Tha thứ

Em lặng lẽ trở về căn bếp nhỏ
Nhóm ngọn lửa đã tắt tự bao giờ
Anh có sai em cũng không trách cứ
Giận hờn được gì cho tim thêm nhói đau
Em lặng lẽ trở về bên mái tranh xưa
Vun đắp lại trên những nét hoang tàn
Anh có lặng im em cũng không gào khóc
Đau khổ làm gì thêm vết rạn trong tim
Em lặng lẽ trở về ngắm hàng cúc trong mưa
Che chắn lại những bông còn tươi mới
Anh mỉm cười em còn em bối rối
Hạnh phúc mong manh đâu dễ kiếm tìm

Em hồn nhiên

Em cứ hồn nhiên như ngọn cỏ
Đâu biết tình anh như ngọn gió
Đến và đọng lại tự bao giờ

Em cứ hồn nhiên như tia nắng
Đâu biết tình anh như ánh trăng
Lặng lẽ soi tỏ tự bao giờ

Em cứ hồn nhiên như trẻ thơ
Đâu biết ánh mắt nào ngẩn ngơ
Ngắm em vui cười tự bao giờ

Em cứ hồn nhiên
Vẽ lên những ước mơ
Gói anh vào thương nhớ

Em cứ hồn nhiên
Vẽ lên những trái tim
Buộc anh vào trong mộng

Em cứ hồn nhiên
Vẽ lên những dung dị
Nhốt anh vào tháng năm

Thương nhớ nào cho anh
Mộng cảnh nào cho anh
Tháng năm nào cho anh
Là ảo ảnh mong manh?
Hay giấc mơ trái tim xanh?

Chuyện nhân gian

Mưa mùa đông
Những hạt mưa li ti bay trong cái gió lạnh đầu mùa
Se sẽ đọng lại trên mi
Long lanh trên mắt biếc
Nỗi nhớ trải dài trên những con đường ta qua
Trong mắt kẻ đang yêu nhìn đâu cũng là hoa
Trong mắt kẻ đang quên nhìn đâu cũng là màu dĩ vãng
Cỏ úa héo tàn
Những lá vàng còn sót lại trên cây khẳng khiu
Dẫu người có nói yêu ta
Thì hàng cây vẫn hiu hắt, lặng lẽ
Tuổi thanh xuân đã qua
Yêu thương cũng chẳng thể quay vòng
Người nói trồng tặng ta cả một vườn hồng đỏ thắm
Một phút bên nhau bình an còn hơn lỡ hẹn đợi chờ kiếp sau
Lạc nhau đến muôn đời
Cuối cùng gặp lại
Mà người vẫn cứ mỉm cười bảo là do duyên phận
Yêu người
Ta chưa từng một lần ân hận
Chỉ có nỗi nhớ cứ quẩn quanh
Nhắc nhở ta sao dừng lại
Nếu ngày mai trời vẫn không nắng
Và những hạt mưa li ti vẫn bay
Ta nguyện làm gió xua tan đi những đám mây đang che đi mặt trời
Người cười
Nếu không có nàng
Ta cũng nguyện làm cơn gió
Rong chơi khắp tháng ngày
Nàng vì ta mà đứng đợi
Ta vì nàng mà hóa gió mây trời
P/s: sớm mùa đông qua phố, nghe thì thầm chuyện của nhân gian

Nỗi nhớ tháng 11

Có nỗi nhớ tựa cơn mưa rào
Đổ ập xuống
Lòng anh
Lòng em
Những hạt mưa nối đuôi nhau 
Lăn tròn
Trên má
Những quả bong bóng mưa
Vỡ toang
Trong lồng ngực
Tháng 11
Có cơn mưa rào
Không mây
Nhưng lại thấy cầu vồng

Ngày không anh

Ngày không anh
Gió ngừng thổi
Và mây cũng ngừng bay
Nhưng chú chim không còn ca hát nữa
Những cành lá cũng nằm im không còn lay động nữa
Nỗi nhớ trải dài trên những khung cảnh em ngắm nhìn
Ngôi nhà màu xanh dương chìm lấp trong hàng sương mù
Mặt trời trốn đi đâu mất
Để lại một ánh bàng bạc
Đủ soi tỏ những cánh sen đang tàn

Lặng yên

Lặng yên để thấy gió
Lặng yên để ngắm mây
Gió đang ngừng thổi
Và mây ngừng bay
Đợi mặt trời đỏ
Phía sau khoảng trời hồng

Không thể phụ chàng

Đem tương tư gửi vào phím đàn xưa
Nỗi nhớ hôm nào cất lên những lời tự tình đẹp nhất
Nước mắt làm mềm những mảng màu trên khung toan còn thơm mùi năm tháng
Chẳng thể phụ ta cũng chẳng thể phụ chàng
Đành để thương nhớ quay vòng
Đem gối đầu, giấu vào giấc mộng trăng sao

Khi mùa đông vừa sang

Khi mùa đông vừa sang
Những chiếc lá thu vàng
Nằm im dưới gốc cây
Yên
Khi mùa đông vừa sang
Những ngón tay trên phím đàn
Dừng lại bên nốt nhạc
Lặng
Khi mùa đông vừa sang
Tiếng tơ lòng mênh mang
Ngắt một khúc tâm tình
Thinh
Khi mùa đông vừa sang
Nước mắt hay suối ngàn
Giọt hai hàng trong veo
Không

Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời

Nỗi nhớ tháng 10

Tháng 10
Ngày ngắn
Nỗi nhớ vẫn dài
Xòe tay chạm nhẹ vào những giọt sương còn đọng trên lá
Mong manh
Sương vỡ
Tan vào lá xanh

Tháng 10
Heo may
Nỗi nhớ vẫn đây
Xòe tay chạm nhẹ vào những ngọn gió thoảng qua tháng năm
Lay lay
Gió hát
Trôi qua kẽ tay

Tháng 10
Trời xanh
Nỗi nhớ trong veo
Xòe tay chạm nhẹ vào những bối rối của nhân gian
Xa xăm
Mắt biếc
Đong đầy nhớ thương

Đủ

Đủ giận hờn để thấy ban mai
Đủ sóng gió để thấy những ngày nắng ấm
Bên hiên nhà
Chiếc phong linh màu trắng
Vẫn leng keng nói lời yêu thương