SỰ TƯƠNG TÁC NĂNG LƯỢNG giữa các cá thể sẽ gây ra điều gì?

Tại sao trẻ lại tự kỷ?
Tại sao sau mỗi cuộc vui lại thấy buồn và không muốn kết thúc?
💖💖💖

Sáng sáng, đi làm qua lớp học của trẻ tự kỷ. Nhìn thấy chúng và những người đưa chúng đi học mà thấy thương chúng quá.

Mỗi chúng ta, đều là một cá thể, và có một năng lượng riêng. Tuy nhiên, tất cả những cái chúng ta gọi là duyên thì mỗi cá thể tại một thời điểm nào đó đều có những dao động năng lượng trùng với cái dao động năng lượng của cá thể kia. Chính vì vậy, người ta hay gọi là bắt sóng nhau là thế.

Khi tôi nhìn những người đưa những đứa trẻ đó đi học, tôi thấy có hai trường hợp xảy ra:
– Người lớn và trẻ con không có sự tương tác về mặt năng lượng. Đứa trẻ giống như một cái cây con yếu ớt, trường năng lượng xung quanh chúng mặc dù thanh nhưng yếu. Nên chúng cần có sự trao đổi hay tương tác về mặt năng lượng với người lớn. Chúng cần chúng ta chơi cùng, ngủ cùng, trò chuyện cùng, kể cả khi chúng không hiểu gì nhưng mắt nhìn mắt là giữa hai cá thể có sự kết nối năng lượng rồi. Tuy nhiên, cha mẹ quá bận rộn, hoặc osin là người không có tâm, đều dẫn đến tình trạng mất kết nối năng lượng. Có những bậc cha mẹ dành thời gian chơi với con nhưng tâm hồn họ vẫn để ở công việc, hoặc để ở đâu đó bên ngoài, dẫn đến ở cạnh con nhưng cũng không có sự kết nối. Cá thể năng lượng con dần trở nên cô lập, mất tương tác với môi trường xung quanh, chúng không có hoặc gần như không có kết nối và tương tác với thế giới bên ngoài. Cá thể này độc lập dần dần dẫn đến chúng bị tự kỷ.

– Người lớn lại bọc trẻ trong một vùng năng lượng cô đặc. Ngược lại với trường hợp trên, thì đứa trẻ trong trường hợp này bị bọc lại như một cái kén. Cha mẹ hoặc người lớn quá yêu thương con cái. Tuy nhiên, năng lượng của người lớn này lại không sạch, nhiều năng lượng tạp, do chính bản thân họ bị bệnh (cả bệnh thể xác lẫn tinh thần), sống thiếu tích cực, nhiều tư duy tiêu cực, bản thân năng lượng xung quanh người này bị đặc quánh nên khi họ quá yêu thương, họ kết nối quá nhiều, dẫn đến năng lượng của họ phủ trùm lên năng lượng của đứa trẻ, làm chúng cũng mất đi các kết nối với các cá thể khác ngoài môi trường xung quanh.

Các bài báo đều nói rất nhiều về cả hai trường hợp trên. Và cách chúng ta xử lý, theo góc độ của tôi, đó là bản thân mỗi người lớn phải tập kết nối năng lượng với đứa trẻ của mình, kể cả với vợ chồng mình. Và bên cạnh đó chúng ta phải tự thanh lọc trường năng lượng xung quanh cơ thể mình.

Những biện pháp thô để thanh lọc cơ thể là uống các chất thải độc, ăn uống lành mạnh, tập thể dục, yoga. Các phương pháp khó hơn là thiền tập mỗi ngày. Tuy nhiên, hiệu quả nhất là thay đổi tư duy sống, nhân sinh quan sống, tâm hồn của chúng ta bằng YÊU THƯƠNG, BIẾT ƠN, THA THỨ.

Hãy chuẩn bị cho mình một cuốn sổ nhỏ: mỗi sáng hoặc mỗi tối trước khi đi ngủ, hãy viết 5 điều bạn yêu thương, 5 điều mà bạn biết ơn và 5 điều mà bạn tha thứ.
p/s: đi ăn cơm đã, sẽ viết tiếp về Tại sao sau mỗi cuộc vui lại thấy buồn
(những trường năng lượng quanh một đứa trẻ hay mỗi cá thể nếu bạn đủ tĩnh lặng, bạn sẽ hoàn toàn dễ dàng quan sát chúng. mỗi chúng ta đều có thể làm việc đó.)

Thiền định trong công việc để Thành công.

Thiền định trong công việc để Thành công.
(Tại sao có nx người nhìn rất thảnh thơi lại là nghệ nhân trong khi bạn cắm đầu làm như trâu vẫn tạo ra nx sản phẩm vô hồn)

Nhiều người sẽ hiểu rằng: thiền trong công việc là ngồi thiền trước, hay sau khi làm việc để lấy năng lượng.
Cũng đúng.
Nhưng bài này sẽ nói về góc nhìn khác, sâu hơn. Nhớ lại post trước, khi chúng ta làm một công việc gì đó, chỉ mải mê với công việc, hay làm việc quá tập trung, tâm trí ta đặt hết ở công việc, thì thứ nhất, không phải nó chỉ dẫn ta tới bệnh tật vì tâm ta để ngoài thân (các bạn hoàn toàn biết về trạng thái hết pin cuối ngày làm việc, hoặc lao lực nếu tình trạng này kéo dài) mà căn bản là nó cũng k đem lại cho ta hiệu suất tối đa. Bạn có tin là nó không đạt hiệu suất tối đa không?
Bạn đã bao giờ thử nâng tạ chưa?
Nếu bạn nâng thì bạn nâng được bn cân? Cơ thể bạn mỏi phần nào nhất? Ai cũng sẽ trả lời là vai và tay. Hiển nhiên rồi. Bạn đặt tâm ý ở Tạ, và nó đã nặng, càng nặng hơn. Bạn phải gồng vai và tay để đỡ lấy nó, nên hai phần này bị tập trung Khí ở đấy, sau đó tâm ý bạn lại chuyển lên phía tạ dẫn đến ứ khí tại đó, dãn đến đau mỏi. Nên tại sao, sau khi ta vận động mạnh, ta cần có bóp, không phải chỉ để mềm cơ ở phần thô mà khí cũng được giải tỏa, không còn bị ứ ở đó nữa. Nếu việc xoa bóp thay bằng vuốt ve mơn trớn thì hiệu quả hơn rất nhiều, vì việc vuốt ve này rất nhẹ, khiến tâm ý phải tập trung toàn bộ vào để theo dõi dòng chuyển dịch ở trên da thịt.
Bàn lại chuyện nâng tạ nhé. Ở Post khác sẽ nói việc vuốt ve giữa hai người sẽ giúp cải thiện sức khỏe và đời sống tình cảm thế nào?
Có một sự kỳ quặc là bạn đã nâng tạ từ tâm chưa? Thật sự khi hỏi câu này mà bạn chưa thực hành thì nói cho biết vậy thôi. Khi bạn nâng tạ lên, thấy khí từ đan điền dồn lên nâng tạ, bạn thấy cả cơ thể mình nâng. Bạn thấy cả cơ thể mình. Tâm ý bạn đặt ở cả cơ thể. Vẫn Tạ đó mà nâng rất nhẹ, tay và vai cũng không mỏi. Vì khí được tán đều toàn bộ cơ thể. Thân bạn cũng không bị mỏi, mà quả tạ trong tay cũng nhẹ tênh.
Ví dụ là thế. Giờ đến công việc.
Việc làm việc theo đam mê khác hẳn với việc làm việc tập trung. Khi làm việc theo đam mê, sự làm việc đó bắt đầu từ Tâm hay nói ra là từ bên trong. Toàn bộ thân thể được thả lỏng, tâm ý lan tỏa khắp cơ thể, dẫn khí nhẹ nhàng đi xuyên suốt. Chúng ta đã bao giờ quan sát những nghệ nhân làm gốm, những người thợ đục khảm hay những người thêu tay chưa? Chúng ta thấy họ hoàn toàn thả lỏng toàn thân, thân họ như hòa vào sản phẩm, tâm họ hòa vào sản phẩm, và sản phẩm trở nên có hồn, có giá trị, những con người đó được lên cấp hàm Nghệ nhân.
Còn làm việc tập trung, là làm một việc đó khiến ta phải dồn hết trí não tâm ý vào đó. Cơ thể chúng ta căng cứng, não bộ căng ra. Tâm ý lúc này chúng ta đặt hoàn toàn ở sản phẩm chứ không phải hòa vào sản phẩm. Tâm của nx nghệ nhân ở trên vẫn ở bên trong họ. Còn Tâm của người làm việc tập trung không ở trong thán họ nữa rồi. Nó đặt hoàn toàn ở bên ngoài. Họ chỉ muốn làm sao cố gắng giải quyết công việc được tốt nhất, đúng nhất, hiệu quả nhất, và hẳn nhiên thu được nhiều lợi nhất. Họ muốn cái mà sản phẩm đang không là nó. Nếu người nghệ nhân cảm nhận từng thay đổi của sản phẩm, thì người làm tập trung chỉ mong muốn cái ở phía sau.
Và hẳn nhiên rồi, khi bạn làm việc xong, bạn kiệt sức, sản phẩm cũng xong rồi, nhưng nó có thật sự trở thành một sản phẩm để đời không. Không. Nó thô, cứng dù hoàn hảo. Đơn giản nó không có hồn.
Một người bạn nói, làm doanh nghiệp như là một bản giao hưởng của các nốt nhạc quản trị, nhân sự, tài chính, marketing, sản phẩm, khác hàng. Và các bạn có biết bấy lâu mình hiểu chưa đúng câu LÀM VIỆC CÓ TÂM là như thế nào không? Ai cũng nghĩ, làm việc có tâm là làm tốt, làm đúng đắn, có tâm đức, tâm thiện, không gian dối ở đó. Nhưng thực sự không phải, hoặc đó chỉ là tầng nghĩa nông nhất.
Nếu làm doanh nghiệp như một bản giao hưởng của các nốt nhạc trên. Thì làm việc có tâm chính là hòa vào trong những nốt nhạc, gảy nó lên những giai điệu du dương nhất. Người làm doanh nghiệp không làm doanh nghiệp vì đó là việc phải làm, cần làm, họ không căng cứng khi đối diện với việc quản trị, nhân sự, tài chính, sản phẩm và khách hàng. Họ không làm vì là làm kinh doanh phải tốt, phải đúng, phải phục vụ khách và phải có lãi. Họ làm vì mọi thứ như một tổng thể không thể tách rời. Như một bản tình ca không thể thiếu một nốt đồ hay rê. Nên ta thấy họ rất thư giãn, và họ làm vì đó một công việc để làm, đó là một khách hàng để phục vụ. Mỗi quy trình, thao tác đều hòa nhịp với cái tâm ý của chính người chủ doanh nghiệp và cả cách làm của nhân viên công ty.
Thường thì chúng ta khó phân biệt một doanh nghiệp thành công với một doanh nghiệp có tâm. Doanh nghiệp làm việc có tâm chắc chắn thành công nhưng chưa chắc có điều ngược lại.
Quay lại bài toán nâng tạ ở trên? Doanh nghiệp làm việc từ tâm hẳn nhiên hiệu suất và hiệu quả hơn rất nhiều rồi.
Đó chính là Thiền định trong công việc. Để có thể làm công việc từ tâm, để có thể thiền định trong công việc có lẽ bắt đầu đơn giản nhất là thư giãn với chính nó. Làm việc vì đơn giản nó là một công việc chứ không phải là một việc cần phải làm.
Một số người sau khi làm một việc gì đấy, đạt được một ít thành công nhỏ nào đó liền nghĩ mình có thể sẽ rất thành công nếu tập trung vào nó, nhưng hỏng bét. Vì việc tập trung làm mất tính thiền định trong công việc, họ xa rời cái bản chất công việc vốn có. Họ vướng vào tham, vì họ nghĩ tới một cái gì đó thành công của việc làm việc, không phải việc. Họ vướng vào cái tôi, cái của tôi: công việc đó đâu phải của họ, họ không làm thậm chí có nhiều người làm tốt hơn, họ khăng khăng tôi phải làm việc đó là chấp vào tôi rồi. cái họ sẽ thành công có thể sẽ thành công, vì họ nghĩ nó là của tôi, thì tương lai cũng sẽ là của tôi.
Và đừng để mình thành nô lệ của công việc dù đó là công việc gì, dù cho bạn ở vị trí nào.
***
Một chút thế. Viết vì chẳng hiểu kiến thức này ở đâu cứ văng vẳng bên tai. Thôi thì cứ viết. Chúc mọi người Thành công trong hoan hỉ nhé.

Tại sao tìm cầu những thứ bên ngoài là nguồn gốc của mọi bệnh tật và cách chữa lành mọi thứ đơn giản là yêu thương?

(Thật sự rất hữu ích cho bạn, và người thân của bạn. – Viết xong rồi, đọc lại, mới thêm câu này, vì cứ nghĩ mình viết linh tinh)
***
Hơn 12 năm trước, đầu đau như muốn nổ, nứt ra. Khám chụp chiếu các kiểu không ra bệnh. Thuốc uống nx loại có gạch đỏ trên vỏ (cực độc). Đứa bạn đưa qua một lớp học Thiền của TTNCTNCN. Tại đây bệnh hết hẳn. Sức khỏe cải thiện. Chứng kiến nhiều người như thế, mình cũng có ao ước chữa bệnh cho người khác nhất là người nghèo.
Sau đó vài năm, gặp ông xã cũng là người dạy Thiền theo 1 pp từ Ấn độ. Tại đây mọi ng học và tự chữa cho mình nx bệnh nhẹ, nặng hơn một chút thì hỗ trợ nhau. Và 8 năm mình chứng kiến ông xã dạy người khác nhưng không bao giờ nói hay ca ngợi về nó.

Mình có tâm vọng từ trước, cộng chứng kiến như vậy, rất lấy làm băn khoăn là sao ông xã không quảng cáo rộng rãi việc chữa được một số bệnh. Thấy ổng chữa bệnh bằng tay, và có đọc thêm về Bàn tay ánh sáng, mình rất ngưỡng mộ và chỉ đặt mục tiêu tu luyện có được Bàn tay ánh sáng. Song việc này ổng dửng dưng, chỉ nói đến một ngày em sẽ hiểu, có nx thứ không thể ôm đồm.
Và loanh quanh, hôm nay mình cũng nhận ra là như thế nào.

Có mấy thứ chúng ta sẽ bàn ở đây:
1/ THIỀN CÓ CHỮA ĐƯỢC BỆNH KHÔNG?

Câu trả lời là KHÔNG đúng như thế. Nó đã bị cắt xén.
Hãy suy nghĩ một cách lô gic. Con người bị bệnh thì bản thân năng lượng của các trung tâm thần kinh của họ bị lệch lạc. Nếu họ chỉ ngồi im mà họ gọi là Thiền thì không thể nào tự điều chỉnh được nx trung tâm năng lượng đó cả. Tại sao lại nói đó là ngồi im mà không phải là ngồi thiền. Vì đơn giản đó không phải là thiền. (Sẽ định nghĩ ở sau). Vậy làm thế nào để bình chỉnh được những trung tâm năng lượng đấy? Một là dùng một năng lượng bên ngoài, năng lượng bên ngoài là cái gì thì bạn có thể tự tìm hiểu nhé (tha lực, năng lượng trung gian,… Phim Tây du ký có đầy,hj). Hai là dùng chính khả năng của con người. Và nếu dùng chính khả năng của con người thì làm gì: kích thích các huyệt đạo, tập luyện võ công, nội công, tâm trí vui vẻ.

Con người có hai thể: thể vật lý, thể khí. Có người nói còn thể năng lượng, mình thì không chắc có thể này, vì thực tế, thể vật lý – vật chất thô, hay thể khí thì đều hình thành từ năng lượng, hay sóng lượng từ, các hạt lượng tử. Các bạn hẳn còn nhớ những thí nghiệm vật lý ở c3, khi mà các vật chất khác nhau, qua máy quang phổ khác nhau thì chúng ta đều thấy được quang phổ của nó. Và da thịt, hay khí trong con người đều là một dạng vật chất và có quang phổ. Những người gọi là có nhãn quang, có khả năng nhìn thấy quang phổ của con người mà không phải dùng máy, thì thực tế cái thể năng lượng đó là bóng của cái thể vật lý và thể khí mà thôi.

Vậy, nếu bị biến đổi ở thế vật lý, chúng ta có thể dùng những tác động thô lên thể vật lý để tinh chỉnh lại nó: cắt, ghép, cấy,.. Các biện pháp như châm kim, diện chẩn, bấm huyệt, nội công, võ công. Võ công, nội công… giúp kích hoạt những tiểu huyệt, tiểu khu thần kinh, hoặc làm ức chế, giãn, bóp chặt… lên các trung khu thần kinh lớn dưới một cách tinh vi hơn các hình thức trước… Tại đây cả phần thân vật lý lẫn khí được bình chình chỉnh, do các tiểu huyệt, tiểu khu này tác động dẫn lại nguồn khí và huyết, sợi thần kinh được khơi thông như ng ta gỡ tắc đường.
Còn phương pháp dùng Ý tinh chỉnh Khí. Thậm chí cả nx phần Khí chưa đủ tắc nghẽn để gây thành bệnh.

Bước một ở đây là Quán. Tức là dùng ý dẫn khí. Thường là chúng ta sẽ ngồi im, tức là để cho cái thân thể vật lý này ngồi im, trong một nơi yên tĩnh, để ý nghĩ được tập trung và dùng ý dẫn khí. Con người khó làm được việc này, vì cứ ngồi im là các ý nghĩ thô tục của đời sống hằng ngày hiện ra mà không thể ý dẫn khí được, dẫn đến không thể bình chỉnh được. Nếu hằng ngày, mỗi giờ phút, chúng ta tập Định rồi, tức là cắt bỏ các tạp niệm, chánh niệm, rồi có thể dùng hơi thở để Định thì khi ngồi im, chúng ta không bị các ý nghĩ thô tục đời sống hiện ra trong tâm trí, mà dễ dàng quán được, dễ dàng tự bình chỉnh được thể khí của mình là như thế.

Quán có nhiều bài tập, và mỗi người phù hợp với một kiểu quán khác nhau là do các kiểu ứ trệ khí vốn có của người đó, dẫn tới việc cảm thấy dễ dàng dẫn khí theo kiểu nào.

Bệnh từ Tâm mà ra, đó chính là việc chúng ta dẫn dùng Ý dẫn khí tới các nơi không tốt, ứ khí ở đó dẫn tới bị bệnh tật mà thôi. Làm các việc nặng, sinh ra các bệnh về khớp, lưng. Bạn thử quan sát lại khi bạn làm việc nặng, bạn sẽ thấy gối chùn, lưng cong. Tâm ý bạn vừa mới để ý tới hai nơi đó, nhưng bạn lại tập trung quá vào việc bê vác, nên ý nghĩ lập tức rời hai vùng đó mà đi, nên ý rời đi quá nhanh, mà khí thì vẫn ở đó, không kịp đi theo. Nên có ai đó nói, làm chậm thôi không đau lưng là thế. Ai thong thả lại ít bệnh là thế. Hay những người tập luyện thể thao, yoga quá mức. Sao lại bị bệnh thoát vị đĩa đệm, háng, cơ… Vì các động tác khó, ý vừa dừng ở những chỗ kia như trên, liền bị rời đi ngay do mải mê với tập luyện để đạt giải, tâm ý đi quá nhanh mà khi vẫn ở đó, gây nên ứ nghẽn. Những người hay cáu giận, hay bị nội tạng cũng tương tự như vậy.

Thiền có hai thể. Thể tĩnh lặng và động. Thiền có thể tạm hiểu là để mọi thứ về đúng nó. Ngồi im và thiền tĩnh lặng khác nhau như thế nào. Ngồi im là một động tác, tại đó, thân vật lý không phát sinh động tác, nhưng tâm không nhận diện được các bộ phận của thân thể. Vì khi ngồi im, chúng ta còn mải suy nghĩ tới nx cái gỉ cái gì, mong cầu cái gỉ cái gì. Không cho cái não nó nghỉ, mà cái não nó không nghỉ thì thể khí nó cũng không nghỉ. Dẫn đến chúng ta cũng chẳng biết được máu đang chảy tới đâu trong kinh mạch, da đang bài tiết thế nào. Có thể chúng ta vẫn nhận thức được các tác động thô như muỗi đốt, kiến bò,.. nhưng những vận động tinh vi hơn của cơ thể vật lý thì không thể thấy vì chúng ta mới ngồi im thôi, cái tâm có đang để ở đây đâu. Còn thiền tĩnh lặng là khi bạn nhận thức được tất cả các vấn đề vận động tinh vi của thân vật lý. Bạn sẽ thấy trái tim ở khắp mọi nơi, thấy hô hấp ở từng lỗ chân lông….Khí nó chuyển động cùng với cái chuyển động của thể vật lý. Chúng được hợp nhất, chúng là chính nó. Ở thể động, thiền động cũng thế. Các vận động của thân thể, dù là nhỏ nhất cũng đều được tâm nhận biết. Và thật sự khi đó bạn không quên cái gì đâu, chứ không phải là càng già càng lẫn đâu.

Còn tại sao, đời sống vui vẻ, yêu thương giúp đẩy lùi bệnh tật? Đó cũng chính là dùng Ý dẫn khí. Mặt khác, có pháp tập gọi là Yêu thương bộ phận bị đau, chỗ bị ung thư. Vì khi ta yêu thương bộ phận vật lý đó, tâm ý ta dừng ở bộ phận đó. Yêu thương thì rất là nhẹ nhàng, vuốt ve. Khí đi qua bộ phận đó cũng rất là nhẹ nhàng, vuốt ve. Và bạn biết không, hiển nhiên là khí không còn bị đọng lại, hay tắc nghẽn ở đó nữa. Giống y như cuộn len rối, bạn đang nhẹ nhàng gỡ nó từng chút, từng chút một. Mặt khác, khi bạn biết bạn đang bị bệnh, bạn còn không còn đặt tâm ý ở những cái bên ngoài: tiền, danh vọng, nhà cửa, xe cộ… mà tâm ý đặt vào cơ thể mình, khí được dẫn nhẹ nhàng toàn cơ thể, như trường hợp một bộ phận bị đau ở trên.

Một bật mí nữa. Ở trạng thái Thiền, tâm ý và thân thể vật lý hợp nhất, chúng hòa hợp, và nói thật, lúc đó ý chẳng còn việc gì để làm, và ta rơi vào trạng thái Không. Trạng thái Không ở đó Ý không khởi, ý không có việc gì để làm. Và ai đã rơi vào trạng thái này sẽ biết, ta sẽ chẳng thấy đầu óc ta đâu, chẳng thấy thân thể ta đâu, muốn nghĩ gì cũng chẳng nghĩ được. Các chuyển động vô cùng tinh vi của thân thể lúc này chỉ còn hô hấp qua da, máu chảy trong mạch, tim đập rất chậm, hơi thở cũng không có. Và Ý không khởi. Khí cũng dừng. Bạn cứ tưởng tượng, một bát cốc nước nóng, mà chúng ta đậy nắp, khí nóng bốc lên vẫn ở trong cái cốc đó, tràn đầy, giữ cho cái cốc nước đó nóng lâu hơn. Khi thân ở trạng thái Thiền như thế, Khí tự lấp đầy các huyệt đạo dù là bé nhất, vi tế nhất, và hẳn nhiên rồi, chúng tự bình chỉnh các thiếu hụt, hay sai lệch của vị trí đó. Cái cốc mở nắp, bạn mới thấy nước bốc nên ở các vị trí trong miệng cốc là khác nhau, chứ đậy nắp rồi, cái khoảng trống còn lại thì phân tử nước có mật độ như nhau. Và ở trạng thái Thiền Định này, cơ thể mới tự chữa được bệnh mà không cần tới bất cứ tác động gì, kể cả nội công, khí công…

Tuy nhiên, việc Thiền giúp khí tự lấp đầy, nhưng nó sẽ lâu hơn nếu bạn chỉ bạn chỉ thiền. Các phương pháp tác động vào khí thô gồm bấm huyệt, châm cứu, khí công… sẽ giúp khí phần nào được bình chỉnh cơ bản. Thân thể thông thoáng rồi thì Thiền rất dễ. Các thiền sư thường rất giỏi võ là thế. Các thiền sư bên Thiền tông thì đi Kinh hành để thực hành Định. Hai thứ giúp dễ dàng Thiền Định.

Nếu bạn Thiền Định được như trên thì Thiền mới là chữa bệnh.

Nhưng bạn có thể tập ở tầng thấp hơn một chút đó là Yêu thương, tĩnh lặng, làm mọi thứ từ từ, để Khí được dịch chuyển nhẹ nhàng, yêu thương, ve vuốt, để tự nó bình chỉnh, gỡ rối như bạn đang gỡ rối len nhé.

2/ CÓ NÊN CHỮA BỆNH CHO NGƯỜI KHÁC KHÔNG nếu bạn có Pháp lực? (một số người, khi ngồi Thiền (thiền thật ý nhé), sẽ có một số Pháp lực

Nếu ngày ấy mình không bị ốm, có bao giờ mình tự đi tìm cách chữa bệnh cho mình, cách sống tốt hơn, cách tạo nên nx thói quen tốt hơn không? Chắc chắn là không rồi. Và tất cả những suy nghĩ, những thói quen đều là vì thế sinh ra bệnh tật cho mình mà thôi. Tâm dẫn bệnh, hay Tâm chữa bệnh mình đã nói ở trên.

Các thiền sư không chữa bệnh cho người khác, vì căn bản họ hiểu bệnh từ tâm ý mà ra. Nếu tâm họ không chuyển, hay thô là các suy nghĩ bình thường của họ không chuyển thì có chữa suốt đời cũng không hết bệnh. Mặt khác, họ không muốn điều khiển thay đổi suy nghĩ của người vì cái này phải dùng thôi miên hay tâm lực để ức chế tâm ý người khác.

Có người nói, khỏi bệnh là do Niềm tin. Thực chất, niềm tin là một dạng Định tâm. Tâm định, ý định, khí định thì chữa lành vậy thôi. Còn đang chữa bệnh mà lại suy nghĩ tới bài thuốc kia hay hơn, bác sỹ kia giỏi hơn, thì tâm không định, ý không định, khí không định làm sao lành đây.

Và mỗi người, cần tự ý thức về chính mình, sống cuộc sống của mình, và hoàn toàn họ có thể tự chữa bệnh cho chính mình. Và chắc chắc, họ có thể, vì Thể, hay Khí của người họ, là của họ, và họ làm chủ nó. Và một điều thú vị hơn, là thực ra, họ mới biết họ bị đau ở đâu, và gặp các vấn đề gì trong cuộc sống. Mỗi cái mà họ gọi là vấn đề, hay là nghiệp, hay là khổ, đó là họ đã đặt tâm ý họ vào đó và dẫn bệnh trở lại với cơ thể họ. Vì họ đang làm tắc nghẽn thể khí trong mình, khiến nó không được chảy một cách nhẹ nhàng, yêu thương trong cơ thể họ.

Và kết lại, một là hãy tự YÊU THƯƠNG chính mình, đó là bài tập, là bí quyết chữa lành mọi bệnh tật nhé.

(Các khái niệm ở trong bài viết có thể sẽ rất sai lệch so với nhân sinh quan của ai đó vô tình đọc. Nhưng đó là logic trong tầm nhận thức của mình. Chia sẻ để mong muốn mọi người sống tốt hơn, khỏe mạnh hơn.)

Mùa Vu lan báo hiếu

– Chị ơi, làm thế nào để tu. Đứa em hỏi.
– Chị không biết. Nhưng thay vì chạy khắp chùa nọ chùa kia, đền nọ phủ kia, lễ to lễ nhỏ, mấy mâm tiền vàng thì chị ngồi im suy nghĩ về mình, suy nghĩ về người làm sao cho cái cái tâm thể mình khỏe, vui, hạnh phúc, làm sao cho nx người khác khỏe, vui, hạnh phúc.
Mùa vu lan báo hiếu năm nay cũng như mọi năm không về thăm được quê nào, cũng lâu lâu không gọi điện, chắc là cũng chẳng đốt được mâm vàng mã nào nữa. Nhưng ngày nào cũng là ngày báo hiếu. Tận lòng sống sao cho tốt, cho đẹp đời, đẹp đạo, cho chuẩn gần với cái Chân Thiện Mỹ.
Và như thầy bảo, đừng có ngày rằm, mồng 1, tết nhất, ma chay, giỗ chạp lôi cổ tổ tông, ông bà, cha mẹ đã mất mà cầu xin cho con công thành danh toại, lợi lộc đầy mình, mua may bán đắt, sức khỏe dồi dào làm gì. Người ta chết rồi thì để yên cho người ta chết. Cứ bảo cúng siêu độ cho tổ tiên, nhưng vài ngày lại, tổ ơi, tông ơi, ông bà, cha mẹ ơi, phù hộ độ trì cho con tai qua nạn khỏi, phúc lộc đuề huề thì có đang trên đường siêu độ thương con thương cháu lại quay về. Hỏi đó có phải con đang báo hiếu?
Tu đơn giản thế thôi. Thay vì cầu người, cầu đẩu cầu đâu thì cầu chính mình. Tự ta hoàn thiện ta, tự ta không mong cầu cái gì, không tạo tác cái gì là đã phúc đáp nx người xung quanh và báo hiếu tổ tông rồi đấy.
***
Con không có gì nhiều, kính thành dâng hạnh phúc và nụ cười cho các bậc tiền bối thế nha.

Trong hình ảnh có thể có: 1 người

KHÔNG – chia sẻ thực hành

Sắc sắc không không – Thật cũng không hiểu nhiều lắm câu nói này đâu ý. Nhưng khi thực tập KHÔNG thì mới thấy cuộc đời này tuyệt vời biết bao nhiêu.

Khi thực tập BUÔNG, là khi bạn thực tập những tạp niệm, tạp vật, tạp xúc ngay sát mình nhất. Mình BUÔNG để rồi không bị những ý niệm, cảm xúc, ngũ quan ảnh hưởng tới mình. Bị những Ý niệm, cảm xúc, ngũ quan kéo mình theo những cái bên ngoài đó nữa.

Và phương pháp tập dùng chính Hơi thở của mình làm thước đo. Cột ý vào hơi thở, để theo dõi dòng lên xuống, định tâm và thần tại đó. Mới đầu khó kéo nó về với chính Hơi thở mình, nhưng thực tập nhiều, hằng hữu, việc kéo về sẽ dễ dàng và nhanh hơn. Ý, xúc, cảm có khởi cũng nhanh chóng trở về cân bằng.

Thực tập KHÔNG, cũng bắt đầu từ việc thở, rồi buông trước như thế. Nhưng vòng của Không rộng hơn. Vì có những cái nó không tác động trực tiếp tới ý, xúc, cảm của mình, nhưng theo thói quen, con người vẫn phân định, phân lập, phân biệt chúng.

Ví dụ: chánh, tà, tốt, xấu, đúng, sai, chia ra các màu, chia ra các chủng, chia ra các tính…
Vì đơn giản, con người ta rất thích đầu để đầu óc mình vẩn vơ theo các khái niệm, các cảm xúc, các ngũ quan.
Ví dụ đơn giản nhất như thế này nhé: Khi bạn đang đi xe máy ngoài đường, bạn thấy thằng đằng trước đi cái xe đẹp: ôi đẹp thế, một mùi hoa sữa thoang thoảng trong gió: ôi thơm thế… Nếu bạn ở vùng núi, bạn k biết về xe, bạn sẽ không khởi niệm: đẹp xấu. Bạn cũng k b về hoa sữa, bạn cũng sẽ không khởi niệm: thơm thế. Đó là khi bạn không biết, các ý, xúc, cảm của bạn sẽ KHÔNG khởi lên một điều gì cả. Khi KHÔNG khởi, bạn sẽ không bị bám. Ví dụ: bạn và người yêu từng đi chơi trong hương hoa sữa, giờ ngửi mùi hoa sữa bạn lại nhớ người yêu. Bạn đang đi xe xấu, bạn thấy ng ta đi xe đẹp lại nảy tham vọng.

Nhưng, có những lúc, bạn đi xe máy mà bạn KHÔNG thấy mùi hoa sữa, không thấy xe đẹp xấu, cứ đi, cứ đi: có thể do bạn đang bận, có thể do bạn đang lơ đãng, có thể do bạn đang cứ đi.

Nếu bạn đang bận, bạn không rơi vào KHÔNG vì tâm bạn ở nơi khác. Nhưng nếu bạn lơ đãng, thì bạn rơi vào KHÔNG rồi đấy.

Trạng thái KHÔNG thật sự giống với việc bạn lơ đãng. Mọi thứ đang diễn ra ngay trước mắt bạn nhưng nó không hề đọng lại trong tâm ý, cảm xúc, giác quan của bạn một cái gì cả. Nhưng giống với lơ đãng thôi, chứ k phải là Lơ đãng. Vì lơ đãng là Tâm bị tán, còn KHÔNG là Tâm được định và vẫn an trú, chỉ Ý, xúc, cảm giống như ở Lơ đãng.
Và bạn thấy không, khi mọi thứ KHÔNG, bạn thật sự tự do trong chính mình. Không bị bất cứ thứ gì cuốn vào, bám chấp vào bạn cả.
***
Thực tập: vẫn bắt nguồn từ việc định tâm, định thần vào hơi thở. Đi đường, ra ngoài, tụ tập, đám đông… Thay vì việc hoà vào những cuộc nói chuyện buôn dưa lê, thay vì việc nhìn ngang ngó dọc, hãy tập trung vào hơi thở của mình. Có thể mới đầu bạn không quen, vì bạn cứ cảm giác mình lạc lõng. Nhưng dần bạn sẽ thấy, bạn được tự do với chính mình, bạn không bị các tạp niệm của người khác ảnh hưởng tới suy nghĩ, cảm xúc của mình.

Bạn có thể sẽ bảo, vậy thì mình sẽ không có bạn nữa à. Thứ nhất là không hẳn, vì bạn có thể vẫn nói chuyện, nhưng bạn vẫn theo dõi hơi thở của mình, nên k bị nx câu chuyện của ng kia a/h tới mình. Ví dụ: ng kia kể chuyện xấu, bạn k bị cái xấu làm tiêu cực, ng kia kể chuyện vui, bạn k bị cái vui làm phấn khích. Nhưng thực sự, dần bạn sẽ thấy Tự Hạnh phúc với chính mình. Và việc bạn tự hạnh phúc đó cũng chính là đem lại niềm hạnh phúc cho người khác rồi đấy.
***
KHÔNG là thế. – Thực tập dần dần, theo hành trình giả định này nên mới gọi là Hành giả. Hjhj.

THAM

– Tham tiền
– Tham ái (tình yêu, kể cả nam nữ lẫn gia đình)
– Tham an (an toàn, bình an)
– Tham danh (học vị, hiểu biết, sự hơn người)
– Tham vọng (quyền chức, địa vị)
– Tham cầu toàn (cái gì cũng muốn p đúng, tốt)
Tham nào cũng vẫn là tham
Để tâm sinh khổ, than phiền ngày đêm
Tìm cầu hư ảo vô biên
Lắng lòng mình xuống thấy liền trong tâm
Hỏi người sao hỏi chính mình
Cái gì là cái của mình của tôi
Chừng nào tôi với của tôi
Thì còn chừng đó không thôi muộn phiền
Buông mình buông xả tâm thiền
Tự rằng ở đó an nhiên trong lành
(Lâu hâm tí)

Trực giác và Tâm

🌹🌻🌺

Đã hứa với các bạn viết bài về “tìm cầu những thứ bên ngoài, nguồn gốc của mọi loại bệnh tật” nhưng dài quá, trừu tượng quá, nên hôm nay viết trước bài Trực giác và Tâm.

Nếu ai đã từng đọc Nhà giả kim và Suối nguồn, và thấy tôi đã từng post về việc khâm phục các nhà văn đó đã đưa minh triết vào tiểu thuyết thì sẽ có nhiều tò mò hơn. Đọc Nhà giả kim, tầng tri thức đầu sẽ thấy một anh chàng không bao giờ từ bỏ ước mơ của mình. Đọc Suối nguồn cũng gần như vây, một người sống đúng với lý tưởng sống của mình. Những hãy đọc lại một chút.

Trong Nhà giả kim có đoạn đối thoại của NVC với cái Tâm của mình khi anh băng qua sa mạc. Hay trong Suối nguồn là đoạn người viết miêu tả Peter chỉ biết chú ý đến nx cái bên ngoài, và dần anh ta sống vì nx cái bên ngoài đó. Dẫn hai câu chuyện ra đây, để các bạn đọc nó một cách kỹ càng và Tự ngộ. Còn tôi, chỉ đưa ra một góc nhìn và chia sẻ về góc thực hành của chính mình.

Nào bắt đầu.

Việc đầu tiên, tôi cá là những ai đọc bài này, đều đang nghĩ: con này nó lại định viết gì đây, dạo này thấy hâm lắm rồi. Kaka. Thực ra, tôi chẳng quan tâm các bạn đang nghĩ gì về tôi đâu. Tôi lấy dẫn chứng để chỉ đính danh cái mà bạn đang thực hành hằng ngày.

Bạn thấy một bức tranh đẹp: òa, cái này đẹp này, nó vẽ núi, vẽ sông này, màu này này, tác giả nào ý nhỉ.

Bạn thấy một bản nhạc hay: òa, nghe giống cái này, nghe thấy thế này…

Bạn thấy một đồ vật đẹp: òa, cái này hay này, nó làm có vẻ đẹp, chắc chắn này, kê nó ở chỗ này này….

Bạn thấy một con người: òa, thằng này tốt này, nhiều mối quan hệ này hay òa, thằng này xấu này, mình không nên chơi với nó.

…. nhiều nhiều, ví dụ vậy

Khi đó, đầu tiên tôi hỏi là Tâm bạn đặt ở đâu: ở bức tranh, ở bản nhạc, ở đồ vật, ở người đối diện. Thật đấy. Vì ý dẫn tâm, ý đang nghĩ về nx cái đó. Tôi cá là nếu bạn xem tranh đường phố, bạn đang suýt xoa về bức tranh, có kẻ móc trộm mất ví bạn k biết đâu.

Chính cái việc bạn đặt Tâm ở nơi khác, k phải là mình khi bạn đang đối diện với sự vật hiện tượng khác, khiến cho bạn dễ dàng bị nx thứ khác tác động vào mình.

Nếu tất cả nx thứ trên không phải là tốt, đẹp, cảm giác của bạn sẽ là ghét, ghê tởm, nôn ọe…. Nhưng thực tế nó vẫn là nó, còn bạn đã không còn là bạn.

Bạn lại lý sự với tôi, Tâm tôi đó còn gì. Cái cảm giác của tôi ý, là Tâm tôi đó còn gì, nên người ta mới gọi là Tâm lý. Haha. Thế thì bao giờ bạn mới đạt được Tâm an nhiên và Tâm tĩnh lặng. Trong khi cái ta cần là Tâm là Tâm, nó không phải là nx thứ kia, nx thứ chúng ta đối diện đó.

Vậy thì là thế nào?

Đọc lại Nhà giả kim và Suối nguồn nhá. Hai cuốn sách cho ta nx cách thực hành, và chỉ ra cả lợi ích và hậu quả của việc ta thực hành đúng và sai đấy.

Còn tôi sẽ tóm tắt như thế này:

Khi rèn luyện Tâm, cái bạn đạt được đầu tiên đó là Trực giác.

Khi bạn đối diện với sự vật hiện tượng, thay vì đặt tâm thức của mình vào nó, phán xét nó, hãy quan sát Nội thể của mình. Thật sự lúc đầu khó. Tôi chỉ quan sát được hơi thở, nhịp tim của mình tăng giảm với cái sự vật, hiện tượng đối diện là gì. Sau dần, bạn sẽ thấy những luồng dạng như kiểu nước, khí chuyển động trong vơ thể mình, chúng sẽ tự phản ứng với cái mà chúng ta đối diện. Việc của mình là im lặng, đứng im, ngồi im quan sát và ghi nhận nx dấu hiệu đó. Và rồi dần dần, cái gì đến sẽ đến. Bạn sẽ tự đưa ra được nx quyết định của mình dựa trên nx dấu hiệu đó. Và nó là Trực giác.

Trực giác là một thành tựu của Tâm. Đơn giản vì nó sẽ cho ta nx quyết định một cách đơn giản, nhẹ nhàng và chính xác. Có thể lúc đầu, việc nhận biết dấu hiệu Trực giác là chưa rõ, nhưng sau dần, nó sẽ càng ngày càng rõ như mình xem tivi ấy.

Thế đã nhá.

Không viết nhăng cuội được nữa.

Các bạn cứ thực hành đi nhá. Hay lắm.

Luân xa 6

Hôm nay thỉnh một ít kiến thức về Luân xa 6.
– thưa, có phải mở lx6 sẽ bla bla…. không ạ?
– lx là một huyệt đạo của cơ thể, đóng thì dừng à
– thưa, vậy sao mọi ng đều nói về việc mở lx?
– dây điện dùng để làm gì?
– thưa, để dẫn ạ
– dây bé nhất thế nào? dây to nhất thế nào?
– thưa, dây bé tải thấp, dây to tải cao thế luôn
– thế thôi
– thưa, vậy nếu ai đó dây to hay bé, có biết d k ạ?
– tất nhiên là có
– thưa, nx người cứ bảo thấy nọ thấy kia thì sao?
– đôi lúc xẹt xẹt qua tí, như chạm mạch
Mở hay không mở. Thấy hay không thấy. Rốt cục mục đích để làm gì? Phục vụ điều gì. Tâm có an, lòng có tĩnh. Tự nhận thức được bản thân mình hay giải quyết được các vấn đề của người khác không?
Có nhiều thứ, thực tế vẫn không cần thiết phải thấy, phải biết thì hơn.

Hành trình siêu việt

Dành tặng những bạn muốn có nhiều thứ hơn không chỉ là tiền bạc. Một chút chia sẻ để các bạn đủ vững tâm có tất cả nx gì bạn muốn. 😗
🌹🌻🌹
Bạn muốn ở đâu trong cái tháp này?
Tôi sẽ nói cho bạn một nghịch lý mà chỉ đến khi bạn nghe xong bạn tự thấy bấy lâu mình đang đi ngược.

Trước tiên, bạn có công nhận trật tự của cái tháp này là nx thứ mà bạn mong muốn đạt được? Nhưng sự thực thì sao? Bạn đang chỉ tập trung vào tiền bạc và danh vọng ở tầng bậc cuối cùng. Bạn dồn hết tâm trí vào nó, với hy vọng mình có tiền thì mình sẽ có một cuộc sống chất lượng hơn, hạnh phúc hơn, và san sẻ cho người khác… Và hiển nhiên cái gì càng tập trung thì nó càng ở đấy, thậm chí nó là nút chặn trên khiến bạn k thể đạt được nx cái cao hơn nó.
Thứ hai, điều này quan trọng hơn trong mỗi hành trình chúng ta mong muốn có kết quả ở nấc thang cao hơn, nó k hiển thị ở nx gì chúng ta có thể tư duy, nó chỉ có thể thấy khi chúng ta nội chiếu vào bên trong nó.

Hãy nghĩ lại:
Bạn có nhớ ngày bạn tốt nghiệp Đh, bạn muốn làm một cv mình yêu thích, với cv mình yêu thích, bạn có thể sẽ có hạnh phúc với nó. Nhưng sự thực, bạn lại chọn cv có tiền hay nghĩ là nó có tiền. Vậy là thay vì chọn level cao hơn bạn chọn level thấp hơn.
Có nx bạn hoặc có nhiều khi, chúng ta đã quyết định chọn lựa cv mình yêu thích, nhưng sau đó thì sao? Bạn sẽ dần thấy cv đó k có tiền, bạn dao động. Bạn thấy có rất nhiều cv khác có tiền, cơ hội kiếm tiền khác, bạn dao động. Tại sao lại thế? Có nx người sẽ nói đó là cơ hội tốt là duyên lành. Nhưng nếu lấy hệ quy chiếu để lên nấc cao hơn, thì đó chính là nx duyên không lành đang kéo bạn tụt xuống. Có bạn k cưỡng nổi cám dỗ ở nấc thang dưới, từ bỏ việc đi lên nấc thang trên, và đạt được cái mà bạn gọi là thành công, được gọi là có tiền. Thực tế thì sao, bạn đã bị kẹt lại ở nấc thang tiền bạc, nấc thang cuối đó, nhưng bạn lại sung sướng, haha là ta đã có thành công và có tiền.

Lấy ví dụ cụ thể cơ bản đơn giản như thế cho bạn dễ hiểu một chút. Chứ bài viết này không đơn giản dừng lại ở việc chỉ ra chúng ta đang nhầm lẫn tiền bạc mà chúng ta đạt được cũng chỉ là đạt được nấc thang số 1 trong số các tham cầu của chúng ta.

Phần tiếp này dành cho những hành giả bắt đầu lựa chọn con đường chinh phục những nấc thang cao hơn tiền bạc.
Khi bạn biết tới hành trình này, hoặc một số người lựa chọn tu Phật (theo các kiểu trường phái), tu Đạo, theo Chúa… là chúng ta đang trên con đường đi tìm tới cái Chân, Thiện , Mỹ của cuộc đời.
Và các bạn biết không? Những bước đi đầu tiên bạn gặp rất nhiều trở ngại: có thể đó là gặp rất nhiều bệnh, đau, ốm, khó khăn trong cv, trục trặc trong tình cảm…. Có nhiều bạn sẽ không hiểu tại sao mình lại chịu nhiều nghiệp chướng thế này. Có nx lý thuyết sẽ giải thích là chúng ta đang bị bóc nghiệp, hay trả nghiệp,… Nhưng hãy quán chiếu lại con đường, đó chính là nx cái cán trở chúng ta đi vào con đường đó. Kiểu như một con đường tốt đẹp, bên ngoài cổng có rất nhiều người canh giữ, và tại đây bạn sẽ phải tìm mọi cách để bước qua được, vững tâm bước vào con đường này. Chính tôi nhiều lúc đã muốn bỏ cuộc, hỏi tại sao mình theo Phật rồi mà còn tệ hơn…
Nhưng những gì bạn vừa vượt qua được là nx cái nhìn thấy và đơn giản nhận biết. Bước vào hành trình này, việc đầu tiên là bạn rất lợi lạc về công việc, công danh… nhiều cơ hội tốt, nhiều cám dỗ cv tốt… Nhưng bạn biết không, đơn giản là mọi thứ đang muốn níu chân bạn ở lại bậc thang số một. Không thứ gì, thậm chí không ai muốn bạn có tiền mà bạn được hạnh phúc cả. Tôi nói thật đấy. Và mọi thứ phụ thuộc vào chính bạn, bạn có dám từ bỏ các cám dỗ, các cơ hội này không.
Chúc mừng bạn đã dũng cảm để tâm trí mình sang một bên với đống tiền bạc đó, dám dẫm đạp lên bậc thang tiền bạc để lên nấc thang hạnh phúc. Và tại đây, bạn như mơ, sung sướng với cảm xúc hạnh phúc ngập tràn. Và có một thực tế là nx người hạnh phúc lại có nx lực hấp dẫn vô cùng lớn với tiền bạc, và tiền bạc cứ thế đến, đó là cái hay mà chỉ khi ta ở nấc thang trên rồi mới biết ở trên cao, thì bên dưới hiển nhiên có, chỉ không có chiều ngược lại.
Các nấc thang khác cũng tương tự, nếu ta dám bỏ qua cái gì, thì ta sẽ đạt nấc thang mới, nấc thang cũ đã tự vẽ chính nó.

Sách vở chẳng ai nói cho bạn điều này, ai cũng cổ vũ bạn hãy thành công đi, hay kiếm được nhiều tiền đi… nhưng tất cả đang giúp bạn đứng vững ở nấc thang đầu tiên trong mong muốn của bạn.
Bạn đang nghĩ gì?
Chẳng phải nghĩ gì đâu. Đọc vui thì thấy vui, dở thì thấy dở. Nghĩ làm gì.
Chúc bạn sớm có con đường của mình.

Không có văn bản thay thế tự động nào.

Luận về Nhân Quả

🌻🍁
Mỗi ngày, chúng ta thốt ra bao nhiêu lần hay nghe người khác nói bao nhiêu lần từ Nhân Quả? Mỗi ngày, chúng ta bao nhiêu lần nghĩ đến Nhân Quả?
Những người gánh điều không may, tự an ủi – Nhân Quả. Những người gặp điều tốt lành, tự cười – Nhân Quả. Thấy người làm điều xấu với mình, ta nói: mi cẩn thận Nhân Quả. Thấy người làm điều tốt với mình, ta nói: mình đúng là có phước Nhân Quả.
Nhưng thực, cần một chút tĩnh lại về Nhân Quả.
– Nếu mỗi hành động ta cho rằng ta đang gieo Nhân, ắt ta đang mong cầu Quả. Mong cầu có tới?
– Nếu mỗi hành động ta cho rằng ta đang gieo Nhân. Nhân đó còn vô tư, trong sáng? Nhân không vô tư, trong sáng, hỏi có đậu Quả lành?
– Nếu mỗi hành động của người, ta cho rằng người đó đang gieo Nhân xấu, hẳn có xấu, hay là ta đang bọc vỏ xấu. Vỏ ta xấu, hỏi Nhân trong tâm ta có sáng?
– Nếu mỗi khi nhận Quả xấu, ta tự cho rằng do Nhân xấu, rồi bỏ Nhân đó đi, hỏi Nhân mới có tốt hơn không nếu vẫn được gieo theo cách cũ?
– Nếu mỗi khi nhận Quả lành, ta tự cho rằng do Nhân tốt, rồi Tự mãn, hỏi Tự mãn có sinh Nhân lành tiếp theo?
Ai cũng cho rằng cần sống sao để sau này có Quả lành cho con cái, cho kiếp sau, và nghĩ phải tạo ra đủ thứ Nhân tốt. Phải hỏi có tới? Cố hỏi có tới? Tạo hỏi có tới?
🍁🌻
Không Nhân ắt không Quả.
Không tạo một ý nghĩ gì theo logic lối mòn mà ta vẫn cứ hô to Nhân Quả.
Và chốt lại là không nghĩ gì. Hihi.

Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời