Ăn chay đơn giản

Chẳng nhẽ lại chỉ ngồi thiền, hít không khí mà sống (mà không khí thì cũng ô nhiễm xừ nó rồi) trong thời buổi loạn thực phẩm này sao? Mách bạn thực đơn của Moon hằng ngày, ăn ít tí, để cả nhà cùng còi dí, k tốn money và cả thời gian nữa hí hí 🤣🤣

– Sáng thì cả nhà đều 1 cốc mật ong rừng (nhà ngoại cung cấp) pha tinh bột nghệ (nhà chồng cung cấp), bạn nhỏ k uống bột nghệ thì mật ong không. Có sáng thay cho bạn bằng ít nước cốt quả rừng ngâm, thanh khí, bổ phổi.

– Ăn sáng: mì gạo lứt, mì trùm ngây (siêu ngon)… nấu với kiểu canh ở dưới nha. Hoặc bát cơm trộn ít muối vừng là được.

* Bữa chính:

– Thực phẩm chính: gạo đen (loại đen như than), bạn Cò thì ăn gạo trắng

– Thức ăn mặn: muối vừng đại gia tự làm: lạc, mè, hạt điều, hạnh nhân, óc chó, hạt thông, …mỗi bữa cả nhà ăn hết có 3 thìa phở.

– Món kho: củ cải, cà rốt, cà tím, khoai tây,…kho với tương miso, tương tamari. Mỗi bữa kho hết có 1 củ. Kho 2 củ là thừa.

– Món canh: canh chua chua thì luôn có cà chua, và cho thêm 1 trong vài thứ: giá đỗ, nấm kim châm, rong biển, đậu hũ trắng, miso; canh ngọt ngọt thì luôn có miso và 1 trong: khoai, ngô, củ cải, cà rốt cắt nhỏ, hoặc rau lá gì đó cũng cắt nhỏ…cứ sôi nước là thả vào, đun sôi 1 xíu bắc ra là xong.

– Món rau: súp lơ, cải mầm, bắp cải tím đà lạt, ớt chuông đà lạt, phô mai hun khói, cà chua bi… Ít dầu, sốt. Có loại gì thì cắt nhỏ trộn trộn là xong. Khỏi xào nấu.

– Tráng miệng: sữa chua, bưởi, cam, chuối, xoài …các loại quả quê quê

* Thứ 7, cn mà trưa ăn bữa chính như này thì tối khỏi phải ăn. Còn hàng ngày thì ăn trước 7h tối là ok.

Bạn Cò thì có thêm trứng, cả tuần thì 1-2 lần thịt băm, hoặc sườn rán. Nhưng bạn í rất thích canh mẹ nấu. Nên là mẹ thường cứ chan tùm lum, xúc tùm lum cho bạn í ăn.

Chiều nay, anh xã đi làm về bảo k nấu cơm à. Bảo: cơm em cắm với khoai từ trưa, muối vừng rồi. Hnay ăn rau cải xanh, nên anh cho luộc giúp em, em chơi đàn cho anh nghe. 🥰🥰

Không phải cứ ăn nhiều, ăn đặc sản, ăn món đắt tiền mới là ăn. Khẩu hiệu giờ là: ăn càng ít, càng ít chất bảo quản vào người. Khối lượng thức ăn nhà em từ ngày đổi nguyên liệu và gia vị thì lượng đồ ăn giảm 1/2 so với ngày trước, giảm 1/3 thời gian nấu nướng nữa.

Hay nhất là 2 vc từ ngày ăn kiểu này chẳng bao giờ tị nhau nấu cơm hay chê nhau nấu dở. 🤣🤣🤣🤣

Quán Thân

“Mình đang nhanh thì mình không thể biết thế nào là chậm.”

Chia sẻ cách mình đang thực hành những bài thiền quán thân: quán bước đi, quán hành động, quán lời nói, quán nét ăn. Thật sự là cách của mình này có vẻ hơi buồn cười, và chúng ta cũng phải chấp nhận một sự thực xót xa khi thực hành những cái này.

Thực hành: bạn đặt 1 máy quay, quay lại hình ảnh khi bạn đi đi lại lại trong chính nhà mình, hoặc quay lại việc nói chuyện như mình đang nói với ai đó một cách tự nhiên nhất, hoặc ghi âm lại giọng nói hay đoạn đọc của mình, hoặc quay lại hành động, nết ăn của mình trong bữa ăn.

Lần đầu tiên tôi đã giật mình: mình đi như con lật đật, vội vã, bảo quán đi, mà lại hiểu là đang đi biết mình đang đi, không hề biết chân đang đặt lên sàn ra sao, tâm ý phải hướng vào trong thế nào, đồ vật xung quanh có vướng víu hay không. Kể ra giống con robot hút bụi tự động phết. Chứ thiền nhân, dù bước chân có nhanh, nhưng nhìn là thấy sự khoan thai trong đó, tâm k bị phóng dật ra ngoài.

Tương tự, tôi cũng giật mình khi thấy mình khi thiền nói chuyện với người khác thì nói như búa máy, mồm mép tung bọt, tay chân khua búa nhăng, nói k để cho người khác kịp nghe, cũng chẳng hề biết người khác đang nghe hay nghĩ gì, thậm chí chắc chắn lúc đó chẳng biết mình đang nghĩ gì vì mồm bắn liên thanh vậy mà. 🤣🤣

Thiền đọc thì còn thê thảm hơn: giọng chưa truyền cảm thậm chí không có nội lực. Nếu ai đó nói cái này là kĩ năng. OK, nhưng đó là kì năng thiền khi đọc. Đọc chậm rãi, rõ ràng, giọng vừa phải, quán được luồng âm thanh ở cổ họng, quán được hơi để đoạn đọc được liền mạch…thậm chí là đọc cũng cần nhập tâm câu chuyện chứ k phải mồm thì đọc, đầu để đâu nên việc nghe một người đọc vậy rất chán.

Thiền ăn thì thực sự thê thảm. Thôi, riêng cái này không kể nữa. 😭😭

Vậy đó. Không phải đi biết đi, đứng biết đứng, nói biết nói, ăn biết ăn. Nếu chỉ biết thì đó là ý thức biết. Cái thực hành ở đây là tâm ý hướng vào trong, đặt vào trong từng hành động, để kiểm soát chúng, để nhận ra chúng, để làm tròn đầy chúng, hoàn thiện chúng theo kiểu của tự nhiên.

Các bạn thử thực hành xem, kết quả thế nào bạn tự rút ra cho chính mình và luyện tập thêm nhé. 😍😍😍

Cho em

Cho em một ngày nắng
Cho em một ngày mưa
Cho em một ngày lang thang bên nhau đón đưa
Cho em một ánh sáng
Cho em một vì sao
Cho em bầu trời cao cao chứa muôn ngàn khúc ca
Cho em là như thế
Đâu cần những cao sang
Cho em là như thế
Đâu cần những bạc vàng
Cho em là như thế
Chỉ là một trái tim
Chỉ là một yêu thương
Chỉ là một chút thôi
Bên em

Cho em một ngọn gió
Cho em một hàng cây
Cho em một bóng mây ru mát những đêm hè
Cho em một kí ức
Cho em một vần thơ
Cho em một giấc mơ ru em vào chốn thiên thần
Cho em là như thế
Đâu cần những lời hay
Cho em là như thế
Đâu cần những điều may
Cho em là như thế
Chỉ là một trái tim
Chỉ là một yêu thương
Chỉ là một chút thôi
Bình yên

Cho em đâu cần biết
Cho em đâu cần hay
Chỉ là gió heo may đang gọi mùa thu về


Khẽ khàng là cơn gió lang thang qua mùa đông
Lạnh lùng
Khẽ khàng là ánh mắt em tôi ngày xưa yêu thương
Mặn nồng
Khẽ khàng là khúc hát ru êm qua tháng năm
Ngày thơ
Khẽ khàng là nỗi nhớ đang dâng lên trong tôi
Ngập tràn
Này là cơn gió kia ơi
Này là ánh mắt kia ơi
Này là khúc hát kia ơi
Để tôi nói yêu em, yêu em hôm nay
Để trong nỗi nhớ mê say
Để trong một thoáng mây bay tôi tìm thấy em một lần

Online?

Sau khi chém gió một hồi, bạn bảo: hay là cậu đào tạo kinh doanh online đi (k phải bán hàng online – 2 cái khác nhau 1 trời 1 vực). Mình bảo: – thôi mệt lắm, tiền tránh mãi còn chẳng được, lại đâm đầu vào, thời gian để dành cho học đạo. Chứ nếu để kiếm tiền, nhiều thứ kiếm còn nhiều hơn nhiều.

Cũng có một thời, mình nhiệt tình đi chia sẻ về kinh doanh online và qtri doanh nghiệp. Nhưng sau rồi cũng chỉ thấy đa số đều có mấy lý do giống nhau, một là bảo thủ hai là ăn xổi:
– Làm online chỉ bán lẻ, cá nhân, còn mkt truyền thống vẫn ok hơn. Vâng, khi cái chén đầy thì chẳng thể rót thêm nước. Xin thưa, khách hàng của em chiếm 80% là khối doanh nghiệp và 10% khối nhà nước,10% là khách cá nhân đầu tư cái phòng nghe nhạc có nửa tỉ thôi. Khách mua lẻ vui lòng qua đường Láng.
– Làm online như cậu mất thời gian lắm, bao giờ mới ra tiền, mình không ngồi viết được. Vâng, vì mất thời gian, nên 4 năm nay em không có nhân viên mkt, trong khi người khác vẫn chật mặt ra đi tìm khách hàng thì em có bộ máy ở nhà ngồi làm đơn giao hàng và thu tiền.
– Làm online không bền, tớ thấy bạn bè tớ toàn bán được vài bữa. Đơn giản vì họ chỉ biết tương thẳng sản phẩm vào mặt khách hàng mà không biết tạo ra một kênh bán. Tớ hơn 9 năm rồi vẫn bán một loại sản phẩm.
– Làm online thì chỉ chạy quảng cáo cho nhanh thôi. Tài khoản facebook ad em không có, gg ad thì mỗi tháng k quá 100$.

Bên cạnh hệ thống mkt online để tự động được khâu tìm kiếm khách hàng thì còn mất công xây dựng quy trình sản xuất, dịch vụ, bán hàng, quản lý nội bộ để khớp với mkt online. Hệ thống quản lý và cskh cũng online để tiện sử dụng và quản lý. Đâu phải chỉ một thứ online rồi ngồi rịt đó mà ôm lap.

Online giống như một pháp thiền. Đã luyện là phải luyện cho tới, chứ vừa ngồi thiền cái niệm khởi đầy lại kêu, ôi tôi không phù hợp. Hehe. Ngoài ra, làm kinh doanh giống như học đạo, không thể thông suốt, không thể hiểu mình, hiểu khách hàng mục tiêu của mình thì giống như vừa đi vừa mò đường. Mù mà chẳng biết mình mù. Mà không những mù lại còn điếc nữa khi Chấp thủ trong những giới hạn hiểu biết của mình.

Chém tí thế hihi. Ôi cái ngày xưa, giờ cũng để đó làm chỗ kê ngồi tọa thiền. 🤣🤣

Cái rễ

Như một cái rễ cọc
Cắm sâu vào lòng đất
Càng nhìn càng thấy dài
Càng nhìn càng thấy xa
Cái rễ cứ vươn ra
Như chẳng thể ngừng lại
Rồi rễ chạm nơi nào
Của vắng lặng vô biên
Một dòng suối bình yên
Nhẹ nhàng dần lan tỏa
Như là hương là hoa
Như là mây là gió
Một khoảng trời ở đó
Trong lành đến yên nhiên

Yếu hay mạnh?

“Thất phu nóng giận như hổ dữ,
Người mạnh tĩnh lặng tựa nước sâu”

Một người thực sự mạnh mẽ chắc chắn sẽ có một nội tâm tĩnh lặng, một tấm lòng ấm áp và một cái đầu thông tuệ. Người ấy chắc chắn đã trải qua mưa gió thét gào, chiêm nghiệm được cảnh thâm sơn cùng cốc, và chứng kiến cảnh bách thái nhân sinh.

Mong rằng trên con đường nhân sinh của chúng ta, dẫu phải đối mặt với hoàn cảnh nào, ta cũng đều có thể cương cường, mạnh mẽ một cách đầy trí huệ, trở thành một người có nội tâm mạnh mẽ.

Kẻ yếu nhược thường dễ phẫn nộ như cọp, hơn nữa họ thường dễ nổi trận lôi đình. Người mạnh thường tĩnh tại như nước và trầm tĩnh bình hoà. Người tâm không tĩnh, thì nơi nào cũng là sóng gió. Dẫu chỉ là chuyện nhỏ nhặt cũng sẽ bị phóng to gấp bội lần.

Người có nội tâm không mạnh mẽ, trong tâm sẽ luôn thiếu cảm giác an toàn. Không đủ mạnh mẽ đồng nghĩa với rất dễ bị ảnh hưởng bởi thế giới bên ngoài, thường vô cùng để tâm tới cách nghĩ của người khác hoặc bị chi phối bởi ánh nhìn hay lời nói của họ. Từ đó người ấy mất đi năng lực phán đoán độc lập, dễ dao động, đứng ngồi không yên.

P/s: chỉ có tí thôi mà sẵn sàng đạp cho banh nóc 🤣🤣🤣

Quán

Nhìn ở nơi mắt
Nghe ở nơi tai
Mùi ngay ở mũi
Lưỡi vị thấy ngay
Da là xúc chạm
Ý chạy ngũ căn
Một vòng là mệt


Thấy thân trên thân
Thấy thọ trên thọ
Tâm đang vọng tưởng
Từng sợi lan xa
Như là lưỡi hái
Tử thần văng ra


Sợi này do tham
Sợi này do sân
Sợi này phiền não
Đau khổ si mê


Rõ là ngốc nghếch
Thật là mộng mơ
Toàn là vị ngọt
Nhưng cũng là chua
Toàn là thơm ngát
Cũng là chua chát
Hạnh phúc dày gang
Đau khổ hàng tấc


Bàng hoàng tỉnh giấc
Thu thúc lục căn
Tâm liền im ắng
Không chạy lăng xăng
Không còn có hạt
Gieo xuống đất hoang


Ý chẳng còn màng
Tranh hơn thua đúng
Chẳng còn bận cãi
Ai đẹp ai hơn
Chẳng còn thấy ơn
Hay là thấy oán


Tâm ngồi im lặng
Nghe gió trên da
Nghe mùi trên lưỡi
Nghe vị trên tai
Nghe âm trên mắt
Mũi thấy sắc màu
Ý chẳng buồn rầu
Vì nhiều khoảng trống
Một cõi mênh mông


😂
Thật là vọng tưởng
Thật là vọng tâm
Chánh niệm chánh niệm
Nhất tâm nhất tâm

Các kiểu Thiền

Thiền là cái chi chi, mà bạn này bạn nói nhiều thế? (lôi thức bản ngã ra mạn đàm chút)

Đa số sẽ nói rằng, thiền rất khó, rất mất thời gian, rồi không thể tập trung được khi thiền, đầu óc còn phải lo bao nhiêu là cơm áo gạo tiền, làm sao mà thiền. Chưa đi vào hướng dẫn thiền, mình sẽ nói ở đây vài kiểu “thiền” mà mọi người đang thấy và biết.

Thiền thư giãn.

Đây là kiểu thiền hay áp dụng nhất ở các lớp yoga hay các lớp học kỹ năng sống. Sẽ có một số bản nhạc được mở lên, du dương, êm đềm, tiếng sóng biển, tiếng chim hót, tiếng gió reo. Bạn thả lỏng toàn bộ cơ thể. Bạn như đang thấy mình ở trên bãi biển, hay trên một ngọn đồi cao. Bạn đang ngắm bình minh lên, những tia nắng đầu tiên thật đẹp, những làn gió đưa hương thơm ngát, dịu dàng, tiếng chim hót xa xa, …mọi thứ mơn man, thư thái… Tớ viết này thôi, bạn đã rơi vào trạng thái đó rồi đấy. Vì bạn đang để tâm mình lạc vào đây, lạc vào cảnh này. Bình thường thì sẽ không sao cả, hết nhạc là ok, giống như bạn thả 10k rồi ngồi vào cái ghế matxa ở cổng siêu thị.

Nhưng hiểm nguy là, nếu bạn nghiện nó, bạn sẽ thường xuyên an trú trong đó, bạn thích thú cảm giác đó. Cảnh đó là ảo, tâm trí bạn tưởng tượng ra, còn đời sống thì khác, khiến bạn sinh phiền não vì đáng ra bạn phải được thư thái như thế, thì bạn lại phải lao lực với cơm áo gạo tiền. Tâm bạn khó chịu vì những điều đó, vì nó thấy nó bị bất công, nó giống như đứa trẻ đòi được nuông chiều mà giờ bắt nó học bài.

Có những trường hợp cá biệt của hậu quả thiền thư giãn, tâm đang an trú trong ngôi nhà của chính mình, giờ nó cứ bay tới một viễn cảnh, ảo cảnh nào đó, và để ngôi nhà hoang vắng, không chủ. Chính điều này sẽ khiến cho kẻ khác dòm ngó, muốn chiếm hữu. Những kẻ đó có thể có tên gọi là linh hồn xấu, linh thức, năng lượng xấu, ngoại lai… Nó thật sự sẽ chiếm hữu tâm bạn. Nhẹ thì, đôi lúc bạn thấy bạn mơ màng, thậm chí không hiểu chính mình, hoặc thậm chí thấy mình thông minh đột xuất, nóng tính đột xuất, … Nặng thì có thể lên đồng, có thể ngoại tình, có thể mắc bệnh, hóa điên…. Chính vì vậy, mà nhiều nơi khuyến cáo, không thiền ở công viên, ở nơi đông người, gần chợ, gần nhà tang lễ…

Thiền luân xa

Là kiểu ngồi như tọa thiền, rồi sẽ có người gọi là có năng lực giúp mình mở luân xa. Con người có hệ thống 7 luân xa. Nếu các luân xa được mở, quay đều thì người đó không có bệnh tật, thậm chí còn sẽ có thần thông. Người mở luân xa sẽ thu hút được năng lượng của tự nhiên, của vũ trụ, bổ sung cho năng lượng mình phải nạp vào do ăn uống. Gốc gác của việc mở luân xa, là con người thực ra 7 luân xa này đều tương thông với vũ trụ, nhưng vì nghiệp, vì ăn uống, vì tính cách mà các luân xa này đóng bớt lại, khiến cho việc tương tác với vũ trụ kém đi. Càng ngày, việc luyện tập, việc ăn uống, khiến chúng đóng lại làm con người ốm yếu, bệnh tật.

Kiểu thiền luân xa này giống như thực phẩm chức năng, thực sự thấy ngay hiệu quả với những người già, người bệnh, ốm đau… Nhưng thực tế, thì luân xa nào của người bình thường cũng mở, không thì làm sao mà sống. Chỉ là mở ít hay mở nhiều, thì cơ thể nó tự điều chỉnh để phù hợp với cái bên trong và bên ngoài. Cơ chế là khi chúng ta ra ngoài gặp hàn khí, hay có thể là một luồng năng lượng xấu xâm nhập dẫn tới bị cảm, thì chúng ta thường ăn đồ cay nóng hay xông để toát mồ hôi chính là việc giúp mở luân xa tự nhiên mà chúng ta chỉ hiểu là mở lỗ chân lông để lạnh ra ngoài. Luân xa mỗi người tự đóng mở để bảo vệ cơ thể của chính nó.

Việc mở luân xa nhờ ngoại lực, giống như bạn tự đưa túp lều của mình ra một nơi nhiều gió vậy. Ngoài ra, có một số trường hợp, luân xa mở, và tâm thức lại thích rong chơi như ở trên, càng là ngôi nhà trống dẫn dụ kẻ ngoại lai đến dễ dàng hơn. Như đã nói ở trên, kẻ ngoại lai không hẳn phải là kẻ xấu theo nghĩa thông thường, mà là những gì chỉ cần không phải là mình, nắm giữ, điều khiển mình, không cho mình làm chủ mình đều là ngoại lai. Thậm chí, đột nhiên xuất khẩu thành thơ, họa trong vô thức, biết chuyện tương lai, quá khứ… đều là ngoại lai. Có một số người rất thích thú với việc này, vì chúng làm cho bạn có một điểm đặc biệt mà người khác ngưỡng mộ. Tuy nhiên, xét về bản chất, chẳng người vợ nào thích chồng mình có T3 dù T3 đó xinh đẹp, tài giỏi cỡ nào, làm hết việc nhà cho mình để mình đi chơi. hihi

Thiền khí công

Đây là kiểu thiền tập trung vào việc hít vào thở ra, nén giữ khí, đẩy khí ra ngoài, hay các khối khí dịch chuyển trong cơ thể. Dùng ý dẫn khí đi tới các vùng cơ thể của mình. Kiểu thiền khí công thực sự mang lại nhiều lợi ích về mặt sức khỏe, thậm chí khi xung mãn có thể tự khai mở luân xa hay các huyệt đạo chủ đạo của cơ thể. Khí ở đây có khí tiên thiên và hậu thiên, có khí âm và khí dương. Người biết luyện tập sẽ kích hoạt được khí tiên thiên, thu nạp và dưỡng trưởng khí dương. Xem các phim kiếm hiệp, phim chưởng thì đều luyện thiền khí công là cái này.

Tuy nhiên, khí của mỗi con người không phải lúc nào cũng vậy. Chỉ cần phụ nữ sau khi sinh, nam giới sinh hoạt không điều độ là đã hao tổn dương khí. Người già, người bệnh ốm yếu thì dương khí càng kém. GIờ các bạn thử va đập vào đâu xem, sẽ thấy chân tay tím tái là do khí ở của bạn đã yếu. Trẻ con va đập có tím nhưng rất nhanh mất vì khí tự điều chỉnh. Còn người tập khí, thì va đập còn không thể tím, không phải do da thịt quen mà do họ được vệ khí bảo vệ.

Tập thiền khí công không dễ, đòi hỏi có thầy hướng dẫn. Nhưng thầy hướng dẫn đa số đều bảo bạn hít vào thở ra ở giai đoạn sơ cấp nhất rồi lại dùng tới biện pháp tưởng – gần giống thiền thư giãn và cho lạc vào các cảnh giới như ở bài đầu. Với thiền khí công, thì việc khó là phải phục khí. Phải có khí rồi thì bạn điều chuyển nó tới đâu mới được chứ. Còn không, cơ thể bạn đang cạn khí, không có thì lấy đâu ra điều khí, mà dẫn khí về đan diền, rồi kích hoạt tiểu chu thiên…

Thiền Phật giáo

Có lần mình đọc, bên khí công gọi thiền Phật giáo là dạng khí công cao cấp. Vì có theo dõi hơi thở vào, hơi thở ra, gồm 16 thời. Thực ra, đây là bài đầu tiên của quán thân trên thân. Vì hơi thở là cái ít bị dính mắc bởi cái bên ngoài nhất, nó lại ở trục giữa của cơ thể, nó cũng là cái mà thấy hiệu quả nhanh nhất. Giờ bất kể ai, dù không biết chút nào về thiền, không biết chút nào về tâm linh, cứ ngồi ngay ngắn, thả lỏng, rồi theo dõi hơi thở vào ra, đều cảm thấy mình được thư giản, được thoải mái, tâm tính được dễ chịu ngay. Mặt khác, hơi thở không dính mắc với cái bên ngoài nên tâm trí không bị lan man ra cái khác.

Tiếp sau quan sát hơi thở là thiền: đi, đứng, nằm, ngồi, ăn, uống, nói chuyện. Thiền hành là việc được làm đầu tiên. Mỗi bước chân nhịp nhàng di chuyển, bạn theo dõi cử động của chân, cử động của thân, đồng hành với phản ứng của tâm mình theo các cử động đó. Các hành động khác cũng làm tương tự. Việc này khó, vì chúng ta hay quên việc theo dõi cử động của tay, chân, mồm, miệng… mà hay theo dõi vào cảnh có đẹp không, vật cầm có nặng không, món ăn có ngon không….

Sau quan sát các cử động hữu hình, thì quan sát cảm giác, rồi cảm xúc của chính mình. Chúng cũng có nảy, mọc, phát triển, ồn ào, quậy phá, đu đưa, rồi lặng im, rồi biến mất… Ý nghĩ cũng vậy, tương tác với ngoại cảnh, ngoại vật là nó sẽ đưa ra khái niệm, giải thích, tư duy, logic, suy diễn, biến hình…. Nhưng chúng ta thường khó có thể thiền với cảm giác, cảm xúc hay ý nghĩ của mình, vì chúng ta mải đuổi theo nó, miên man theo nó, thấy nó như vậy, và nghĩ nó như vậy, nó là mình – Thành ra bạn cứ là nó, đau khổ, vui buồn, giận ghét, sân si.. Trong khi nó là nó, mình là mình, chẳng liên quan. Tự cho mình là nó, rồi gào lên, tôi khổ quá trời.

Thực sự là thiền phật giáo khó lắm. Không hiệu quả tức thì. Thậm chí, ngồi cái mà bảo quan sát tâm mình thì còn loạn hơn vì thực ra tâm mình xấu mà, nó loạn cào cào, nó nhảy lăng xăng, thậm chí mình còn đầy cái xấu xa mà mình không dám thừa nhận. Nhưng khi mình hiểu rằng, tất cả đều là ngoại cảnh, mình có thể quan sát được sự chồi thụt của cảm xúc, cảm giác, sự suy diễn của ý niệm, thì thật sự lúc đó bạn hoàn toàn, hoàn toàn có thể làm chủ được cảm giác, cảm xúc của mình. Về hiệu quả sức khỏe thì mới đầu cũng chẳng thấy đâu. Vì giờ đau, ốm, bệnh tật mình đều quán thân trên thân bảo không sao, không đau nữa chứ. haha. Nhưng mà, dần dần, bạn lúc nào cũng nói tôi không sao đâu, tôi ổn mà, mọi thứ đều tốt mà, thì thật sự chẳng biết bệnh đi đâu hết í. Chưa kể một số nguyên lý sâu xa hơn mà có giải thích thì bạn cũng chỉ thêm khó hiểu.

Vậy nhỉ. Bạn lựa chọn hình thức nào để luyện tập cho mình thì đó là tùy theo mong muốn của bạn, cái tham, cái lười của bạn. Chứ mình không thích câu là “do duyên”. Sinh ra là kiếp người để được học, được thấy cái gì tốt cho mình và lựa chọn. Bạn tham, bạn lười thì bạn chọn con đường dễ, nhưng cẩn thận, có thể nó sẽ là đường cụt.

Lộn xộn

Mai em lại vào núi đây ạ. Kinh hành (đi bộ) 6km đường núi, rồi ẩn cư nơi không có bất cứ loại sóng nào. Ăn chay, ngủ lều. Rừng thiêng, nước ngọt. Up cái tút để các bạn đỡ trách là đi mà không gieo duyên cho ai. 🥰

Có người bạn hỏi, hay thiền vậy, học đạo vậy thì có tình yêu không? Ui, yêu ác là đằng khác. Bình thường thì yêu mỗi chồng mình, đằng này thiền vào là yêu luôn chồng con bạn, chồng người chẳng quen. Đáng nhẽ yêu mỗi nam, giờ yêu cả nữ. Đáng nhẽ yêu giai đẹp, giờ cả giai xấu cũng yêu. Yêu từ con người tới từng nhành cây ngọn cỏ, yêu cả lá non trên cành tới lá già rụng còng queo. Nói chung là yêu khắp muôn loài…

Khi mà bạn không còn tham cầu thêm cái gì vào, rồi giữ rịt cái gì bên người, thì giống như đi bộ mà k phải mang hành lý í, dễ chịu nên yêu thôi. Khi mà bạn không còn thù ghét, tức tối, đố kị thì giống như bạn ăn một món mà chỉ toàn những gia vị bạn thích, ngon miệng thì vui thôi. Khi mà bạn không còn mải mê tìm kiếm, mà thấy một cái kẹo bọc đường cũng ngọt rồi thì hẳn là bạn sẽ hài lòng lắm.

Cũng chẳng mạn đàm nhiều về thiền vì rồi bạn thêm lý luận, tư duy rằng mình không hợp, mình chưa có thời gian, chưa tới lúc, có thật thế không… Cứ thử đi, cuộc đời là một chuỗi các phép thử. Màu sắc có sắp xếp lộn xộn mới thành tranh. Đồ rê mi pha son có sắp xếp lộn xộn mới thành bản nhạc. Câu chữ có sắp xếp lộn xộn mới thành thơ. Tại sao không cho phép mình lộn xộn một chút? 😂😂 Chừng nào trẻ con chán chơi thì sẽ trưởng thành thôi, bạn cũng vậy.

Người ngoài hành tinh

Câu chuyện làm tôi nhớ tới có lần, cách đây vài năm, tôi hỏi chồng mình (một thiền nhân):
– em nóng tính, hay mắng anh vậy mà anh không phản ứng gì à?
– phản ứng gì?
– thì phản ứng đó.
– có gì đâu mà phản ứng.
– thế anh không nghĩ gì à?
– làm sao phải nghĩ.
– thì nghĩ thôi. em không tin là anh không nghĩ.
Anh chỉ cười nhẹ, không nói gì, rồi tiếp tục mấy cuốn sách của anh.
– thật anh không nghĩ gì không?
– thì em cứ thử đi.
Tôi đi ra đi vào, làm gì có chuyện không nghĩ. Con người thì phải nghĩ chứ. Không nghĩ chuyện này thì chuyện kia. Người tốt chỉ khác là nghĩ điều tốt hoặc không suy diễn thôi chứ.

Trong một chuyến đi chơi, khi đang cùng nhau đứng ngắm cảnh, một người bạn nói:
– anh ôm em được chứ?
– tại sao không? Tôi trả lời nhẹ nhàng.
Người đó ôm tôi một chút, rồi buông ra và hỏi:
– em không phản ứng gì à?
– phản ứng điều gì ạ?
– thế em có cảm xúc gì không?
– cảm xúc như thế nào ạ? À, thì cảnh rất đẹp, chúng ta rất vui, và nơi đây thật là bình yên.
Anh cười: – em thật đặc biệt. Vài người khác hùa theo – chắc là em có vấn đề gì rồi, chứ chưa ai qua nổi tay anh ấy đâu.
– vậy sao? em thấy em hoàn toàn bình thường mà. đâu có gì đâu.

Thật khó để nói với những người chưa từng trải nghiệm: Cảnh là cảnh, còn lại là do tâm mình. Sự sân hận, hay nhục dục nổi lên là do tâm mình ứng với cảnh. Khi mình hiểu tất cả chỉ là cảnh, giống như mình đang xem phim thì tâm mình đâu có bị rồ rồ lên theo đâu.

Tôi đã vượt qua sự nóng giận, sự tham vọng, sự cám dỗ cũng nhờ bài học: thấy tất cả mọi thứ đều là cảnh. Bài học Thiền quán – theo dõi chặt chẽ hơi thở vào ra, sự tương tác của tâm mình với ngoại cảnh, với vật, với người đời, thậm chí với cả cảm xúc của mình…dần dần giống như bạn đi vào trục quay của bánh xe, chuyển động đó mà không tít mù.

Như vậy bạn sẽ hiểu, mọi thứ không phải do bên ngoài, tất cả đều là phản ứng của tâm thức với xung quanh. Bạn sẽ không còn đổ lỗi nữa. Bạn không còn thấy phiền não nữa. Bạn cũng sẽ khiến người khác bảo bạn bất bình thường như người ngoài hành tinh nữa đấy. 🤣🤣