngất ngây trào dâng 
Nguyện đi với anh suốt con đường đời 
Dù cho khó khăn luôn chờ ta phía trước 
Thì em hãy tin luôn có anh dẫn đường 
Đặt vào tay anh con tim em cùng cuộc đời 
Để anh đưa cho con thuyền mình đến bến bờ yêu thương. 

Thế là tôi đã có chồng

Các cụ vẫn có câu “tậu trâu, lấy vợ, làm nhà”. Đó là 3 việc lớn nhất của người đàn ông. Còn “thân gái như hạt mưa sa/hạt sa chĩnh nước, hạt sa ruộng đồng”. Nhưng tôi, một đứa con gái lại luôn hô khẩu hiệu “hành phận tại thiên, hành sự tại nhân” đã đặt cho mình một kế hoạch tìm chồng và lấy chồng song song với các kế hoạch học tập và làm việc khác.
Mục tiêu: 26 tuổi âm lịch: hoàn thiện cái bằng cao học. 27 tuổi âm lịch: tuổi đẹp để cưới một ông chồng.
26 tuổi. Mục tiêu trước đã xong. Dù còn tới một năm nhưng làm sao tôi có thể quyết định mọi thứ nhanh chóng như thế chứ để đạt được mục tiêu thứ hai. Ngay như cái công việc của tôi: đầu tiên là phải đi khảo sát đầu tư, đi tiếp xúc với các lãnh đạo địa phương, xin chủ trương, rồi xin giấy phép đầu tư, xin thuê đất… một loạt các thủ tục đến mấy trăm loại giấy tờ may ra mới đến bước triển khai. Cũng không hiểu vì sao mà các dự án đến với tôi toàn bị dừng ở ngay ở bước xin chủ trương, cũng k hẳn do chủ đầu tư thiếu năng lực pháp nhân, thiếu năng lực tài chính hay lobby chưa nhiều mà có lẽ là tại “thời thế”. Không hẳn là khi mà cái bong bóng bất động sản vẫn còn to đùng như thế thì ai cũng nghĩ giá sẽ vẫn còn lên và lên nữa mà có đơn giản có ai xây một khu chung cư cao cấp ở Lai Châu hay Điện Biên trong giai đoạn này k nhỉ? 😀

lay chong
Song song với việc đi làm, cộng với khả năng PR qua các phương tiện thông tin đại chúng, các đối tác của tôi cũng tăng lên một cách nhanh chóng. Tử vi của tôi đã chỉ ra rằng: số sẽ lấy được ông chồng tài hoa và cả đào hoa nữa. Nhưng tôi cũng k tin lắm. Với tiêu chuẩn của tôi, có lẽ chỉ có người máy may ra đáp ứng được nhưng như thế lại k có tình yêu. Mà với tôi, “cuộc sống k có tình yêu thì con người biến thành vượn” (SV 96). Mặt khác, tự xét bản thân mình “phải tự biết mình là ai chứ”. Hehe. Nhiều khi ngùi ngùi. Hay là…
Và… Người tính k bằng trời tính. Tôi đã đi lạc vào thế giới cổ tích của một người. Với một câu chuyện tình cũng đẹp như cổ tích là một kết thúc có hậu với pháo hoa rực rỡ.
Thế là tôi đã có chồng!
Thế là mùa đông năm nay tôi k bị ngủ một mình nằm kiểu gì cũng vẫn thấy rét nữa. Hehee. Thế là tôi bước sang một cuộc sống k p lúc nào thích thì ăn, thích thì ngủ, thích thì chơi nữa. Thế là tôi k chỉ có một người mẹ nữa. Tôi còn có thêm cả một dây họ hàng khác nữa. Và quan trọng khi chết đi tôi đã có tên trong một gia phả. Hehe.
Thế là tôi đã có chồng!
Tôi tò mò, háo hức với cuộc sống mới. Chuẩn bị tâm lý với những tình huống tôi vẫn thường đọc, thường nghe. Kinh nghiệm của người này k thể truyền cho người khác. Có lẽ tôi lại sẽ dẫm phải những vết xe đổ cũ. Nhưng tôi tin chúng tôi sẽ vượt qua, sẽ cùng nhau giải quyết cùng với tình yêu thương của chúng tôi dành cho nhau vốn dĩ đẹp như cổ tích. Mọi người vẫn bảo sau “trăng mật là vỡ mật”. Có lẽ thế mà cũng có lẽ không. Ngày mai thì chưa tới, tôi cũng k thể ngồi đó mà vẽ ra hay bôi lên cái cuộc sống của tôi những gì tôi tưởng tượng được.
Thế là tôi đã có chồng! Và chắc k bao lâu nữa đâu tôi lại sẽ viết tiếp bài “thế là tôi sắp làm mẹ”.

Thơ cho chúng mình

(bài nì viết khi sắp cưới, kekee)

Em viết cho anh
Những câu thơ không vần
Không điệu
Không thể thơ
Không ý tứ sâu xa
Em không thể có những nét tài hoa
Như Xuân Hương, Xuân Quỳnh
Hay nồng nàn như Xuân Diệu
Vần thơ của em là những sự đồng điệu
Của tình yêu, của nhịp đập hai trái tim
Những vần thơ em viết cho anh
K có nước mắt
K có nỗi buồn chia ly, chờ đợi
Chỉ có nắng vàng
Gió nhẹ
Sóng dập dềnh
Có mưa về mát trong
Có suối nguồn đang tuôn chảy
Và hạnh phúc đang dâng tràn
Em không muốn nghĩ về một ngày xa anh
Và không viết về những điều không thể có
Tình yêu là những bước đi dài lặng lẽ
Đưa chúng mình đến bến bờ lứa đôi
Rồi một ngày tình yêu sẽ lên ngôi
Và căn nhà hai ta sẽ ngập tràn ánh nắng
Gió khẽ lùa qua chiếc phong linh trắng
Leng keng nói lời yêu thương
Mưa sẽ về mát trong
Cho cây cối đơm hoa nảy lộc
Sóng sẽ vỗ tràn bờ
Ôm ấp niềm yêu thương
Suối nguồn không bao giờ ngừng chảy
Chuyện tình yêu chúng mình không bao giờ phôi pha
Em yêu anh
Anh yêu em
Thiết tha
Hạnh phúc sẽ nở hoa
Và hãy luôn mỉm cười người yêu nhé
Vì chuyện tình yêu đôi ta
Vì những câu thơ em viết cho anh
Vẫn là những câu thơ không vần, không điệu ./.

tinh yeu

Em đi lấy chồng

Thế là ngày mai em lấy chồng
Bỏ lại nơi ấy anh ngóng trông
Ngóng trông ngày ấy hoài xưa cũ
Nỗi nhớ hôm nào rơi hư không
Thế là ngày mai em theo người
Bỏ lại sau lưng những tiếng cười
Bỏ lại cái nhìn theo lưu luyến
Bỏ lại tình anh treo chơi vơi
Thế là ngày mai chén rượu mừng
Chúc em – người ấy vui duyên cùng
Trọn vẹn trăm năm và trọn kiếp
Còn lại mình anh không ai chung
Vẫn biết ngày mai em lấy chồng
Tiếng cười hòa lẫn trong pháo hồng
Mà hồn tôi đó lòng tê tái
Hỏi gió, hỏi mây nên buồn không?

dilaychong

Mưa, gió vô tình?

Hôm qua, trời đã nắng chang chang cháy mặt cháy da. Vậy mà sớm nay, mưa mau, có vô tình?

Nước mắt lăn dài theo cơn mưa. Lâu rồi nó không khóc như bây giờ. Có lẽ k có lý do gì để khóc hay quá bận bịu mà quên đi một công việc dường như thường xuyên của nó là thả hồn lơ đãng và khóc một chút cho rửa bụi trong mắt. 1 tháng đi công tác tới 22 ngày. Vừa về lại vùi đầu vào một lô công việc dang dở và chuẩn bị cho những công việc mới. Chị bệnh, sau khi tan làm lại chạy qua bệnh viện chút rồi về. 10 p.m là giờ cơm tối. Em gái nhắn tin buồn vì công việc nhưng chị có thể giúp gì cho em đây. Cơ hội này đi qua rồi cơ hội khác sẽ tới. Cuộc sống là một chuỗi sắp đặt rồi. Lúc nào cũng gân cổ: tất cả là do mình. Nhưng trước một thất bại, một vấp ngã lại chẳng biết ta nên làm gì ngoài khóc.

gio vo itnh

Chưa sang thu mà buổi sớm trời đã se lạnh. Gió vô tình hay gió đến từ đâu? Gió mang lời yêu thương tới thì thầm nhưng gió có bao giờ tĩnh lại, lắng nghe và ôm ta cho trọn? Gió lại bận bịu, lại qua đi tiếp tục cuộc hành trình của mình. Đưa tay ra để cảm nhận làn hơi ấm nào gió vô tình mang tới.

Giật mình! Nước mắt vẫn khẽ lăn. Mưa, gió vô tình!