
Em sẽ yêu anh ở đây thôi

Lãng đãng

Một nhịp đập ấm nóng


Sau đó người ta phải bỏ được hết bản ngã của mình khi giao hoan. Bình thường sách vở chỉ nói tới việc bỏ đi các áp lực, công việc, con cái,… mà không biết là còn bản ngã ở đó: bản ngã đạt mục đích gì đó, chinh phục, khám phá, ngay cả để có con, hay ngay cả để thỏa mãn cái cảm giác khát khao của cơ thể. Phải vượt qua cái khát khao của xác thể mới có thể tới cái vi diệu trên. Ngta cứ nhầm rằng đạt cực khoái là cực khoái, mà k biết là cực khoái đó mới chỉ là cực khoái của xác thể. Còn cực khoái của linh hồn thì k ai biết. 🤣🤣🤣
Cảnh giới thiền trong dục. Nó vi diệu như vậy đó nên người ta mới đam mê nó. Nhưng mà ứ biết cách. Khổ thay. Mặt khác, lại cứ bị kẹt cứng trong khoái lạc xác thịt mà không đi qua được nó để đạt được cái cao hơn. Chính vì thế mà nó mới bị ngăn cấm như một thứ tà đạo vì nó kìm chân của các kẻ tu hành. Mà không hiểu rằng, có dục mà đi qua được dục, không bị vướng vào dục thì kẻ đó đã tới một cảnh giới mà không phải mấy ai cũng làm được.😍😍😍


Em sẽ yêu anh lại từ đầu
Như những ngày hai đứa mới gặp nhau
Những ngày đó khi còn bối rối
Tay khẽ chạm mà có dám cầm đâu
Em sẽ yêu anh lại từ đầu
Như ngày nào hai ánh mắt gặp nhau
Mới nhìn chút mà ửng hồng hai má
Mắt thấy rồi mà có dám nhìn lâu
Em sẽ yêu anh lại từ đầu
Như buổi nào hai đứa cùng nhau
Ngắm trăng sao trên đồi nghe gió hát
Kề bên rồi mà cứ lặng lẽ thật lâu
Em sẽ yêu anh lại từ đầu
Như thuở nào hai bước lạc nhau
Tìm nhau qua muôn đời muôn kiếp
Hạnh phúc mỉm cười khi ta tìm thấy nhau

Em cứ hồn nhiên hát
Khi những ngọn gió đông
Lạnh lẽo
Đi qua ô cửa
Chờ một ngày nắng
Em cứ hồn nhiên hát
Khi ánh hoàng hôn
Buông tối
Đôi chim nhạn rủ nhau
Tìm về tổ ấm
Em cứ hồn nhiên hát
Khi mặt trời phía xa
Bừng sáng
Soi rọi cánh đồng hoa
Cho một ngày ngát hương
Em cứ hồn nhiên hát
Khi người với người
Trong tay
Đi qua tháng năm
Trở về nơi bắt đầu
Em cứ hồn nhiên thôi
Em cứ hồn nhiên thôi
Dù cuộc đời sánh đôi
Hay một mình độc bước
Dẫu rằng không nắm giữ được
Cũng hồn nhiên buông tay
Mây cứ bay
Gió cứ thổi
Rong chơi

Ta sẽ kể em nghe
Chuyện sông Hồng thở than
Gió cứ riết qua những ngôi nhà hoang
Vần vũ tìm một hơi ấm
Trong đêm đông giá lạnh
Ta sẽ kể em nghe
Chuyện sông Hồng ngàn năm
Dòng cứ chảy bên lở bên bồi
Xoay tạo tìm một đầy vơi
Trong ngày đông khô cạn
Ta sẽ kể em nghe
Chuyện sông Hồng nhớ thương
Nhớ cứ nhuộm đỏ cả dòng sông
Cồn cào tìm một mênh mông
Trong ngày đông níu giữ
Sông Hồng đó ngàn năm vẫn thế
Gió cứ thổi
Và nước cứ đầy vơi
Dòng cứ đỏ
Và thương nhớ khôn nguôi
Đục trong
Buông giữ
Cũng vẫn là sông Hồng – lặng lẽ ngàn năm
