Nỗi nhớ vu vơ

Khóc. Em khóc. Đã lâu lắm rồi em k khóc.
Nhớ. Em nhớ anh. Đã lâu lắm rồi em k nhớ a như vậy.
Một tin nhắn ngắn gửi nỗi nhớ tới a…
Không có số điện thoại người nhận. Em bàng hoàng bấy lâu đã dấu a tận nơi đâu.
E vẫn thấy a hằng ngày nơi đây mà. E vẫn thấy a nhắc gọi tên e mà. Cũng như ôm e thật chặt trong lòng mỗi khi em hờn dỗi mà.
E k tin đó chỉ là giấc mơ. E k tin tất cả đều k p là thực tại. E k tin điều đó sẽ mãi mãi k bao giờ xảy ra một lần nữa.
A đã hứa sẽ luôn bên e. A đã hứa dù xa nhau a vẫn luôn nhớ về e, vẫn nhắc gọi tên e mỗi hoàng hôn. A đã hứa sẽ ôm e mỗi khi e hờn dỗi.
Tất cả những lời hứa đó sao a k kịp thực hiện trọn vẹn? Tất cả những lời hứa đó sao lại chỉ là còn là tiếng vọng…
Khóc. Nước mắt k thể mang a lại bên e. Nước mắt cũng k thể xoá tan những ký ức hay lời hứa. Nước mắt cứ thế lăn dài mãi thôi.
Nhớ. Nỗi nhớ cứ thế bật nấc trong lồng ngực. Nỗi nhớ cứ thế bóp chặt trái tim thổn thức.

Anh đã hứa đừng thất hứa anh nhé. Ngày hôm nay em bất giác giật mình, thảng thốt lo sợ. Dẫu sao đi nữa hãy cho e thêm một lần khẽ nhắc tên a khi a ngay kề bên, cho e một lần được a ôm thật chặt trong lòng.

phut-chanh-long-trong-chuoi-ngay-co-don-3c9cf9

Con đường đã chọn

30 ngày nữa giờ này là giao thừa năm Quý Tị. Không có Bee ở nhà làm cho bố mẹ chẳng chịu đi ngủ sớm. Bố đánh cờ online, mẹ fb chat chit.
Công việc cuối năm bận rộn. Lâu lắm rồi k cọc cạch trên fb. Đầu óc mụ mị, tê liệt vì tiền, vì chuông điện thoại vì những lý do hợp lý cho đối tác và khách hàng. Chẳng nhận ra mình nữa.
Ngồi lần mò hỏi thăm bác Google cho vận mệnh của năm mới. Thấy còn nhiều gian nan nhỉ. Nhưng có một điểm khiến mình vô cùng thú vị hơn bất cứ điều gì: đây sẽ một năm niên vận cho bạn thay đổi một bước ngoặt cuộc đời, bạn sẽ thực hiện một điều ấp ủ từ lâu mà chưa thể thực hiện.
Đó không phải là việc năm tới mình quyết tâm kêu gọi vốn mở rộng Nội thất AK, không phải việc mình đã đặt móng cho xưởng sản xuất đồ gồ cao cấp AK 2. Vì những việc này giờ đã thành hiện thực. vừa mới ngay những ngày đầu năm 2013 này thôi. Năm 2013 mở đầu với những dự định đã thành. Năm Quý Tị sẽ quyết tâm thực hiện cái điều bác Google nói ở trên nữa.
Bận rộn? Stress? Chẳng có thời gian fb? Nhưng chấp nhận và vui vì con đường mình đã chọn.

con duong da chon

Hành sự tại nhân, thành sự tại thiên?

Với mình câu nói trên vẫn luôn là dấu hỏi và vẫn luôn đi tìm câu trả lời.
Bản thân mình vốn dĩ không tin điều đó. Nên mình vẫn luôn cố gắng để làm, để thành. Và vì cũng không tin điều đó nên mình cất công nghiên cứu về tử vi, ngũ hành, vận mệnh…, tâm linh để tìm ra câu trả lời, tìm ra sự vận động, thay đổi trong các cái gọi được là quy luật, là sắp dặt đó.
Nhiều lúc nản lòng, nhiều lúc mệt nhoài vì cái sự cố gắng thay đổi cái được coi là thiên mệnh. Dường như ta quá nhỏ bé trước từ “thiên” kia, để rồi mọi thứ nó vẫn diễn ra như thế, vẫn kết quả như thế như để chứng tỏ, khẳng định rằng: cô gái nhỏ, đừng cố gắng làm gì, đừng mệt mỏi làm gì, hãy chấp nhận, chấp nhận đi.
Hôm nay, học tiếp về PP toán học cổ nhân văn của Pitago, thày chia sẻ về những con số, những mốc của cuộc đời. Mọi người nói rằng, mọi người chưa thấy đúng vì nhiều người có cùng những con số như thế không là như thế. Thày cũng nói, đúng rồi, số chỉ có từ 1-9, nhưng cách hành vận mỗi con số lại là khác nhau, tôi chia sẻ với các bạn ở đây 5 mốc cuộc đời, không phải để rồi các bạn giờ k p làm gì cả, ngồi đợi 5 mốc đó xảy ra. Thày gần 80 tuổi, chia sẻ về những cảm nghiệm của bản thân thày và những gì thày cảm nghiệm trong cuộc sống.

hstt
Vậy là tôi lại được củng cố sự bác bỏ câu thành ngữ trên. Tôi vẫn sẽ cố gắng, vẫn sẽ len lỏi trong các quy luật đó để vận hành theo cái cách của tôi.
Nhưng có một điều sau bao nhiêu hành trình cố gắng thay đổi của tôi, tôi nhận ra một điều: Mọi kết quả gần như không diễn ra đúng như mình mong chờ, nhưng những kết quả đó dù thế nào đi nữa, vẫn mở ra một cánh cửa mới cho tôi, sau cánh cửa đó là cả một thế mới đầy bất ngờ cần khám phá, những khám phá đó luôn mới mẻ và mang lại những điều tôi chưa bao giờ nghĩ tới, và có những kết quả giờ đây đã mang lại thật sự nhiều hạnh phúc với cái cảm nhận của chính tôi.
Còn bạn, bạn sẽ tin vào điều gì? Có bao giờ bạn ngừng cố gắng? Có bao giờ bạn nản lòng với mọi chuyện? Có bao giờ bạn mỉm cười với một kết quả trái ngược với mong đợi nhưng đã đem lại bất ngờ thú vị cho bạn?

Lựa chọn

Em kment muốn lên núi ở, làm mình chợt nhận ra mình đang có 3 thứ cần lựa chọn:
1/ Tiền: nuôi sống bản thân, mình phải làm những việc mình k thích để có tiền, để duy trì sự sống
2/ Chí hướng: làm chuyên về marketing để đúng như cái about kia nói: giảm thiểu mọi lãng phí của doanh nghiệp và xã hội
3/ Đam mê: thơ ca nhạc họa (hí hí, tôi chỉ thấy tôi sung sướng khi hét xong 1 ca khúc, nặn xong 1 bài thơ, bật bông xong 1 đoạn nhạc và hí hoáy biếm họa :D)

dulichhue_cau_trang_tien(1)

Vu vơ

Mỗi năm mình bị buồn 3 tháng. Từ khi ngửi thấy hương hoa sữa, tới khi cái nắng hanh hao cứ vàng vọt khắp HN dần tắt. Hôm nay, đi mãi từ Thường Tín lên Phúc Thọ không ngửi thấy hương hoa sữa nữa, nhưng bị cái nắng vàng vọt cuối thu nó trêu ngươi.
Cảm xúc hay thật đấy. Một chút man mác, một chút nhớ, một chút ngây ngô. Nếu như cái hồi nảo hồi nào, mình sẽ tìm một cái ghế đá và ngồi tự kỉ bên hồ sen. Những chú cá sẽ tung tăng, nhảy múa mà uống những giọt nước mắt. Không phải chúng cười trên nỗi đau của ta mà nói: ta hãy vui lên, có khóc mãi cũng lấp đầy hồ HN được đâu.
Cảm xúc không thành tên, cũng không đặt tên được, cũng chẳng biết sẻ cùng ai. Ngồi loáy hoáy, giở lại tất cả những bức ảnh cũ kỹ. Edit một tấm mà ta thấy thích nhất, post lên để tự sướng. Hii.

vu vo

Chồng và vợ ai khổ hơn

Một ngày chưa mở mắt đã thấy nắng gắt. Không biết cả tuần có nắng gắt suốt không? Đến giờ là 3h chiều, giờ nắng nhất thì mình được ngồi trong điều hòa rồi nên thấy mọi thứ cũng mát mẻ và dễ chịu hơn rất nhiều.

Không biết có ai khổ như ông chồng mình hay khổ như mình.
Chồng mình khổ:
– vì ổng luôn phải ăn sáng, ăn tối đều đặn ở nhà
– vì ổng luôn phải ăn những món do vợ mình nấu
– vì ổng luôn phải ăn những món ăn không biết có trong quyển thực đơn nào với những sự sáng chế của người nấu
– vì ổng luôn phải mặc quần áo đẹp, được là lượt cũng khá cẩn thận
– vì ổng luôn phải ở trong một căn phòng mọi thứ được xếp gọn cẩn thận, đồ đạc sạch sẽ
Mình khổ:
– vì mình đã bỏ bao công sức, đầy tâm huyết sáng tạo rồi cuối cùng nhận được: cái gì thế này
– vì mình hí hửng khi hai vợ chồng cùng ăn cơm thì ông chồng lại đi ra đi vô, ngao ngán, thở dài
– vì mình tự tin chăm chồng chu đáo từ là lượt cái áo thì ông chồng lại: mặc là lượt người ta lại bảo chảnh
– vì mình vừa cặm cụi lau xong nhà cửa thì từ đâu những nốt dép bước ngang dọc khắp nhà

chong va vo

Có lẽ chồng mình khổ hơn vì phải chịu đựng những chỉn chu, nề nếp, sáng tạo không cần thiết của vợ.
Có lẽ mình khổ vì cố gắng vẹn toàn, chu đáo nhưng lại không được đón nhận.

Cuộc sống vợ chồng là sự kết hợp khéo léo của các mảng ghép. Không nên đổ lỗi tại vợ hay tại chồng mà mảnh ghép đó không khớp. Điều chỉnh một chút. Nhưng điều chỉnh thế nào?

Lắng

Đã lâu rồi chẳng đặt bút làm thơ
Khi một chút cảm xúc muốn thập thò nơi cái đầu lãng đãng
Nhưng dường như những con chữ cố tình chui vào đám cỏ rêu xanh kia mất
Để đánh thượt một tiếng thở dài trong ứ nghẹn
Đã lâu rồi không tha thẩn với chiếc lá xoay vòng trong gió
Khi một chút nắng vàng le lói ráng chiều thu
Nhưng dường như gió cứ thổi, lá vàng chỉ đung đưa rồi rơi nhẹ
Để khẽ chạm đất này, lá lại nằm yên
Đã lâu rồi hình như Hà Nội không mưa
Những cơn mưa về mát trong cho cây lá xanh tươi nảy lộc
Nhưng dường như mưa cuối thu chóng vánh nhanh đến rồi đi
Để giọt nước chưa kịp thấm sâu vào lòng đất
Cảm xúc trôi chảy
Trái tim vẫn đập
Nhịp sống hối hả
Lắng yên
Lặng nghe
Lặng.

lặng

Say thật rồi

Vì làm thiết kế Studio chụp ảnh mà mình và Huy Nguyen phải đi thực tế. Hịc ặc. 1 quán cafe studio.
Tầng 1 là các cô dâu, chú rể thay nhau chụp. Tầng 2,3 là các “sắp” cô dâu, chú rể thi nhau ôm.
Mình và em chẳng biết ngồi chỗ nào. Đành ngồi tạm vào 1 góc quán. Vớ được đúng cái ghế thọt, không biết là hậu quả của “cô dâu, chú rể” nào.
Gọi cafe và hoa quả dầm kem.
Ngồi nhâm nhi vị đắng và ngọt xen lẫn nơi đầu lưỡi.
Ngồi ngắm các đôi chụp và ôm.
Ngồi… mơ màng.
Say.
Không biết là say cái gì. (Cafe, ngọt, hay…)

(Điên nhất là đi cùng 1 em rõ đẹp trai mà không có chỗ nào để mượn vai. Heehee.)

cafe dep

Vu vơ nữa

Lâu lắm rồi mới có dịp ra ngoại ô. May mắn là vì đi gặp k/h thiết kế sinh thái cảnh quan.
Nắng nhẹ. Tiết trời se lạnh của sớm thu. Không gian hút tầm mắt. Ruộng lúa trải dài. Không có đoạn tóc thò nào để tung bay. Hii.
Công việc nhiều. Toan tính nhiều. Suốt ngày luẩn quẩn với tiền, hợp đồng. Không trách nó, không ghét nó. Nó chu cấp cho ta một cuộc sống vật chất đầy đủ mà. Nhưng nhiều lúc thấy thương mình. Hii. Trách nhiệm nặng nề quá, hơn cả một người đàn ông bình thường. Không chối bỏ, không oán thán. Vì nhiều người cần ta và ta cần cho họ. Nhưng … làm thế nào để được sống với tâm trạng và khung cảnh như sáng nay nhỉ?

vo vo nua

Thanks for my love

Dòng đời hối hả. Nhịp đời vồn vã. Nắng nóng càng khiến người ta mệt mỏi, lười biếng trong cái suy nghĩ cố hữu, bảo thủ của một tâm hồn không rộng mở.
Hối hả thế. Vồn vã thế. Chói chang thế. Nhưng phượng, bằng lăng ư vẫn nở rộ, rực rỡ những con phố, đâu cần biết lòng người chỉ nhìn lướt qua sắc đỏ, sắc tím và chỉ à ừ mùa hè rồi nhỉ.
Lặng lẽ góc phố. Lặng lẽ tỏa hương đêm hè. Lặng lẽ những bông ngọc lan trắng ngần tinh khiết. Cơn mưa chiều xối xả, có làm rũ cái trắng trong, có làm dịu hương thoang thoảng?
Lâu lắm. Cũng không biết là bao giờ nữa, thực ra cũng có thể đếm được theo năm, theo tháng, theo ngày và theo ngày thì chắc lên tới trên 10 ngàn ngày nó không cầm trên tay bông ngọc lan nào cả, không còn nghe thấy hương bông ngọc lan ở đâu cả. Nó có trốn vào một góc nào đó để xa rời cái chốn bụi bặm này không. Không. Nó chỉ quá vô tình mà quên mất, có một thứ gọi tên như thế, màu như thế và hương như thế.
Anh đặt vào tay nó một bông ngọc lan bé xíu, vẫn còn vương nhựa ở cuống, vẫn còn chúm chím khép cánh. Vậy mà bông hoa tỏa hương ngan ngát. Hương hoa lan tỏa, chạm đến trái tim chật chội của nó. Bừng tỉnh. Trái tim khẽ khàng thổn thức, tung cánh, rộng mở. Một cảm giác nhẹ nhàng lan tỏa và xâm chiếm tâm hồn như rơi vào trạng thái thiền định. Nó tưởng mình có thể bật khóc. Giọt nước mắt có thể lóng lánh nơi khóe mi, nhưng trái tim nó thực sự đã đổi khác. Trái tim biết khóc và biết hát.

hoa-ngoc-lan-2013-17
Một điều tưởng chừng như rất nhỏ. Một điều tưởng chừng như không thể đã lắng tất cả những cái hối hả, vồn vã, đã thay đổi cái cố hữu và bảo thủ của một tâm hồn.
Thế đấy.
Thanks for my love.