Sướng

Vui quá
Sướng quá
Thích quá
Há há
Thì ta cứ vui cứ thích
Cứ cười
Cứ đùa
Với cuộc sống bon chen
Khi nào tâm trống
Không tham cầu
Không mưu
Không tính
Không cần thiệt hơn
Khi nào tĩnh lặng trong lòng
Đến đi cũng tựa tơ hồng mây bay
Mỉm cười
Hương gió vui thay
Ngay đây
Nơi chốn
Tháng ngày rong chơi

 

Câu chuyện của lá sồi

Có một cây sồi già, không biết nó bao nhiêu tuổi rồi, nhưng vì nó thuộc họ thường xanh nên cành lá của nó lúc nào cũng xanh tươi tốt. Rồi đến một ngày, các lá trên cành dường như ghen tị với sắc vàng đỏ của rừng bạch dương ở phương trời nào đó, nhiều trong số chúng rủ nhau chuyển màu vàng, đỏ.
Để sang được màu vàng và đỏ, chúng phải tự hạ bớt thành phần diệp lục trong lá của mình. Kèm theo, không đón lấy nguồn chất dinh dưỡng từ cành chuyền cho.
– Thật là mệt khi chúng ta phải làm một việc ngược đời. Trong khi các loài khác thì hít thở oxy, còn chúng ta lại phải mất thời gian tạo ra oxy chị nhỉ?
– Đúng vậy. Không phải quang hợp, không phải vươn ra ngoài ánh mắt trời, ở trong bóng râm này thật là thích.
– Ôi, chị chuyển sang màu đỏ rồi đấy. Lần đầu tiên em thấy chị có bộ áo đẹp thế.
– Ừ, em cũng chuyển sang bộ cánh màu vàng rồi. Thật là tuyệt.
– Tại sao họ lại không nghĩ sẽ có một màu vàng và đỏ đẹp như thế này nhỉ? – hai chiếc lá sồi tâm sự với nhau.
– Em ơi, chị bị làm sao rồi. Chị thấy chóng mặt quá. – Sồi lá đỏ lên tiếng
– Chị cố gắng lên chị, đang có gió hơi mạnh thôi. – Sồi lá vàng an ủi.
– Không được rồi, em ơi. – Sồi lá đỏ, chới với và chao mình, cuốn bay theo gió.
Sồi lá vàng nhìn theo nhưng không thể làm được gì nữa rồi. Những hạt bụi bay đầy vào mắt, đỏ hoe. Lúc bấy giờ, bác cành sồi mới lên tiếng.
– Nếu cháu không chịu khó tích cho mình nhựa sống thì đến một ngày cháu cũng giống như chị ấy.
– Nhưng cháu, nhưng cháu…
– Đúng rồi, sắc màu luôn hấp dẫn chúng ta, màu xanh khiến chúng ta cảm thấy cũ kỹ và để có một màu xanh thì chúng ta phải cố gắng rất nhiều và vất vả rất nhiều. – Và bác chậm rãi – Nhưng cháu biết không, nếu cháu vẫn còn màu xanh, thì cháu sẽ quang hợp, tạo thêm được oxy cho cuộc sống này.
– Nhưng cháu chỉ là một chiếc lá nhỏ bé, cháu không nghĩ mình sẽ làm được điều lớn lao đó đâu ạ.
– Cháu thử xem ở trên cây này có bao nhiêu chiếc lá? Nếu chiếc lá nào cũng nghĩ như cháu thì làm mình còn là cây sồi xanh tốt nữa phải không? Cháu là một phần của cây sồi, và cháu là một phần của chúng ta, mỗi người một ít, chúng ta sẽ tạo ra cây sồi lớn mạnh và vững vàng trong gió bão. Cháu thấy các lá xanh vừa trải qua cơn bão rồi chứ.
– Dạ cháu hiểu rồi thưa bác. Cháu cảm ơn bác.
Bão đã qua, những chiếc lá xanh khác nghe câu chuyện cảm động, khẽ chạm nhau rì rào, động viên chiếc lá vàng bé nhỏ. Lá vàng cúi khẽ, căng mình đón những mạch nhựa sống đang tuôn tràn.

 

20/10 – Qùa tặng chị em

🌹🌹🌹
Trong mắt em một trời thu xanh biếc
Nắng e mình lấp ló sau ánh mi
Tựa cửa song thưa trải theo những bước đi
Để gió heo may về se đưa se sắt

Chú bồ câu ngoái đầu gù gù trong cánh bạn
E ấp mình khẽ chạm những yêu thương
Hương sữa say nồng hoà mình xuống vấn vương
Quấn quện nhau trong say hương, say tình ái

Lời yêu em anh để dành không dám nói
Chở tương tư về xao xuyến bâng khuâng
Cỏ may đùa cù qua áo khẽ lâng lâng
Nhắm mắt lại để thấy gần em hơn chút nữa
Và…
Để lòng mình theo thương nhớ bay bay
🍁🍁🍁

 

 

CHIÊU VŨ

***
Những giọt mưa rơi trên phím cung đàn xưa
Những chiếc lá rơi nghiêng mình nghe réo rắt
Hạnh phúc đâu mơ hồ, đâu là thực
Dạo bước chân trần lắng tiếng tâm tư
Những giọt mưa thánh thót nối những miền xưa
Dĩ vãng quay vòng lối rêu phong phủ đầy
Chỉ còn là thương nhớ mênh mông
Viết tên lên chiếc lá gửi vòng thời gian
Xa tít tận chân mây nơi hạnh phúc dâng tràn

 

 

Một phút giao hoà vào với logo DTT with Trịnh Thắng

***
Tôi cứ đi, cứ dạo bước dưới ánh trăng sáng vằng vặc và tự hỏi: cái gì là Tâm, cái gì Thân, thế nào là Sống, thế nào là Yêu, thế nào là Hạnh phúc?
Ánh trăng sáng tỏ, có thể soi rõ mà không thể giúp tôi soi tỏ lòng mình. Ánh trăng như ngay đây, mà không thể hứng, không thể với, không thể sờ, chỉ cảm thấy nó huyền diệu và miên man.
Lặng yên, và đứng ngắm mình soi bóng xuống dòng sông. Thời gian như thoi đưa. Chẳng mấy chốc, lũ trẻ nô đùa, nhảy ùm ùm tắm sông thuở nào, giờ lại tư lự bên sông như thế. Tiếng cười lách khách vang vẳng, tràn khắp cả một quãng sông. Ùm, nước bắn tung téo. Mẹ ngồi ở bến đang giặt đồ, ngước mắt lên, nhoẻn cười, “Trông em đấy nhé!”. Mẹ lúc nào cũng vậy, cũng hiền hoà, ôm trọn và luôn quan sát, dõi theo những bước đi của chúng con. Mẹ tôi đẹp lắm. Mái tóc dài huyền óng, sóng sánh. Mỗi lần mẹ nghiêng đầu chải tóc bên song, tôi lại vuốt nhẹ, mẹ ơi, đẹp như sông nhà mình ấy nhỉ? Mẹ khẽ cười, rồi kéo ôm tôi vào lòng. Những lúc đó, một cảm giác yên bình đến lạ, cảm giác được bảo vệ chở che, được thấy mình bé nhỏ.
Rồi chẳng biết tự bao giờ, đã lâu lắm rồi, tay con không còn được vuốt mái tóc mẹ, có lẽ giờ nó đã ngả bạc màu thời gian. Những vết đồi mồi trên đôi tay, nhưng lốm đốm trắng sương sa trên tóc, những vết chân chim nơi khoé mắt, càng in hằn khi nhìn dõi theo mỗi lớn khôn của con. Con cứ mải miết với những đam mê, nông nổi của tuổi trẻ. Cứ xoay vòng trong cái người ta gọi là thành công. Con tràn đầy nhiệt huyết, tràn đầy tham vọng, tràn đầy ước muốn bay cao và vươn xa… Nhưng đồng nghĩa nó là con đang xa dần mẹ. Con còn chẳng có thời gian ngắm mình trong gương, chẳng có thời gian ngồi tự ca hát, hay đơn giản là cười một nụ cười trẻ thơ khanh khách như thuở nào.
Bất giác chợt nhìn thấy trăng dưới dòng sông. Nhưng một chiếc lá xoay vòng, rơi khẽ. Con vỡ oà, chợt hiểu, nức nở, tất cả chỉ là ảo ảnh, chỉ là hư danh, chỉ là hư huyễn. Con đã đi quá xa nơi con bắt đầu để rồi quên mất chính mẹ người khơi lên trong con nguồn năng lượng sống và yêu thương dâng tràn, quên cả những phút giây vô tư hồn nhiên thuở thơ bé khi con được sống là chính mình, quên mất cả, chỉ có tâm an bình mới đem đến thành công và hạnh phúc viên mãn.
Trong ánh trăng sáng tỏ, sâu thẳm dưới dòng sông xanh, một sắc xanh dương thăm thẳm, hun hút nhưng không làm mất đi, đủ để soi tỏ ước muốn, khát khao được trở về với chính là ta thuở nằm trong tay mẹ. Để rồi nhận ra, mẹ đã ban cho ta 3 bảo vật quý báu, 3 thân thể quý báu mà bấy lâu nay ta cứ nghĩ rằng chỉ có một cái thân xác này mà thôi. Dòng chảy năng lượng là vô biên và không ngừng, để ở tít nơi xa kia, khi thân thể buông lơi, hoà vào trăng, vào mây vào gió, ta được hoà vào với bản nguyên, vào một thứ mà không thể định nghĩa được, không thể cầm nắm, sờ lấy được, chỉ có thể cảm nhận và mênh mang như ánh trăng đang sáng tỏ.
Ta cứ mơ đi giữa cái cảm giác mênh mang đó, ánh sáng chói loà khắp không gian, ngỡ như vầng mặt trời toả hào quang sáng rực. Thuở nguyên sơ như hiện ngay về trước mắt, mọi thứ rõ ràng như ta chưa từng quên, thậm chí cả những điều ta chưa từng thấy. Ta đang mơ chăng? Khắp không gian hương hoa đang ngào ngạt, một cảm giác bình yên, hạnh phúc khó tả đang dâng tràn. Ánh sáng chói chang mà không làm ta cảm thấy nóng bức hay khó chịu, mà mát nhẹ như ánh trăng. Một dòng chảy tràn phủ khắp thân thể, rồi từ từ lan rộng. Cái cảm giác này, cái giây phút này, thật sự quen, thật sự lạ. Đúng rồi. Đúng nó rồi. Đúng cái thuở ta với tay vuốt tóc mẹ. Đúng cái cảm giác mẹ ôm ta vào lòng. Đúng cảm giác hạnh phúc mẹ mua quà chợ chiều hôm. Vui sướng lắm, chan chứa lắm. Nó cũng lạ lắm, vì lâu rồi, ta không thấy nó, nó chỉ ngay đây thôi, một giới hạn vô cùng mong manh mà ta vô tình đánh mất, hay không đủ kiên nhẫn để vượt qua.
Nắng chan hoà cho ta vương câu hát
Gió khẽ ru lòng cho ta nhớ thuở ầu ơ
Ngân nga, ngân nga, tiếng ca lòng
Mênh mông, mênh mông giữa muôn trùng yêu thương

THU XỐN XANG

Em ơi mùa thu tới
Bắc ngang qua ngọn cây
Gió rì rào kẽ lá
Bay vút tận trời mây

Em ơi mùa thu tới
Cho rạng ngời xinh tươi
Thu chao mình lúng liếng
Đọng trong mắt em cười

Em ơi mùa thu tới
Hạ se mình nín thinh
Nắng vàng như dải lụa
Thắt lên hai chữ Tình

Em ơi mùa thu tới
Cỏ may đùa xen ngang
Găm trong hai tà áo
Giận hờn trong xốn sang

Em ơi mùa thu tới
Rồi chẳng mấy lại đông
Về với anh, em nhé
Mình nên vợ nên chồng

ĐỪNG NGỦ QUÊN! HÃY DẬY THÔI!

Ngủ quên rồi hỡi mẹ Việt nam ơi
Ngủ quên rồi khi những đứa con vẫn đang cần sữa mẹ
Ngủ quên rồi khi giông bão đang gầm ré
Khi những cơn lốc có thể xóa tan cả bầu trời tự do

Ngủ quên rồi hỡi những vị vua Hùng ơi
Ngủ quên rồi khi tin mình có 4000 năm lịch sử bất biến
Ngủ quên rồi khi thuyền giặc ngay cửa biển
Khi một trận càn đất nước chẳng còn hoa nở đẹp tươi

Ngủ quên rồi hỡi những Lạc Hồng Tiên ơi
Ngủ quên rồi khi những chú sơn ca đang căng lồng ngực hót
Ngủ quên rồi khi tưởng mình đang tung cánh trên bầu trời cao chót vót
Khi chỉ cần ngoảnh lại mới biết mình không thể bay tiếp đâu

Ngủ quên rồi hỡi bạn bè yêu quý ơi
Ngủ quên rồi khi người thân yêu của mình đang oằn lưng tranh đấu
Ngủ quên rồi khi không còn nhận ra những yêu dấu
Khi tình yêu đất nước chỉ có thể đem rao bán rẻ mạt hơn kẹo đường

Hãy dậy thôi và cùng nhau chung sức
Hãy dậy thôi và cùng nhau rèn luyện
Khi Tổ quốc cần, hai tiếng SẴN SÀNG
Khi đất mẹ cần, hai tiếng HY SINH
Gắng vai nặng mấy cũng nhẹ nhàng
Lo sợ mấy cũng vẫn trung trinh

Hãy dậy thôi!
Hãy dậy thôi!

CHỈ LÀ ÁNH TRĂNG

Có lẽ mạnh mẽ quá đã níu giữ chân em
Bàn chân không thể lê bước tiếp
Khi đã quá mỏi mệt
Bàn chân không thể mãi can trường
Khi nặng trĩu những u buồn
Có lẽ mạnh mẽ quá đã níu giữ những giọt nước mắt em
Giọt nước mắt không thể lăn
Nên mặn chát
Giọt nước mắt không thể rơi
Nên đọng cả khung trời trong mắt
Bàn tay khẽ buông lơi cho em thả mình vào mây gió
Gió khẽ cười nâng em bay thật cao
Gió khẽ cười nâng em bay thật xa
Ánh trăng dù không thật nhưng nó lại hiền hoà
Mặt trời dù có thật nhưng lại quá chói chang
Và sự thực bao giờ cũng cay đắng
Nên đành nhường chỗ cho ngọt ngào giả tạo
Vẫn vui lòng vì dẫu có xót xa
Vẫn nhẹ nhàng coi như ánh trăng sáng lờ mờ
Trong đêm thơ hoà cùng mây cùng gió.

BUỒN CƯỜI

Buồn buồn con chữ ngổn ngang
Buồn buồn mây gió lang thang hững hờ
Buồn buồn ánh mắt ngẩn ngơ
Buồn buồn giọt nắng làm thơ yêu đời
Buồn buồn muốn trốn đi chơi
Buồn buồn hát khúc hò ơi quê mình
Buồn buồn trải hết tâm tình
Buồn buồn nghiêng núi in hình trên sông
Buồn buồn hư ảo mênh mông
Buồn buồn hai má đỏ hồng xinh tươi
Buồn buồn giữa chốn đông người
Ai đang nhìn đó xin đừng cười em

LẤM LEM YÊU THƯƠNG

Lấm lem đỏ, lấm lem xanh
Lấm lem những hạt trong lành yêu thương
Lấm lem đọng những giọt sương
Lấm lem hư ảo ẩn nương bồ đề
Lấm lem trong sắc đam mê
Lấm lem muôn nẻo tìm về nơi đây
Lấm lem hạnh phúc tràn đầy
Lấm lem tự tại những ngày rong chơi
Lấm lem ánh mắt em cười
Lấm lem an trú vui tươi chan hòa
Lấm lem nắng, gió và hoa
Lấm lem tiên cảnh Budha du xuân
Lấm lem vui hội song quần
Lấm lem tĩnh tại bần thần ngẩn ngơ
Lấm lem đọng những giọt thơ
Lấm lem kết lại giấc mơ an lành
Lấm lem theo ngọn gió xanh
Bay, bay, bay mãi gió thành lấm lem…