EM

🍭🌻

Em có kéo mùa thu
Giấu vào trong đôi mắt
Em có níu nắng vàng
Đặt trên đôi môi xinh
Em có gọi bình minh
Rạng ngời trên khuôn mặt
Có phải cả đất trời
Bao la trong tim em?

Em chỉ là em thôi
Tự lặng là sẽ tới
Tự an là sẽ vui
Tự hỏi là sẽ ngộ
Tự mình tự do thôi

 

Vô đề

Nắng và gió có đủ níu bước chân em
Khi tâm hồn vẫn lãng đãng nơi ngọn gió
Khi trái tim vẫn mong manh dễ vỡ
Tiếng thở dài bất tận theo ánh trăng

Nắng và gió có đủ níu bước chân em
Khi chiều chiều em ngóng về nơi ấy
Khi đêm đêm bên ánh đèn lặng lẽ
Trải tâm tư thổn thức theo tiếng dế miên man

Nắng có thể quên đã nhuộm hồng đôi má
Gió có thể quên đã đong đầy trong mắt
Em có thể quên về những ngày xưa cũ
Nhưng có thể quên những ước vọng tương lai?

Nắng và gió có đủ níu bước chân em….

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, bầu trời, trẻ em, ngoài trời và thiên nhiên

 BƯỚC AN NHIÊN

🌱🐢🌲

Chắc là em cứ vui thôi
Trăng cứ chênh vênh đầu núi
Chỉ còn mình em trong màn đêm
Văng vẳng tiếng dế xua tan
Hư ảo
Mênh mông

Chắc là em cứ cười thôi
Tiếng cười lanh lảnh đầu suối
Chỉ còn mình em trong màn đêm
Róc rách tiếng nước xua tan
Nhịp đập
Hoang mang

Gió cứ reo
Nước cứ chảy
Dòng đời cứ ngược xoay
Tìm cho mình một kẽ đi
Hòa hợp
Tự nhiên

Ngước mắt nhìn
Hỏi trời cao
Cúi mặt nhìn
Hỏi đất sâu
Còn đo được
Còn thấy được
Hỏi lòng người
Chẳng tìm đâu
Dấu vết

Chắc là em cứ bước thôi
Đời cứ vui như vẫn thế
Tình cứ say như vẫn thế
Chỉ còn em giữa dòng đời
Thong thả
An nhiên.

 

Kết quả hình ảnh cho bước chân

Chuyện của CỦI KHÔ

Cảm hứng sau khi nghe bài giảng của thầy Thắng Trịnh. (Dạo này thơ viết thì ngắn, truyện viết thì dài. Hjhj.)
***
Ngày cửa ngày xưa, ở một khu rừng nơi rất xa, có một cành CỦI KHÔ. Ngày trước, Củi khô có một thân hình vô cùng đẹp đẽ. Nó thuộc một dòng tộc cây cao quý. Cụ của Củi khô là Già rừng, đã mấy trăm tuổi và được các dòng cây khác rất tôn kính. Củi khô sinh ra và lớn lên trong đặc ân đó nên nó rất hãnh diện. Nó ở cao hơn hầu như tất cả các bạn đồng lứa với nó. Nhờ dòng tộc vững mạnh, nó cũng được tiếp dưỡng những dòng chất, dòng nước mát lành nhất từ dưới đất. Và cũng nhờ dòng tộc cao lớn, nó cũng đón nhận được những giọt nắng và ngọn gió trong lành nhất. Củi khô được trang hoàng mình bằng những chiếc lá xanh to bản và những đóa hoa to, những quả trĩu cành. Củi khô nhớ lại những ngày tháng hạnh phúc ấy, những ngày tháng nó sẵn sàng cho đi hết nguồn năng lượng trong bản thân mình để hoa thêm ngát hương và quả thêm căng mọng.
Cũng chính sự cho đi ấy, và cũng vì sự màu mỡ của nó mà nó bị một loài sâu đục thân. Đầu tiên nó có vẻ hụt hẫng và lo lắng, tại sao mình lại đang ngày một khô héo, những chiếc lá xanh thẫm to bản bắt đầu chuyển sang đỏ vàng và lìa cành. Rồi đến lúc nó trơ chọi, chỉ còn thân xơ xác.
– Kìa, ở trên kia có một cành Củi khô to lắm.
– Đâu anh? Cậu nhỏ hơn hỏi cậu lớn.
– Đó. Cành này vừa to, gỗ vừa chắc, lửa chắc chắn sẽ đượm lắm.
Lần đầu tiên, Củi khô được nghe thấy từ LỬA. Mà sao LỬA lại có liên quan tới mình nhỉ.
– Mình trèo lên lấy về đi anh.
– Chắc phải đợi sang mùa BÃO em ạ. Cây to quá và cành cũng cao quá không trèo được. Phải đợi cơn Bão làm nó tự gãy xuống vậy.
– Vâng anh. Lúc đó anh em mình nhớ quay lại đây để đem nó về nhé. Lửa sẽ cháy rất to.
Củi khô lại giật mình về từ Lửa. Lửa là gì và nó có liên quan gì tới mình. Nhưng nó sẽ phải đợi tới tận mùa Bão cơ.
Mùa đông năm nay dài hơn rất nhiều vì Củi khô không còn tán lá che gió, cũng như nó yếu lắm rồi nên không đủ sức ăn dinh dưỡng. Nhưng không một phút giây nào nó không nghĩ tới Lửa. Mùa xuân nhanh chóng qua đi. Trong khi cành cây nào cũng ra xanh, chỉ có mình Củi khô không ra lá. Nhưng nó không buồn, vì nó đang mong mùa Bão tới để được BIẾT Lửa là gì, nó với Lửa có quan hệ ra sao.
Rồi mùa Bão cũng tới. Những cơn gió tạt mạnh qua cánh rừng, nghiêng rạp những tán lá. Củi khô vẫn vươn mình.
– Này anh Củi khô, anh không tránh đi là tôi sẽ làm anh rớt xuống đấy.
– Không sao, tôi mong chờ ngày này lâu lắm rồi .
– Vậy ư?
– Đúng vậy. Tôi muốn BIẾT Lửa là gì.
– Được rồi. Tôi sẽ giúp anh.
Cơn Bão giật mạnh và rắc, Củi khô thấy mình từ từ rơi xuống mặt đất. Một cảm giác thật dễ chịu, trong sự hân hoan, đón chờ.
– Anh ơi. Cành Củi khô đó đây rồi.
– Uh nhỉ. Ba sẽ rất thích đây vì Lửa của nó sẽ cháy rất to.
Củi khô lại nghe thấy từ Lửa và lại háo hức vô cùng xen lẫn sự băn khoăn khó tả.
Hai anh em cuối cùng cũng kéo được Củi khô về đến một ngôi nhà. Ở đó có một cái lán chứa rất nhiều những cành Củi khô như nó. Hai anh em xếp gọn nó lên giá và líu lo bước vào nhà khoe với Ba chúng.
– Này anh, anh từ đâu tới thế? Trông anh to như thế này sao lại bị đi làm Củi.
– À, tôi không may. Nhưng tôi đang rất vui vì tôi sắp thành Lửa.
– Lửa ư? Anh vui sao?
– Uh. Tôi thấy hai cậu bé nói Lửa của tôi sẽ to và lâu.
– Trời ơi. Anh không HIỂU gì cả. Lửa rất là nóng. Lửa có thể thiêu rụi anh và anh chẳng còn là gì cả.
– Nóng ư? Không còn là gì ư? Tôi không biết, tôi không hiểu vì tôi đã gặp Lửa bao giờ đâu.
Nói rồi, nó cũng lo lắng và ân hận khi để Bão giúp nó lìa xuống đất. Nó lại ân hận những ngày tháng làm việc không giữ sức mình để sâu đục thân. Nó ước, nó giá như, nó khóc, nhưng cũng chẳng có nước mắt mà khóc vì nó là Củi khô mà.
– Ba ơi, cành củi khô hôm nay chúng con kiếm được đây ạ.
– Ôi chao, thật là tuyệt. Các con giỏi quá. Lửa của nó sẽ rất tuyệt đây.
Lúc đầu nó chỉ ước mình bé tí như mấy cành củi bên cạnh để ba tụi nhỏ không thấy. Nhưng khi nghe ông khen nó, nó lại thấy vững tâm hơn. Lửa là một cái gì đó theo như nó được giải thích là rất nóng, nhưng ông ấy lại khen nó sẽ là Lửa rất tuyệt. Nó nằm im, trầm ngâm về cái gọi là Nóng và cái gọi là Tuyệt đó.
– Hôm nay mình sẽ dùng cành củi này chứ ba.
– Để vài hôm nữa con à.
– Khi mình làm lễ Tịnh hóa mình sẽ cần tới nó. Nó sẽ cho ngọn lửa tuyệt vời.
Thế là nó lại phải nằm đợi. Lại chứng kiến những tiếng la hét của các cành củi khác. Nhưng nó không sợ. Trong đầu nó, nó đang đón đợi ngọn Lửa tuyệt vời.
– Nào, hôm nay chúng ta sẽ đốt một đống lửa lớn nhé. À, cành củi của các con đây rồi. Ta sẽ đốt nó nhé.
Hai cậu bé tiến lại đống củi, nó vươn mình để hai cậu khênh nó đi như ngày nào.
Cái gì vậy? Nó bắt đầu CẢM thấy nóng. Đúng là nóng thật. Những ngọn Lửa bắt vào cành củi nhỏ và chúng la hét vì nóng. Củi khô cũng hơi sợ. Hóa ra là nóng thật, rồi rất nóng. Nhưng nó vẵm nghĩ đến hai từ “rất tuyệt”. Nó sẽ cố gắng.
Những ngọn lửa lúc đầu bao phủ nó, sau nó nhận thấy, Lửa NHƯ LÀ chính nó. Đúng rồi. Lửa là chính nó. Nó chính là Lửa. Không còn nóng nữa. Ngọn lửa của nó là to nhất, đượm nhất và thật là tuyệt vời. Rồi nó thấy toàn thân nó sáng bừng. Ánh sáng phủ trùm khắp không gian. Một thứ ánh sáng diệu huyền mà nó chưa bao giờ được thấy. Củi khô tan ra, tan ra và hòa cùng ánh sáng.
***
Một số thông điệp truyền tải:
– đừng lãng phí quãng thời gian tươi đẹp để rồi đến khi bị bệnh thì quá muộn
– nghịch cảnh lại là một cơ hội để chúng ta giải thoát
– tất cả phải tự mình nỗ lực chứng ngộ qua các tầng: BIẾT, HIỂU, CẢM, NHƯ LÀ
– chỉ cần biết đích đến thì hãy vững tin bước, kiên trì thực hành cuối cùng rồi cũng tớ

Trong hình ảnh có thể có: ngọn lửa và đêm

THÈM ĐƯỢC YÊU

🍦🍒🍧💕🍭

Thèm được yêu như ngày nào
Thư viết vội giấu vào sau trang vở
Cành hồng thắm cho ngày đầu bỡ ngỡ
Chạm mặt rồi mà cứ giả làm ngơ

Thèm được yêu như ngày nào
Ngày đuổi nhau chơi trốn tìm bịt mắt
Ngày rong chơi trên ngọn đồi nghe gió hát
Lúc lại lặng thinh kẻ trước người sau

Thèm được yêu như ngày nào
Đôi tóc bím vắt ngang áo trắng
Nụ cười nghiêng lấp lánh nắng trên môi
Má ửng hồng cúi đầu không dám nói

Thèm được yêu như ngày nào
Để hơi thở muốn khẽ mà vội vã
Trái tim nhịp loạn xạ chẳng chịu yên
Để nghe mình xao xuyến, bâng khuâng

Để được yêu như ngày nào
Hãy nghe gió hòa trăng viết nên vần thơ ca ngợi
Tình yêu nào chan chứa trong ta

 

 

Dành tặng nửa thế giới

Cảm ơn em
Ngày em sinh ra đời
Trái đất bừng rạng ngời
nở hoa
Cảm ơn em
Ngày em đến bên đời
Tình yêu cùng muôn loài
hát ca
Cảm ơn em
Người phụ nữ tuyệt vời
Người phụ nữ mang trong người
tràn yêu thương
Gió khẽ ngát hương
Nắng khẽ vấn vương
Dâng ngàn lời
Tụng ca em

 

LẠC

Lạc giữa gió
Lạc giữa mây
Lạc giữa say
Giữa tỉnh
Lạc giữa đất
Lạc giữa trời
Lạc giữa tiếng cười
Trong vắt
Mênh mông

 

GIỌT

Đếm một giọt
Tí tách
Đếm hai giọt
Long lanh
Đếm ba giọt
Trong lành
Bốn giọt rơi
Hóa thành mây xanh

 

 

CHỢT NGỘ

Trong mớ hỗn loạn
Vẫy vùng
Đâu là chân?
Đâu là thực?
Đâu là ảo vọng?
Kéo ta lại?
Kéo ta đi?
Hay là nghịch cảnh?
Để vượt qua?
Ngẩng mặt nhìn trời cao
Cúi đầu tâm tĩnh lặng
Nhận thấy bước chân phiêu bồng
Mọi thứ nhẹ như lông hồng
Không có thực
Không có mơ
Không có đi
Không có lại
Chỉ có một thứ duy nhất đọng lại
An nhiên và tự tại
Tĩnh tại và bình yên ./.

 

 

Câu chuyện 3 giọt nước

Trên đỉnh núi cao nọ, có 3 giọt nước, nằm sâu dưới lòng đất đang kể với nhau về một câu chuyện.
– Hôm qua, tớ tình cờ nghe được một câu chuyện lạ lắm.
– Cái gì vậy?
– Đó là biển. Chj gió thoảng qua mấy ngọn cỏ ở trên mặt đất thì thầm về một nơi người ta gọi là biển – nó vô cùng rộng lớn, và ở đó rất nhiều nước, cũng như ngập tràn ánh mặt trời, soi tỏ những đám mây và cánh chim hải âu bay lượn.
– Ôi thật tuyệt vời. Tớ thích nơi đó. Nhưng nó có xa không?
– Theo như chj gió thì nó xa, rất xa.
– Hum, vậy thì tớ không đi đâu. Nghe thì thích vậy thôi. Chứ cả đời này, chúng ta có đi đâu ngoài đỉnh núi này đâu.
– Uh. Tớ cũng đang đợi rễ cây bách tùng chạm tới là tớ sẽ theo cây bách tùng lên mặt đất và ngắm trời xanh rồi.
– Tớ cũng vậy. Còn tớ sẽ hóa làn hơi, ban ngày rong chơi với chị gió rồi tối thành sương, và lại đọng lại xuống đất này thôi. Cuộc đời với tớ như vậy là quá tuyệt vời.
Giọt nước còn lại trầm ngâm.
– Tớ muốn thử một cuộc sống mới.
– Nhưng xa và vất vả lắm. Chắc gì cậu tới nơi được, và thậm chí còn bị tan biến mất thì sao.
– Tớ biết nhưng tớ sẽ thử.
Vậy là giọt nước thứ ba, nghe theo tiếng gọi của một vùng xa xôi, với những ước mơ tưởng như bất khả thi của nó.
Nó lách mình qua tầng đất sâu trên đỉnh núi. Thật khó khăn và xây sát. Cuối cùng nó cũng lên tới mặt đất. Nó lăn tròn, chạm mình vào những hòn đá nhỏ, rồi những tảng đá hơn. Thân mình đau ê ẩm nhưng nó vẫn không từ bỏ.
Rồi nó gặp những giọt nước khác cũng đang lăn tròn và thân thể xây sát như nó.
– Các bạn đi đâu đấy?
– Chúng tôi đang đi tới biển
– Mình cũng đang đi tới biển. Chúng mình cùng đi nào.
Và những giọt nước nắm tay nhau lăn tròn qua những khe núi, những triền đồi, đồng bằng rộng lớn… và tới nơi mà trước đây chúng chỉ nghe kể qua lời của cj gió.
***
P/s: sớm chủ nhật lung linh

Không có văn bản thay thế tự động nào.