Hóng hớt

Tôi tự thừa nhận tôi là người có độ hóng cao.
Cứ chỗ nào có chém gió, quẹt chả là tôi nhảy vào.
Trước, cũng là muốn biết thiên hạ đang thế nào.
Sau, biết người nghĩ thế nào.
Sau nữa là để chém gió và quẹt chả theo.
Có một điều tôi nhận thấy lại khác biệt với tất cả những gì tít báo hay giật gân.
Tôi nhận thấy:
– người Việt rất yêu tổ quốc, yêu cái nước có tên gọi Việt Nam
– người Việt đầy lòng trắc ẩn, khi trên các diễn đàn, trang cộng đồng vẫn rất nhiều bạn trẻ nhiệt huyết hừng hực lòng tình nguyện
– người Việt yêu cái đẹp, khi trên các bài báo viết về cái đẹp các bạn đều nhảy vào kment
– người Việt ghét cái xấu, thói hư hỏng, khi một title nào đó nói về một biz nào k tốt là bị các bạn lên án ngay
– người Việt luôn mong muốn 1 xã hội công bằng, chính trị ổn định, khi một title nào đó nói 1 vị quan tham, 1 vị trí luồn cúi thì lập tức các kment chửi bới
– người Việt rất thẳng, thật khi các bạn không ngại ngần kment
– người Việt luôn cầu tiến và mơ ước tới một cuộc sống tốt đẹp khi các diễn đàn về học tập, khi các trang về giáo dục ngày càng nhiều
….
và còn rất nhiều điều tốt nữa tôi chưa thể nhìn ra.

hong hot
Ai đó nói, không phải thế đâu thì tôi vẫn dám nói: vâng. Nhưng,
Trong mỗi con người vẫn luôn có tất cả những điều tốt đẹp trên, vậy há gì mình không cùng thúc đẩy những điều đó, mình không đánh thức, khơi dậy và phát huy những điều tốt đẹp đó.
Nguyện vì những điều tốt đẹp, sống vì những điều tốt đẹp cho con người, cho dân tộc, cho tổ quốc, cho nhân loại.

Vơ vẩn

13h trưa. Rồ xe ra phố. Nắng chói chang, rát rạt. Đường Phạm Hùng lác đác người, vồn vã cong người quất ga chạy. Keangnam cao vời vợi, đua mình với trời xanh và nắng. Trời xanh, xanh biếc. Nhà cao, cao tít. Nắng hoa cả mắt. Bỗng, rùm. Tối sẫm cả bầu trời. Ngác ngơ, giật mình vì sắc tím. Nắng có nắng rát rạt cháy da, trời có cao xanh biếc cũng chẳng thể ngăn được sắc tím lấn át. Vẫn hay biết phố Kim Mã, Thợ Nhuộm nhiều hoa bằng lăng nhất. Vẫn biết buổi sáng bình minh sắc tím nhuốm hồng hay buổi chiều sắc tím hòa sắc tím hoàng hôn cũng rất đẹp. Nhưng giữa trưa nắng gắt, giữa cái nền trời xanh, xanh biếc, những ngôi nhà cao tầng sơn mới, giữa ánh nắng chói chang thì màu tím hoa bằng lăng lại càng thêm rõ nét, đậm sắc và nổi bật. Không biết nó đẹp có phải do hoa mắt. 😀 Quên cả nắng, quên cả nóng. Cứ kéo ga mà không biết tâm hồn treo ở ngọn cây bằng lăng nào. May mà đường vắng. Nhưng nói thật là đẹp thật. Đi biết bao con phố, rình cả mùa hoa để đi ngắm hoa mà chưa bao giờ thấy hoa bằng lăng giữa nắng gắt ở phố TTT lại đẹp thế. Có thể do hoa, có thể do nắng, có thể nó có cái nền là trời xanh và nhà cao tầng mới. Đẹp. Đẹp thật.

Bang-lang-tim

(Tiếc quá. Cái máy ảnh lại đang bị mượn mất. Mai ngày kia trời mà mưa thì sắc tím lại nhạt nhòa hết cho coi. Màu tím lại thành bạc bẽo.)

Bài học từ chuyện bổ dừa

Bạn đằng cầm trên tay một quả dừa. Đằng sau lớp vỏ mỏng màu xanh là cả một lớp sơ dừa dày, rồi tới một lớp cùi cứng, rồi tới lớp cùi trắng ăn rất ngon, rồi trong cùng là nước mát ngọt. (viết tới đây đã thèm rồi) Nước ở trong cùng, đầy ắp, do chịu áp suất nên khi lớp vỏ cứng vỡ ra một chút thôi, hẳn nhiên các bạn biết điều gì xảy ra – nước phun từ khe vỡ đó, bán tung tóe… hiii.
Bổ quả thứ nhất.
Tôi cứ cầm dao mà chặt, mà chặt, mà chặt. Phụp. Nước bắn hết lên mặt, tôi mới biết mình đã làm vỡ được lớp vỏ cứng. Thế là được uống nước dừa. Hiii.
Bổ quả thứ hai.
Rút kinh nghiệm quả thứ nhất của việc cứ cầm dao mà chặt, mà chặt… Tôi cẩn thận gọt hết lớp sơ ở ngoài, để trơ ra lớp sọ cứng. Giờ chỉ còn một phát nữa thôi là tôi được uống nước dừa rồi. Vậy mà tôi lại sợ. Tôi lại sợ bị nước bắn khắp mặt. Huhu.
Bài học rút ra.
– Cứ làm, chẳng sợ gì cả, chỉ cần biết bên trong có nước dừa rất ngon và mát thì cứ thẳng tay mà chặt, mà chặt…
– Làm mà chỉ nghĩ tới việc nước bắn lên mặt, mà quên mất sau một chút nước bắn lên mặt đó là nước dừa mát ngọt thì chẳng dám chặt.
Ha ha.
Thôi, uống nước dừa cái đã, nước bắn ướt hết mặt và áo rồi.

bo dua

——-
Bài học thêm từ việc bổ quả thứ ba.
Do học được kinh nghiệm từ hai lần trước, lường trước được việc bắn nước ra, và biết được, nếu cứ rón rén, lỗ quá nhỏ, áp suất càng lớn, càng bị bắn mạnh, nên lần này thẳng tay, bổ to một nhát. Ok. Mất 1 ít nước, nhưng lại k bị ướt.
Có học và thực tiễn vẫn hơn

Nhìn nhận

Tự tin và nóng tính đó là những điểm cần nhìn nhận. Nhìn nhận ở đây vì nó là một điểm yếu. Yếu trong cuộc sống hạnh phúc. Yếu để thành công và thành đạt.

Quá tự tin vào những gì mình có và có thể có vì thế mà chủ quan, vì thế mà k thèm để ý và thậm chí không thèm chấp. Nhưng chính vì không để ý mà không đề phòng, chính vì không thèm chấp nên nghĩ không có hại. Và cũng chính vì quá tự tin mà để người khác thấy mình là kiêu ngạo để mà ghen tức, để mà gièm pha.

Quá nóng tính nên không giữ được cảm xúc, dễ bốc hỏa, lời lẽ không kìm chế. Lời nói là 1 trong 3 thứ đã “bay ra” rồi là không thể lấy lại. Những lời lẽ đó tất nhiên sẽ làm tổn thương đến người đối thoại và tổn hại đến sự nhìn nhận của họ về mình.

nong tinh

Những người tự tin và nóng tính thường lại đi kèm với tự đại nên lại càng bất cần. Lòng tự trọng của người như vậy quá lớn mà những cái khác không thể át đi được.

Mình có hết tất cả những tính xấu trên và quả thực là bất lợi. Đã biết, đã nhìn nhận nhưng thật khó để sửa đổi. (Non sông khó đổi bản tính khó dời.)

Sống chung với lũ vậy. Chồng mình bảo thế. 😀

Những ngày thật khác

Một ngày có 24 tiếng, 1 tiếng có 60 phút, 1 phút có 60 giây. Đồng hồ có 12 vạch lớn, 48 vạch nhỏ và các con số từ 1-12. Có những ngày chỉ nhìn đồng hồ, và có thể không nhìn đồng hồ nhưng sao thấy ngày nào cũng như ngày nào cũng giống như cái đồng hồ kia.

Lớn nhất trên thế giới này chắc chắn là biển. Vì biển chiếm 3/4 diện tích bề mặt trái đất. Bờ biển thật khó xác định và tưởng như không thay đổi nhưng thực tế vấn có những vùng đất bồi phù sa lấn biển, có những vùng đất tự lún lấn bờ. Dài nhất trên thế giới này chắc chắn là sông. Vậy mà sông vẫn có đoạn ghềnh, đoạn thác, vẫn có đoạn dịu êm. Vậy mà tại sao cái đồng hồ lại cứ mãi là các con số từ 1-12, 12 vạch lớn, 48 vạch nhỏ?

Vô tình, người ta đã tưởng là giây nào cũng vậy, phút nào cũng vậy, giờ nào cũng vậy, ngày nào cũng vậy. Nào ai để ý tới 2 cây kim nhỏ xíu vẫn miệt mài chạy. Mỗi giây trôi qua là chúng lại đã đi được 1 quãng đường. Chỉ ai lý luận lấy hệ quy chiếu là cái đồng hồ thì nó có đi được quãng nào đâu.

ngay that khac

Cũng có thể chỉ những cái lớn như biển, những cái dài như sông, người ta mới thấy được cái thay đổi của nó vì nó không được người ta đặt trong một hệ quy chiếu nào để nói với cái đấy thì biển vẫn vậy và sông vẫn chỉ là 1 dòng nước chảy mà thôi. Có lẽ vì không tìm được hệ quy chiếu nào hiển hiện để đặt. Còn những cái nhỏ bé, có quá nhiều hệ quy chiếu để đặt, để cân đong, đo đếm. Vậy đấy.

Có những ngày chỉ nhìn đồng hồ, có thể không nhìn đồng hồ nhưng sao thấy ngày nào cũng như ngày nào cũng giống như cái đồng hồ kia thực chất cũng chỉ là một quãng thời gian. Đồng hồ là vật dụng chỉ thời gian có thể không đổi, nhưng thời gian thực tế thì thay đổi đó chứ, ít nhất là tên gọi. Và đã thay đổi, đã có những ngày thật khác. Ngẫm lại, cũng là do cách nhìn mà thôi. Nếu đừng thấy thời gian và gọi thời gian là cái đồng hồ thì thời gian sẽ thay đổi.

Chỉ biết bây giờ hãy sống hạnh phúc những ngày thật khác đó, hãy tận hưởng những cảm giác thật khác đó dể biết thời gian là một điều gì đó thật ý nghĩa khi không phải là bất biến.

NHỮNG NGÀY THẬT KHÁC (nhạc Huy Tuấn, ca sỹ Phương Vy)
http://mp3.zing.vn/bai-hat/Nhung-Ngay-That-Khac-Phuong-Vy/ZWZ96BFW.html

Khi ta bên nhau chẳng ai dám nói với ai
Dù bao yêu thương đã từ lâu rồi.
Nghe trong con tim, niềm tin trong mỗi chúng ta.
Một tình yêu sẽ ở nơi ấy, dù thời gian trôi qua.

Từng ngày anh đến bên đời em, từng ngày trôi đi thật khác
Cứ muốn mỗi phút trôi thật nhanh, đến khi gần anh
Ngập ngừng chưa nói nên lời yêu, rộn ràng con tim đập khác.
Những phút ấm áp anh gần em, gần lại xa.

Từng ngày anh đến bên đời em, từng ngày trôi đi thật khác
Cứ muốn mỗi phút giây ngừng trôi, mỗi khi gần anh
Cùng niềm tin nở trong lòng em, từng ngày như không thể khác
Những phút ấm áp anh gần em, dần lại xa rồi…

Giữ mãi những phút dành cho chúng ta
Từng nơi đã qua mang bao kỉ niệm.
Để rồi người đi mà lòng lại như muốn thầm nói lời yêu
Vì lúc gần anh không dám nói…

Bài học gỡ len. 

Trời đã vào đông thật rồi. Bằng giờ này năm trước thì HN đã lạnh nhiều lắm. Vậy mà năm nay, khi quyển lịch chỉ còn lại vài tờ, gió mùa đông bắc mới chịu mang cái lạnh về.
Co ro trong chiếc áo phao dày, chợt nhận ra mình còn thiếu chiếc khăn quàng cổ. Đã mua len từ năm ngoái để bảo làm một cái gì đấy cho mình và người thân mà lười. 😀
Lục lại ngăn kéo, túi len vẫn còn đó. Các cuộn len rối lại với nhau. Uh, hóa ra không phải mình lười đan mà mình lười gỡ chúng ra. Mình muốn đan nhiều màu một lúc nên đã tháo mấy cuộn ra để đan gộp. Cũng chính vì thế mà do sơ ý mình đã để chúng rối tung vào với nhau. Đã thử gỡ, mà càng gỡ càng không ra nên bỏ lại đó cả năm trời.
Bình tĩnh một phút. Không vội vàng. Mỗi cuộn len mình mới gỡ ra có 1 đầu. Chúng không bị thắt nút lại mà chỉ vắt qua nhau ở đâu đó. Lần lượt, lần lượt. Kiên trì, kiên trì. Vắt phải, vắt trái. Ok. Giờ mọi thứ đã đâu vào đấy. Từng cuộn len đã được cuộn gọn gàng.
Uh, hóa ra chỉ đơn giản vậy thôi sao. Hiểu được rằng không phải việc rối kia là do bị thắt nút, nhận ra rằng chỉ cần kiên trì thêm một tẹo thôi, thì có phải mình đã có khăn len từ năm ngoài không nhỉ. 😀

Soi gương

Một ngày bạn soi gương bao nhiêu lần? Không tính được với những cô nàng đỏng đảnh :D, nhưng nó ít nhất là 1 lần/ngày với mọi người. Và khi soi gương mình thấy gì: quần áo chưa chỉnh tề, đầu tóc chưa gọn gàng, phấn son chưa đều. Ai cũng thấy những điểm xấu, chưa ổn của những thứ trên người của mình để chỉnh sửa lại. Nhưng nếu bạn không soi gương, có ai đó nói, mặt bạn có nhọ đấy, bạn không tin. Bạn không tin vì trên mặt bạn làm sao có nhọ được, có đụng vào cái gì đâu. Bạn không tin vì mình vừa soi gương rồi mà, có thấy gì đâu. Cái sự không tin đó làm bạn lục trong ví ra một cái gương, hay chạy lại nhà vệ sinh để soi. Nếu không có gương thì phản ứng đưa tay lên lau mặt tự nhiên cũng ít hơn và thường là khi lau mà không có gương ở trước thì không sạch.
Đó là những thứ bạn nhìn thấy được bằng mắt. Còn những thứ bạn không nhìn được bằng mắt, và không thể soi thấy được bằng gương? Bạn làm thế nào? Tôi nguyện viết những bài viết của tôi ra như những mảnh gương nhỏ để các bạn có thể vô tình soi vào là thấy. Sau mỗi lần tôi được soi gương bằng cách của tôi, tôi đã thấy cái mà mắt mình không thấy được để mà sửa đổi. Và tôi hy vọng, mảnh gương nhỏ của tôi sẽ giúp gì được cho một ai đó.

soi-gương

Chia sẻ về MMI và trải nghiệm bản thân – P2

Trong BMTDTP và MMI, diễn giả đã nói về việc “gốc rễ tạo nên hoa trái” và bốn thế giới trong đó thế giới vật chất là hệ quả của 3 thế giới còn lại thế giới cảm xúc, thế giới tâm linh và thế giới tinh thần.

Tôi từng viết một bài cách đây hơn 3 năm, “Khóc cho cây xương rồng”. Xin chia sẻ với các bạn.

“Hôm qua, mình vừa mua được cây xương rồng có 2 bông hoa bé xíu trông thật là đẹp. Vậy mà sáng nay, híc, đến nhìn thấy nó trơ trụi… híc, híc… Con chuột chết tiệt, con chuột độc ác… Tại sao có bông hoa bé xíu vậy mà mày cũng ăn được. Híc híc híc…

Ai cũng biết đấy, cây xương rồng là một loài cây có sức sống mãnh liệt. Giữa sa mạc cháy bỏng toàn cát và nắng, vậy mà nó vẫn có gắng tích cho mình đầy nhựa sống để có thể tồn tại. Những bông hoa bé xíu, được đơm lên từ những dòng nhựa đó, từ sự cố gắng vất vả vượt qua nắng gió đó thật không dễ dàng gì. Vậy mà con chuột lại có thể đang tâm ăn mất bông hoa.

Mình muốn khóc tiếp vì thương cây xương rồng, hay tiếc là mình không được ngắm những bông hoa đó nữa? Cuộc sống có những lúc bạn cố gắng thật nhiều, giữa bao nhiêu khó khăn, gian khổ để mong tích lũy cho mình một cái gì đó, để có thể đơm cho mình một thành công nhỏ bé gì đó, nhưng lại bị một tác động bên ngoài làm mất đi tất cả. Bạn sẽ khóc vì tiếc công mình bao nhiêu nay cố gắng hay tiếc vì mình không được hưởng thành quả gì?

Nhìn kìa, tôi đang cảm thấy vui hơn, vì hình như có một nụ hoa bé xíu nữa. Mai hoặc ngày kia thôi, nó sẽ nở phải không? Sự tích lũy của cây xương rồng sẽ chẳng bao giờ là thừa cả, hết bông hoa này sẽ có bông hoa khác. Giống như sự cố gắng của bạn cũng chẳng bao giờ thừa cả, vì nếu lần đầu có thất bại, thì vẫn còn những cơ hội lần sau nữa? Bạn rồi cũng sẽ được ngắm nhìn thành quả của mình, vì ông trời sẽ chẳng lấy đi của ai bất cứ điều gì. Bạn hãy cố gắng, cố gắng thật nhiều bạn nhé! Chúc bạn sẽ gặt hái được những thành quả của mình, sẽ được ngắm nhìn những bông hoa xương rồng của cuộc đời bạn.”

hoa xuong rong

3 năm trước tôi chưa biết về BMTDTP cũng như MMI, khi tôi viết bài này tôi cũng chỉ nhìn dưới góc độ cây xương rồng sẽ tiếp tục nở hoa nếu bạn còn tiếp tục chăm bẵm nó.

Nhưng cá nhân tôi, khi đối diện với thực tế với đồng tiền bát gạo, với bữa ăn hằng ngày, vẫn bị cuốn vào lối sống coi trọng đồng tiền mà quên mất rèn giũa cái tâm hồn thế giới bên trong. Bản thân tôi còn lãng quên tâm hồn tôi thì còn ai yêu quý tâm hồn của tôi nữa.

Tôi nhớ chồng tôi có cho một ví dụ rất hay. “Khi trẻ con làm bất cứ điều gì, bất kể một ai đó thấy đều luôn sẵn sàng giúp đỡ”. Có phải họ nghĩ trẻ con không thể làm được việc đó? Các bạn nghĩ sao? Còn tôi để dành câu trả lời cho các bạn.

Định viết nhiều nhiều nữa. Nhưng đau đầu, đau mắt, đau mũi quá. Thật tai hại. Sức khỏe là vốn quý. Tôi chỉ có bị cảm cúm tí thôi mà không còn đầu óc nào mà viết G+ rồi. Nên hiihii, hãy yêu thương chăm sóc chính bản thân mình nhé. “Có sức khỏe là có tất cả” không phải chỉ đơn giản là “có sức khỏe là có tất cả”

Nhức nhối bởi “thời cuộc”

Thầy giáo nói: khi bạn vẫn còn thấy người khác vô minh tức là bạn vẫn còn vô minh, bạn vẫn chấp nhặt vào cuộc sống này. Hãy mở lòng, yêu thương vì trong mỗi cái vô minh đó vẫn luôn chứa đựng những điều trân trọng.

Nhưng thực sự khó quá. Tôi thấy người ta cãi lộn chỉ vì một điều cỏn con, muốn khuyên nhủ mà người ta không dứt bỏ. Tôi thấy người ta nghèo túng muốn chỉ đường kiếm tiền mà người ta tưởng mình dụ dỗ. Tôi thấy người ta đau khổ muốn an ủi thì người ta không đón nhận. Có phải tôi thấy toàn những cái xấu của con người? Không. Tôi rất công bằng đó chứ. Tôi đã đang học được cách yêu thương và suy nghĩ bằng trái tim rồi cơ mà. Tôi chỉ đang thấy một góc đen của cuộc sống trong mỗi con người và tôi muốn cùng họ sáng hơn thôi.

Tôi đã nguyện muốn đem mình ra làm chiếc gương soi để mọi người thấy mà cùng sửa. Nhưng bước đường đi cũng lắm gian nan và khó hiểu. Khi đã tự trải nghiệm được nhiều điều thì dường như hành giả lại càng ít muốn nói. Họ chỉ muốn tự mình chôn trong cái hạnh phúc cá nhân và giải thoát bản thân. Xã hội nhiều thứ quá. Phật cũng chỉ có một thôi và cũng không thể một tay che hết cả bầu trời. Phật cũng chỉ là một hình tượng sáng để cho các hành giả noi theo và học tập. Tôi tu đến bao giờ để thành Phật. Cũng không biết nữa. Nhưng dừng chân lại giúp chúng sinh khác thi không xuể và cũng không biết cái mình chỉ lối đó có là đúng đắn, hay chỉ theo suy nghĩ chủ quan. Đường lối nằm ở trái tim là thành công rồi. Nhưng có khi nào nó tôi nhầm lẫn.

Băn khoăn với chính bản thân mình và nhức nhối bởi “thời cuộc”.

Những bài học đơn giản trong kinh doanh:
– Coi khách hàng như chiếc kẹo dừa. Lúc đầu khá cứng. Nhưng hãy bỏ nó vào mồm, dùng lưỡi đảo qua đảo lại và khéo léo, nó mềm ra rồi. 😀 Khách hàng dù có khó tính đến đâu nhưng bạn khéo léo là mềm hết thôi mà.
– Coi quản lý doanh nghiệp như bạn đang chơi cờ vây. Góc nào cũng cần phải che chắn và quan tâm. Tổ chức quản lý, nhân sự, phương thức bán hàng và vốn. Coi nhẹ một quân thôi là tèo rồi. 😀
– Coi nhân viên như chính mình thôi: mình có tự giác, mình có cần được quan tâm, săn sóc. Nhớ lại ngày đi học đại học, đến sát ngày thi mới học. Nên bạn không đôn đốc, đốc thúc là họ lười ngay. Khi ốm cũng cần ai hỏi han, ai cũng như ai hết thôi, hãy quan tâm dù một cái hắt hơi nhỏ nhất. NV sẽ vừa nể vừa phục vì một người lãnh đạo như thế đấy. . 😀

30 phút nữa là bước sang một ngày trọng đại.
Ngày đầu tiên, tôi đồng ý ngồi sau xe cái người mà sau tôi lấy làm chồng đáng ghét này.
Chẳng biết là ai lừa ai nhỉ? Hiii.
Dầu sao, tôi cũng cảm ơn Internet đã cho tôi biết chồng tôi, cảm ơn cơn mưa to đùng đầy sấm sét để tôi phải chung áo mưa và ngồi sát vào cái người sau này là chồng tôi. Ẹc ẹc. Thật bực mình khi chưa đồng ý cho cầm tay mà đã cầm tay nữa chứ.
Hôm nay, cũng khá là vui và trùng hợp, khi tự dưng hứng chí hai vợ chồng lại rủ nhau ra SVĐ Mĩ Đình thả diều.
Cuộc sống cũng có lúc diều căng gió, bay cao, nhưng cũng có lúc trùng gió, lao đao muốn đổ nhào. Cái quan trọng, là thấy lặng gió thì ta thu dây, và thấy căng gió thì ta thả tay. Hí hí. Diều của vợ chồng mình hôm nay bay cao nhất, mỗi tội bay hơi ngược hướng so với các diều khác. Thế mới kỳ ha.
Thôi, muộn rồi, đi ôm chồng ngủ thôi. (cấm nghĩ tiếp nha) 😀

Mình bị “say nắng” thật mới hay chứ lị.

Hôm trước có bạn Hà Phạm trên G+ đã post chủ đề say nắng và có rất nhiều kment. Mình không bắt chước để có nhiều kment mà đang muốn đối diện với chính mình về một cảm xúc rất ư là ư.. này.

Học MMI thật tuyệt. MMI đã giúp mình khám phá ra chính con người thực của mình. “Bạn không phải là những gì bạn nghĩ, không phải là những gì bạn nói, bạn chính là cảm xúc của bạn”. Và điều thứ hai, khi đối diện với chính nó, trải nghiệm là người đối diện, là con người thứ hai của mình bạn sẽ thấy mọi suy nghĩ của mình không chỉ là chủ quan mà còn là áp đặt. Uh. Và giờ, khi học MMI xong mình còn khám phá ra mình bị say nắng, và có lẽ cần đối diện với chính nó để loại bỏ cảm xúc này.

Yêu, ghét, vui, buồn, giận, sợ, muốn là một trong bảy cảm xúc của con người. Khi con người bị rơi vào trạng thái “thất tình” tức là có bảy cảm xúc trên một lúc thì người ta gọi người đó bị “thất tình”. Hihi. Mình thì giờ không phải rơi vào cảm giác có một lúc bảy cảm xúc trên mà chỉ một cảm xúc thôi. Và nó chưa tới cung bậc “yêu” nên người ta có thể gọi là “thích” và dân teen thì gọi là “say nắng”.

say nang

Say nắng là một cảm xúc gì đó rất nhẹ nhàng, mơn man qua tâm hồn con người, tạo ra một thứ hoormon giới tính khiến cho người đó cảm thấy hưng phấn ở trong lòng, lâng lâng, thấy muốn làm đẹp và tự dưng xinh hơn hàng ngày. Con mắt là cửa sổ của tâm hồn. Một người say nắng sẽ dễ dàng được nhận ra. Nó sẽ là tốt với một người trẻ tuổi, chưa ràng buộc nhưng lại là chưa tốt với một người đã có gia đình.

Thực ra khái niệm tốt hay không tốt nó cũng chỉ là tương đối. Vì biết đâu đó, nơi mặt hồ đang yên bình, một làn gió nhẹ khẽ thổi, mặt hồ khẽ lay, đàn cá không hiểu, bơi không đúng hướng. Để rồi, khi gió ngừng thổi, mặt hồ ngừng lay, đàn cá mới hiểu chỉ bình yên mới là chốn dành cho mình. Nhưng mấy ai sớm nhận ra điều đó. Người ta sẽ thả hồn theo cảm xúc. Chỉ sống theo vế đầu của câu nói, sống cho chính mình. Rồi ngụy biện đủ lý do cho hành động của mình. Say nắng đâu có xấu, rất tốt đó chứ. Nhưng như gió thôi, gió khẽ thổi, và gió lại đi để lại mặt hồ ngẩn ngơ.

Say nắng nó như thuốc phiện, đã dùng rồi thì khó bỏ, như mê cung lạc vào rồi thì khó ra. Vậy làm thế nào để có thể dừng lại, có thể trở lại? Bài học thứ 2 của MMI, đối diện với chính mình, trải nghiệm là người đối diện, là con người thứ hai. Nó không đơn giản như bạn đặt suy nghĩ của bạn vào vị trí chồng, hay vợ mình hay con cái mình. Nếu chỉ suy nghĩ thôi, thì nó vẫn là suy nghĩ và nó không phải là bạn, nó không thực. MMI đã cho bạn tìm đối tác để chia sẻ và người đó lại chia sẻ lại với bạn, 2 người đóng vai như thực và bạn được sống trong nó, hiểu cảm giác thực của nó và nhận ra nó. Và bạn có dám làm điều đó. Tìm cho mình 1 đối tác? Hiệu quả nhất là với vợ hoặc chồng mình, hoặc với chính người mình say nắng.

Mình muốn với chồng mình là mình bị say nắng, mình muốn nói không hiểu vì lý do gì nữa. Có thể chồng mình sẽ nói vợ thật là buồn cười, vợ chẳng có gì hay ho cả nên vợ có say nắng họ vợ cũng chỉ say nắng một mình thôi. Mình muốn nói với người ấy, em bị say nắng anh, cũng chẳng hiểu vì lý do gì, chỉ là cứ lảng vảng đâu đây gương mặt anh và giọng nói anh và em muốn nói ra để chấm dứt tình trạng say nắng này. Có thể người đó sẽ bật cười vì mình lớn rồi mà quá trẻ con, có thể người đó sẽ bối rối vì đó là điều không thể.

Bài học vượt qua mũi tên gãy của MMI hay quá. Nghĩ thì dễ, nhưng khi đặt đầu mũi tên vào yết hầu rồi mới thấy khó bước lên như thế nào. Viết G+ thế này cũng dễ nhưng có thể vượt qua được “mũi tên” không nhỉ? Nhưng dầu sao, cảm giác say nắng cũng thật là tuyệt. Mình muốn bật khóc khi hai con người của mình nói chuyện với nhau.

(Chuyện dành cho một phút suy tư.)

iloveyou

Niềm hạnh phúc chỉ riêng cho anh

10 ngày.

0 tin nhắn.

0 cuộc gọi.

0 email.

Lúc đầu thì em bực bội. Thực sự bực bội. Một cảm giác khó chịu xâm lấn tòan bộ tâm trí. Một cảm giác ức chế xâm lấn tòan bộ tinh thần. Giữa thế kỷ 21 thời đại công nghệ bùng nổ, giữa cái thập niên người người 2-3 cái điện thoại, nhà nhà internet nhằng nhịt chưa kể Wife, 3G hay GPRS. Vậy mà anh bặt tin một cách lạnh lùng đến tàn nhẫn với em.

Lúc sau thì em khó chịu. Khó chịu giữa cái giảm bực bội và cảm giác trống vắng, thiêu thiếu một cái gì đó. Thiếu một người để mình có thể la lối om sòm mà không sợ bị phản ứng. Thiếu một người mà mình có thể cằn nhằn mà không sợ bị mang tiếng. Thiếu một người để mình có thể sai vặt những thứ linh tinh như đổ rác, vặn nước tắm, mắc màn…

Sau cùng thì em thấy buồn. Cũng chẳng biết buồn như thế nào. Không phải buồn khổ, xót thương muốn khóc. Mà buồn mênh mang, buồn hiu quạnh, buồn đơn côi và buồn vì không hiểu sao lại buồn. Em không muốn làm gì cả và cũng chẳng có tâm trí làm gì cả. Không có cảm giác thèm ăn, không có cảm giác khát cổ, không có cảm giác muốn tâm sự, chia sẻ. Tâm hồn dường như đóng kín, đôi lúc thở dài đánh thượt cho vợi đi những cảm xúc cứ lấn lứa trong lòng. Chiếc đồng hồ đằng sau chiếc vô tuyến cứ túc tắc chạy. Gần 70 kênh truyền hình cáp nhưng dường như dạo này tòan phát những chương trình đâu đâu. Đôi lúc dừng lại ở một bộ phim không đầu không cuối. Hết phim, liếc mắt nhìn đồng hồ trời vẫn chưa sáng.

Gió se lạnh khẽ đưa hương hoa sữa lọt qua ô cửa nhỏ thơm ngát đến nhói lòng. Em nhớ những lần mình dừng chân bên một cây hoa sữa nào đó. Anh với tay hái chùm bông dí vào mũi em đến hắt xì. Em nhớ cái cảm giác cuối thu gió lạnh anh choàng vai em cảm ơn từ giờ anh không có mùa đông nào lạnh nữa. Em nhớ anh? Hóa ra là em nhớ anh nhiều vậy sao? Nhớ nhiều vậy thì phải yêu chứ. Hóa ra em yêu anh đến vậy sao? Thật vậy à?

ha-noi-mua-hoa-sua

Đôi lúc giữa cuộc sống đầy bon chen toan tính, giữa dòng đời đầy nổi trôi này em đã nghĩ mình nản lòng. Nản lòng vì hai đứa vất vả quá. Nản lòng vì có những lúc mình không cùng chung tiếng nói để động viên nhau vượt qua. Nản lòng vì có những lúc mình muốn rời xa và tách biệt.

Nhưng có lẽ tại 10 ngày với những con số 0, em hiểu, cuộc sống vắng anh như thế nào. Có lần anh nói, đôi lúc phải để nỗi nhớ gặm nhấm tâm hồn để biết mình đang yêu và đang được yêu. Em đã gào lên rằng em không thích như thế, tại sao cứ để tâm hồn phải khổ khi không đáng khổ như thế. Và giờ đây, ngồi lạch cạch bên bàn phím, em cũng đang gặm nhấm nỗi nhớ và biết rằng mình đang yêu và đang được yêu. Ở phương trời xa đó, em tin rằng anh đang cảm thấy như em và cảm thấy niềm hạnh phúc này dành chỉ riêng cho anh.

p/s: lão chồng thối, dù nhớ lão và viết bài này ra để thấy mình nhớ lão thật đấy nhưng mà lão cũng đáng ghét không chịu được.