THÀNH TỰU

Sẽ có một ngày đầy gió
Bạn bước qua một con đường vắng hoe
Gió táp vào mặt
Bụi táp vào mặt
Không một ai nhìn theo bạn
Vì đơn giản đó là một con đường vắng hoe
*
Sẽ có một ngày đầy giông bão
Bạn bước qua một cây cầu độc mộc
Mưa táp vào mặt
Lốc táp vào mặt
Không một ai bước cùng bạn
Vì đơn giản đó là một cây cầu độc mộc
*
Sẽ có một ngày đầy ánh nắng
Bạn đang bước trên một thảo nguyên đầy hoa
Nắng chan hòa sóng sánh như rót mật
Hương thơm nồng đầy hoan ca
Hoa rung mình khoe sắc
Bướm ong rập rờn bay
Vì đơn giản bạn đang ở trên một thảo nguyên đầy hoa

 

CHỌN SỐNG

Không tự hào vì bạn
Không tự hào về tôi
Không tự hào thành quả
Tự hào kiên trì thôi

Khi ta đã định rồi
Thì kiên trì vững bước
Thì nhất tâm sau trước
Bước trên một con đường

Dù không ai yêu thương
Hay không ai giúp đỡ
Dù mọi thứ bỡ ngỡ
Rồi cũng sẽ vượt qua

Dù đích đến còn xa
Hay hố sâu ngay trước
Dù nói đó là ước
Cũng có ngày thành công

Dù đường đi mênh mông
Không chèo không định hướng
Dù gặp bao nghiệp chướng
Cũng vẫn cứ quyết tâm

Nếu ai nói là hâm
Thì ta ơi cứ sống
Một phút giây được sống
Hơn ngàn năm hư vô./.

BÍ MẬT THÀNH CÔNG VƯỢT TRỘI.

Những nhà thiên tài toán học chỉ với 10 chữ số, nhà vật lý với 2 dấu (+) (-), nhà lập trình với 2 số 0 và 1, nhà soạn nhạc với 7 nốt, họa sỹ với 7 màu sắc … Tại sao từ những thông tin ít ỏi đó họ vẫn có thể thành công vượt trội hơn những người khác. Có bí mật gì không?
Khi bạn chưa ở đỉnh cao của Vinh quang hay Thành công. Thì lúc đó các chiến lược và chiến thuật của bạn hiển nhiên sai với hàm fx = (x yếu tố).
Việc đi học kinh nghiệm hay chiêu thức của kẻ khác, nhất là những kẻ hơn ta nhiều cấp là điều nên làm. Ít nhất là nó sẽ giúp ta cải thiện và có thể đưa ta tới ngưỡng thành công của người ta học. Nhưng nếu cao quá e rằng ta không hiểu kiến thức họ đưa. Vừa vừa ta áp dụng chưa đủ lại bảo không hiệu quả. Đâu đó, nói: Nghĩ ngược lại và làm khác đi. Nghĩ ngược lại và làm khác đi là cái gì? Vốn đã làm khác rồi mà còn không ổn mà?
Quy trình, lưu đồ, sơ đồ, mindmap, kế hoạch chúng ta đang biết ai sở hữu được nó đã là thành công rồi. Vì nó đang sắp xếp thông tin cho chúng ta dưới dạng 2 chiều. Dọn dẹp cho chúng ta việc có thể sa đà vào những thông tin không cần thiết. Dọn dẹp đường cho chúng ta đi từ thông tin nọ sang thông tin kia một cách dễ dàng và vắn tắt. Cho chúng ta biết cái nọ là nhân của cái kia.
Nhưng có ai biết rằng, thông tin cần sắp xếp dưới dạng đa chiều. Chúng ta sẽ thật sự sẽ thành công vượt bậc. Nghĩ ngược lại là lần lần theo sợi dây thông tin đó lần ngược lại về cái GỐC VẤN ĐỀ. Nghĩ khác đi là đưa chúng ta sang sợi dây thông tin khác phù hợp với khách quan của chúng ta và kết hợp với các yếu tố thế mạnh của chúng ta để cho ra một kết quả thành công vượt trội.
Thông tin không cần nhiều. Học cũng chỉ vậy thôi. Quan trọng là biết sắp xếp chúng, ứng dụng nó vào đâu, nó có ý nghĩa gì, sự việc ta đang gặp phải cần sử dụng thông tin gì để xử lý.
Tiều Như là như vậy đó. Cứ tham vọng vẽ ra một khối thật lớn. Nhưng từng điểm thông tin không biết kết nối, không biết cái nào là nhân quả cho cái nào, không biết thành công là hàm fx của các yếu tố nào thì lại vẫn Như Tiều thôi. (Khi tớ ngộ ra và thấm thía chữ Tiều Như này thì tớ được đổi tên).
Tĩnh tại, và sắp xếp, link lại mọi thứ. Những con người vĩ đại trên họ có chăng chỉ là những thiên tài sắp xếp có phải không?
Chúc các bạn một ngày như bao ngày, rong chơi trong tự tại.

tuduy

Ăn sườn nướng

Ôi, miếng sườn nướng mới ngon làm sao. Thơm quá. Bạn bắt đầu nhặt lên và cắn một miếng thật to nhé. Nó đã trong miệng bạn rồi. Bạn nhai nhẹ thôi nhé, nhớ là cắn khẽ khẽ thôi. 1,2,3 lần. Thế thôi nhé. Bạn nuốt nào. Nhớ là nhai nhẹ và khoảng 3 lần thôi. Ực, ực,… mắc nghẹn ở cổ rồi phải không?
Làm việc gì đó không tới nơi, hời hợt giống y như việc bạn vừa ăn miếng sườn vừa rồi đấy. Nhớ nhé.

suon nuong

Khám phá Bí mật của THÀNH CÔNG, HẠNH PHÚC, SÁNG TẠO, YÊU THƯƠNG.

Chúng ta vẫn đang sống cuộc sống bình thường, với 24 hình/giây. Một số người sống quá nhanh như đoạn đầu của đoạn video này, không thể nhận biết được cái gì đang diễn ra xung quanh. Nhưng nếu mọi thứ được thấy, được nhìn chậm lại như đoạn video dưới thì sao? Chúng ta sẽ dễ dàng cảm nhận, dễ dàng thấy những gì đang diễn ra để tận hưởng, để yêu thương và phát triển mọi sức sáng tạo kỳ lạ để rồi thành công và hạnh phúc đủ đầy.
Rèn luyện SỐNG CHẬM:
– uốn lưỡi bảy lần trước khi nói
– hành động bất cứ thứ gì cũng nên chậm hơn người bình thường (cứ từ từ, không đi đâu mà vội)
– hành Thiền tĩnh mỗi ngày

1284822866675526707_574_0

Bài học từ chuyện bổ dừa

Bạn đằng cầm trên tay một quả dừa. Đằng sau lớp vỏ mỏng màu xanh là cả một lớp sơ dừa dày, rồi tới một lớp cùi cứng, rồi tới lớp cùi trắng ăn rất ngon, rồi trong cùng là nước mát ngọt. (viết tới đây đã thèm rồi) Nước ở trong cùng, đầy ắp, do chịu áp suất nên khi lớp vỏ cứng vỡ ra một chút thôi, hẳn nhiên các bạn biết điều gì xảy ra – nước phun từ khe vỡ đó, bán tung tóe… hiii.
Bổ quả thứ nhất.
Tôi cứ cầm dao mà chặt, mà chặt, mà chặt. Phụp. Nước bắn hết lên mặt, tôi mới biết mình đã làm vỡ được lớp vỏ cứng. Thế là được uống nước dừa. Hiii.
Bổ quả thứ hai.
Rút kinh nghiệm quả thứ nhất của việc cứ cầm dao mà chặt, mà chặt… Tôi cẩn thận gọt hết lớp sơ ở ngoài, để trơ ra lớp sọ cứng. Giờ chỉ còn một phát nữa thôi là tôi được uống nước dừa rồi. Vậy mà tôi lại sợ. Tôi lại sợ bị nước bắn khắp mặt. Huhu.
Bài học rút ra.
– Cứ làm, chẳng sợ gì cả, chỉ cần biết bên trong có nước dừa rất ngon và mát thì cứ thẳng tay mà chặt, mà chặt…
– Làm mà chỉ nghĩ tới việc nước bắn lên mặt, mà quên mất sau một chút nước bắn lên mặt đó là nước dừa mát ngọt thì chẳng dám chặt.
Ha ha.
Thôi, uống nước dừa cái đã, nước bắn ướt hết mặt và áo rồi.

bo dua

——-
Bài học thêm từ việc bổ quả thứ ba.
Do học được kinh nghiệm từ hai lần trước, lường trước được việc bắn nước ra, và biết được, nếu cứ rón rén, lỗ quá nhỏ, áp suất càng lớn, càng bị bắn mạnh, nên lần này thẳng tay, bổ to một nhát. Ok. Mất 1 ít nước, nhưng lại k bị ướt.
Có học và thực tiễn vẫn hơn

Xem phim không phải để giải trí?

Mùa hè, kênh truyền hình nào cũng chiếu phim Tây Du Ký. Cũng chẳng phải muốn ca ngợi nó, nhưng mấy ai trên fb này chưa xem nó nhỉ?
Đã có dịp lướt qua một gáy sách: “giải mã Tây Du Ký” nhưng chưa kịp đọc.
Xin mạn đàm một chút về các vấn đề mà hành giả sẽ vướng vào khi tu tập.
Cõi trời
Cõi trời hay là cõi của quyền lực, của danh vọng và cả sự cô đơn. Trong cuộc sống, cũng như trong tu tập, con người sẽ dễ bị vướng vào cõi trời. Với cuộc sống, những kẻ giỏi giang, có kiến thức, có quyền lực, có danh vọng thì sẽ kèm theo đó là sự cô đơn nếu không biết cân bằng hài hòa. Khi tu tập, có những kẻ sẽ đạt được những thần thông như Tôn ngộ Không và vướng vào sự kiêu căng, tự mãn, tuyên truyền về những cái tài phép của mình.
Cõi tiên
Cõi tiên là cõi của ăn chơi, hưởng lạc. Trong cuộc sống, cũng như trong tu tập, con người sẽ lại dễ bị vướng vào cõi tiên. Với cuộc sống, có những kẻ đã kiếm đủ tiền, thỏa mãn liền quay ra cuộc sống ăn chơi, hưởng lạc. Hay những kẻ tu tập, thậm chí trốn lên núi để có được sự thanh thản, thư thái trong tâm và bình an là thấy thỏa mãn với đời.
Những cả cõi trời, hay cõi tiên, cũng không có cõi nào chế ngự được sự thống trị của TNK, mà chỉ cõi Phật.
Cõi Phật
Cõi Phật là cõi của tất cả. Cõi của những người đầy đủ quyền năng, cõi của những người đạt sự an lạc trong tâm, cõi của lòng từ bi,bác ái. Họ không sống cho riêng mình, mà âm thầm, lặng lẽ giúp đời.
Ở đây. Tôi không tuyên truyền cho đạo Phật. Chỉ xem phim và ngộ ra rằng, quyền lực, sự thỏa mãn an lạc chỉ là dành cho mình. Chỉ có sự từ bi, bác ái, quảng độ chúng sinh với thu phục được tất cả. Mới chuyển hóa tất cả

Key của cuộc đời “TRUNG THỰC”

Em để status, “Sự thật là con đường dẫn đến với Phật”. Không phải tôi cười em mà tôi nghĩ nó thâm thúy nhưng chưa hiểu. Thầy nói với tôi: key cho cuộc đời là “trung thực”. Cũng vẫn nội dung đó nhưng cũng lại vẫn chưa hiểu. 😀

Giờ thì lờ mờ.

Tôi là một người đi tìm kiếm sự hoàn hảo, nhưng sự hoàn hảo đó lại theo lối sách vở. Có lẽ tôi đọc quá nhiều sách, những sách vở khuyên người ta phải thế này, không được thế kia, như thế này mới là tốt, như thế này mới là đúng, như thế là sai, như thế là không đúng. Cái quan niệm sách vở đó nhồi vào đầu tôi một lối suy nghĩ theo nhiều người đó là tích cực, là nhân sinh quan tốt đẹp. Tôi, một người đi tìm kiếm sự hoàn hảo thấy những cái đó thì coi như kim chỉ nam của mình, tự phân định một ranh giới đúng sai giữa mọi sự vật, hiện tượng, tình cảm.

Lối phân định tốt xấu, đúng sai làm cho tôi bó hẹp mọi thứ. Một người duy ý chí, một người được đặt ở vị trí chỉ huy người khác từ bé như tôi càng lấy cái đúng, cái sai đó áp dụng cho tất cả những người ở dưới tôi, ở xung quanh tôi, người thân của tôi và cả những người ở trên tôi. Kèm theo đó là sự phát triển khá hoàn hảo về nhận thức tư duy, nhận thức nghệ thuật khiến tôi càng có cớ đề cao cái tôi, cái bản ngã của mình.

Và giờ, khi rèn luyện, nhờ sự tinh tấn, tôi càng trở nên nhạy cảm và thấy mọi thứ rõ nét hơn. Rõ nét hơn của sự đúng sai, của sự tốt xấu. Và hệ quả của việc đó, với cái bản ngã cao vời vợi của mình, tôi bức xúc khó chịu với bất kỳ ai, sự vật, hiện tượng nào tôi cho là sai. Cùng với đó, tôi cho tôi là hoàn hảo, nên bản thể tôi tự bào chữa cho tất cả mọi thứ mà mọi người cho rằng đó là lỗi lầm của tôi. Không thể có ai nói quá nhiều được rằng tôi sai cái gì. Tất cả đều bị tôi gạt bay, đều bị tôi bào chữa.

Tôi suy nghĩ kỹ càng về Key “Trung Thực”. Một khía cạnh lờ mờ nào đó, tôi nhận ra rằng tôi chưa trung thực với bản thân mình. Tôi chưa thừa nhận mình sai ở đâu. Tôi chưa chấp nhận tôi sai so với ngay chính cái quy chuẩn tôi đặt ra. Có lẽ vì không chấp nhận hay thừa nhận mình sai, khiến cái bản ngã đã lớn lại càng lớn, khiến cho sự bức xúc càng được thể bức xúc.

Trung thực với người đã khó, trung thực với chính mình còn khó hơn gấp trăm ngàn lần.

Tôi đã nhận ra mình sai, nhưng chưa chấp nhận được mình sai.

Bài học gỡ len. 

Trời đã vào đông thật rồi. Bằng giờ này năm trước thì HN đã lạnh nhiều lắm. Vậy mà năm nay, khi quyển lịch chỉ còn lại vài tờ, gió mùa đông bắc mới chịu mang cái lạnh về.
Co ro trong chiếc áo phao dày, chợt nhận ra mình còn thiếu chiếc khăn quàng cổ. Đã mua len từ năm ngoái để bảo làm một cái gì đấy cho mình và người thân mà lười. 😀
Lục lại ngăn kéo, túi len vẫn còn đó. Các cuộn len rối lại với nhau. Uh, hóa ra không phải mình lười đan mà mình lười gỡ chúng ra. Mình muốn đan nhiều màu một lúc nên đã tháo mấy cuộn ra để đan gộp. Cũng chính vì thế mà do sơ ý mình đã để chúng rối tung vào với nhau. Đã thử gỡ, mà càng gỡ càng không ra nên bỏ lại đó cả năm trời.
Bình tĩnh một phút. Không vội vàng. Mỗi cuộn len mình mới gỡ ra có 1 đầu. Chúng không bị thắt nút lại mà chỉ vắt qua nhau ở đâu đó. Lần lượt, lần lượt. Kiên trì, kiên trì. Vắt phải, vắt trái. Ok. Giờ mọi thứ đã đâu vào đấy. Từng cuộn len đã được cuộn gọn gàng.
Uh, hóa ra chỉ đơn giản vậy thôi sao. Hiểu được rằng không phải việc rối kia là do bị thắt nút, nhận ra rằng chỉ cần kiên trì thêm một tẹo thôi, thì có phải mình đã có khăn len từ năm ngoài không nhỉ. 😀

Soi gương

Một ngày bạn soi gương bao nhiêu lần? Không tính được với những cô nàng đỏng đảnh :D, nhưng nó ít nhất là 1 lần/ngày với mọi người. Và khi soi gương mình thấy gì: quần áo chưa chỉnh tề, đầu tóc chưa gọn gàng, phấn son chưa đều. Ai cũng thấy những điểm xấu, chưa ổn của những thứ trên người của mình để chỉnh sửa lại. Nhưng nếu bạn không soi gương, có ai đó nói, mặt bạn có nhọ đấy, bạn không tin. Bạn không tin vì trên mặt bạn làm sao có nhọ được, có đụng vào cái gì đâu. Bạn không tin vì mình vừa soi gương rồi mà, có thấy gì đâu. Cái sự không tin đó làm bạn lục trong ví ra một cái gương, hay chạy lại nhà vệ sinh để soi. Nếu không có gương thì phản ứng đưa tay lên lau mặt tự nhiên cũng ít hơn và thường là khi lau mà không có gương ở trước thì không sạch.
Đó là những thứ bạn nhìn thấy được bằng mắt. Còn những thứ bạn không nhìn được bằng mắt, và không thể soi thấy được bằng gương? Bạn làm thế nào? Tôi nguyện viết những bài viết của tôi ra như những mảnh gương nhỏ để các bạn có thể vô tình soi vào là thấy. Sau mỗi lần tôi được soi gương bằng cách của tôi, tôi đã thấy cái mà mắt mình không thấy được để mà sửa đổi. Và tôi hy vọng, mảnh gương nhỏ của tôi sẽ giúp gì được cho một ai đó.

soi-gương