Em sẽ yêu anh ở đây thôi

Em sẽ yêu anh ở đây thôi
Yêu từng ngọn gió đuổi mây trôi
Yêu từng giọt nắng vương trên lá
Yêu từng hương sắc đọng trên hoa
Em sẽ yêu anh ở muôn nơi
Yêu từ núi cao tới chân trời
Yêu từ cánh đồng thơm lúa chín
Tới tận đại dương xanh mênh mông
Em sẽ yêu anh ở trong lòng
Yêu cả nhớ thương lẫn chờ mong
Yêu cả nước mắt và khao khát
Hát bài tình ca em với anh
Kết quả hình ảnh cho hạnh phúc

Ở giữa trái tim

Giữa trái tim em

Một nhịp đập ấm nóng

Một trái tim đang dâng tràn nhựa sống
Giữa trái tim em
Một nhịp đập bình yên
Một trái tim đang hát ca hồn nhiên
Giữa trái tim em
Một khoảng dành cho anh
Một khoảng cứ mong manh
Giữa trái tim em
Một khoảng dành năm tháng
Một khoảng nhỏ mênh mang
Kết quả hình ảnh cho giữa trái tim

Có hạnh phúc tựa như cơn gió

Có hạnh phúc tựa như cơn gió
Gió đến rồi
Gió lại bay đi
Có hạnh phúc tựa như cơn mưa
Mưa đến rồi
Mưa lại tạnh ngay
Có hạnh phúc tựa như áng mây
Mây lững lờ
Mây lại tan nhanh
Có hạnh phúc tựa như ánh trăng
Trăng sáng tròn
Trăng lại khuyết cong
Đời vô thường
Đời đục rồi trong
Đời vô thường
Đời hợp rồi tan
Đời vô thường
Đời quá mênh mang
Kết quả hình ảnh cho hạnh phúc

Tình dục vi diệu

Mấy nàng rảnh chuyện, ngồi tán gẫu. Rồi tất cả cười ngặt nghẽo khi nghe kể có người 23 tuổi mới biết trẻ con không phải sinh ra từ rốn.
Chúng càng cười lớn hơn khi thế kỷ 21, chị gái 8x đó vẫn tôn thờ lý tưởng của việc quan hệ nam nữ: nói không với quan hệ ngoài vợ chồng, tiền hôn nhân, qua đường, tình một đêm…
Rồi chúng tò mò: thế chuyện xảy ra với anh thì chị ấy đối diện thế nào?
Uhm. Đầu tiên thì sốc, tim đóng băng luôn ý chứ. Sau rồi thì học cách đối diện và tha thứ cho người khác. Nhưng có lẽ biện pháp dễ nhất, là đơn giản thấy mình không phải người phàm trần, và nếu không là người phàm thì không nên so sánh.
Haha. Kiểu tự cho mình là như thánh nữ ấy á.
Uhm. Không phải là người đó sợ tình dục, hay ghê tởm, hay gặp một biến cố tình dục nào. Mà đơn giản, người ta đã xây dựng cho mình một hình tượng lý tưởng.
Tình yêu dù có yêu nhau đến chết đi sống lại, dâng hiến cả linh hồn thì cũng không có nghĩa nó phải bao gồm cả tình dục. Ngược lại, tình dục theo nghĩa là thăng hoa, lên đỉnh cũng không có nghĩa phải có tình yêu trong đó. Tình dục với cô ấy chỉ đơn giản là việc duy trì nòi giống, không hơn không kém.
Mọi lý thuyết tình dục như bữa ăn, là nhu cầu cơ bản đều không đúng với cô ấy. Nào là tình dục để duy trì nhan sắc, để tạo nên sự rạng rỡ của một người đàn bà, thì dường như chúng đều không đúng.
Vậy tại sao như vậy ạ?
Chúng tò mò nghe kể về cái thứ tình dục vi diệu.
Chỉ có người trong cảnh mới thật sự thấu hiểu được cảnh giới này. Khắp đất trời như ngàn cánh hoa đào tuôn rơi. Những dòng nước mát, thanh khiết như cam lồ tuôn chảy khắp thân, tâm. Và một cảm giác run rẩy, rung động toàn thân để có thể cho ta lên một tầng khác về mặt năng lượng, kết nối. Khuôn mặt người kia đẹp như vầng trăng trong đêm tối mờ ảo. Thực mà hư, hư mà thực. Dục mà tình, tình mà dục.
Oa oa. Thật vậy ư?
Đúng vậy, và tình dục vi diệu của các bậc tiên nhân đó khiến cho người phàm trần khao khát. Người ta nghĩ ra đủ chiêu trò, kĩ thuật, tần suất để có thể có nó. Cái dòng nước cam lồ, thanh mát đó mới được gọi là tiên dược cho loài người. Nhưng thật sự, người bình thường, dù có dùng kĩ thuật tới đâu đi chăng nữa cũng không thể có được thứ đó. Họ nhầm lẫn với thứ dịch của cả hai phái. Không hề, nó rất trong, mát lạnh, và nó không chỉ chảy ra từ bộ phận nam nữ, nó chảy tràn khắp cơ thể của hai người. Và cái ánh sáng nó bao phủ khắp hai cơ thể đó như ánh sáng của trăng đêm rằm. Được tắm trong cái ánh sáng đó như gột rửa hết các thứ bụi bẩn, cảm xúc tiêu cực, nỗi đau… của cuộc đời. Buồn cười là con người ta cứ nghĩ tình dục như nhu cầu, là bữa ăn, để rồi cứ ngày ngày ăn các bữa ăn chán ngắt. Dù có thay đổi cách chế biến thì vẫn là thứ nguyên liệu đấy. Rồi người ta nghĩ phải thay đổi người quan hệ, nhưng nó cũng vẫn là nguyên liệu đó được nấu trong một cái nồi khác mà thôi.
Thứ tình dục vi diệu này quý như nhân sâm, và chẳng cần ăn nhiều. Vì một lần chạm được vào nó, là có thể trẻ ra cả năm tuổi, khi mà các mạch ngầm của xác thịt này được khai mở, được tắm mát, được gột rửa thì đâu có cần nhiều đâu.
Thôi, sơ sơ cho biết. Kể kĩ ra thì lại ối kẻ thèm thuồng và đi tìm cho kì được.
Rồi chúng gật gù. Cô ấy chạm tới thứ tình dục đẹp như những bông sen giữa cái hồ bùn tanh nhơ đó, thảo nào cô ấy chẳng thiết tha gì phàm tục là phải rồi. Mọi lý thuyết tình dục phàm trần đúng là bị bẽ gảy. 🤣🤣🤣
P/s: Thực hành á 🤣🤣🤣. Việc đầu tiên là tâm thức của những người thực hành. Nếu người ta chỉ đơn giản coi đó là nhu cầu sinh lý, coi nó là nghĩa vụ thì nó chỉ có thế thôi. Thô thiển và trần tục. Khi người ta coi tình dục là cảnh giới cao nhất của tình yêu, trân trọng người kia như thánh nữ và nam thần, dâng hiến cả thể xác và linh hồn cho cuộc hợp hoan đó thì mới đạt được trạng thái như vậy.

Sau đó người ta phải bỏ được hết bản ngã của mình khi giao hoan. Bình thường sách vở chỉ nói tới việc bỏ đi các áp lực, công việc, con cái,… mà không biết là còn bản ngã ở đó: bản ngã đạt mục đích gì đó, chinh phục, khám phá, ngay cả để có con, hay ngay cả để thỏa mãn cái cảm giác khát khao của cơ thể. Phải vượt qua cái khát khao của xác thể mới có thể tới cái vi diệu trên. Ngta cứ nhầm rằng đạt cực khoái là cực khoái, mà k biết là cực khoái đó mới chỉ là cực khoái của xác thể. Còn cực khoái của linh hồn thì k ai biết. 🤣🤣🤣

Cảnh giới thiền trong dục. Nó vi diệu như vậy đó nên người ta mới đam mê nó. Nhưng mà ứ biết cách. Khổ thay. Mặt khác, lại cứ bị kẹt cứng trong khoái lạc xác thịt mà không đi qua được nó để đạt được cái cao hơn. Chính vì thế mà nó mới bị ngăn cấm như một thứ tà đạo vì nó kìm chân của các kẻ tu hành. Mà không hiểu rằng, có dục mà đi qua được dục, không bị vướng vào dục thì kẻ đó đã tới một cảnh giới mà không phải mấy ai cũng làm được.😍😍😍

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang ngủ

Ước mơ gửi trời xanh

Thả lên bầu trời xanh
Những trái bóng
Gửi trong đó những ước mơ
Tuổi xanh
Thả lên bầu trời cao
Những vì sao
Gửi trong đó những niềm tin
Lấp lánh
Thả lên bầu trời xa
Ngàn đóa hoa
Gửi trong đó những ngàn hương
Nhớ thương
Thả lên bầu trời đêm
Những êm đềm
Gửi trong đó những yên bình
Của em
Những trái bóng xanh
Những vì sao lấp lánh
Những đóa hoa ngát thương
Những êm đềm nhớ thương
Trọn đêm nay
Trên bầu trời
Của riêng anh và em
Trong hình ảnh có thể có: đêm và bầu trời

Em sẽ yêu anh lại từ đầu

Em sẽ yêu anh lại từ đầu
Như những ngày hai đứa mới gặp nhau
Những ngày đó khi còn bối rối
Tay khẽ chạm mà có dám cầm đâu

Em sẽ yêu anh lại từ đầu
Như ngày nào hai ánh mắt gặp nhau
Mới nhìn chút mà ửng hồng hai má
Mắt thấy rồi mà có dám nhìn lâu

Em sẽ yêu anh lại từ đầu
Như buổi nào hai đứa cùng nhau
Ngắm trăng sao trên đồi nghe gió hát
Kề bên rồi mà cứ lặng lẽ thật lâu

Em sẽ yêu anh lại từ đầu
Như thuở nào hai bước lạc nhau
Tìm nhau qua muôn đời muôn kiếp
Hạnh phúc mỉm cười khi ta tìm thấy nhau

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang cười, mọi người đang đứng, cây, ngoài trời và thiên nhiên

Em chỉ là em thôi

Em không phải mùa thu
Vì không mang hương hoa sữa
Em không phải mùa đông
Vì không mang gió mùa lạnh
Em không phải mùa xuân
Vì không có cơn mưa phùn
Càng không phải mùa hè
Vì không có nắng chói chang
Em chỉ là em thôi
Bình dị như ngọn cỏ
Đong đưa mình theo ngọn gió
Lặng lẽ như cành khô
Trong chiều đông hững hờ
Ngoan hiền như hạt mầm
Chờ một ngày nắng xuân
Dịu dàng như ngàn hoa dại
Ai đó bỏ lại sau cơn mưa rào
Em chỉ là em thôi
Mà làm tim ai bối rối
Làm ngọn gió lạc đường
Làm mây mù cũng hóa thành sương
Làm nắng cũng hanh hao sợi nhớ
Làm bài thơ vội vàng dang dở
Làm lỡ nhịp một chuyến đò
Em chỉ là em thôi
Để bình yên sau mái tranh xiêu
Để an lành về hợp hoan mỗi sớm chiều
Để tiếng cười đọng lại trên bếp lửa
Để yêu thương ngập tràn sau khung cửa
Để ấp ủ những mộng mơ
Để hiện thực những vần thơ
Đưa em vào cõi hồng trần
Đẹp nhất

Em cứ hồn nhiên thôi

Em cứ hồn nhiên hát
Khi những ngọn gió đông
Lạnh lẽo
Đi qua ô cửa
Chờ một ngày nắng

Em cứ hồn nhiên hát
Khi ánh hoàng hôn
Buông tối
Đôi chim nhạn rủ nhau
Tìm về tổ ấm

Em cứ hồn nhiên hát
Khi mặt trời phía xa
Bừng sáng
Soi rọi cánh đồng hoa
Cho một ngày ngát hương

Em cứ hồn nhiên hát
Khi người với người
Trong tay
Đi qua tháng năm
Trở về nơi bắt đầu

Em cứ hồn nhiên thôi
Em cứ hồn nhiên thôi
Dù cuộc đời sánh đôi
Hay một mình độc bước
Dẫu rằng không nắm giữ được
Cũng hồn nhiên buông tay
Mây cứ bay
Gió cứ thổi
Rong chơi

Không còn gì lưu luyến hồng trần nữa

Là gió, gió cứ rong chơi
Là mây, mây cứ trôi mãi
Hơn năm trước từ bỏ tờ giấy công chức vào nhà nước, bỏ cả cái bằng thsy mất 7 năm ăn học. Cả nhà trách móc, người bảo điên, dại… Nhưng chỉ là không thấy mình thuộc về nơi đó. Không thấy mình sống trong cảnh sáng sáng đi làm, tối tối xách cặp trở về…
Rồi làm kinh doanh, khi mọi thứ đang trên đà phát triển, thì lại lần nữa thấy mình không thuộc về nơi này. Đi gặp gỡ đối tác, họp mặt doanh nhân, bàn chuyện dự án, bàn chuyện làm ăn, góp vốn… đều không thấy tâm mình ở đó. Bao nhiêu công trình làm nên tên tuổi công ty, từ bắc vào nam, rồi cũng gác lại đó. Mình cũng không thuộc về thế giới đó. Lại lần nữa, dứt cảnh ra đi.
Rồi tự trong lòng, cố tìm hiểu vậy rốt cuộc ta cần gì. Một người yêu ta, dành trọn cả trái tim cho ta chăng. Chỉ có điều này đến nay dường như ta chưa có được. Tự kiểm điểm mình, chưa làm bất cứ điều gì sai dù khi ai đó là được mình gọi tiếng người yêu, hay ông xã. Rồi thì sao, khi người yêu ta, người thề non hẹn biển, nhưng chính người cũng viện nhiều lý do để bỏ ta ở lại một mình. Đến như người chồng, rất mực được xã hội yêu quý, người người kính trọng của ta, cũng không ít lần làm ta rơi nước mắt. Ai cũng nói đàn ông là như vậy
Cô bé làm cùng nói, em thích những người đàn ông thành đạt, chín chắn, có sự trưởng thành trong đó. Mình cười, những người này á, rồi ngồi một suy nghĩ một hồi, chưa nam nhân nào đủ khiến ta tự cảm thấy hấp dẫn về tài, sắc, hay cả giới tính. Với người tốt, ta tôn trọng, với người tài, ta kính trọng họ như một người thầy. Chẳng hề tự rung động với ai. Vậy mà ta lại đi tìm cho mình một người có thể dành trọn trái tim cho mình, đi cùng mình suốt năm tháng, sống bình dị bên nhau, cùng tu hành qua hết một kiếp người.
Ta chẳng thể rung động trước nam nhân, nhưng lại có thể rung động trước từng ngọn cỏ, lá cây. Ta vui, cỏ cây vui. Ta buồn, cỏ cây buồn. Nhưng rốt cuộc, cỏ lá vẫn là cỏ lá. Chỉ là ta tự khoác lên cỏ lá cảnh mộng mà ta muốn dệt lên. Đời người vốn dĩ là một giấc mộng, mà bản thân ta lại còn mê man hơn trong mộng cảnh, ảo cảnh của chính mình.
Sắc, thọ, tưởng, hành, thức đều chỉ là vô thường. Chẳng có gì là vĩnh cửu, chẳng có gì là thật. Mà ta lại cứ đi tìm một điều không thật để dành cho mình. Có khác chăng đi tìm ánh trăng nơi đáy nước.
Sớm chủ nhật nào cũng đi qua đường Hoàng hoa thám, con đường trải đầy hoa. Mỗi nhân tình như những khóm hoa hai bên đường. Lúc đầu, mới qua thì thấy thật đẹp, thấy chỉ muốn sở hữu vài khóm cho riêng mình. Đem nó về và tưới tắm, chăm bón. Rồi khóm thì sống, khóm thì tàn, khóm thì héo rũ. Rồi, chủ nhật nào cũng qua, thấy hoa cũng chỉ nợ rộ hai bên đường. Nhân tình cứ đứng đó reo ca, mà tâm ta chẳng còn bận tâm sở hữu nữa. Có cũng đẹp, không có cũng đẹp, một ngôi nhà vắng bóng cây thì ta làm bạn với nắng, gió.
Sớm mùa đông, những tia nắng chiếu nghiêng qua ô cửa, lấp lánh, ta lại ngồi bên khung đàn, thánh thót từng tiếng ca, trải từng nỗi tâm tư vào đó.
Người không thuộc về đời, thì đời sẽ thuộc về người. Một kiếp người sinh ra là để tu hành. Đến giờ này, coi như ta không còn lưu luyến gì hồng trần nữa rồi.
Là gió, gió rong chơi.
Là mây, mây cứ trôi.

Chuyện sông Hồng

Ta sẽ kể em nghe
Chuyện sông Hồng thở than
Gió cứ riết qua những ngôi nhà hoang
Vần vũ tìm một hơi ấm
Trong đêm đông giá lạnh

Ta sẽ kể em nghe
Chuyện sông Hồng ngàn năm
Dòng cứ chảy bên lở bên bồi
Xoay tạo tìm một đầy vơi
Trong ngày đông khô cạn

Ta sẽ kể em nghe
Chuyện sông Hồng nhớ thương
Nhớ cứ nhuộm đỏ cả dòng sông
Cồn cào tìm một mênh mông
Trong ngày đông níu giữ

Sông Hồng đó ngàn năm vẫn thế
Gió cứ thổi
Và nước cứ đầy vơi
Dòng cứ đỏ
Và thương nhớ khôn nguôi
Đục trong
Buông giữ
Cũng vẫn là sông Hồng – lặng lẽ ngàn năm

Trong hình ảnh có thể có: bầu trời, đám mây, ngoài trời, nước và thiên nhiên