Tình yêu đến từ ánh mắt
Hay đến từ lời ngọt ngào ấm áp bên tai
Tình yêu đến từ những sớm mai
Hay đến từ gió chiều bay ngang hoàng hôn tím
Tình yêu đến từ trái tim
Hay đến từ những thiệt hơn lý trí
Tình yêu đến từ những điều dung dị
Hay đến từ những ân lạc, hoan ca
Tình yêu sẽ chẳng thăng hoa
Nếu không cùng nhau vượt qua ngàn sóng gió
Tình yêu cũng sẽ không còn mãi đó
Nếu không chia sớt vui buồn
Tình yêu cũng sẽ không là luôn luôn
Nếu không cùng nhau nhìn về phía trước
Hãy nắm chặt tay nhau
Hãy nhìn vào mắt nhau
Hãy cảm nhận từng hơi thở
Hãy nghe những tiếng đập khe khẽ của trái tim
Bạn sẽ nhìn thấy một chân trời bình yên
Những hạnh phúc ngập tràn trên tay, trên môi và trong mắt
Cuộc sống không dễ dàng
Nên đừng để đánh mất
Những tin yêu ta đã từng dành trao
Lãng đãng
Lãng đãng
SUY NGHĨ TÍCH CỰC để trở thành anh hùng của nhân loại
Suy nghĩ TIÊU CỰC là bệnh dịch nguy hiểm nhất thế giới. Theo thống kê của các nhà khoa học tiềm năng, thì đây là căn bệnh còn nguy hiểm hơn cả Ebola, lây lan nhanh hơn cả Sars, và ai đã mắc phải thì còn khủng khiếp hơn HIV vì sự gây đau đớn cho người bệnh. Mặt khác, căn bệnh này không thể có một biện pháp phòng ngừa nào hiệu quả theo cách truyền thống như rửa tay, mặc đồ bảo hộ, hay không QHTD bừa bãi…
Vì vậy, để ngăn chặn tình trạng phát tán ngày càng nhanh của bệnh, cũng như để trở thành là một sứ giả của thượng đế trốn trần gian, bạn có sẵn sàng làm một việc vô cùng đơn giản không?
SUY NGHĨ TÍCH CỰC để trở thành anh hùng của nhân loại nhé.
p/s: tôi không cần mác anh hùng. tôi chỉ cần thấy bạn tôi luôn cười là đã mãn nguyện lắm rồi.
Thơ về AK
Ak nghe tưởng bòm bòm
Hóa ra là lại cái vòm … cách âm
Tiếng ai đang hát ầm ầm
Em ngăn cái rụp nói thầm phải ghen!
Những ai nghe vẫn chưa quen
Nhấc lên gọi máy có liền … AK!
Tìm quên trong mưa
Một ngày cuối hạ đầu thu
Mưa về trên phố mát ru lòng mình
Mưa về cho tấm chân tình
Mưa về nỗi nhớ trong mình có nhau
Mưa về cho những thương đau
Chỉ còn se lại rồi mau nhạt dần
Mưa cho ánh mắt bần thần
Thả hồn theo gió tìm vần làm thơ
Mưa về cho những vẩn vơ
Cất lên câu hát ngẩn ngơ lòng người
Mưa về cho những tiếng cười
Giòn tan trong vắt một trời yêu thương
Mưa về cho những vấn vương
Đậu ngang ngọn gió lạc đường sang ngang
Mưa về cho những mênh mang
Trải tâm hồn ấy xốn xang trong lòng
Mưa cho câu chữ lòng vòng
Hết mây, lại gió, lại vòng sang em
Thôi thì em cứ là em
Để còn tôi cứ tìm quên trong đời./.
(lãng đãng cho một ngày mưa cuối tuần)
Anh và em
Có bàn tay nào xiết nhẹ bàn tay
Có bờ môi nào run lên thổn thức
Có giọt nước mắt nào lăn trên khoé mi
Nhỏ giọt xuống tâm hồn mong manh
Em muốn ngả nhẹ đầu vào bờ vai vững chắc
Bờ vai nâng giấc ngủ em mỗi đêm
Bờ vai nâng em qua những đêm đông giá lạnh
Bờ vai công kênh như Anh như Cha
Có phải em quá trẻ con khi vẫn muốn ngây thơ nũng nịu
Có phải em quá nông cạn mà không nhận ra những chăm sóc anh dành cho em
Có phải nếu là người đàn bà của anh phải biết chập nhận
Cuộc sống thường ngày không như giấc mộng hoa?
Có phải là người phụ nữ của thời hiện đại
Phải biết bằng lòng và đón chờ những bất ngờ xảy ra?
***
Cuộc sống vẫn như mơ khi mỗi bữa cơm chiều có anh sum họp
Hạnh phúc vẫn mỉm cười khi anh xiết nhẹ bàn tay
Anh vẫn luôn ở bên khẽ lau những giọt lệ rưng rưng
Bờ vai anh vẫn luôn vững chãi như cây tùng cây bách
Ôm em ngoan hiền trong giấc ngủ say
Ngủ ngon nhé em yêu
Rồi ngày mai khi mặt trời thức dậy
Nụ cười hồng lại rạng rỡ trên môi
Và anh muốn ngắm nhìn em trong ánh bình minh rực rỡ
Để thấy cuộc sống rạng ngời khi chúng mình có nhau./.
Quên
Mưa buồn mang nỗi nhớ về đâu
Hỏi lòng sao còn vấn vương tình cũ
Chuyện ngày hôm qua dẫu là đã lỡ
Vẫn muốn ngàn lần ôm nỗi nhớ trong tim
Hàng sấu già đìu hiu đứng lặng im
Thả chiếc lá gửi hồn bay theo gió
Nghe ký ức năm xưa vẫn còn đó
Nên tìm hoài chẳng được chốn bình yên
Những tâm hồn thi sĩ chẳng thể quên
Chuyện của ngày hôm qua và chuyện muôn kiếp nữa
Hành trình tương lai dẫu còn nhiều dang dở
Nhưng thật lòng nỗi nhớ chẳng thể vơi.
Cần lắm bờ vai ấy.
Trời đang nắng chang chang, bốc chốc đổ mưa rồi.
Chiều đang nắng cháy, ráng trời tây vẫn đỏ vàng rực, bão lại về ngay được.
Thời tiết mấy ngày nay đâu có giống với cuối hạ đầu thu, đâu có giống với tháng 7 vốn là mưa ngâu rả rích.
Em chợt nhớ anh. Nhớ cái ngả nhẹ đầu bình yên vào bờ vai ấy. Nhớ cái hương hoa sữa toả ngào ngạt mà nồng nàn như những nụ hôn mình trao nhau. Nhớ cái xiết tay, rất nhẹ mà chặt, mà như nhắc nhở anh đang ở đang ở đây, bên em.
Nhưng rồi, chỉ là những giọt nước mắt thấm đấm bờ vai ấy, nức nở mãi không thôi. Chỉ là một nụ hôn vội vàng, hai bờ môi vẫn run lên mà không thể tiếp tục. Một bàn tay khẽ mở, buông, và rơi.
Cũng có thể vì lẽ đó mà trời cứ đang nắng chang chang lại đổ mưa rào. Cứ tưởng bình yên mà lại bão ngay được.
Cũng có thể vì lẽ đó mà tâm hồn yếu đuốii mỏng manh, dù được khoác bên ngoài một cái vẻ rắn rỏi, mạnh mẽ vẫn đôi lúc rung lên, thổn thức.

Anh đã ra đi. Để lại cả một trời đầy giông tố, để lại cả một tâm hồn rạn vỡ, và dù trời có cố gắng không mưa ngâu rả rích, dù cố gắng kìm nén trong lòng để cho ánh nắng chói chang, vẫn đôi lúc bất chợt vỡ oà, tức tưởi.
Anh đã ra đi. Để rồi hai chữ bình yên chỉ còn trong ký ức. Để hai chữ nồng nàn chỉ còn treo đầu ngọn gió, để gió… gió cuốn trôi theo mây.
Một ngày cuối hạ, trời vẫn nắng chang chang và nóng gắt, nhưng trong nó chứa cả một cơn giông bão sắp về, oi bức.
Em một ngày cuối tuần mệt mỏi không biết vì thời tiết, không biết vì nhớ anh, hay không biết có thể vượt qua cái khoảnh khắc mong manh này không?
Cái gì cũng có giới hạn.
Một trời nắng mang quá nhiều nắng sẽ là sự oi bức rồi sẽ mưa.
Một người phụ nữ dù có rất can trường, mạnh mẽ đến đâu bản chất vẫn là một người phụ nữ, vẫn mang trong mình những giọt mưa.
Em nhớ anh và cần lắm bờ vai ấy.
Một đêm khó ngủ
Một mùa Hoa sữa, một mùa lá vàng xoay mòng nữa lại về. Bận rộn. Em k có thể đi chầm chậm trên những con phố ngập tràn Hoa sữa để cho mùi hương của nó len vào tóc vào áo như ngày nào. Phóng xe vụt nhanh qua những con đường quen thuộc, em vẫn kịp nhận thấy có cái gì ứ nghẹn trong lồng ngực. Một cảm giác vừa thư thái, vừa nhoi nhói trong lòng. Dường như em có 2 con người khác cùng tồn tại khi ngửi thấy mùi hương ấy. Một là muốn mơ đi theo gió. Hai là muốn trốn chạy theo tay lái.
Người ta sẽ mãi ôm nỗi nhớ hay niềm đau khi biết nỗi nhớ chỉ rơi vào hư vô hay niềm đau phải tự chịu. Có những chia xa rồi mãi mãi không bao giờ gặp lại để nuối tiếc suốt một đời không kịp nói và làm những gì ta cần và có thể. Nhưng cũng có khi gặp lại, lại thấy mình đã trẻ con hay tự huyễn về một điều không tồn tại. Thế mà em lại ko ở một trong hai trạng thái trên.

Gặp Anh lần đầu trên con đường ngập tràn Hoa sữa. Chia tay Anh cũng vào một ngày Hoa sữa nở rực rỡ những hàng cây Hn. Và hôm nay khi gặp lại Anh cung vào một ngày Hoa sữa tràn trong gió. Định mệnh. Em đứng nhìn dáng Anh từ xa. Vẫn cái dáng cao cao, hao gày đó. Vẫn cái má xương xương và nụ cười khẽ nhoẻn. Em không dam’ nhìn thẳng vào mắt Anh, sợ ánh mắt đó đã theo em giờ se hằn sâu hơn nữa.
– em vẫn gày quá.
Đó là câu chào, câu thương hay câu trách. Em vẫn bị chê vừa còi, vừa đen thành ra quá xấu. Em cười trừ: Anh vẫn không khác xưa, vẫn đẹp trai và chắc gái vẫn bám theo hàng đàn.
Anh k nói gì. Xiết tay em nhè nhẹ. Em không dám ngẩng lên và dù không, em vẫn cam nhận thấy cái nhìn trìu mến Anh dành cho em ngày nào. Em đã từng hạnh phúc biết chừng nào vào ánh mắt đó. Chỉ cần Anh nhìn em và khẽ cười thôi là bao nhiêu hờn dỗi trong em đều tan biến. Em đã từng ngụp lặn trong những dự định tương lai của niềm hy vọng trong ánh mắt khi nhắc đến ngày mai. Và giờ em lại trốn ánh mắt đó để không muốn ghi nhớ thêm nữa.
– sao ko nhìn Anh? Em chuẩn bị lại khóc ah? Xấu chưa kìa.
Anh cười và em cũng cười.
– em không dễ khóc như ngày xưa nữa đâu. ( dù cố gắng cứng rắn nhưng em vẫn thấy cay xè sống mũi).
Rồi Anh và em cứ đứng vậy dưới tán cây Hoa sữa phủ trùm, giữa ngập tràn hương Hoa và gió.
***
Cuộc sống lại quay trở về với thường nhật. Quãng đường đi tiếp không có Anh và sẽ không bao giờ có Anh. Em những tưởng gặp lại Anh để rồi quên lãng. Nhưng không phải. Anh vẫn đó, vẫn song hành và tồn tại ở một miền không tên. Đôi lúc, trong dòng đời mệt mỏi, em ngủ gục và chợt thấy Anh vẫn ở bên nói với em hãy cố gắng lên. Em bàng HoàngEm bàng hoàng giật mình tỉnh giấc để rồi bần thần nhận ra chỉ là mơ. Nhưng dầu sao, em vẫn biết rằng, dù thế nào cũng có có ng đang dõi theo và động viên mình. Cuộc sống không như những gì ta muốn. Nhưng dù thế nào cũng Cần trân trọng mỗi phút giây ta sống, yêu những con người ta gặp và mỉm cười với mọi việc.
***
Viết linh tinh cho một đêm khó ngủ. Có lẽ tại ngày ngủ nhiều.
Đang viết Ấn nhầm nút post, may mà k mất công gõ lại. Kekee. Đọc lại thấy cũng k tệ lắm. K b cảm xúc có giống thật k? Kekeke.
Thôi, ngủ đây. G9 cả nhà.






