Lãng đãng
Lãng đãng
Bức vẽ cho người
Ta sẽ vẽ bầu trời
Có in hình hai đứa
Và cả mây trắng nữa
Cùng nhởn nhơ rong chơi
Ta vẽ sóng cồn cào
Tung bọt bay trắng xóa
Ôm lấy những ghềnh đá
Ngàn năm mãi không thôi
Ta vẽ biển mênh mông
Thuyền căng buồm lộng gió
Dù đi đâu không rõ
Thuyền trên biển ngày đêm
Ta vẽ tới rừng sâu
Nơi đại ngàn hoang dại
Nơi bách tùng còn mãi
Sừng sững đứng cạnh nhau
Ta vẽ phép nhiệm màu
Không hình và không sắc
Không thanh và không nhạc
Tĩnh lặng ở bên nhau

Mình cùng nhau đi qua tháng năm
Có những lần cùng em
Lặng ngắm những vì sao
Trời cao, cao lắm
Còn em thì thầm khẽ hát
Khúc tình ca kể chuyện của nhân gian
Có những lần cùng em
Lặng ngắm đám mây bay
Mây bay, bay mãi
Còn em tròn xoe mắt nói
Chuyện mây trời em sẽ vẽ lên đây
Có những lần cùng em
Lặng ngắm những hàng cây
Cây lay, lay mãi
Còn em dịu dàng xòe tay
Chạm vào cây để nghe chuyện bao người
Có những lần cùng em
Lặng lẽ đi qua dòng đời
Đời xô, xô mãi
Còn em hồn nhiên mỉm cười
Lắng nghe đi dòng chảy của muôn đời
Lắng nghe đi dòng chảy
Trong em
Trong anh

Nếu cho em một ngày
Nếu cho em một ngày nắng
Em sẽ mang nước mắt ra phơi
Chạm ánh nắng
Nước hóa thành mây
Hóa thành nụ cười
Trong veo
Nếu cho em một ngày gió
Em sẽ mang nỗi nhớ ra phơi
Chạm ngọn gió
Nhớ hóa ánh sáng
Hóa thành yêu thương
Ấm áp
Nếu cho em một ngày mưa
Em sẽ mang hạt mầm ra phơi
Chạm giọt mưa
Hạt nảy thành chồi
Nảy thành cây
Tốt tươi
Nếu cho em một ngày lặng
Em sẽ mang giận hờn ra phơi
Chạm vào lặng
Giận hờn tan biến
Hóa bình yên
Bên người
Nếu cho em một ngày hư không
Em sẽ mang an lành ra phơi
Chạm hư không
An lành bay mãi
Trải mênh mông
Khắp đất trời

Thơ dành riêng cho người
Chỉ là… thế thôi
Chỉ là gió heo may
Thì sẽ mang hơi lạnh
Chỉ là nắng mong manh
Thì sẽ làm phai lá
Chỉ là cơn mưa lạ
Sẽ làm trời trong xanh
Chỉ là sớm an lành
Bình an em sẽ ngủ
Chỉ là biết thấy đủ
Tự hạnh phúc đong đầy
Chỉ là gió với mây
Cứ bên nhau mãi mãi
Chỉ là ngồi sát lại
Sẽ thấy lòng ấm hơn
Chỉ là chút giận hờn
Sẽ giúp tâm bình lặng
Chỉ là chút hoang vắng
Xóa đi bao bộn bề
Chỉ một chút ngô nghê
Cho đời thêm thi vị
Cuộc đời chẳng tính phí
Đong đầy những ước mơ
Mặc ai có hững hờ
Yêu – nhẹ nhàng, dung dị

Lá me vàng
Nỗi nhớ màu xanh
Bỏ
Em bỏ lại ngôi nhà đầy nắng
Bỏ lại anh
Bỏ lại những tiếng cười
Những đóa hoa đang chúm chím rạng ngời
Những bức tranh còn thơm màu mực mới
Những tiếng đàn thánh thót
Buông lơi
Em đi rồi cỏ cây cũng chơi vơi
Nắng không buồn nghiêng mình qua khe nữa
Hạt mưa rơi cũng không đọng trên ô cửa
Giọt ngắn giọt dài
Lăn mãi không thôi
Em đi rồi lá úa héo nằm phơi
Trên thềm tường còn in dấu tay em nắn nót
Xếp kỉ niệm, xếp vần thơ
Xếp những giọt dung dị thường ngày
Em đi rồi anh có hay?

Lá
Đi ngang đường, thấy lá rơi, cũng phải nhặt về, xếp lên tường và làm thơ cho nó.
💖
Chờ người
Lá nằm
Chơi vơi
Đợi một chiều vàng
Chung lối
Đợi một mùa sang
Bối rối
Ta nhặt lá vàng
Viết lên dòng thương nhớ
Đặt vào trong miền thơ
Treo lên cùng năm tháng
Đợi người
