Kì lạ?

Con người đa số là bình thường, sẽ quan tâm đến tiền tài, danh vọng, gia đình, chuyện hàng xóm, thậm chí chuyện đẩu đâu. Bên cạnh, có những người, cuộc sống lúc nào cũng mục tiêu, mục tiêu và mục tiêu. Họ được coi là điểm sáng của nhân loại. Vì họ có lối tư duy tích cực. Họ đóng góp cho nhân loại nhiều điều tốt lành, hữu dụng và smart.

Nhưng có những con người còn kì lạ hơn.

Họ không thuộc hàng tiêu cực, họ không ỷ lại, thậm chí họ quá đầy đủ và tài năng. Họ đầy đủ về vật chất để không còn ham muốn tiền tài, hư danh. Họ tài năng để không còn cảm thấy điều gì là mới mẻ thú vị. Nhưng họ lại trở thành lạc lõng và cô đơn trong chính cuộc sống của mình, trong xã hội loài người này.

Có những người thích đi ngược lại với số đông, thích phá phách, thích tạo ra những quy tắc và luật lệ riêng. Bạn cho rằng đó là kẻ điên hay kẻ tài năng cũng thế. Nhưng đấy là bạn cho. Còn họ chẳng bận tâm đến lời bạn nói, vì họ thấy mình không thuộc về xã hội này, về cuộc sống này, ít người hiểu được mình.

Tôi đã là một tổ hợp của kiểu người kì lạ trên. Không phải mình quá đầy đủ hay tài năng xuất chúng. Nhưng tôi không có khái niệm ham muốn danh vọng, tiền tài. Làm cái gì, học cái gì, cũng nhanh lẹ. Bên cạnh đó luôn nghĩ ra những gì trái khoáy. Là phụ nữ, quần áo, son phấn, chẳng ham, buôn chuyện người chẳng màng, nam nhân đến thì thờ ơ. Nhiều lúc ngồi bên cửa sổ, nhìn ra xa tít chân trời, nghĩ: rốt cuộc mình là ai, mình đến từ đâu, sao mình k giống những người bình thường ngoài kia, cái tâm lý không phát triển như vậy. Thậm chí chồng nhiều lúc thử ghen, cũng chẳng màng ghen, cũng chẳng màng giận.

Tôi tìm đến Thiền để tìm về với chính mình, tìm con đường trở về.

Hành trình tìm về với chính mình, khám phá chính mình là một cuộc hành trình thú vị. Mỗi một giờ khắc, bạn phát hiện ra một điều gì được ngủ quên, bạn lại vui mừng. Lúc đầu thì vui mừng nhiều lắm. Sau rồi vui mừng vừa vừa. Sau thì như một làn hương sen giữa hồ mùa hạ, như một làn hương lúa chín giữa cánh đồng mùa thu. Thoang thoảng và ngan ngát, nhẹ nhàng và sâu lắng như vậy thôi.

Thiền là một chuỗi hành trình dài dằng dặc. Chẳng thể vài buổi ngồi đó bạn tìm thấy mình, như vậy thì quá dễ dàng. Cũng chẳng như ai đó nói thiền để thân tâm an lạc, để sức khỏe dồi dào – thậm chí khi mình đối diện với mình, bạn còn khủng hoảng, sợ hãi. Cũng chẳng phải để thấy một điều gì kì diệu, hay những cảnh giới gì kì lạ – chúng chỉ như hoa thơm, cỏ lạ khiến bạn quên đường về.

Với ý chí và nỗ lực cá nhân của tâm thức, không bao giờ từ bỏ con đường trở về, nhưng hành động lại nhu nhiên như mây, như gió thì thật sự mới có thể đủ sức để đi một quãng đường dài như vậy. Thiền chưa bao giờ là dễ dàng, nhưng cũng không phải là khó khăn. Những điều có thể đến sẽ đến như một giấc mơ.

Chẳng còn bận tâm chuyện nhân gian, hay gân cổ cãi cố một luận điểm mình cho là đúng, cũng như giải thích về một lập trình tư duy chẳng giống như cái mà con người bình thường vẫn thấy. Cuộc đời cứ êm nhẹ như nắng tháng 8, cứ thong thả như gió heo may, cứ ngọt ngào như hương hoa sữa và dịu dàng như em Ha Moon. 🤣🤣

Đúng là nhàn cư vi bất thiện mà

Khi thân thể rảnh rỗi, nhàn hạ là các tạp niệm từ đâu nó mới khởi lên lắm. Giống như một mảnh đất, ngày nào mình cũng đi đi lại lại trên đó, thì chẳng cây cỏ nào mọc được, nhưng mà ngừng đi vài hôm xem, là mọc lên xanh tốt, um tùm. Ví von như thế nghe buồn cười, nhưng bình thường nhà bao việc, thì sẽ chẳng thể bận tâm chuyện giời ơi đang vẫn mầm mống ở trong tâm.

Hôm nay, thời tiết thật giống với tiết thu đấy. Dù là quê nhà, mưa ngập tới tận bẹn, nhưng mà lòng trắc ẩn vẫn phải nhường chỗ cho những cảm giác khi đón đợt gió se se lạnh đầu tiên. Bật volum một vài bài Acoustic, những nốt ghita tí tách chạm khẽ vào không gian mênh mang. Tối qua, chạy quanh cả HN mà chẳng có lấy lọn hoa sẽ nào, không thì chắc phòng hôm nay lại thêm cái mùi nồng nồng, ngai ngái, mơn man đến khó chịu rồi.

Ở trong tâm trạng như vậy, con người ta sẽ: bấm điện thoạt choẹt choẹt kể chuyện giời ơi với con bạn thân, hay lao mình ra phố, tìm một quán cafe nhỏ ven đường, nhâm nhi từng giọt, hay có kẻ không quen với tâm trạng này, í ới gọi đám bạn làm vài ly, hoặc lên bar quẩy lắc vài điệu, đơn giản là có tìm một status vui vẻ up lên fb và ngồi đếm like rồi còm men.

Còn bạn, bạn có ý tưởng nào để mình trở lên bận rộn chia sẻ với tôi nha?

Tôi thì lại thích tĩnh lặng, lắng nghe những điều sâu thẳm nhất từ trái tim mình, dù đó là những mong muốn trần tục hay thanh cao thì nó cũng cần được thấy, được hiểu từ đâu nó lại tới, các cảm giác vui hay buồn khi có hay không có nó. Hoặc nhận diện các suy nghĩ, các ý tưởng cứ chạy qua chạy lại như con thoi. Trước thì sẽ ghi lại chúng và có thể thực hiện luôn chẳng cần suy nghĩ, bất chấp với khẩu quyết – không làm thì không biết sai hay đúng. Giờ thì lại thêm một lần nữa, cứ để đó, chúng như nhưng cơn sóng mà thôi, dâng lên, táp vào bờ, rồi lại lùi xa, rồi dâng lên, táp vào bờ, rồi lùi ra xa…

Trong cái tĩnh lặng đó, đôi khi có thể cảm nhận rất rõ một trường năng lượng nào đang tương tác với mình dù ở một nơi rất xa. Trước, thì sẽ ngồi tương tác với nó, có khi nói chuyện, có khi nhảy một vũ điệu, có khi đau đớn vì nó. Còn giờ, là sự ngắm nhìn chúng vờn vũ lượn quanh mình như những con đom đóm đêm hè vậy. Nó là nó, mình là mình. Sự tĩnh lặng thực sự chỉ thực sự diễn ra, khi bạn để trái tim mình, hơi thở mình nhẹ nhàng như những đám mây trôi trong gió lặng, cũng như tâm ý của mình không nhảy nhót, không tương tác, không lăng xăng, không bay xa bay gần, bay tứ lung tung nữa.

Viết cũng là một cách để các tâm ý đang du hành khắp cõi trời mây trở về đây lạch cạch với cái bàn phím này thôi. hehe.

Lúc nào chúng ta cũng Mơ – thật đấy

Con người ta biết về mơ – mơ của giấc ngủ hàng đêm. Đó là những trải nghiệm không có thật (ngay tại thời điểm) của mỗi người khi ngủ. Ý thức đúng ra là không nghĩ gì, thân thể đúng ra là không hoạt động gì. Nhưng chúng ta lại rơi vào các suy nghĩ, hành động mà có thể chúng ta thấy như thật – nhưng lại là ý thức và hành động không như thật nó là.

Vậy mà, khi chúng ta tỉnh, chúng ta vẫn mơ. Vì nếu lấy theo hiểu biết về giấc mơ như trên cho chúng ta một cái nhìn tương tự. Dù rằng, về mặt ý thức, thân thể là chúng ta tỉnh, nhưng ý thức chúng ta lại chạy lăng xăng khắp nơi mà chúng ta có thể không biết chúng ta nghĩ gì, có thể biết nhưng không thể kiểm soát sự loạn cào cào của nó. Và thân thể cũng hành động theo ý thức đó một cách rất quán tính, thói quen, thậm chí hành động như không phải là mình muốn vậy, thấy vậy, cần vậy. Ý thức hay hành động của người mà ta cho rằng tỉnh táo cũng thực sự là ý thức, hành động không như thật nó là.

Nhất là những người đầy tham vọng, đầy ước mơ thì càng chìm sâu vào giấc mơ sâu. Khi ngủ, có những người ngủ mơ say tới mức người khác khênh đi đâu đó hoặc làm gì đó ầm ĩ bên cạnh mà không biết. Thì người tham vọng, đầy ước mơ danh vọng thì cũng tương tự. Tất cả ý thức, hành động của họ chỉ để phóng chiếu tới một tạo hình khác mà họ đang tham vọng có được, đang ước mơ tới mà thôi. Ý thức đó, hành động đó thật là không như thật là.

Ai đó nói rằng: tôi hoàn toàn ý thức, tôi hoàn toàn làm chủ được bản thân mình? Vậy là theo nhà Phật, đem cái Tôi vào đây lại càng là sự Vô minh và càng chứng tỏ mình đang mơ. Vô minh theo kiến giải là sự chấp trước của ý thức tiên thiên hay là đơn giản là đó là tập hợp các tri kiến, định kiến, kiến thức, tư duy theo chủ thể, mang bản ngã của chủ thể để nhìn nhận một sự việc, hiện tượng. Chính vì Vô minh, nên những người mang cái Tôi đầy mình hoàn toàn không nhìn thấy mọi thứ Như nó là mà chỉ thấy mọi sự vật hiện tượng theo con mắt chủ quan của mình. Vậy, thì lấy đâu ra ý thức và hành động như thật là.

Ngủ ta cũng mơ. Thức ta cũng mơ. Người càng hô to ta không mơ lại là người chìm sâu vào giấc mơ nhất. Khi ngủ, mơ thì ta còn tỉnh. Người thức mơ bao giờ tỉnh nhất là người bản ngã đầy mình, luôn cho rằng mình tỉnh?

9/9 ngày của Bố.

Ở VN, bất kể ngày lễ gì dành cho ai thì người đó đều được ăn chơi, không phải làm gì, được tặng hoa, tặng quà. Thật là thích ý, nhưng mà có ngẫm được hết ý nghĩa của nó k?

Con gái hôm qua gọi điện kể về hôm rồi là ngày Nhà giáo ở bên trường con. Tất cả các thầy cô giáo trở thành học sinh, ai cũng phải dậy sớm, vào phòng thiền như một hs bình thường, đến muộn, vắng mặt sẽ bị phạt. Các anh chị lớp lớn sẽ được làm thầy cô giáo giảng bài, chấm điểm, ghi sổ phạt. Còn các anh chị nhỡ hơn thì thành thầy cô giáo trông phòng. Con bảo, vui lắm mẹ ạ. Vì con mới lớp 5 nên chưa có hiểu. Nhưng các anh chị lớp lớn sẽ hiểu ở vai trò thầy cô giáo, quản giáo sẽ phải gánh vác những gì.

Nhà mình có mấy câu: đặt mình vào vị trí người khác, hay đứng ngoài cuộc để hiểu, để thấu đáo, để thấy… Biến hình trực tiếp như vậy cũng là một cách để mỗi chúng ta được đặt mình trực tiếp vào vị trí của người khác. Hoặc, trải qua thời gian, những trải nghiệm đủ cho chúng ta cũng có thể đặt mình vào vị trí người khác, nên vẫn hay nói tuổi trẻ chứ hiểu chuyện.

Nhà Phật có nói về cái Thấy. Cái Thấy ở đây không phải là cái Thấy chủ quan dưới con mắt, góc nhìn, nhân sinh quan của mỗi người. Cái Thấy đúng đắn là cái tự bản thân của đối tượng được Thấy như nó là. Cái Thấy thật sự thì ai cũng sẽ thấy như ai. Vì đơn giản, người thấy sẽ không dùng bản ngã, tưởng, thức của mình để định nghĩa, quy chụp, miêu tả đối tượng.

Cái Thấy bình thường đã bị định kiến, tư duy, logic, văn hóa, xã hội… của mỗi người làm cho méo mó, sai lệnh. Tại sao vậy? Vì mỗi người khi thấy một điều gì đó họ dính mắc luôn vào đối tượng được thấy, họ coi đó là tôi, là của tôi, và họ k thể thoát ra được, như một thứ keo dính. Họ k thể đảo vị trí càng không thể đứng ngoài cuộc. Chính vì vậy, họ cãi nhau, tranh luận, thế này đúng, thế kia sai, thế này tốt, thế kia xấu…Chính bản thân họ cũng không nhường nhịn chính mình, khi gặp một cái gì đó khác với cái Thấy trong tưởng tượng của mình.

Ngày 9/9, ngày của Bố. Cách làm thay đổi, đóng vai trực tiếp như ở trường con gái cũng là một điều hay ý. Hnay mình sẽ cho bạn Cò làm Bố, bạn Thi làm Con. Xem hai ba con nhà này diễn ra sao. 🤣🤣🤣

Linh hồn?

Hơn 10 năm trước, trong số các học trò của chồng tôi có một anh Gọi Hồn – vì anh ấy có khả năng gọi hồn í mà. Anh ấy nói: thực ra ai cũng có khả năng gọi hồn hết. Người chậm thì 2 ngày, như các anh được giao nhiệm vụ thì 2 phút. Cả đám học trò mắt chữ O mồm chữ A hết, rồi cứ xòe xòe cái tay của mình ra.

Từ nhỏ, tôi đã đam mê với tâm linh. Giờ khi tôi học theo đạo Phật NT thì Đức Phật không nhắc tới chuyện linh hồn, không cho rằng loài người, trái đất là do một cá nhân siêu nhiên nào tạo nên, nhưng Người cũng không phủ nhận có Phạm thiên. Còn tôi tin là có một thế giới khác ngoài loài người và chúng sinh hữu hình đang sống này. Dù rằng có thể giải thích mọi thứ bằng sóng năng lượng bậc thấp hay bậc cao, bằng đám rối năng lượng dương hay âm, thì các bước sóng, các đám rối đó luôn tồn tại song hành cùng chúng ta. Chúng phụ thuộc vào trường năng lượng của mỗi cá nhân, mà trường năng lượng đó phụ thuộc vào sức khỏe, tâm lý, tính cách, ý niệm, nhân sinh quan, …

Con người về hình hài là con của cha mẹ, nhưng về mặt năng lượng là con của vũ trụ. Mỗi một cá thể đều là một phần của vũ trụ bao la này. Và như một đứa con với người mẹ, chúng đều có sự kết nối vô hình – khi hữu hình đó là dây rốn. Sự kết nối đó ai cũng như ai. Vì người mẹ nào cũng thương con mình như nhau. Nhưng đứa con đó đối xử với cha mẹ nó như thế nào lại tùy thuộc vào từng đứa.

Có những người con, khi lớn lên, trưởng thành, bị danh vọng, tiền bạc, tình yêu, thậm chí cá tính mà dần dần rời xa cha mẹ mình. Cũng giống như rời xa bản tính tự nhiên của mỗi cá thể đối với vũ trụ này – với bản nguyên.

Có những đứa con thì lại quá lệ thuộc vào cha mẹ. Chúng ỷ lại, chúng đổ lỗi, chúng mãi là những đứa trẻ không chịu lớn. Sự phó mặc của chúng chỉ biết dừng ở sự kêu cầu, van xin. Đúng là các nghi thức tâm linh, cầu xin khấn vái, đều có thể đem lại cho chúng một chút an ủi. Nhưng không cha mẹ nào nuông chiều con mình mãi như vậy được. Rồi chúng oán hận, chúng không cho là linh thiêng nữa. Chúng rời xa cội nguồn. Sống đời bạt kiếp.

Nhưng vẫn còn đó những người con. Họ tôn kính cha mẹ mình. Họ hiểu vẫn còn đó một nơi để họ về sau một thất bại đớn đau. Họ có thể nương tựa, có thể xin lời khuyên, sự chỉ dẫn. Họ kết nối mà không phụ thuộc. Họ tự đứng vững trên đôi chân mà không quên công sinh thành và dưỡng dục.

Đó chính là ba loại người điển hình trong cách ứng xử với cha mẹ mình và cũng chính là ứng xử với tâm linh – cha mẹ thực sự của vũ trụ.

Điều tôi muốn nói ở đây, là mỗi chúng ta đều là con của mẹ vũ trụ, đều là một phần của tựnhiên, chúng ta hoàn toàn có thể kết nối với cha mẹ mình như là chính mình. Chúng ta có thể phủ nhận nó bằng việc không tin gì ngoài bản thân chính mình, hoặc theo sự tư duy logic của mình. Chúng ta có thể tin tất cả bằng việc sử dụng một trung gian (thầy bói, bà đồng, cầu khấn, cúng vái…) để kết nối với cha mẹ mình. Đó là lựa chọn của mỗi người.

Bạn có thể xòe tay ra, cảm nhận một chút gì nóng nóng hay man mát ở bàn tay mình không? 🍀🍀🍀

Nhân duyên

Đã gọi là nhân duyên
Há chi phải cưỡng cầu
Đã gọi là pháp tu
Há chi nặng cố gắng


Cưỡng cầu, cầu không được
Cưỡng cầu, cầu có được
Tham sinh ra từ đây
Sân sinh ra từ đây
Hỉ nộ và ái ố
Thọ sinh ra tràn đầy


Cố gắng, gắng không được
Cố gắng, gắng có được
Tham sinh ra từ đây
Sân sinh ra từ đây
Phiền não hay dục lạc
Các vọng niệm tràn đầy


Đã gọi là nhân duyên
Đến hay đi tùy duyên
Như bèo trôi bọt nước
Thuận theo ý tự nhiên


Đã gọi là pháp tu
Cứ khoan thai thiện ý
Cứ tiêu dao với đời
Hết đời thì sẽ tiêu 🤣🤣🤣

Thời gian

Không chấp niệm quá khứ
Không mong cầu tương lai
An nhiên giây phút tại
Hạnh phúc mỗi sớm mai

Rất nhiều người muốn sống với Hiện tại để có thể có được hạnh phúc, bình an. Nhưng chính họ lại bị mâu thuẫn bởi cái Hiện tại đấy.

Tại sao vậy?

Bản thân từ Hiện tại bao hàm hai nghĩa cả về mặt thời gian và không gian. Khi con người ở ngay đấy, giây phút đấy thì mới có thể trọn vẹn để mà an nhiên.

Về mặt thời gian, hiện tại không phải là cả một thời gian của thì hiện tại trong tiếng Anh. Hiện tại là ở từng sát na. Chỉ một tích tắc trôi qua nó đã là quá khứ. Chỉ một tích tắc chưa tới nó đã là tương lai.

Về mặt không gian, hiện tại không có nghĩa là một khoảng không. Hiện tại chỉ là một điểm duy nhất tồn tại.

Trong cõi này, là sự bất tận của không gian và thời gian đa chiều. Chỉ cần dịch chuyển một chút thôi, là nó sẽ sang khoảng không gian khác, sang thời gian khác.

Mỗi một linh hồn hay tâm thức, giống như một giọt nước. Vốn dĩ giọt nước tự nó đã rất tròn vẹn để có thể cấu thành nên một giọt nước. Nhưng nếu bạn thấy giọt nước khi rơi xuống, nó tứ tán ra vì nó đã ở một không gian và thời gian khác. Giọt nước nếu tự nó không bị tác động bởi lực gì thì tự nó cũng rất tròn và có thể tự cân bằng sự tròn trịa đó của mình. Nhưng vì nó rơi xuống, nó đã tứ tán ra.

Bạn có thể để cho linh hồn của mình “hiện tại” hay tồn tại duy nhất trong một sát na và ở duy nhất một điểm được không?

Đó là việc của dứt niệm hay định.

Đã sinh ra Tâm rồi mà con người lại còn Ý, Tình, Thân (suy nghĩ, cảm xúc, thân thể). Bản thân cái Tâm – linh hồn vốn dĩ rất trong sáng, tròn trịa và vô vi. Nhưng vì theo thời gian, mỗi đứa trẻ được đặt nằm trong trung tâm của tam giác đa chiều Ý, Tình, Thân nên chịu sự ảnh hưởng. Và càng ngày cái tam giác đa chiều này càng dày lên.

Đáng nhẽ, Tâm sẽ luôn phản chiếu và hấp thụ vũ trụ này, tự nó biết nó là ai, cần phải làm gì trong cái khoẳng khắc sát na và tại một điểm bé xíu đó, nhưng ngay khi vừa tiếp xúc với thế giới, Ý xuất hiện với một chuỗi các tư duy, các khái niệm, các định nghĩa, các nguyên tắc, các thế này, thế kia. Rồi đi ngay theo Ý là các cảm xúc cho mỗi một ý niệm: thế này là vui, thế kia là buồn, thế này là ghét, thế kia là yêu… Và thân thể là hình hài đó liền bị bóp méo, vỡ vụn… ra giống như giọt nước kia bị rơi xuống tứ tán không còn.

Nên vì thế, cái lồng Ý, Tình, Thân ở trên càng dày, càng đa diện bao nhiêu, thì nguy cơ cái Tâm càng bị đập lên đập xuống bấy nhiêu. Giống như người ta chơi bóng rổ, quả bóng cứ nảy lên rồi đập xuống. Và Tâm đó chẳng thể tĩnh lặng, chẳng thể an nhiên.

Để dứt niệm, để buông bỏ cần trải qua quá trình rèn luyện dài ngắn tùy thuộc vào mỗi cá nhân đã tự xây cho mình cái lồng đó dày mỏng bao nhiêu. Không ai giống ai.

Nhưng để bắt đầu chúng ta có thể khởi niệm với

Câu thần chú: ánh mắt hướng vào trong, tai nghe tự bên trong, hơi thở tự trong lòng.

Hướng ánh mắt xuống khu vực dưới rốn, tai ngừng phóng chiếu nghe những tạp âm bên ngoài mà nghe chính sự chuyển động bên trong, nếu khó có thể bịt tai và nghe các tiếng lùng bùng chạy giữa hai tâm nhĩ, và nhẹ nhàng theo dõi hơi thở. Đừng đợi đến khi giọt nước bị rớt xuống tứ tán mới theo dõi, mà ngay từng phút giây kể cả lúc bạn tưởng như an bình nhất hãy tập thực hành câu thần chú trên.

Yêu thương các bạn. 💖💖💖

Đâu mới là TỰ DO?

Ai cũng đặt biểu tượng của tự do là cánh chim giữa bầu trời mà quên mất Bầu trời là cái lồng lớn nhất nhưng an toàn nhất cho muôn loài. Nhiều người nghĩ rằng mình chạy từ đất nước này sang đất nước khác, từ vùng này sang vùng khác là có thể tìm thấy tự do, mà không biết rằng là chỉ đổi từ cái lồng nhỏ này sang lồng nhỏ khác. Vì có thoát khỏi cái bầu trời rộng lớn bao la kia đâu.

Nếu xét theo Vũ trụ học, thì bạn phải can đảm vượt ra khỏi cái bầu trời xanh đẹp đẽ đó, đi vào một khoảng không gian tối om đen xì, thậm chí có thể thiếu cả oxy để thở thì bạn mới có cơ hội sang được thế giới khác, nơi mà bạn có thể tự do đi lại, trôi nổi theo đúng nghĩa đen của nó. Đâu như ở trái đất, bước một bước là có trọng lực giữ lại rồi.

Nên là, một là có đủ dũng cảm, thì hãy làm một phát bay ra khỏi trái đất này, hai là ở im đó. Quên cái bầu trời bên ngoài bạn đi. Nó vốn dĩ chẳng đẹp đẽ gì đâu. Bầu trời nhà thằng hàng xóm cũng thế, chẳng đẹp đẽ hơn nhà bạn đâu. Tất cả chỉ là do bạn nghĩ, bạn tưởng mà thôi. Mặt đất cũng thế, hay bầu trời cao kia cũng thế, vẫn nằm trong cái vòng khí quyển như là cái vòng kim cô Bồ tát đeo lên đầu TNK.

Xét theo Vật lý học, khi một vật càng nhỏ, đứng im tức là có vận tốc tương đối so với các vật liền kề bằng 0 là lúc chịu ít lực tác động của xung quanh nhất. Thế nên là Tự do, đâu phải cứ bay cao, bay xa – càng cao, càng xa càng chịu nhiều lực hút, lực gió, lực kéo, lực đẩy… Nên là em cứ ngoan ngoãn tĩnh lặng, ngồi yên một chỗ, chẳng khó chịu, chẳng giằng co, chẳng cố gắng, chẳng bận tâm làm gì… thì em lại thành ra Tự do nhất. 🤣🤣

2/9 nằm gác chân lên cửa sổ, ngắm trời xanh thôi, chứ em chẳng mơ bay lên đó đâu.

Hạnh tri túc và Làm kinh doanh

Người biết hạnh Tri túc (biết đủ) vậy mà vẫn Làm giàu (mở doanh nghiệp) thì có mâu thuẫn không?

Đây là câu mà cả những hành giả lẫn người đời đều thắc mắc câu này. Hành giả thì cho rằng, vì ta Tri túc nên vật chất, danh vọng, địa vị là những cái ngoài thân, ta không nên và không cần quan tâm. Vì vậy, mà không nên làm giàu, không nên mở doanh nghiệp… vì sẽ tạo nghiệp, sẽ lấy tiền của người khác vào đầy túi mình, mình sẽ giàu có, và mình sẽ trái đạo… Người đời thì cũng thắc mắc tương tự, tại sao tu rồi lại còn mở doanh nghiệp, mà mở doanh nghiệp rồi mới tu thì sẽ có nhiều hạn chế vì không còn tham vọng nên sẽ dừng lại, sẽ biết đủ, doanh nghiệp không lớn mạnh …

Thật sự chúng ta mới đang nhìn thấy bề nổi của 2 từ Tri túc và Làm giàu mà không hiểu được cái rộng lớn, chiều sâu của nó. Tôi phân tích như sau, các bạn xem có thấy nó mâu thuẫn không?

Làm giàu (mở doanh nghiệp) nhìn về hình tướng sẽ là lấy tiền của người khác cho vào túi mình. Nhưng bản chất việc đó là một Vấn đề của khách hàng hay của xã hội được giải quyết. Bạn có vấn đề, bạn phát sinh nhu cầu và một sản phẩm, dịch vụ hay doanh nghiệp được phát sinh để phục vụ, giải quyết nhu cầu đó. Vì tôi phục vụ và giải quyết nên tôi được trả công xứng đáng kèm theo sự hoan hỉ của người có vấn đề. (Không bàn tới việc những người nhìn thấy nhu cầu, vấn đề của khách hàng nhưng lại đi cung cấp một sp,dv kém chất lượng, thậm chí ngụy ảo không giải quyết được nhu cầu, vấn đề đó. Hay những Dnghiep là sân sau). Vậy việc một người cung cấp sp,dv để giải quyết vấn đề, nhu cầu của khách hàng có phải là đi trái đạo?

Giữa một đám đông kia, người nào cũng chỉ chăm chăm lo xem mình được cái gì, mình mất cái gì, mình có nhiều hay có ít, thì có một thiểu số người nhìn thấy cái vấn đề nhức nhối của người khác. Không phải tôi là Dn mà tôi tự khen, mà tôi thật sự thán phục những người làm Doanh nghiệp, họ có cái nhìn sâu sắc hơn rất nhiều đằng sau những sự tham đắm của loài người. Họ hiểu được nỗi khổ, mong mỏi của người khác để mà từ đó họ đau đáu tìm cách giải quyết, giúp đỡ người khác. Thật sự xã hội không có những người làm DN, những người tạo ra sản phẩm, hàng hóa thì xã hội vẫn là xã hội nguyên thủy. Sản phẩm hàng hóa đó vốn dĩ là cái giải quyết nhu cầu, vấn đề của xã hội, chỉ vì lòng tham của loài người biến các từ đó thành Của cải, vật chất (sự sở hữu, sự tích lũy) mà thôi.

Những người bạn Dn của tôi đều nói: cái làm từ thiện mà chúng ta có thể làm tốt nhất đó là: tạo ra một sp,dv với chất lượng tốt nhất mà giá thấp nhất để người có nhu cầu phải chi tiêu thấp nhất; mặt khác: tạo điều kiện, môi trường làm việc, lương thưởng cho nhân sự tốt nhất để họ không phải chịu áp lực, phải lo nghĩ bòn rút của công, gian lận trong công việc… Vậy đó, bên cạnh việc tạo ra sp,dv giải quyết vấn đề cho con người, họ còn thực hành Tâm hạnh như vậy. Những người luôn tâm niệm cần xây dựng một doanh nghiệp có Tầm, trở thành một Dn có Tâm như vậy đó.

Sang vấn đề Tri túc. Hạnh Tri túc được thực hiện như thế nào với những vị Dn này? Đầu tiên là việc tạo ra 1 sp,dv: nếu không hiểu thế nào là sự hợp lý, sự tương xứng giữa sp,dv và nhu cầu, vấn đề của khách hàng thì tạo nên sự thừa thãi không cần thiết, dẫn tới giá cả hàng hóa gia tăng, khách sẽ phải chi một số tiền lớn hơn nhu cầu, vấn đề của mình. Nếu bạn là người mua, bạn gặp 1 người tư vấn đúng nhu cầu, vấn đề của mình sẽ khiến bạn hoàn toàn thoải mái sau đó, nhưng nếu sau bạn phát hiện ra, người bán chỉ khua môi, múa mép để bán cho bạn nhiều hàng hơn thì lần sau bạn ghét no phải không? Người kinh doanh có tài là người biết đủ cho khách hàng để lần sau họ hoan hỉ mà quay lại.

Trong hợp đồng mua bán, vì sự biết đủ, các điều khoản mua bán đều sẽ có lợi cho cả hai bên. Nếu nảy sinh mâu thuẫn, hoặc gặp khách hàng không tốt, họ không vì sự cố chấp sở hữu mà xồn xồn lên, dẫn tới sự đôi co, tranh chấp. Biết đủ đôi khi còn là sự chịu thiệt, thua kém để giữ hòa khí chung. Chứ không phải cái gì cũng phải là của tôi, thuộc về tôi, tôi đúng…

Đối với người cộng tác, nhân viên…sự biết đủ này là sự phân chia lợi nhuận công bằng, hợp lý với sự góp vốn, góp sức của các thành viên. Không thể bo bo, là công ty của tôi, ý tưởng của tôi nên tôi được tất ăn cả. Các bất đồng trong các thành viên sáng lập nảy sinh luôn do mỗi người không biết đủ, tranh công, tranh lợi rồi tan đàn xẻ nghé. Nếu ai cũng biết đủ thì đều hoan hỉ với phần mình làm và nhận được thì sẽ là một tổ chức vững bền, phát triển không?

Tôi thấy rất ít những Dn thành công mà không biết tri túc. Họ không tri túc, tức là họ lấy luôn cái lợi nhuận của công ty đó đầu tư vào tài sản cá nhân, thỏa mãn sự ham muốn cá nhân của mình. Nhưng họ là Dn thành công thì họ luôn đem phần lợi nhuận hàng năm ra tái đầu tư, phát triển, cải tiến sp, dv hoặc tìm cách giải quyết nhu cầu, vấn đề khác của xac hội. Họ tìm cách làm sao các cổ đông công ty được cổ tức cao nhất, lương thưởng của nv được cao nhất… Họ đều là những người vì người khác trước khi vì mình. Viết đến đây, tôi thật sự tri ân những con người Dn đó.

Vốn dĩ đại đạo là sự tổng hòa của các yếu tố. Mỗi hạnh đạo được thực hành một cách thấu ngộ đều mang lại kết quả viên mãn. Vấn đề không phải mình là ai, làm gì mà vấn đề mình như thế nào, làm như thế nào.

Hả hê?

Mình không dám làm chuyện gì ác, đặt điều, hay có ý niệm k tốt thôi cũng không dám. Không phải vì mình không có khả năng làm các việc đó. Mà bởi vì, đời đúng thật là gieo cái gì gặt cái đó thật mà.

Giờ có thể nói có một chút hả hê về chuyện người ta làm điều ác với mình khi người ta gặp nghiệp đánh lại đúng như thế. (Sám hối vì tâm niệm hả hê đó). Nhưng ngay khi người ta làm điều xấu đó, mình đã bảo rồi: đừng làm, nếu làm thì xin lỗi và sửa sai đi. Người tu hành, đã phải rốt ráo trả hết các duyên nghiệp từ quá khứ. Giờ các duyên nghiệp kiếp này cũng đừng gieo nữa.

Sống giữa trần ai, khó tránh khỏi nhiều lúc động tâm, vọng niệm. Mỗi ngày trôi qua, tối tối đều phải tự mình sám hối (quán tâm), rồi thực hành hạnh tri ân và đại bi. Có như vậy, ngày mai mới không mắc lại lỗi đó nữa, cũng là duyên nghiệp đó mình sẽ không còn gieo nữa.

Sám hối – Tri ân – Từ bi, 3 việc đơn giản đó mà không chịu làm. Làm kẻ tu hành lại cứ mải mê đọc thật nhiều kinh sách, hiểu biết thật uyên thâm. Tu luyện được nhiều năng lực, khả năng huyền thuật. Thậm chí mơ tới một cõi niết bàn, giải thoát ở đâu đâu. Nghiệp chồng nghiệp, các sợi dây nghiệp cứ bó chặt lấy linh hồn đầy tham lam và dục vọng mà thôi.

Sống không giải thoát, chết hay kiếp sau đừng mong cầu giải thoát.