Ta bước đi trên con sóng, lòng nhẹ tênh, phía xa xa mặt biển trải dài mênh mông.
Lãng đãng
Lãng đãng
Tự tình
Hồng trần không thể luyến
Ái không thể mang
Hữu mang mang
Vô mông mông
Tự đa tình tự sầu
Tự tấu khúc đàn tự ca
Tự nhỏ giọt lệ lên nhân gian
Chàng không thể bên
Ta không thể cận
Duyên sắc sắc
Nợ không không
Tự buộc tự buông
Tự niệm cùng trăng tự tỏ
Tự nở nụ cười chốn bồng lai
Quay trở lại
Soi bóng bên dòng hằng sa
Trải mênh mang xuôi theo dòng
Trải tương tư xuôi theo dòng
Lệ hoen mi xuôi theo dòng
Còn lại trống vắng trong lòng
Tự tĩnh

Thật thà với trái tim

Bóng đá Việt Nam
Gió hát

Viết cho mầm xanh

Em nghe thấy gió hát
Em nghe thấy gió hát
Bên thềm
Gọi em
Em nghe thấy hương nồng
Trong nắng
Niềm yêu
Em nghe thấy trái tim
Trong em
Thổn thức
Một chút thôi
Cho em say
Để quên đi thời gian
Cho em say
Để quên đi tình anh
Cho em say
Để quên đi lỗi hẹn
Và giận hờn
Để nhớ thương thắp lên
Ngọn lửa
Trong em
Để khúc ca tấu lên
Hòa nhịp
Trong em
Để tháng năm hư vô
Miên man
Lãng du
Này người yêu ơi
Gió khẽ hát
Bên thềm
Gọi anh
Nắng đã thắm
Sắc hồng
Trong mắt em
Và trái tim em
Đã nhuộm màu
Yêu anh

Lắng nghe
Lắng nghe
Gió khẽ hát
Bên cửa sổ
Vầng trăng treo
Ru giấc ngủ
Đàn em thơ
Yên bình
Nằm ngoan
Bên gối nhỏ
Lắng nghe
Chú dế nhỏ
Bên thảm cỏ
Kéo khúc ca
Ru giấc mơ
Của màn đêm
Yên bình
Mênh mang
Khắp không gian
Lắng nghe
Từng nhịp đập
Sâu trong tim
Tiếng yêu thương
Ru giấc mộng
Đầy nhớ mong
Yên bình
Say sưa
Trong vòng tay

Viết cho người cũ
Người ấy nói, vẽ tặng người ấy một bức tranh, có được không? Giữa phố hội ồn ào, phía sau những hàng cây, bên cạnh mặt hồ, xa là một đôi tình nhân ngồi quay lưng lại. Người ấy nói, cảnh đó, người đó, nay chỉ một người còn nhớ.
Tháng 12
