Ngày của Cha

Ngày mẹ sinh mình, ba không ở bên mẹ. Ngày mẹ sinh em mình, ba cũng không ở bên. 6 năm tuổi thơ, ba thấp thoáng đi về với màu áo xanh rau muống và quân hàm đỏ. Rồi lớn lên, sự trở về của ba như bù đắp tất cả những thiếu sót nx ngày ba không ở bên. Có thể nói rằng chưa một người cha nào lại yêu thương, chiều chuộng vợ con như thế. Những bữa cơm trưa con đi học xa về chỉ việc ngồi mâm. Những bữa sáng tay phở, tay xôi, theo sở thích mỗi đứa. Những chậu nước tắm kèm khăn pha sẵn cho mẹ. Những chậu quần áo thật đầy cũng dành tay ba. Nhưng cũng k quên là một trụ cột gia đình với sự đầy đủ về kinh tế. Có lẽ quá may mắn dành cho mình khi có một người cha như thế.
Khi giờ là bậc cha mẹ rồi, mình chỉ mong sao để con mình tự hào về ba mẹ nó như mình đã từng tự hào về ba mẹ mình.

Kết quả hình ảnh cho ngày của cha

Lạc

Có lẽ nào Hà Nội không em
Con phố vắng đìu hiu lặng lẽ
Một chiếc lá vàng xơ nghiêng mình rơi rất khẽ
Lạc lối em về
Nỗi nhớ hư vô?
Có lẽ nào Hà Nội không anh
Cho phượng cháy bầu trời rực đỏ
Cho sắc tím bằng lăng nhuốm sậm tâm hồn bỏ ngỏ
Thấp thoáng anh về
Có chút hư hao?
Có lẽ nào có góc phố không tên
Dành riêng cho những con đường xưa cũ
Dành riêng cho một khoảng trời thương nhớ
Vội đến trải lòng rồi lại vội đi
Có lẽ nào nơi chật chội trái tim
Vẫn còn đất dành riêng cho những gì không rõ
Để đôi lúc tiếng thở dài, giật mình cứ ngỡ
Lạc mất chút tình
Say chút linh tinh./.
p/s: thi thoảng làm tí thơ cho đầu bớt ngẩn ngơ

dn

Nhật ký bản Xôi ngày Chuyển giao LT 21/04/2016

Khi những chú chim vẫn còn ca líu lo đón chào ngày mới, những tia nắng đầu hạ vẫn thập thò sau ánh rạng đông, lấp lánh trong những giọt nước còn đọng lại sau cơn mưa đầu mùa, không khua chiêng, gõ mõ, không cờ bướm rực trời, chúng tôi – những doanh nhân của thế kỷ 21 đã tập hợp đông đủ để làm một nhiệm vụ thiêng liêng 6 tháng có 1.
Chị Lan tất bật: đúng 6h30 xe chuyển bánh nhá, ai không đến cho đi taxi ăn Xôi. Chị Phương tay Mì, tay Xôi, trao cho các bạn cùng đoàn vội vàng còn vương mùi hành mỡ. Chị Thảo cháy vun vun cái tay cho bén “lửa” bác Lâm giáo đầu, làm anh nhảy dựng lên luôn. May có cái nóc ô tô, không bác ấy “thăng hoa” mất.
Người thì tranh thủ nhắn nhắn, chat chat lại những thông tin, công việc cần thiết cho công ty ở nhà, mặt vẫn còn vương nét lo âu, không biết công việc có giải quyết nổi. Người thì thư thái, buông bỏ những tất bật để bước vào tận hưởng một ngày vui cho trọn vẹn. Rồi bất giác cùng nhau vỡ oà, cười mà như khóc trước những bim bim, bóc, bạnh, banh, bóp, bớp… của Ông bảy, Bà ba. Ai cũng ước rằng, cuộc sống giá như lúc nào cũng thế, chỉ mong được nghe người khác quát, được đưa đồ cho ăn như một đứa trẻ và ngoác miệng cười đùa không cần lấy tay che.
Ai cười cứ cười, vòng xe lăn cứ lăn. Chẳng mấy chốc, ngay phía cuối thủ đô thôi, mà rừng núi hiện ra, dang rộng cánh tay đón chúng ta vào lòng. Đến béo nhất nhà Pi như chị Hiền, cũng thấy mình nhỏ bé.
Không phải ngẫu nhiên mà ban LT chọn nơi này để chuyển giao, để đề ra mục tiêu mới. Trở về với rừng, trở về với tự nhiên để thả lỏng mình, để chìm xuống những lo toan, vướng bận, để cảm xúc, sáng tạo được thăng hoa, để những ước mơ được tiếp tục bay bổng. Nói thật chứ ở đô thị, ước mơ vừa bay ra đã bị tiếng còi xe đập vào tan nát, khói bụi bám đầy nặng quá lại chẳng thể bay lên, có cái nào vô tình lách ra được, cao nhất cũng chạm đến tầng 72 của Keangnam rồi lại rơi cái bụp. Ở nơi đây, núi rừng sông nước, tha hồ ước, tha hồ mơ, bồng bềnh trên mặt hồ, cảm xúc cứ gọi là tuôn ra như thác lũ.
Những mục tiêu, những kỳ vọng, những con số như thách thức, nhưng cũng như động lực để chúng ta cố gắng vươn lên trong một nhiệm kỳ mới. Những giá trị cùng nhau xây dựng và hướng tới. Trong mỗi người, đều chứa đựng cái Chân, Thiện, Mỹ vốn có. Trong mỗi doanh nhân nhà Pi, điều đó càng là những giá trị cao cả, thiêng liêng mà mỗi người đều lấy đó làm chân lý sống cho mình. Ai đó có thể từ thiện bằng tiền, nhưng có lẽ việc từ thiện lớn lao nhất đó chính là tìm ra những giải pháp, những vật liệu thay thế, những sáng tạo mới trong sản phẩm, dịch vụ của mình. Và đặc biệt hơn, đó còn là sự cho đi không toan tính, sự chia sẻ không đắn đo với đồng đội. Có thể vì thế các anh chị em gọi đây là nhà, một tên gọi thân thương nhà Pi.
Thời gian giá như đừng trôi, mặt trời đừng lặn, cái ánh hoàng hôn đừng loang loáng tím cùng bóng áo dài tro hồng của các chị em nghiêng nghiêng bên mặt hồ, thì có lẽ sẽ chẳng ai phải bùi ngùi gác lại những tiếng cười, những câu hát vỡ toang núi rừng để trở về với thực tại như thế. Nụ cười còn đọng lại trên môi, mà chút nuối tiếc một ngày vui cay xè nơi sống mũi. Đời người có Sinh, Lão, Bệnh, Tử. Cuộc sống có Cơm, Áo, Gạo, Tiền. Các anh chị em lại quay trở về đếm cái ví của mình mà không ai nhớ đếm cái ví cho bác Ánh, không biết anh đã thấy cái Ví chưa? Phía sau mình còn hàng chục cán bộ công nhân viên, hàng trăm thợ thuyền đang đợi. Mục tiêu đã rõ rồi, chiến lược đã vạch ra, lại cùng nhau mỗi người một khẩu AK để ngày mai ra mặt trận, lập nên những chiến công mới, những thành công mới.
p/s: trưa không ngủ, nghe ngoài trời đổ mưa, lòng bồi hồi cảm xúc ngày hôm qua, viết vài dòng chúc các anh chị em luôn vững vàng, đoàn kết, cùng đưa nhau luôn luôn lên và thăng hoa.

bni

LỜI CHÚC (Bính Thân)

Kính chúc mọi nhà
Chúc ông, chúc bà
Chúc cha, chúc mẹ
Chúc từ em bé
Chúc đến thày cô
Chúc từ người to
Chúc sang người nhỏ
Chúc từ cây cỏ
Tới cả đất trời
Năm mới rạng ngời
Niềm vui chiến thắng
Không còn lo lắng
Sức khỏe, thời gian
Mặt luôn hân hoan
Tiền vào tiền ở
Không còn trăn trở
Những chuyện không đâu
Tư tưởng luôn giàu
Tình yêu bác ái
Suy nghĩ thông thái
Hiển sự hanh thông
Làm là thành công
Nói là thành toại
Không còn trở ngại
Những việc khó khăn
Để đón một năm
Lộc sang tấn tới
Chào đón năm mới
Thịnh vượng an khang
Cuộc sống vững vàng
Gia đình hạnh phúc
Nào ta cùng chúc
HAPPY NEW YEAR!!!

chuctet

23 tháng chạp

Thế là đã 23 tháng chạp. Một năm trôi đi đánh vèo. Ngoảnh lại thấy nhiều thứ còn dang dở, nhưng cũng có quá nhiều thứ đạt được mọi cách không ngờ. Một cảm giác tiếc nuối khi ta chưa làm d điều gì đó. một cảm giác trống vắng khi hình như ta bỏ lỡ một điều j đó. Và cả một cảm giác thiêu thiếu dường như ta quên một điều gì đó. Cũng chẳng biết được nữa. Cảm xúc luôn là cảm xúc. Nhưng dường như lần nào cũng vậy. Khi thấy trong lòng đong đầy 3 thứ trên là lúc ta sẽ có nhiều thay đổi để lấp đầy. Hứa hẹn một năm đột phá, một năm sẽ có nhiều đam mê được thực hiện, một năm tiến gần đến Ta.

 

Ngõ nhỏ

Chào hà nội
Chào em bé nhỏ
Anh trở về với bề bộn lo toan
Chào mùa đông
Chào tình yêu không lời
Anh trở về với cuộc sống riêng anh
Thoáng chốc thôi
Một cái nắm tay rất khẽ
Thoáng chốc thôi
Một cái nhìn nghiêng rất nhẹ
Bờ vai không thể dành riêng cho em
Bàn tay không thể lau nước mắt em mỗi tối
Chỉ một chút thôi
Một góc nhỏ dấu kín
Chứa đựng một khát khao cháy bỏng cho em
Chào hà nội
Chào em bé nhỏ
Hãy nín chặt môi
Hãy kéo nước mắt lại trong tim
Hãy để dành cho anh một bình yên bên em
Cười nhé
Bé yêu.

eb

Có điên không?

Anh có còn nhớ lần đầu tiên mình cầm tay không? Lâu lắm rồi, em không nhớ nữa. Hay em đã giấu nó vào sâu thẳm ngõ ngách nào? Anh bận rộn có không quên?
Nỗi nhớ là một cái gì đó mà giờ đến giờ em không định nghĩa được. Nếu là nhớ, thì sẽ là nhớ một kỷ niệm, nhớ một hình ảnh, nhớ một con số, nhớ một câu nói… Nhưng nỗi nhớ không như vậy. Không có gì rõ ràng cả. Chỉ là một cảm giác quắt quay, khó chịu ở lồng ngực khiến tim đập nhanh hơn và tự dưng nước mắt cứ lăn nhẹ.
Nỗi nhớ của em cũng thế. Mọi thứ cứ phai nhoà theo năm tháng, không còn hiển hiện nữa. Nhưng nỗi nhớ cứ thế len lỏi mọi tế bào cơ thể và tâm hồn em. Em thật không biết em đang nhớ điều gì, ai, kỷ niệm gì. Chỉ biết cảm xúc là cảm xúc cứ thế đến xâm chiếm trí óc và tâm hồn khiến em có thể bật khóc hồn nhiên.
Có sai trái không khi em cứ đa cảm, chơi vơi với những cảm xúc hư hư thực thực này? Có sai trái không khi bản thể em không thể kiểm soát cảm xúc em.
Em cứ thế. Cứ như nhiều con người đang tồn tại một lúc. Lúc người này ngủ, lúc người kia ngủ.
Bất giác chợt cười. May là giờ này không ai nhìn thấy, không có người sẽ bảo em bj điên.
Ừ, thì điên thật mà. 

nt

Anh – đêm khuya

Hà nội đã vào đông thật rồi. Ngồi co ro, nghiêng mình bên bàn phím, lạch cạch những dòng tâm trạng tâm sự với anh – đêm khuya.
Có lẽ, đây là lần đầu tiên e ý thức được tình cảm của mình dành cho anh. Người mà bất cứ người phụ nữ nào cũng mơ ước có được. Anh bao la, rộng lớn, ôm trọn em vào lòng đến nghẹt thở. Em chẳng biết nói gì khi ở trong lòng anh. Mọi từ ngữ dường như trốn chạy đâu hết, để mặc em lúng túng, nghẹn ngùng. Anh lặng yên bên em. Lắng nghe tẩt cả những cảm xúc có tên và không tên trong em. Anh luôn chờ em mỗi ngày. Lúc đầu chỉ từ xa, rồi thật gần, thật gần rõ ràng bên em. Nhiều người nói anh lạnh lùng. Còn em thì thấy anh thật bao dung. Em gào cũng được, em hét cũng được. Em cười thì anh nhấp nháy nx vì sao. Em khóc thì anh trăng treo lúc lắc trêu em. Giờ em mới biết, bất cứ khi nào em gặp chuyện j em đều tìm cách để được gặp anh. Ở trong anh, em được sống thật là con người của mình. Bực tức ư? Chán ghét ư? Bố mẹ mắng? Hay bạn bè chê bai? Thất bại kỳ kiểm tra? Những thời khắc đó chỉ có anh là bên em, hiểu em và lại dỗ dành, ôm trọn em vào lòng.
Nhưng anh cứ đó, không nói với em lời nào. Đôi khi anh gửi tới em những bản nhạc réo rắt của những chú dế. Đôi khi là những tiếng âm vang đồng nội. Đôi khi lại là nx tí tách, tiếng vỡ òa không gian. Những lúc đó, em đều biết anh đang muốn nói với em điều gì, nhắn nhủ em điều gì. “Này cô bé, yêu lên chứ, nở nụ cười lên chứ.”
Anh – đêm khuya – em đặt cho a cái tên vốn dĩ là của anh. Tối hay sáng. Đêm hay ngày. Cũng chỉ là khái niệm đặt ra để chỉ 1 hiện tượng. Nhưng bản chất của bản thế, giá trị của bản thể thì k p ai cũng cảm nhận giống nhau. Như anh – đêm khuya – chỉ có anh mãi luôn bên em. Kể cả khi e ra đi, đi rất xa, thì a vẫn luôn bên e ôm trọn.
– Em buồn ngủ rồi. Gục đầu vào anh ngủ ngoan nhé.

dk

Nhớ thu

Anh còn nhớ
Những con đường ngát hương hoa sữa
Lá vàng rơi ngập lối chân đi
Tay trong tay siết chặt niềm hạnh phúc
Tựa vai kề
Ấm áp những làn môi
Anh còn nhớ
Cái se lạnh tháng mười
Cái nắng hanh hao cho ửng hồng đôi má
Đôi má lúm hai, hai mắt huyền lúng liếng
Đựng cả trời thu hay cả nỗi nhớ mong

nthu

Bản Hợp đồng ngắn nhất

Đăng ký kết hôn là một cái hợp đồng ngắn nhất, trên đó thể hiện ít điều khoản nhất, nhưng lại bị can thiệp bởi cơ quan cao nhất của cả một Quốc gia và có cả một bộ Luật dành riêng cho nó. Nó không đơn giản chỉ nằm trong phạm vi một gia đình như nhiều người vẫn nghĩ.
Nếu việc xây dựng một cuộc hôn nhân được ví như gây dựng một doanh nghiệp, thì khi chúng ta ký vào bản đăng ký, chúng ta cũng mong muốn đạt đến một thành công nào đó. Nhưng công cuộc đi đến thành công thì ai cũngbiết là liên tục phải cải tiến, đổi mới, … vượt qua muôn vàn khó khăn thử thách. Mục tiêu của nó là sẽ phát triển và bền vững trong 10 năm hay 30 năm hay 50 năm? Mục tiêu đầu bạc răng long thì cũng same same 50-60 năm nhỉ? Vậy thì 50 năm nhé – một con số rõ ràng và cụ thể. Giờ mới được 7 năm thôi. Để vui vẻ bước tiếp hãy cứ nhìn vào mục tiêu là được. 50 năm, không cần nhiều hơn đâu.
Chúc mừng chúng ta đã đi được 7 năm với nhau.

nh