Vô tình nhắc đến chữ Buông.
Và đây là cách thực hành Buông. (Mình cũng đang thực hành)
***
Một giây chợt lóe lên và ghi lại
Chúng ta ai cũng mong muốn học cách Buông. Và hiển nhiên hiểu được lợi ích của việc Buông. Nhưng để thực hiện nó không phải cứ nói ra là được.
Mình sẽ không giải thích Buông là gì, hay nói nhiều tại sao, hay giải thích thế nào… Như vậy đọc xong đoạn này lại sinh ra một đống thứ chấp rồi ứ Buông được. Chỉ cần biết Buông là Buông thế thôi. Làm sao phải “xoắn” – từ xoắn này hay cực, đúng là không phải xoắn.
Cách thực hành:
– Buông ý nghĩ: một ý nghĩ chợt đến, thay vì đuổi theo nó, hãy dừng lại. Thường khi ta nghĩ 1 điều gì đó, trí não sẽ cứ logic hết cái nọ tới cái chai, suy ra cái chum cái bình… Giờ, dừng lại với suy nghĩ đó. Ví dụ: nghĩ cái con B kia nó hay nói xấu, thọc mạch mình. Dừng. Sau dừng làm gì? Quan sát nhịp tim, quan sát nhịp thở. Tim có đập nhanh hơn khi nghĩ tới con B làm điều xấu k? Hơi thở có gấp gáp khi nghĩ con B làm điều xấu không. Tiếp nữa là tự vấn: hình như mình đang nghĩ con B nghĩ xấu mình. Nhịp tim và hơi thở của mình hình như nhanh hơn thì phải. Cái mắt mình nó còn lồi ra một tí giận dữ ý. À, cái Rimunta hôm qua nó có chém về chữ Buông ý nghĩ. Xong.
– Buông cảm xúc: buông ý dễ hơn buông cảm xúc. Vì ý là Logic có thể cắt. Còn cảm xúc là phản xạ có điều kiện. Trẻ con không bị dính cái này vì chúng không phụ thuộc vào điều kiện. Chúng vui theo kiểu vui của chúng. Chúng khóc theo kiểu khóc của chúng. Người lớn thì: ăn ngon, mặc đẹp, đi chơi, đi du lịch, nhiều tiền, d anh đẹp trai để ý… mới là vui. Còn bị nói xấu, gặp điều k thích, gặp đám ma, bị bỏ… là buồn… Các cảm xúc chính vì thế nó được nảy sinh có điều kiện. Và khi gặp điều kiện là nó trổ. Chính vì vậy, để ngắt các điều kiện việc đầu tiên là Nhận diện cảm xúc. Được tăng lương, được một người bí mật tặng hoa…. A, vui quá, sung sướng quá. Nhảy chôm chôm. Dừng. Dừng. Dừng. Đúng là không thể nói dừng là dừng. Nhưng đến lúc nhận diện được vui quá, sướng quá… thì cũng đến lúc Dừng và sau khi Dừng lại thực hành quan sát Hơi thở, quan sát Nhịp tim, tự vấn chính mình như trên.
– Buông giác quan: chưa thực tập được đoạn này nên chưa viết.
Trong khi tự vấn, bên cạnh vẫn quan sát hơi thở, nhịp tim, cần tự kỷ ám thị rằng
KHÔNG CÁI GÌ LÀ TÔI
KHÔNG CÁI GÌ LÀ CỦA TÔI
***
Ghi lại như vậy.
Chữ Buông đừng cố, đừng phải, đừng hãy, đừng đi… Vấn đề là Chủ thể Buông, không phải là Vật thể Buông. Hãy nhìn vào Chủ thể tức là Chính mình sẽ thấy Buông tự bao giờ.
Đạo
Đạo
Vượt qua nghịch cảnh
Bạn đã từng đứng trước những cơn đau, nỗi sợ hãi, sự thất vọng và tuyệt vọng? Tất cả nx điều đó, chúng ta vẫn nghĩ rằng đó là nghiệp, là chướng ngại, là trái ý muốn… cản bước thành công của chúng ta.
Chúng ta vẫn thường nghĩ, thành công là khi mọi thứ luôn vui vẻ, xuôi chèo mát mái… hay chính là đạt được thứ chúng ta mong muốn, chúng ta nguyện cầu. Còn ngược lại đều là cản đường chúng ta đi.
Nhưng mấy ai biết rằng, chính nx cái chúng ta gọi là thành công, thuận lợi, xuôi chèo… lại là nx thứ kéo chúng ta lại, níu giữ chúng ta. Trên hành trình trở về với bản nguyên, chỉ có cơn đau, sợ hãi, thất vọng… là dang tay chào đón chúng ta. Chúng sẵn sàng nắm lấy tay ta vượt qua dòng sông Đời để bước sang bờ bên kia của Yêu thương, của Ánh sáng…
Cái cảm giác được chúng chìa bàn tay ra, hân hoan chào đón, và ta cũng giơ tay ra, hạnh phúc bước cùng để sang bên kia mới tuyệt diệu làm sao.
Mọi thứ k phải là chấp nhận, không phải là lý trí rằng lý thuyết là thế. Mà chúng là một trải nghiệm, một cảm giác ngập tràn trong ánh sáng chan hòa, và nx bàn tay nâng đỡ ta đi. Chỉ cần tĩnh lặng, quán chiếu trong mỗi phút giây.
Thật là vi diệu thay.

Giới – Định – Tuệ trong kinh doanh
Chúng ta đã được nghe nhiều về từ này trong các bài giảng Phật pháp, và có thể nói nó là công thức kinh điển của Như Lai để đạt được cõi Niết bàn.
Việc đầu tiên trong thực hành Phật pháp đó là giữ Giới.
Mỗi người xuất gia đều phải giữ cho mình hàng trăm giới, trong đó nữ nhiều hơn nam hơn 100 giới. Những người tu tại gia cũng có những giới tu cơ bản. Với nhiều người, giới là một cái gì đó trói buộc, là cái gì đó mang tính bó buộc, kiến chấp. Và cho rằng, tu tập là để thoải mái, để giải thoát mà cứ Giới như vậy thì còn gọi gì là thoải mái, giải thoát nữa. Và thường người ta không tuân thủ, hoặc có thành kiến với Giới, cho rằng không cần thiết, và chỉ mong muốn ngay làm sao vào được định, cố ngồi Thiền để định, và tham cầu tuệ, dùng mọi pháp niệm, trì chú để sinh Tuệ.
Nhưng sự thực là:
Đạo là một con đường, một lối sống, hay cách sống mà ở đó chủ thể và các tác thể không còn bị các va chạm, hay ràng buộc, hay đơn giản là ảnh hưởng lẫn nhau thì con người đó được gọi là Đắc Đạo hay sống trong Đạo.
Bàn một xíu về những ngôn từ nghe có vẻ kinh điển như thế. Tuy nhiên mọi thứ có thể được hiểu một cách rất đơn giản và nôm na kiểu như sau:
– Giới: giống như một bản thiết kế hệ thống thuỷ lợi. Chúng ta đã gặp những vùng đất ruộng đồng bạt ngàn. Chúng ta có tự hỏi, nước chảy tới từ đâu, nước làm sao phân bổ đều cho các vùng, hay chỉ nghĩ nước từ chỗ trũng chảy tới chỗ cao, nhưng đây là cả một vùng bằng phẳng? Giới ở đây là những hệ thống kênh mương, giúp dẫn nước đi đúng con đường của nó, để cho chỗ này không bì thừa, chỗ kia không bị thiếu, không gây ra những hiện tượng úng lụt hay hạn hán cục bộ.
Bây giờ chúng ta quay lại, có những Giới đơn giản là Ăn chay. Khoan xét đến vấn đề nó là tâm linh hay kiến chấp, nhưng chúng ta sẽ phải công nhận một điều, nếu ăn chay được, cái cơ thể người, các bộ phận như tiêu hoá, bài tiết và chuyển hoá của cơ thể người sẽ làm việc tốt hơn và con người ít bệnh tật hơn. Hay như là Giới không nói lời thị phi: nếu mỗi chúng ta đều không nói lời thị phi, không đem chuyện thị phi ra bàn, thử hỏi, cuộc sống này cũng tốt đẹp, không có mâu thuẫn, không có chiến tranh….
– Định: bây giờ chúng ta hãy thử quan sát dòng nước chảy trong hệ thống kênh mương thuỷ lợi kia. Nếu đó là một hệ thống nay sắp kiểu này, mai sắp đặt kiểu kia, thử hỏi nước có chảy ở trong đó một cánh bình lặng như thế không? Giới mới sinh ra Định, chính là mọi thứ có sự ổn định, có sự đúng đắn rồi thì cái dòng chảy trong đó mới tĩnh lại được.
Chúng ta ra sức ngồi thiền, trong khi chỉ cần tập luyện một Giới để đạt được sự Định trong Giới đó chúng ta cũng không làm được thì hỏi làm sao chúng ta sinh ra Định thường xuyên trong các bình diện của cuộc sống.
Ví dụ như Giới Tham ăn, nhớ Trư Bát Giới, vì tham ăn, bỏ tọt quả Nhân sâm vào mồm dẫn đến không biết mình đang ăn gì. Chúng ta cũng thế, cứ thấy ngon là ăn, mùi vị hấp dẫn là ăn, không biết đằng sau nó là gì. Hoặc có người lại đem thức ăn ra cân đong đo đếm về mặt hoá học, dưỡng chất mà không biết đằng sau nó là bao sự tinh tuý kết tinh của người nông dân, người chăn nuôi, người làm ra nó là gì.
Hay như sự đi, có anh chàng đang đi, mải ngắm gái mà đâm cả vào cột điện. Còn chúng ta, chúng ta bước có biết mình đang bước như thế nào? Đơn giản nhất là nơi bàn chân chúng ta giẫm xuống, chúng ta cảm nhận được bao nhiêu viên sỏi, hay hạt cát dưới gan bàn chân? Đừng nói là làm sao mà biết được, thực tế là bàn chân biết, nhưng não chúng ta không hề biết, vì chúng ta không định trong thời điểm chúng ta bước đó. Não chúng ta mải phân tích bao nhiêu luồng suy nghĩ, các lo toan, tính toán, mắt chúng ta mải nhìn xung quanh, tai chúng ta mải nghe tiếng xung quanh….
– Tuệ: Và chúng ta lại quay lại nhìn dòng nước hiền hoà đang chảy trong kênh mương kia. Cái gì là rác nhẹ nổi lên, cái gì là cát sỏi lắng xuống. Vì trong cái tĩnh đó, mọi thứ nó được sắp xếp theo đúng tính chất của nó, và tri thức xuất hiện. Khoa học cũng chỉ chứng minh tại sao cái vật này lại nổi, cái vật kia lại chìm. Kết luận: trọng lượng riêng của cái này nhẹ hơn nước thì nổi, trọng lượng riêng của cái kia nặng hơn nước thì chìm.
Trong Định, mọi thứ được hiển lộ. Trở về với hai ví dụ Định ở trên. Chúng ta Định khi ăn, thì chỉ cần ăn một lần, chúng ta đã biết món ăn đó được làm từ bao nhiêu loại gia vị, nấu từ những thực phẩm nào. Các Master Chef cũng chính là họ Định được trong khi ăn, nên khi họ nếm thức ăn, họ biết được người ấy nấu bằng công thức gì, với tâm trạng như thế nào.
Hay như nếu chúng ta Định được trong Đi, chúng ta sẽ có Tuệ của việc cảm nhận của bàn chân, hay chính là Tuệ đó được sinh và truyền thông tin lên não, để não bộ nhận thức và ghi nhớ nó.
Giới – Định – Tuệ, theo ngộ thức nông cạn của tôi là như thế. Như hệ thống thiết kế kênh mương khoa học, nước được chảy một cách hiền hoà, êm lành, sinh ra bao nhiêu bông lúa chín vàng thơm trĩu hạt.
Vậy Giới – Định – Tuệ, trong kinh doanh là như thế nào?
– Giới tầm thấp đó là những Hệ thống Dòng chảy doanh nghiệp, sơ đồ tổ chức, sơ đồ quản trị, hệ thống quy trình, chu trình, hướng dẫn, văn bản biểu mẫu trong doanh nghiệp là cái mà người ta nói sẽ giúp doanh nghiệp làm việc một cách bài bản, có quy củ hơn. Giới tầm cao hơn là Hệ thống tầm nhìn, sứ mệnh, mục tiêu, tôn chỉ kinh doanh, giá trị cốt lõi, văn hoá doanh nghiệp…
– Định: trước tiên chúng ta phải thực hiện nhuần nhuyễn Giới, khiến chúng như một phần không thể thiếu của doanh nghiệp và sau chúng chính là doanh nghiệp. Định còn nằm ở việc, chúng ta khi xác định đường lối, chiến lược cho doanh nghiệp, xác định được khách hàng mục tiêu, sản phẩm thế mạnh mục tiêu thì cần kiên trì theo đuổi, vượt mọi khó khăn nhưng bên cạnh đó cũng tĩnh lặng trong dòng chảy theo đuổi, vượt lên đó để nhận thức được vấn đề, để cải tiến, sửa đổi hay đối với cá nhân thì gọi là TU.
– Tuệ: Khi thực hiện giới nhuần nhuyễn, như Kaizen, thì nhiều ý tưởng được nảy sinh, tinh thần thái độ của nhân viên tốt hơn thì năng lực của họ được phát huy tối đa, nhiều sáng kiến, hay gọi là Thông minh đột xuất được biểu lộ. Trong quá trình quán chiếu dòng chảy, khi chúng ta TU thì cũng phát lộ ra những sản phẩm hoàn thiện hơn, chất lượng hơn, hướng tới một tệp khách hàng đích hơn.
Mạn đàm một chút như thế cho một ngày mồng 2 đầu tháng.
Tại sao Thế giới nói đạo Phật là triết học của mọi loại triết học.
12 năm trước. Lần đầu đọc nx quyển sách về con đường Giải thoát, an lạc. Cũng tập tẹ tìm tòi về Phật giáo. Nhưng càng tìm hiểu, mới thấy vô vàn các quan điểm. Thêm vào đó, hầu khắp các Chùa chiền ở Vn mang tới cảm giác Phật pháp là một cái gì đó rất Tâm linh, siêu hình.
Sau bao năm, đến một ngày đủ duyên, mới biết, mọi thứ đều chỉ có duy nhất một, còn cái gần giống thì rất nhiều. Phật giáo là một hệ tư tưởng triết học với hệ thống chủ nghĩa thực chứng vô cùng khoa học. Nó không hề tâm linh, siêu hình, hay đưa con người ta vào ảo mộng, ru ngủ như những gì chúng ta vẫn thấy. Tất cả những gì Đức Phật giảng đều được Ngài thực chứng chứ không phải nói suông.
Ai tìm tới Phật pháp để mong cầu dù là an lạc thông qua các bài tụng, trì chú, thiền định đều đang đi vào con đường gần giống.
Mới nghiền tới kinh Tam minh – là phần thứ 13 trong Kinh trường bộ, hệ kinh A hàm, nguyên bản Pali do Hoà thượng Thích Minh Châu dịch (1990) và Hoà thượng Thích Nhật Từ giảng (2014) mới biết hơn 2000 năm qua không chỉ mình mà nhiều người nhầm lẫn
Tìm hiểu thêm qua link giảng.
http://www.budsas.org/uni/u-kinh-truongbo/truong13.htm
http://chuagiacngo.com/…/kinh-truong-bo-13-kinh-tam-minh-th…
Xin tri ân các thầy đã soi tỏ con đường Phật giáo chánh pháp cho dân tộc Việt Nam.
Con đường đạo (trích bài giảng của thầy)
– Thực tập đầy đủ đạo đức (đạo đức xuất gia hoặc đạo đức tại gia)
– Thực tập thiền định bắt đầu bằng chánh niệm, như lý tác ý, chánh tri kiến, chánh tư duy, để có được chánh niệm sâu, ngồi là có được chánh niệm nhờ đó ta sẽ không bị phân thân, đánh mất chính mình. Phát triển minh sát tuệ để có được tỉnh thức, nhìn sự vật như chúng đang LÀ, khác với thái độ chủ quan nhìn sự vật qua lăng kính của chúng ta. Tuần tự thực tập tứ thiền. Cốt lõi của nó là chuyển hoá ái dục, và giữ tâm ở trạng thái chân không hoá, mọi sự chấp trước về ngũ dục, quá khứ, hiện tại, vị lai kết thúc. Con người đó trở nên thanh tịnh.
– Về trí tuệ, phát triển chánh tri kiến, chánh tư duy để đạt được trình độ tâm giải thoát để rũ bỏ mọi trói buộc của tâm gồm 5 dục lạc (sắc thanh, hương, vị, xúc – tác động trực tiếp lên 5 giác quan) và 5 trói buộc thấp là Tham ái, Sân hận, Hôn trầm – thuỳ miên, Trạo hối, Hoài nghi… từ đó hành giả đạt được Tuệ Giải thoát. TRÍ TUỆ là con đường duy nhất dẫn đến giải thoát. Nói đúng Giải thoát theo Kinh giảng Nguyên thuỷ Pali của Đức Phật phải là Tâm giải thoát, Tuệ giải thoát. Kết quả là Tâm thoát khỏi các trói buộc thấp như trên bằng Trí tuệ. Đó là nội dung cụ thể, đối tượng chuyển hoá cụ thể.
Nhiều kinh điển người ta bỏ đi hai chữ Tuệ, và Tâm trước Giải thoát. Để ngộ nhận thành Giải thoát là giải thoát cuộc đời. Hàng trăm bài kinh Pali đã nói rất rõ, Giải thoát là giải thoát Tâm khỏi trói buộc thấp bằng Trí tuệ, chứ không phải Giải thoát bằng niềm tin, bằng cầu nguyện, bằng trì chú. Không phải là niệm phật thành Phật, trì chú thành Phật và ngồi thiền thành Phật…

Chuyện của CỦI KHÔ
Cảm hứng sau khi nghe bài giảng của thầy Thắng Trịnh. (Dạo này thơ viết thì ngắn, truyện viết thì dài. Hjhj.)
***
Ngày cửa ngày xưa, ở một khu rừng nơi rất xa, có một cành CỦI KHÔ. Ngày trước, Củi khô có một thân hình vô cùng đẹp đẽ. Nó thuộc một dòng tộc cây cao quý. Cụ của Củi khô là Già rừng, đã mấy trăm tuổi và được các dòng cây khác rất tôn kính. Củi khô sinh ra và lớn lên trong đặc ân đó nên nó rất hãnh diện. Nó ở cao hơn hầu như tất cả các bạn đồng lứa với nó. Nhờ dòng tộc vững mạnh, nó cũng được tiếp dưỡng những dòng chất, dòng nước mát lành nhất từ dưới đất. Và cũng nhờ dòng tộc cao lớn, nó cũng đón nhận được những giọt nắng và ngọn gió trong lành nhất. Củi khô được trang hoàng mình bằng những chiếc lá xanh to bản và những đóa hoa to, những quả trĩu cành. Củi khô nhớ lại những ngày tháng hạnh phúc ấy, những ngày tháng nó sẵn sàng cho đi hết nguồn năng lượng trong bản thân mình để hoa thêm ngát hương và quả thêm căng mọng.
Cũng chính sự cho đi ấy, và cũng vì sự màu mỡ của nó mà nó bị một loài sâu đục thân. Đầu tiên nó có vẻ hụt hẫng và lo lắng, tại sao mình lại đang ngày một khô héo, những chiếc lá xanh thẫm to bản bắt đầu chuyển sang đỏ vàng và lìa cành. Rồi đến lúc nó trơ chọi, chỉ còn thân xơ xác.
– Kìa, ở trên kia có một cành Củi khô to lắm.
– Đâu anh? Cậu nhỏ hơn hỏi cậu lớn.
– Đó. Cành này vừa to, gỗ vừa chắc, lửa chắc chắn sẽ đượm lắm.
Lần đầu tiên, Củi khô được nghe thấy từ LỬA. Mà sao LỬA lại có liên quan tới mình nhỉ.
– Mình trèo lên lấy về đi anh.
– Chắc phải đợi sang mùa BÃO em ạ. Cây to quá và cành cũng cao quá không trèo được. Phải đợi cơn Bão làm nó tự gãy xuống vậy.
– Vâng anh. Lúc đó anh em mình nhớ quay lại đây để đem nó về nhé. Lửa sẽ cháy rất to.
Củi khô lại giật mình về từ Lửa. Lửa là gì và nó có liên quan gì tới mình. Nhưng nó sẽ phải đợi tới tận mùa Bão cơ.
Mùa đông năm nay dài hơn rất nhiều vì Củi khô không còn tán lá che gió, cũng như nó yếu lắm rồi nên không đủ sức ăn dinh dưỡng. Nhưng không một phút giây nào nó không nghĩ tới Lửa. Mùa xuân nhanh chóng qua đi. Trong khi cành cây nào cũng ra xanh, chỉ có mình Củi khô không ra lá. Nhưng nó không buồn, vì nó đang mong mùa Bão tới để được BIẾT Lửa là gì, nó với Lửa có quan hệ ra sao.
Rồi mùa Bão cũng tới. Những cơn gió tạt mạnh qua cánh rừng, nghiêng rạp những tán lá. Củi khô vẫn vươn mình.
– Này anh Củi khô, anh không tránh đi là tôi sẽ làm anh rớt xuống đấy.
– Không sao, tôi mong chờ ngày này lâu lắm rồi .
– Vậy ư?
– Đúng vậy. Tôi muốn BIẾT Lửa là gì.
– Được rồi. Tôi sẽ giúp anh.
Cơn Bão giật mạnh và rắc, Củi khô thấy mình từ từ rơi xuống mặt đất. Một cảm giác thật dễ chịu, trong sự hân hoan, đón chờ.
– Anh ơi. Cành Củi khô đó đây rồi.
– Uh nhỉ. Ba sẽ rất thích đây vì Lửa của nó sẽ cháy rất to.
Củi khô lại nghe thấy từ Lửa và lại háo hức vô cùng xen lẫn sự băn khoăn khó tả.
Hai anh em cuối cùng cũng kéo được Củi khô về đến một ngôi nhà. Ở đó có một cái lán chứa rất nhiều những cành Củi khô như nó. Hai anh em xếp gọn nó lên giá và líu lo bước vào nhà khoe với Ba chúng.
– Này anh, anh từ đâu tới thế? Trông anh to như thế này sao lại bị đi làm Củi.
– À, tôi không may. Nhưng tôi đang rất vui vì tôi sắp thành Lửa.
– Lửa ư? Anh vui sao?
– Uh. Tôi thấy hai cậu bé nói Lửa của tôi sẽ to và lâu.
– Trời ơi. Anh không HIỂU gì cả. Lửa rất là nóng. Lửa có thể thiêu rụi anh và anh chẳng còn là gì cả.
– Nóng ư? Không còn là gì ư? Tôi không biết, tôi không hiểu vì tôi đã gặp Lửa bao giờ đâu.
Nói rồi, nó cũng lo lắng và ân hận khi để Bão giúp nó lìa xuống đất. Nó lại ân hận những ngày tháng làm việc không giữ sức mình để sâu đục thân. Nó ước, nó giá như, nó khóc, nhưng cũng chẳng có nước mắt mà khóc vì nó là Củi khô mà.
– Ba ơi, cành củi khô hôm nay chúng con kiếm được đây ạ.
– Ôi chao, thật là tuyệt. Các con giỏi quá. Lửa của nó sẽ rất tuyệt đây.
Lúc đầu nó chỉ ước mình bé tí như mấy cành củi bên cạnh để ba tụi nhỏ không thấy. Nhưng khi nghe ông khen nó, nó lại thấy vững tâm hơn. Lửa là một cái gì đó theo như nó được giải thích là rất nóng, nhưng ông ấy lại khen nó sẽ là Lửa rất tuyệt. Nó nằm im, trầm ngâm về cái gọi là Nóng và cái gọi là Tuyệt đó.
– Hôm nay mình sẽ dùng cành củi này chứ ba.
– Để vài hôm nữa con à.
– Khi mình làm lễ Tịnh hóa mình sẽ cần tới nó. Nó sẽ cho ngọn lửa tuyệt vời.
Thế là nó lại phải nằm đợi. Lại chứng kiến những tiếng la hét của các cành củi khác. Nhưng nó không sợ. Trong đầu nó, nó đang đón đợi ngọn Lửa tuyệt vời.
– Nào, hôm nay chúng ta sẽ đốt một đống lửa lớn nhé. À, cành củi của các con đây rồi. Ta sẽ đốt nó nhé.
Hai cậu bé tiến lại đống củi, nó vươn mình để hai cậu khênh nó đi như ngày nào.
Cái gì vậy? Nó bắt đầu CẢM thấy nóng. Đúng là nóng thật. Những ngọn Lửa bắt vào cành củi nhỏ và chúng la hét vì nóng. Củi khô cũng hơi sợ. Hóa ra là nóng thật, rồi rất nóng. Nhưng nó vẵm nghĩ đến hai từ “rất tuyệt”. Nó sẽ cố gắng.
Những ngọn lửa lúc đầu bao phủ nó, sau nó nhận thấy, Lửa NHƯ LÀ chính nó. Đúng rồi. Lửa là chính nó. Nó chính là Lửa. Không còn nóng nữa. Ngọn lửa của nó là to nhất, đượm nhất và thật là tuyệt vời. Rồi nó thấy toàn thân nó sáng bừng. Ánh sáng phủ trùm khắp không gian. Một thứ ánh sáng diệu huyền mà nó chưa bao giờ được thấy. Củi khô tan ra, tan ra và hòa cùng ánh sáng.
***
Một số thông điệp truyền tải:
– đừng lãng phí quãng thời gian tươi đẹp để rồi đến khi bị bệnh thì quá muộn
– nghịch cảnh lại là một cơ hội để chúng ta giải thoát
– tất cả phải tự mình nỗ lực chứng ngộ qua các tầng: BIẾT, HIỂU, CẢM, NHƯ LÀ
– chỉ cần biết đích đến thì hãy vững tin bước, kiên trì thực hành cuối cùng rồi cũng tớ

Câu chuyện 3 giọt nước
Trên đỉnh núi cao nọ, có 3 giọt nước, nằm sâu dưới lòng đất đang kể với nhau về một câu chuyện.
– Hôm qua, tớ tình cờ nghe được một câu chuyện lạ lắm.
– Cái gì vậy?
– Đó là biển. Chj gió thoảng qua mấy ngọn cỏ ở trên mặt đất thì thầm về một nơi người ta gọi là biển – nó vô cùng rộng lớn, và ở đó rất nhiều nước, cũng như ngập tràn ánh mặt trời, soi tỏ những đám mây và cánh chim hải âu bay lượn.
– Ôi thật tuyệt vời. Tớ thích nơi đó. Nhưng nó có xa không?
– Theo như chj gió thì nó xa, rất xa.
– Hum, vậy thì tớ không đi đâu. Nghe thì thích vậy thôi. Chứ cả đời này, chúng ta có đi đâu ngoài đỉnh núi này đâu.
– Uh. Tớ cũng đang đợi rễ cây bách tùng chạm tới là tớ sẽ theo cây bách tùng lên mặt đất và ngắm trời xanh rồi.
– Tớ cũng vậy. Còn tớ sẽ hóa làn hơi, ban ngày rong chơi với chị gió rồi tối thành sương, và lại đọng lại xuống đất này thôi. Cuộc đời với tớ như vậy là quá tuyệt vời.
Giọt nước còn lại trầm ngâm.
– Tớ muốn thử một cuộc sống mới.
– Nhưng xa và vất vả lắm. Chắc gì cậu tới nơi được, và thậm chí còn bị tan biến mất thì sao.
– Tớ biết nhưng tớ sẽ thử.
Vậy là giọt nước thứ ba, nghe theo tiếng gọi của một vùng xa xôi, với những ước mơ tưởng như bất khả thi của nó.
Nó lách mình qua tầng đất sâu trên đỉnh núi. Thật khó khăn và xây sát. Cuối cùng nó cũng lên tới mặt đất. Nó lăn tròn, chạm mình vào những hòn đá nhỏ, rồi những tảng đá hơn. Thân mình đau ê ẩm nhưng nó vẫn không từ bỏ.
Rồi nó gặp những giọt nước khác cũng đang lăn tròn và thân thể xây sát như nó.
– Các bạn đi đâu đấy?
– Chúng tôi đang đi tới biển
– Mình cũng đang đi tới biển. Chúng mình cùng đi nào.
Và những giọt nước nắm tay nhau lăn tròn qua những khe núi, những triền đồi, đồng bằng rộng lớn… và tới nơi mà trước đây chúng chỉ nghe kể qua lời của cj gió.
***
P/s: sớm chủ nhật lung linh

Tri ân…
Hơn một năm trước, đọc bài viết này. Vẫn ngày ngày suy ngẫm về nó. Con người ta, có bốn cấp độ nhận thức: THẤY, BIẾT, HIỂU, NHƯ LÀ. Lúc có duyên thấy nó thì thấy vậy thôi, chưa biết nó là cái gì, càng không hiểu. Hơn năm trời, lặng lẽ quan sát các mối nhân duyên đến với Ta, đến rồi đi. Nhiều hoàn cảnh khác nhau, nhiều con người khác nhau, nhiều sự vụ khác nhau, theo định kiến xã hội thì có cái hay, cái dở, có cái tốt, cái xấu, nhưng với bản thân Ta, chúng đã cho Ta nhiều bài học, nhiều sự trưởng thành.
Và ngày hôm nay, đọc lại, rưng rưng khi nghĩ về việc xây dựng MỐI QUAN HỆ. Và Ta ví bản thân mỗi người như một NGỌN NẾN để thuật lại một câu chuyện của thế gian.
Trong màn đêm đen phủ trùm, ngọn nến có thể sáng được tới đâu là do khả năng sáng của chính nó. Ngọn nến có ý soi sáng một VẬT THỂ từ rất xa, nơi mà sức sáng của nó không chiếu tới. NẾN ngỏ ý những bấc đèn và sáp bắc cho mình một sợi dây từ nó sang VẬT. Và hẳn nhiên rồi, sợi dây đó được đốt sáng băng chính bấc đèn và sáp của nó. Ánh sáng chính thì yếu hơn do đã bị chuyển sang sợi dây, và bấc cùng sáp thì mau hết hơn do đã bắc một cái cầu rất xa. Và nó mau chóng chỉ còn là một chút sương khói rồi tắt hẳn. Cả màn đêm lại phủ trùm khắp mọi nơi.
Một NGỌN NẾN khác, thấy được điều đó, nhận thức được rằng, nếu ánh sáng TỰ BẢN THÂN phát ra càng lớn, chính ÁNH SÁNG đó sẽ soi chiếu rất rất nhiều vật thể ở xa. Nó tự mình chăm chỉ luyện tập, cơ thể khỏe mạnh, thân sáp ngày một to, lớn và cao lên. Sợi bấc trong thân cũng dày, dài và to hơn. Nó bất ngờ trước chính kết quả của mình. Cả một vùng rộng lớn, rất rộng lớn được ánh sáng của nó chiếu tỏ.
Từ biết tới HIỂU là cả một quá trình trải nghiệm, để NHƯ LÀ còn là cả một quá trình rèn luyện, thực hành rất dài. Dầu sao cũng cảm ơn tất cả để mỗi ngày ta lại lớn khôn.
Câu chuyện của lá sồi
Có một cây sồi già, không biết nó bao nhiêu tuổi rồi, nhưng vì nó thuộc họ thường xanh nên cành lá của nó lúc nào cũng xanh tươi tốt. Rồi đến một ngày, các lá trên cành dường như ghen tị với sắc vàng đỏ của rừng bạch dương ở phương trời nào đó, nhiều trong số chúng rủ nhau chuyển màu vàng, đỏ.
Để sang được màu vàng và đỏ, chúng phải tự hạ bớt thành phần diệp lục trong lá của mình. Kèm theo, không đón lấy nguồn chất dinh dưỡng từ cành chuyền cho.
– Thật là mệt khi chúng ta phải làm một việc ngược đời. Trong khi các loài khác thì hít thở oxy, còn chúng ta lại phải mất thời gian tạo ra oxy chị nhỉ?
– Đúng vậy. Không phải quang hợp, không phải vươn ra ngoài ánh mắt trời, ở trong bóng râm này thật là thích.
– Ôi, chị chuyển sang màu đỏ rồi đấy. Lần đầu tiên em thấy chị có bộ áo đẹp thế.
– Ừ, em cũng chuyển sang bộ cánh màu vàng rồi. Thật là tuyệt.
– Tại sao họ lại không nghĩ sẽ có một màu vàng và đỏ đẹp như thế này nhỉ? – hai chiếc lá sồi tâm sự với nhau.
– Em ơi, chị bị làm sao rồi. Chị thấy chóng mặt quá. – Sồi lá đỏ lên tiếng
– Chị cố gắng lên chị, đang có gió hơi mạnh thôi. – Sồi lá vàng an ủi.
– Không được rồi, em ơi. – Sồi lá đỏ, chới với và chao mình, cuốn bay theo gió.
Sồi lá vàng nhìn theo nhưng không thể làm được gì nữa rồi. Những hạt bụi bay đầy vào mắt, đỏ hoe. Lúc bấy giờ, bác cành sồi mới lên tiếng.
– Nếu cháu không chịu khó tích cho mình nhựa sống thì đến một ngày cháu cũng giống như chị ấy.
– Nhưng cháu, nhưng cháu…
– Đúng rồi, sắc màu luôn hấp dẫn chúng ta, màu xanh khiến chúng ta cảm thấy cũ kỹ và để có một màu xanh thì chúng ta phải cố gắng rất nhiều và vất vả rất nhiều. – Và bác chậm rãi – Nhưng cháu biết không, nếu cháu vẫn còn màu xanh, thì cháu sẽ quang hợp, tạo thêm được oxy cho cuộc sống này.
– Nhưng cháu chỉ là một chiếc lá nhỏ bé, cháu không nghĩ mình sẽ làm được điều lớn lao đó đâu ạ.
– Cháu thử xem ở trên cây này có bao nhiêu chiếc lá? Nếu chiếc lá nào cũng nghĩ như cháu thì làm mình còn là cây sồi xanh tốt nữa phải không? Cháu là một phần của cây sồi, và cháu là một phần của chúng ta, mỗi người một ít, chúng ta sẽ tạo ra cây sồi lớn mạnh và vững vàng trong gió bão. Cháu thấy các lá xanh vừa trải qua cơn bão rồi chứ.
– Dạ cháu hiểu rồi thưa bác. Cháu cảm ơn bác.
Bão đã qua, những chiếc lá xanh khác nghe câu chuyện cảm động, khẽ chạm nhau rì rào, động viên chiếc lá vàng bé nhỏ. Lá vàng cúi khẽ, căng mình đón những mạch nhựa sống đang tuôn tràn.
Một phút giao hoà vào với logo DTT with Trịnh Thắng
***
Tôi cứ đi, cứ dạo bước dưới ánh trăng sáng vằng vặc và tự hỏi: cái gì là Tâm, cái gì Thân, thế nào là Sống, thế nào là Yêu, thế nào là Hạnh phúc?
Ánh trăng sáng tỏ, có thể soi rõ mà không thể giúp tôi soi tỏ lòng mình. Ánh trăng như ngay đây, mà không thể hứng, không thể với, không thể sờ, chỉ cảm thấy nó huyền diệu và miên man.
Lặng yên, và đứng ngắm mình soi bóng xuống dòng sông. Thời gian như thoi đưa. Chẳng mấy chốc, lũ trẻ nô đùa, nhảy ùm ùm tắm sông thuở nào, giờ lại tư lự bên sông như thế. Tiếng cười lách khách vang vẳng, tràn khắp cả một quãng sông. Ùm, nước bắn tung téo. Mẹ ngồi ở bến đang giặt đồ, ngước mắt lên, nhoẻn cười, “Trông em đấy nhé!”. Mẹ lúc nào cũng vậy, cũng hiền hoà, ôm trọn và luôn quan sát, dõi theo những bước đi của chúng con. Mẹ tôi đẹp lắm. Mái tóc dài huyền óng, sóng sánh. Mỗi lần mẹ nghiêng đầu chải tóc bên song, tôi lại vuốt nhẹ, mẹ ơi, đẹp như sông nhà mình ấy nhỉ? Mẹ khẽ cười, rồi kéo ôm tôi vào lòng. Những lúc đó, một cảm giác yên bình đến lạ, cảm giác được bảo vệ chở che, được thấy mình bé nhỏ.
Rồi chẳng biết tự bao giờ, đã lâu lắm rồi, tay con không còn được vuốt mái tóc mẹ, có lẽ giờ nó đã ngả bạc màu thời gian. Những vết đồi mồi trên đôi tay, nhưng lốm đốm trắng sương sa trên tóc, những vết chân chim nơi khoé mắt, càng in hằn khi nhìn dõi theo mỗi lớn khôn của con. Con cứ mải miết với những đam mê, nông nổi của tuổi trẻ. Cứ xoay vòng trong cái người ta gọi là thành công. Con tràn đầy nhiệt huyết, tràn đầy tham vọng, tràn đầy ước muốn bay cao và vươn xa… Nhưng đồng nghĩa nó là con đang xa dần mẹ. Con còn chẳng có thời gian ngắm mình trong gương, chẳng có thời gian ngồi tự ca hát, hay đơn giản là cười một nụ cười trẻ thơ khanh khách như thuở nào.
Bất giác chợt nhìn thấy trăng dưới dòng sông. Nhưng một chiếc lá xoay vòng, rơi khẽ. Con vỡ oà, chợt hiểu, nức nở, tất cả chỉ là ảo ảnh, chỉ là hư danh, chỉ là hư huyễn. Con đã đi quá xa nơi con bắt đầu để rồi quên mất chính mẹ người khơi lên trong con nguồn năng lượng sống và yêu thương dâng tràn, quên cả những phút giây vô tư hồn nhiên thuở thơ bé khi con được sống là chính mình, quên mất cả, chỉ có tâm an bình mới đem đến thành công và hạnh phúc viên mãn.
Trong ánh trăng sáng tỏ, sâu thẳm dưới dòng sông xanh, một sắc xanh dương thăm thẳm, hun hút nhưng không làm mất đi, đủ để soi tỏ ước muốn, khát khao được trở về với chính là ta thuở nằm trong tay mẹ. Để rồi nhận ra, mẹ đã ban cho ta 3 bảo vật quý báu, 3 thân thể quý báu mà bấy lâu nay ta cứ nghĩ rằng chỉ có một cái thân xác này mà thôi. Dòng chảy năng lượng là vô biên và không ngừng, để ở tít nơi xa kia, khi thân thể buông lơi, hoà vào trăng, vào mây vào gió, ta được hoà vào với bản nguyên, vào một thứ mà không thể định nghĩa được, không thể cầm nắm, sờ lấy được, chỉ có thể cảm nhận và mênh mang như ánh trăng đang sáng tỏ.
Ta cứ mơ đi giữa cái cảm giác mênh mang đó, ánh sáng chói loà khắp không gian, ngỡ như vầng mặt trời toả hào quang sáng rực. Thuở nguyên sơ như hiện ngay về trước mắt, mọi thứ rõ ràng như ta chưa từng quên, thậm chí cả những điều ta chưa từng thấy. Ta đang mơ chăng? Khắp không gian hương hoa đang ngào ngạt, một cảm giác bình yên, hạnh phúc khó tả đang dâng tràn. Ánh sáng chói chang mà không làm ta cảm thấy nóng bức hay khó chịu, mà mát nhẹ như ánh trăng. Một dòng chảy tràn phủ khắp thân thể, rồi từ từ lan rộng. Cái cảm giác này, cái giây phút này, thật sự quen, thật sự lạ. Đúng rồi. Đúng nó rồi. Đúng cái thuở ta với tay vuốt tóc mẹ. Đúng cái cảm giác mẹ ôm ta vào lòng. Đúng cảm giác hạnh phúc mẹ mua quà chợ chiều hôm. Vui sướng lắm, chan chứa lắm. Nó cũng lạ lắm, vì lâu rồi, ta không thấy nó, nó chỉ ngay đây thôi, một giới hạn vô cùng mong manh mà ta vô tình đánh mất, hay không đủ kiên nhẫn để vượt qua.
Nắng chan hoà cho ta vương câu hát
Gió khẽ ru lòng cho ta nhớ thuở ầu ơ
Ngân nga, ngân nga, tiếng ca lòng
Mênh mông, mênh mông giữa muôn trùng yêu thương
CHÂN
Tại sao lại là chân? Chân Thiện Mỹ? Chân thực? Chân thành?
Chân – nơi bắt đầu một cơ thể sống hay nơi kết thúc một cơ thể sống? Chỉ biết rằng: cây già rễ sẽ héo trước, người già chân sẽ yếu trước.
Xét về góc độ y sinh học: chân là nơi hội tụ rất nhiều các huyệt đạo chính yếu, được ví như trái tim thứ 2 của cơ thể người. Vì vậy sinh ra các kiểu bấm huyệt chân bắt và chữa bệnh. Matxa chân, ngâm chân thanh lọc cơ thể.
Xét về vật lý học: chân là nơi sinh ra ma sát giữa cơ thể với đất (hoặc mặt bám). Mặt bám càng trơn trượt thì lực ma sát đối trọng càng lớn đồng nghĩa với việc kích hoạt các huyệt đạo ở đôi chân. Mặt bám càng nhám, gồ gề càng có khả năng tiếp xúc với phần hõm đôi chân nơi các huyệt chủ cho tiêu hóa nằm ở đó.
Ngày xưa, đôi chân trần, giày dép không có là thời điểm đôi chân phát huy tác dụng tối đa của nó. Ngày nay, các loại giày, dép đã làm sai lệch hoặc mất chức năng thiết yếu này của chân. Chân không cần phải bám, chân không cần phải chạm và dĩ nhiên chẳng cái gì được tự kích hoạt, chẳng cái gì được tự matxa. Một tuần 60p bỏ ra tưởng ok nhưng cũng để làm gì so vố tỉ lệ thời gian 60/10.080.
Chỉ với hai hòn đá nhỏ thôi: tập bám, tập cân bằng, tập nhìn xuống, tập tĩnh lặng, … bất kể lúc nào, bất kể đâu. Đơn giản và hồn nhiên như trẻ con nghịch ngợm. Vô tư và vui vẻ như được quà. Vâng, đúng là được quà, được cái giá trị CHÂN NHƯ mà bấy lâu nay chúng ta đang quên lãng.
Hệ thống bài tập với đá của Dịch tâm thể này thật nhẹ nhàng, tao nhã quá đi mất ý.
Cô ấy, chú ấy hơn 60, gần 70 vẫn vui như con trẻ.
Cô ấy chú ấy hơn 60, gần 70 vẫn nhẹ xoay một cái gốc cây hơn 200kg và chịu được sức nặng gần 100kg.
Quá tuyệt vời với những người bạn già tuyệt vời. Hjhj
