Mênh mông

Ta bước đi trên con sóng, lòng nhẹ tênh, phía xa xa mặt biển trải dài mênh mông.

Ta thích sống ở núi cao, nơi có bạt ngàn cây hoang dại, có thể gần đó có một cái hồ để thi thoảng ta soi bóng mình, ngắm nụ cười khẽ mỉm và ánh mắt của mình. Những tán cây lòa xòa xuống mặt hồ, những cánh hoa rụng, bồng bềnh trên mặt nước, in bóng những đám mây trôi lờ lững và bầu trời xanh trong.
Nhưng khi ta thấy buồn, ta lại thường tìm ra biển. Thả đôi chân trần bước đi trên bờ cát, để những con sóng tấp vào chân rồi lại trôi ra xa. Ta ngắm biển, ngắm đường chân trời thẳng tắp phía xa, ngắm biển mênh mông không thấy bờ. Giống như ta lúc đó vậy. Lòng cứ mênh mang không biết đâu là bờ bến. Mà từng hồi, từng hồi nhịp đập con tim cứ dội lên như những con sóng tớp vào những dây thần kinh trên ngực đến buốt lạnh.
Phải chăng, ý niệm luyến ái từ kiếp trước đưa ta trở lại kiếp này để tìm người. Ta cứ tìm, cứ tìm, từng khuôn mặt lướt qua cuộc đời mình. Tìm một hình dáng thân quen, tìm một hơi ấm bàn tay thân quen, tìm một ánh mắt thân quen, tìm một nụ cười thân quen, tìm một cảm giác thân quen. Có những thứ gần giống, khiến ta giật mình khi chạm vào nhưng rồi lại bàng hoàng nhận ra không phải. Đi qua Hoàng tuyền, uống canh Mạnh bà, đáng nhẽ ta phải quên hết tất cả rồi chứ, vậy mà tại sao vẫn nhớ. Ngày xưa chỉ là mang máng, giờ đây thì mọi thứ càng ngày càng trở nên rõ hơn. Đôi lúc, ta không biết mình đang sống thật hay là sống ảo. Liệu gặp lại rồi có nhận ra và người ấy có nhận ta, hay lại như người dưng mà thôi.
Những con sóng cứ nhẹ nhàng bám vào chân, rồi lại trôi ra xa, để lại một bờ cát phẳng mịn. Ta đáng nhẽ cũng nên thế. Sóng đến cứ đến, bờ vẫn là bờ, cát vẫn im lìm, khẽ sủi lên rồi lại lắng. Vậy mà ta lại cứ như sóng, nối dài cánh tay, muốn chạm mãi vào bờ cát dịu êm, muốn cuốn quanh bờ, mà quên đi ngoài kia biển mênh mông lắm.
Ngồi bên ghềnh đá, lắng nghe tiếng sóng vỗ ào ạt, gầm gào, quặn xé, những dòng xoáy từ đó mà tạo ra, cuốn hút nhấn chìm mọi thứ xuống đáy sâu. Có chăng nên thấu hiểu một nỗi, tình người không thể lưu luyến, sóng không thể dừng, bờ không thể tan, và biển vốn mênh mông là thế. Đứng trước nhân gian, đứng trước biển ta cũng nhỏ bé như những hạt cát mà thôi. Sống kiếp người, có chăng ta nên biến tình yêu nhỏ bé thành thứ tình yêu rộng lớn như đại dương ngoài kia, để có thể hòa nhịp cùng tất cả. Chỉ có hòa nhịp ta mới có thể bình yên. Chỉ có hòa nhịp ta mới có thể lặng. Dù có thể có lúc gầm gào, muốn lan vào bờ nhưng ta vẫn là cái toàn thể, vẫn được là cái toàn thể để mà sống như toàn thể.
Thật lòng mà nói, ta vẫn thấy biển mênh mông lắm và lòng ta cũng thế.

Tự tình

Hồng trần không thể luyến
Ái không thể mang
Hữu mang mang
Vô mông mông
Tự đa tình tự sầu
Tự tấu khúc đàn tự ca
Tự nhỏ giọt lệ lên nhân gian

Chàng không thể bên
Ta không thể cận
Duyên sắc sắc
Nợ không không
Tự buộc tự buông
Tự niệm cùng trăng tự tỏ
Tự nở nụ cười chốn bồng lai

Quay trở lại
Soi bóng bên dòng hằng sa
Trải mênh mang xuôi theo dòng
Trải tương tư xuôi theo dòng
Lệ hoen mi xuôi theo dòng
Còn lại trống vắng trong lòng
Tự tĩnh

Thật thà với trái tim

Nếu ta thật thà với trái tim mình
Ta biết rằng em luôn ở đó
Em đến bên dịu dàng như cơn gió
Để tình ta gió cuốn mang đi
Nếu ta thật thà với trái tim mình
Ta biết rằng mỗi sớm bình minh
Cứ mở mắt là thấy nụ cười em tỏa sáng
Để nụ cười làm quên đi ngày tháng
Nếu ta thật thà với trái tim mình
Ta biết rằng ở phía mặt trời lên
Em vẫn đó đứng đợi ta bình yên
Để bình yên làm lặng đi con sóng
Em ngước lên có thấy những vì sao
Sáng chân thật trong màn đêm đen tối
Có ánh sáng diệu kì dẫn lối
Linh hồn em linh hồn ta bên nhau
Dù cuộc đời phiêu bạt bể dâu
Có em ở bên là điều hạnh phúc
Tháng năm hư ảo mong manh nhưng có thực
Em với ta độc bước song hành
Hình ảnh có liên quan

Bóng đá Việt Nam

Trong biển trời cờ hoa rực lửa
Trái bòng tròn kết nối triệu trái tim
Em và anh bên nhau cùng lặng im
Cùng nín thở chờ bóng tròn tung lưới
Và cả nước như mùa xuân tới
Cùng hát vang vào vaoooo Việt Nam, Việt Nam
Khi mọi thứ đang chìm trong lầm than
Với rất nhiều hư danh tủi nhục
Với rất nhiều những điều không phục
Trái bóng vẫn lăn mặc kệ cuộc đời
Bóng tròn lăn đau khổ hóa nụ cười
Những mưu toan tạm dần lắng xuống
Những tranh đấu hay là ham muốn
Để giành ngày mai mọi thứ sẽ bắt đầu
Trái bóng tròn thứ kết nối toàn cầu
Kết nối trái tim và những tình yêu đang cháy
Rực lửa đất trời cờ đỏ tung bay
Và ngày mai mọi thứ sẽ đổi thay
Anh và em cùng nắm tay dạo bước
Ở một đất nước yên ấm thanh bình
Ngắm mặt trời hé rạng bình minh
Ngắm cờ đỏ tung bay trên dinh Độc lập
Ngắm phố phường ồn ào tấp nập
Ngắm trẻ thơ tươi rói ánh mặt trời
Đất nước mình rồi sẽ hóa nụ cười
Và trái bóng tròn lăn mãi không thôi
Kết quả hình ảnh cho bóng đá việt nam

Gió hát

Một ngày quên đi quên đi thời gian
Một ngày bên anh bên anh bình yên
Một ngày trong em trong em ngập tràn tiếng yêu
Gió khẽ hát thiên đường gọi tên
Gió khẽ hát chờ ngày nắng lên
Gió khẽ hát một ngày tiếng yêu tiếng yêu đầu
Gió khẽ hát gọi mùa nhớ thương
Gió khẽ hát chờ người vấn vương
Gió khẽ hát ngập tràn tiếng yêu trong trái tim này
Hình ảnh có liên quan

Viết cho mầm xanh

Này mầm xanh ơi
Em có nghe trong mình nhựa sống
Em có nghe trong mình ánh nắng
Và những tinh tú đang lớn dần lên trong em
Này mầm xanh ơi
Em có nghe mặt trời đang gọi
Em có nghe gió vi vu thổi
Và những đám mây bay đang đón chờ em rong chơi
Này mầm xanh ơi
Em có nghe thấy tiếng yêu thương
Em có nghe thấy tiếng nhớ mong
Và một trái tim đang trọn lành dành cho em
Này mầm xanh ơi
Em lớn lên từng ngày
Em cất cao từng ngày
Em sẽ chạm vào mặt trời
Em sẽ vui đùa trong nắng
Em sẽ hồn nhiên trong mây
Và bay, bay khắp nơi cùng gió
Này mầm xanh ơi
Em sẽ yêu anh từng ngày
Em sẽ nhớ mong anh từng ngày
Em sẽ chạm vào trái tim
Em sẽ vui cười cùng anh
Em sẽ bình yên bên anh
Và đi, đi khắp nơi cùng anh
Kết quả hình ảnh cho mầm xanh

Em nghe thấy gió hát

Em nghe thấy gió hát
Bên thềm
Gọi em
Em nghe thấy hương nồng
Trong nắng
Niềm yêu
Em nghe thấy trái tim
Trong em
Thổn thức

Một chút thôi
Cho em say
Để quên đi thời gian
Cho em say
Để quên đi tình anh
Cho em say
Để quên đi lỗi hẹn
Và giận hờn

Để nhớ thương thắp lên
Ngọn lửa
Trong em
Để khúc ca tấu lên
Hòa nhịp
Trong em
Để tháng năm hư vô
Miên man
Lãng du

Này người yêu ơi
Gió khẽ hát
Bên thềm
Gọi anh
Nắng đã thắm
Sắc hồng
Trong mắt em
Và trái tim em
Đã nhuộm màu
Yêu anh

Lắng nghe

Lắng nghe
Gió khẽ hát
Bên cửa sổ
Vầng trăng treo
Ru giấc ngủ
Đàn em thơ
Yên bình
Nằm ngoan
Bên gối nhỏ

Lắng nghe
Chú dế nhỏ
Bên thảm cỏ
Kéo khúc ca
Ru giấc mơ
Của màn đêm
Yên bình
Mênh mang
Khắp không gian

Lắng nghe
Từng nhịp đập
Sâu trong tim
Tiếng yêu thương
Ru giấc mộng
Đầy nhớ mong
Yên bình
Say sưa
Trong vòng tay

Viết cho người cũ

Người ấy nói, vẽ tặng người ấy một bức tranh, có được không? Giữa phố hội ồn ào, phía sau những hàng cây, bên cạnh mặt hồ, xa là một đôi tình nhân ngồi quay lưng lại. Người ấy nói, cảnh đó, người đó, nay chỉ một người còn nhớ.

Trời đang nắng trái vụ mà tự dưng có cơn gió lạc trôi ngang qua. Khẽ chớp mắt, buông rơi những giọt màu trên toan. “Vâng.”
Những gì người còn nhớ, là cái ngày đầu tiên, cũng tiết trời lập đông này, có cô bé bên người hồn nhiên hát, hồn nhiên đặt bàn tay nhỏ bé của mình để người nắm tay đi dọc theo hàng cây nghiêng bóng. Người nhớ mà vẫn phủ lên nó một màu của dĩ vãng, của chia ly. Một màu lạnh lẽo trong chiều đông năm đó. Để người vẫn câu hỏi muôn thuở, “có được không” như sợ ta không có thực trên đời, chỉ cần nhắm mắt lại, mở mắt ra là ta đã biến mất.
Nhưng người có biết, trong ta, một dòng sông phủ đầy cánh hồng, lặng lẽ trôi. Ngồi bên nhau lặng lẽ, ngắm cánh hoa trôi dần xa. Đó là thời khắc yên bình nhất, đẹp nhất của đời ta. Sông bên lở bên bồi, dòng bên đục bên trong, nhưng dòng sông đó chẳng bao giờ vơi trong ta cả.
Ngày ấy, cũng như bây giờ, ta chưa từng trách người đã bỏ ta ở lại, chơi vơi bên dòng sông đó. Ánh mắt của người vẫn đấy, nhìn ta trọn vẹn. Bao nhiêu người nói yêu ta, rồi bên ta, nhưng chỉ có duy nhất ánh mắt đó, ta thấy mình trọn vẹn trong đó. Ta không phải mối tình đầu của người, nhưng sau này ta mới biết ta là mối tình cuối của người.
Yêu một người không có nghĩa là ở bên. Yêu một người không có nghĩa là cùng người đó đi cùng năm tháng. Yêu một người không có nghĩa phải nhớ tới người đó mọi phút mọi giây. Yêu một người, đơn giản nhìn thấy người đó luôn hạnh phúc và bình an là trong lòng đã có thể mỉm cười.
Ta có thể có được một tình yêu như vậy, mà bản thân vẫn chưa biết yêu là gì. Ta luôn cố chấp, ta luôn đòi hỏi, ta luôn ích kỷ nữa. Ta không trách người, nhưng ta sẵn sàng để người không còn chút hình ảnh nào trong tâm trí ta. Có chăng, những gì ta nhớ chỉ như những bức tranh ta vẽ, rất đẹp nhưng nó không thuộc về ta.
Mỗi người đến bên ta, nói yêu ta, rồi rời xa ta, ta đều ứng xử như vậy. Không níu kéo, không bi lụy, càng không trách cứ, cũng không hẹn ngày gặp lại hay duyên kiếp sau.
Mỗi người, một đoạn nhân duyên trong cuộc đời, ghép lên những mảnh tâm hồn cho ta. Ghép lên những vần thơ, nốt nhạc và mảng màu trong tâm hồn ta.
Ta hứa, 6 tháng sau mới có thể hoàn thành bức vẽ, nhưng ta cũng không chắc, có thể là 6 năm hoặc hơn. Người nhớ tới ta, mỗi lần nhìn tranh người lại buồn thì ta có lỗi lắm lắm. Ta sẽ vẽ tặng người một khung trời hồng rực, có nắng vàng và dòng sông xanh mướt. Dệt tặng người một giấc mộng hoa để người có thể bình yên với người phụ nữ bên cạnh mình.
Quên ta cũng chính là cách người yêu lấy mình. Người có bình an ta mới thấy mỉm cười.
Một ngày lỗi nhịp, nắng mùa đông vẫn vàng óng, kéo sợi tơ trời, dệt thương nhớ năm nào. Người bình an nhé.

Tháng 12 

Tháng 12
Cơn mưa rào trái vụ
Trái tim em lỗi nhịp
Mở cửa đón gió đông về
Mưa trong mắt
Hay mưa trong miền nhớ
Chỉ thấy mưa nhòe ướt kỉ niệm xưa
Tháng 12
Nỗi nhớ hẹn mùa sang
Bàn chân em lỗi nhịp
Bước thênh thang trên phố vắng
Nhớ trong tim
Hay nhớ theo cơn gió
Chỉ thấy mênh mang gió chở tương tư
Tháng 12
Anh đã hóa người dưng
Bàn tay em lỗi nhịp
Buông tay người vội vã
Tay trong tay
Hay tay trên năm tháng
Chỉ thấy phím đàn dang dở phím trầm
Tháng 12
Ai sắp kéo xuân về
Tháng năm sao lỗi nhịp
Để nắng tràn trên phố
Xuân sắp về
Hay xuân chở thương nhớ
Hẹn một mùa xuân có nắng ở trên đầu
Kết quả hình ảnh cho tháng 12