Hẹn tháng năm

Em đã hẹn đợi anh ngày tháng 4
Trong trắng ngần tinh khôi hương bưởi bên triền đê vắng
Tiếng sáo diều vi vu nói những điều sâu lắng
Trong lòng anh thầm kín bấy lâu nay

Em đã hẹn đợi anh ngày gió heo may
Trong nồng nàn dịu dàng hương hoa sữa
Trái tim đập rộn ràng nói điều gì không rõ nữa
Chỉ lặng im thôi, đứng nhìn nhau thật lâu

Em đã hẹn đợi anh ngày mưa ngâu
Ngày ô thước bắc cầu cho Ngưu lang Chức nữ
Những hạt mưa nối dài những nhung nhớ
Cũng bắc cầu nối chúng mình tới bên nhau

Ngày hôm nay em hẹn anh kiếp sau
Nếu có duyên chúng mình cùng gặp lại
Nếu vô duyên thôi đành lòng mãi mãi
Ngắm nhìn mây trôi theo gió qua tháng năm

Đợi em

Em có trở về
Trong cái nắng tháng tư
Trong những tinh khôi của bông kèn trắng
Trong những yêu thương dịu dàng sâu lắng
Dành cho em
Dành riêng một khoảng trời

Em có trở về
Trong những cơn mưa bất chợt
Trong những nhớ mong nắng cháy khô đồng
Trong những yêu thương cứ hoài mãi ngóng trông
Nơi phía em
Nơi anh đang đứng đợi

Em có trở về
Trong vòng tay anh rộng mở
Trong những khát khao dâng trên bờ môi
Trong những đắm say ta trao quên thời gian trôi
Bên nhau nhé em
Anh đợi em trở về

Đợi anh

Em sẽ đợi tới mùa đông
Khi những cơn mưa rào đi vắng
Gió hanh hao sẽ làm dịu lắng
Nỗi nhớ anh cháy bỏng cồn cào

Em sẽ đợi tới khi nào
Nắng sẽ đổ vào ngày đông chí
Tuyết sẽ rơi vào ngày thất tịch
Nối cây cầu để ta bước qua

Em sẽ đợi tới mùa hoa
Những bông tuyết nở kín trời Hà Nội
Những bông hoa nở trong trái tim chờ đợi
Theo gió bay đón bước anh về

Em sẽ đợi để giữ vẹn lời thề
Sống bên nhau qua muôn đời muôn kiếp
Dẫu yêu thương không đủ làm ta bước tiếp
Cũng chẳng tiếc muộn màng một chữ: đợi anh

Gia đình ?

Sinh con rồi mới sinh cha
Sinh cháu trong nhà rồi mới sinh ông

Nếu ai hiểu được, mỗi một mối quan hệ nảy sinh giúp chúng ta hoàn thiện mình hơn, giúp chúng ta làm tốt và làm tròn cái mối quan hệ mà chúng ta chưa làm được trong tiền kiếp, để rồi kiếp này khi làm trọn, mình sẽ nhẹ bước khi sang thế giới bên kia hoặc đi tiếp trên hành trình của mình.

Từ nhỏ, tôi đọc báo Hạnh phúc gia đình trước khi đọc báo Hoa học trò. Cuộc sống gia đình tôi khá êm ấm, nhưng tôi lại đọc được khá nhiều cảnh phức tạp và mối quan hệ phức tạp trên những trang báo. Chẳng hiểu sao từ nhỏ, tôi đã ý thức được vai trò của người phụ nữ trong gia đình nhưng lại cũng ý thức điểm mạnh, điểm yếu của bản thân.

Bạn là ai là do chính bạn muốn. Dù là bên cạnh cũng có những cái thuộc về bản tính khó rời mà tôi tự biết phải sửa dần dần. Nữ công gia chánh là việc tôi hoàn thiện hàng đầu. Tiếp đó là tôi học cách tự độc lập, không phải vì tôi thích độc lập mà tôi muốn người đàn ông của mình cảm thấy tôi vừa có thể là chỗ dựa cho anh ấy trong sự nghiệp, cũng vừa có thể yên tâm về tôi nếu phải đi xa. Bên cạnh thì độ lãng xẹt của tôi cũng không thua bất cứ đứa con gái khối C nào. Chàng của tôi có thể tự hào về tôi cũng như được đưa lên mây xanh với trăng sao mây gió của tôi.

Ngày học cao học, các anh trong lớp bảo, em chỉ phù hợp làm người yêu thôi, làm vợ thì chưa. Ngây thơ hỏi lại tại sao, thì được trả lời: em giỏi, hiếu thắng cộng với quá độc lập khiến người đàn ông cảm thấy mất vai trò người đàn ông của mình. Hic. Lần thứ hai ý thức về chữ “giỏi”. Lần thứ nhất vì chữ “giỏi” đó, vì vai trò lúc nào cũng ở vị trí leader nên thậm chí đã không đi xa hơn với một người bạn tôi rất quý vì tôi sợ tôi sẽ chỉ đem lại phiền não cho cậu ấy.

Hai mối tình đi qua mà chỉ mới dẫn tôi về nhà thôi, các chàng đã bị bố mẹ ngăn cản. Tự xét thấy mình ngoan ngoãn, gia giáo, vâng dạ vậy rồi mà bị từ chối vậy tôi cũng thấy tức lắm. Rõ là ai nhìn thấy tôi cũng là người phụ nữ hiện đại mà không thể thấy một phụ nữ thuần cổ hủ chính hiệu của tôi. Uhm uhm. Và phải nói là tôi vui sướng thế nào khi năm 27 tuổi anh cùng công ty nói tôi sẽ có người cầm được cương mình. Đó là một người tôi đã Thất Sát rồi cậu ta Liêm Trinh Thiên Tướng, trị được tôi.

Ngày người ấy xuất hiện đúng theo kiểu phim Hàn thời hiện đại. Lời tỏ tình cũng hiện đại luôn: yêu đi mà còn cưới, 27 tuổi rồi đấy. Gật gật.

Chúng tôi bước vào mối quan hệ gia đình như vậy đấy.

Với tất cả những chuẩn bị về mặt tâm lý và kiến thức gia đình thì mọi thứ đều là lý thuyết khi sống chung hết. Những cảnh như vẽ ngày con gái của tôi đều tan theo giấc mộng khi mà có sự vênh nhau về gu ăn uống, gu thẩm mỹ, nhân sinh quan, vùng miền… Phải nói là lúc đầu tôi đã thất vọng thế nào. Ai càng xây ước vọng thì càng dễ thất vọng thế đấy. Sau thì tôi cố làm anh ấy hài lòng. Tôi thay đổi mọi thứ để làm hài lòng chồng mình. Tôi để ý từng nét mặt hay từng cái mỉm cười của anh ấy. Không biết là tôi mong muốn anh ấy vui thật hay là thỏa mãn sự hiếu thắng của mình là đã làm được.

Trong tôi có hai con người. Một con người của gia đình. Nhưng con người còn lại là của tự do. Tôi muốn được như con chim kia, tung cánh trên bầu trời tự do. Nhưng loài chim nào thì cũng cần một cái tổ và cái tổ an toàn. Chính vì thế tôi không bao giờ đánh đổi một bầu trời tự do lấy một tổ ấm cả. Mặt khác, tổ ấm là nơi tôi đã dày công gây dựng. Chừng nào tất cả các thành viên trong gia đình chưa thật sự phúc lạc trong đó, chừng đó người xây tổ như tôi chưa hoàn thành trách nhiệm, và nếu có ra đi tìm một mảnh đất khác, tôi lại vẫn sẽ lặp lại sự chưa hoàn thiện đó mà thôi.

Sau khi hiểu rõ được mình thì tôi cũng nhận ra các thành viên trong gia đình tôi cần gì. Họ cũng giống như tôi, họ cần một nơi để quay về nhưng bên ngoài kia là bầu trời tự do của họ. Họ không thể bay theo cái quỹ đạo mà tôi vạch ra. Họ cần có con đường riêng của mình. Và tôi cũng cho phép mình tung cánh trên bầu trời của mình với thơ, ca, nhạc, họa và cả một chút cảm xúc không tên nào đó.

Family: father and mother i love you. Đúng là như vậy đó. Gia đình cấu thành bởi những cá nhân và hoàn thiện bởi các yếu tố hòa hợp. Tại đó mỗi cá nhân vì nhau nhưng lại cũng tôn trọng nhau. Yêu thương thôi là không đủ, cần những hy sinh và sẻ chia. Ở đó, cái tôi là cái sẽ bộc lộ rõ nhất, và cũng là nơi rèn cái tôi rõ nhất.

Đức Phật đã dạy rất nhiều về cái tôi và cái của tôi. Mọi người chỉ sinh đau khổ và phiền não khi lúc nào cũng khăng khăng cái tôi, cái của tôi, dẫn đến không tha thứ hay nói rằng không chấp nhận nửa kia như vậy.

Tôi có cơ hội học và làm việc với nhiều nam giới. Tôi biết điểm yếu của họ là dễ sa vào quan hệ nam nữ. Dù đã chuẩn bị tinh thần nhưng tôi cũng không thể không sốc khi mình rơi vào tình trạng đó. Nhiều người nói rằng không thể chấp nhận được, nhiều người nói rằng đã đi cho đi luôn, nhiều người nói rằng không còn yêu thì thôi. Nhưng họ không hiểu, họ đang coi nửa kia của mình là vật sở hữu nên muốn chiếm hữu, thứ hai họ không hiểu tình yêu thông thường của họ đã chết ở cái ngày họ cưới nhau rồi, làm gì còn yêu và thậm chí cái việc người kia yêu ai đó ở ngoài thì cũng chỉ được dăm bữa thôi, càng cấm, càng lén lút càng thắm, nhưng được thời gian thôi.

Có thể ai đó sẽ nói rằng, sao tôi lại chịu như vậy. Nhưng việc gìn giữ gia đình giống như chăm một vườn cây, không thể năm nào cũng ra quả ngọt, cũng không thể bỏ mặc không tưới tắm, càng không thể vì mấy con sâu mà chặt bỏ cả vườn. Việc của ta là thuận tự nhiên, chấp nhận cả trái ngọt và trái sâu muỗng, chấp nhận mùa lá xanh, mùa lá rụng và có thể chấp nhận cả mùa mất trắng để đợi mùa sau lãi quả trĩu cành. Trời xanh vốn dĩ vẫn xanh vì nó cứ lặng lẽ ngắm gió mây đến rồi đi, nắng hay mưa là chuyện của nhân gian.

Bên cạnh tình cảm thì tiền bạc cũng là vấn đề cần đem ra để bàn. Tiền không phải tất cả, nhưng giữa thủ đô phồn hoa đô hội này, mọi thứ đều cần tới tiền. Nếu là 100 năm về trước, hay là vùng quê cách đây 100km, thì tiền chỉ cần 7 con số. Nhưng chấp nhận ở 1 trong 10 thủ đô đắt nhất thế giới thì con số đó là 8 thậm chí 9 chữ số. Và việc tu với tiền trong gia đình đó cũng là một điều cần hoàn hiện. Số thì hữu hạn, nhu cầu thì vô hạn. Không thể đem cái hữu hạn để lấp đầy cái vô hạn. Nhưng cũng không thể thay đổi cái hữu hạn khi bước chân vào cuộc sống gia đình. Vẫn xin nhắc lại, yêu thương thôi là không đủ, cần chút hy sinh và chia sẻ vì nhau. Và người nào có khả năng kiếm tiền hơn thì hoan hỉ với khả năng của mình, không đem nó ra lên mặt, so bì. Người nào kém hơn thì không vì thế tự ái, hay dễ vì nó mà tổn thương. Xét cho cùng, ai cũng vì muốn gia đình trở nên tốt đẹp hơn, hạnh phúc hơn mà cố gắng hơn một chút.

11 năm, không dài, cũng không ngắn. Nhiều bạn bè tôi chia tay ở năm 12,13 thậm chí sống với nhau lâu hơn vẫn đôi đường. Tôi không nghĩ về ngày đó, cũng không khẳng định ngày mai một cách quả quyết thách thức. Chỉ biết rằng, nếu mỗi người vì người kia một chút, yêu thương nhau một chút thì cuộc sống này đẹp biết bao.

Chúng ta tu hành không phải chỉ để bản thân mình giải thoát mà còn là điểm tựa để những người thân nhất của mình được an lành và hạnh phúc. Tôi cứ trêu: kiểu gì tôi không tới được Phật thì cũng thuộc hàng Bồ Tát vì tôi đã và đang phụng sự cho những vị Phật sắp thành trong gia đình tôi.

Khi chúng ta hiểu được rằng chúng ta không chỉ sống vì nhau mà tự chúng ta đang hạnh phúc vì được phụng sự người kia trong gia đình của mình, thì lúc đó không chỉ bạn hạnh phúc mà niềm hạnh phúc đó cũng được chia sẻ và nhân lên trong gia đình bạn.

Vô đề

Dẫu Hà nội sương có giăng trắng trời
Xuân có vội mấy lần đi chăng nữa
Tháng 4 về ríu ran trên góc phố
Yêu thương anh vẫn gửi em qua những cánh hoa tình

Người yêu và Tình yêu

Tỉnh dậy ở nơi tràn ngập tiếng chim ca ríu ran. Những tiếng hót gọi chào ngày mới. Những tiếng hót gọi những hạt mầm trỗi dậy. Những tiếng hót gọi tình yêu trong trái tim hé mở. Thả lỏng cơ thể, thả lỏng tâm trí để đón nhận những tiếng chim ca, những tiếng lách tách trên mái lá, những mùi ngai ngái của đất trời.

Tất cả đang xoa dịu ngọn lửa khó chịu đang bùng lên thiêu đốt tâm can của kẻ hành khất đang lạc đường. Nhưng tình yêu vốn là thứ nhiệm màu và thanh mát, nó sẵn sàng bỏng rát để rồi được giúp bạn tắm mát và xoa dịu.

Nếu bạn là người yêu bạn sẽ là cái ta đang yêu. Lúc đó sẽ tồn tại chủ thể và khách thể. Lúc đó tự có ranh giới của chúng và bạn sẽ chỉ cảm nhận được một chiều. Bạn yêu bông hoa, bạn yêu tiếng chim ca, bạn yêu nắng, bạn yêu mưa, bạn yêu gió… Bạn vẫn là bạn. Hoa hay chim hay nắng gió mây trời vẫn là nó. Bạn sẽ yêu theo cách của bạn. Cách của bạn có sự phân biệt. Cách của bạn có tính. Cách của bạn có điều kiện. Giống như bao người, người thì yêu loài hoa này, người thì yêu loài chim này, người thì yêu nắng to, người thì yêu nắng nhẹ, người thì yêu mưa rào, người thì yêu mưa bất chợt….

Nếu bạn là người yêu, bạn sẽ chỉ đón nhận đối tượng yêu theo cách của bạn, cảm nó theo cách của bạn, … Và thực sự bạn không có được nó. Bạn chỉ có cách nhìn nó theo cái lăng kính của bạn. Bạn tưởng bạn đã yêu. Bạn tưởng bạn đã say đắm, nhưng không phải. Đó chỉ là đối tượng đó đang thỏa mãn những gì tâm trí bạn đã xây dựng lên. Đến một ngày, đối tượng đó không còn như trong tâm trí bạn hình dung: hoa đến ngày héo, chim bắt đầu ngừng ca, nắng bắt đầu gắt, mưa bắt đầu dầm dề… Thì bạn bắt đầu chán nản. Bạn thất vọng. Bạn sẽ nảy sinh tâm ghét bỏ hoặc bạn sẽ nảy sinh tâm si, đi tìm kiếm đối tượng khác thay thế.

Đối tượng yêu hay người được yêu vốn dĩ là vô thường trong cái vũ trụ vô thường này. Cái khách thể này mãi mãi là khách thể. Bạn sẽ chỉ thấy, chỉ biết, chỉ sờ, hay chạm được vào cái vỏ hữu hình bên ngoài. Khi cái sắc tướng đó biến mất đi thì đó là lúc mọi thứ biến mất. Và bạn là người yêu thì người yêu cũng biến mất. Bạn ngập tràn trong đau khổ, thất vọng và cả hận thù – sự hận thù về điều không đạt được, không thể đạt được, sự hận thù không phải chỉ dành cho đối tượng mà cả cho chính bạn vì bạn hận mình đã bỏ lỡ.

Tôi đang thấy mình hòa với đất trời, với tiếng chim đang ca líu lo ngoài kia, với những ồn ào của những người bạn bên cạnh.

Khi bạn là tình yêu. Bạn là chính những gì bạn đang ở bên. Dù là một bông hoa dại bạn cũng cảm thấy nó đang nói chuyện với mình. Dù là một kiến nhỏ hối hả tìm đường về tổ bạn cũng thấy nó đang hỏi mình chỗ về. Dù là mưa hay nắng, bạn cũng thấy mình là thế. Lúc này, bạn không thấy bằng mắt, bạn không nghe bằng tai, bạn không ngửi bằng mũi, bạn không cảm bằng tay, bạn đã thấy, đã nghe, đã ngửi bằng một giác quan khác và nó chạm vào miền vô thức của bạn.

Khi bạn là tình yêu, không tồn tại chủ thể và khách thể yêu. Lúc này hai đối tượng là một. Có một sự thông linh giữa hai đối tượng. Họ cảm nhau, họ biết nhau, và họ hiểu nhau dù không cần phải nói gì hay bất kì một dấu hiệu gì. Cũng chính vì thế giữa họ không có khái niệm ngôn ngữ, hoặc nếu dùng ngôn ngữ không có rào cản về mặt ngôn từ. Ngôn từ được tự do. Nhưng là những chánh ngữ thân thiện, những chánh ngữ làm khơi dậy niềm tin yêu. Loài người có ngôn ngữ để giao tiếp nhưng ngôn từ lại là rào cản. Hãy xem cách một con cún thể hiện tình yêu của mình, nó sẽ chúi chúi cái mũi nhỏ xinh cọ cọ vào cái mũi của bạn. Hình ảnh đó đẹp và đáng yêu chứ không thể quy kết đó là dục vọng.

Khi bạn là tình yêu, cũng không tồn tại bạn và một đối tượng cụ thể nào đó. Nếu bạn đã là tình yêu thì bất kể cái gì, vật gì, con gì, …đều trở thành tình yêu trong chính cái tình yêu của bạn. Vì đơn giản lúc này không có sự phân biệt trong tâm trí bạn, không có điều kiện trong tư duy của bạn. Không có cách của bạn. Không có cái gì thuộc về cá nhân bạn. Bạn là toàn thể và toàn thể là bạn. Bạn bung mình khoe sắc như bất kể bông hoa nào kia không ngại ngần giấu đi bộ phận sinh dục của mình. Bạn không cần phải trở nên bí hiểm. Bạn không cần phải trở nên đẹp đẽ. Bạn như thế nào bạn chính là như thế. Bạn đẹp bạn nói bạn đẹp. Bạn xấu bạn nói bạn xấu. Bạn không có cái gì của riêng mình. Người khác k tò mò về bạn, vạn vật không tò mò vì bạn. Vì bạn đã bung cách cửa tâm hồn để cho tất cả có thể chạm. Tuy nhiên, nếu người có bản ngã sẽ không chạm được vào linh bạn chứ không phải việc bạn cho phép hay không cho phép ai đó chạm vào.

Khi bạn là tình yêu. Bạn và đối tượng yêu là một nên không có một khoảng cách nào giữa hai đối tượng này. Bạn tự do trong chính tình yêu của mình. Tâm trí bạn được tự to, cảm xúc của bạn được tự do, bản ngã của bạn được tự do. Không còn phân biệt trước sau, không còn phân biệt cho nhận, không còn phân biệt được mất, hơn thua. Nếu bản có thể quan sát, bạn sẽ thấy bản ngã như một chiếc lồng nhốt mình vào trong đó. Nếu bạn tiếp xúc với ai đó có bản ngã thì bạn sẽ nhận ngay ra và gọi đó là cá tính của họ. Những bản ngã này tạo ra tính hiện hữu nhưng cũng tạo ra một trường năng lượng vô hình quanh cá thể đó. Nó chính là rào cản ngăn trở tình yêu được sống và bung hoa trong tâm hồn bạn.

Khi bạn là tình yêu, không có đối tượng được yêu nên không có hình thái và sắc tướng để yêu. Một bông hoa vẫn nở trên cành, bạn trân trọng cả đến phút giây nó héo úa, những cánh mỏng tang rơi xuống đất và bạn đem chôn rồi viết tặng nó vài câu thơ tạm biệt.

Khi bạn là tình yêu, bạn cũng nhận lại được tình yêu của vạn vật và những bông hoa trong vườn hoa tâm hồn bạn rạng nở. Khuân mặt, sắc tướng, ánh mắt bạn trở nên đẹp đẽ như một loài hoa vậy.

Nếu lấy tình yêu nam nữ ra làm ví dụ cho bạn hình dung thì cái người mới bắt đầu yêu sẽ là tình yêu. Lúc đó người nam, hay người nữ đều đẹp rạng ngời như vậy. Nhưng lâu dần, tình yêu của họ biến thành mối quan hệ yêu, hình thành nên người yêu và người được yêu. Khi đó tất cả mọi thứ thuộc về tình yêu biến mất. Chúng ta sẽ thấy 100 mối quan hệ yêu thì giống nhau cả 100.

Những người có thể duy trì tình yêu thực sự bên trong mình thì họ không còn trong một mối quan hệ nữa cả. Không có nam, không có nữ. Chỉ có họ và tất cả thế giới, vạn vật và chúng sinh. “Đa tình thị Phật tâm” là như vậy đó. Bạn có thể yêu và rung cảm với toàn bộ. Bạn có thể khóc, có thể cười với toàn bộ.

Khi tôi bước đi trên những mỏm đá, bàn chân tôi yêu cả mỏm đá và cây cỏ xung quanh. Bàn chân giẫm rất nhẹ lên đá, nhưng cũng vì tình yêu mà nó hoàn toàn không giẫm lên ngọn cỏ nào. Khi tôi căn nhà của mình, tôi sẽ giúp nó trở nên gọn gàng và sạch sẽ khỏi bụi bặm. Nhưng không phải vì sạch sẽ mà tôi giết những con kiến đang làm tổ ở góc nhà. Vì tôi có tình yêu với loài kiến nên tôi nhẹ nhàng nói chuyện với chúng và sau đó chúng sẽ lui tổ vào sâu hơn. Không phải sự từ bi bắt nguồn từ sự thương xót. Sự thương xót là bản ngã vì phân biệt thế này là khổ thế kia là không khổ. Sự từ bi bắt nguồn từ tình yêu đồng cảm với chúng sinh. Một tình yêu có niềm yêu, có biết ơn, có trân trọng có trí tuệ.

Nhưng tình yêu không có nghĩa là đồng hóa mình với toàn bộ. Nếu bạn đồng hóa, bạn sẽ chết ngay khi cánh hoa vừa tàn. Bạn vẫn yêu nhưng bạn là bạn. Bạn là linh hồn của bạn. Bạn chạm vào, hòa vào, ca múa cùng vũ điệu với nhân gian để tạo ra thứ ánh sáng, vũ khúc, hay vô vàn những bông hoa đẹp đẽ. Nhưng bạn vẫn là chính bạn khi mọi thứ ra đi. Bạn hiểu được sự vô thường của vạn vật. Nhưng tình yêu trong bạn là cái thường hằng để có thể thường hằng với vạn vật.

Ánh sáng đã lên sáng tỏ những phiến lá. Sau cơn mưa đêm, những búp xanh trở nên biếc sáng. Những tiếng chim vẫn rộn ràng hót. Chim hót đâu phải vì có người nghe, hoa nở đâu phải vì có người ngắm. Tình yêu trong trái tim của mỗi người cần tự vun trồng để có thể tự do bung nở với nhân gian đâu cần điều kiện.

Giây phút đó bạn hiểu được thế nào là hạnh phúc thực sự.

💖

Việc trước tiên hãy mở to mắt bạn ra và ngắm nhìn xung quanh. Mở to tai bạn ra và nghe xung quanh. Bạn hãy nhìn những gì bạn cho là đẹp. Bạn hãy nghe những gì bạn cho là hay. Đúng là mới đầu sẽ là rung cảm theo phân biệt như vậy. Rồi quay lại bạn lắng nghe sự rung cảm của mình với cái mà bạn yêu đó.

Sau đó bạn đem cái rung cảm đó đem rung cảm với cả những thứ bạn tưởng chừng như không yêu và không thích. Rồi dần dần, sự rung cảm đó sẽ bắt sóng được những rung cảm tồn tại bên trong của đối tượng khác.

Khi bạn rung cảm với nhiều hơn, với bất cứ thứ gì bạn chạm là lúc đó tình yêu thực sự trong bạn bắt đầu nảy sinh.

Tình yêu giúp bạn phá tan mọi bản ngã và rào cảm của bạn với vạn vật vì tình yêu trong bạn rung cảm với vạn vật nên giữa bạn và vạn vật có sự kết nối.

Một thiền sư trí tuệ, thông tuệ mọi thứ, nếu thiếu vắng tình yêu vẫn khiến cho người khác cảm thấy khó gần và dường như họ e dè và ngại tiếp xúc.

Một thiền sư tràn đầy tình yêu thương, họ căn bản là không còn bản ngã nên người khác thấy họ không hề có rào cản với mình. Người khác cảm thấy gần gũi, ấm áp, và người khác muốn ở bên, muốn ở gần.

Bạn biết không. Cái tình yêu kì diệu đó lại bắt đầu xóa tan đi những rào cản bản ngã trong người đối diện. Họ tự nhiên chào hỏi, cười nói với bạn, họ tự nhiên đưa tay ra mời bạn một điệu nhảy lambada.

Nên con đường của Phật không phải chỉ là loại bỏ bản ngã của chính mình mà còn là phát triển tình yêu thương vô bờ bến trong trái tim bạn. Khi tình yêu đó đủ lớn, tới đâu bạn cũng là ánh sáng, là bông hoa rạng đẹp nên nơi đó, vùng đất đó và chính tình yêu đó ở bậc giác ngộ giúp người khác chuyển hóa và giác ngộ theo chứ không đơn giản chỉ là cung cấp một thông tin ngôn ngữ.

💖

Chú sâu nhỏ này đang tạo cho mình một cái kén đẹp tuyệt vời nè. Nhưng nếu vì cái kén quá đẹp, con sâu giữ lại cái kén, thì mãi mãi sâu là sâu, thậm chí chết trong cái kén sâu đó. Dù là cái kén đẹp đẽ, nó vẫn chỉ là cái kén, là cái vỏ bên ngoài.

Bạn có sẵn sàng phá tan cái kén đẹp đẽ này để tung cánh làm một con bướm tự do?

Trở về

Em trở về trong cái rét tháng ba
Cái rét còn sót lại của một mùa xưa cũ
Vẫn biết rằng chỉ yêu thương thôi là không đủ
Cần những hy sinh những suy nghĩ vì nhau

Dù là mối nhân duyên mang lại niềm đau
Hay là niềm vui mong manh trong phút chốc
Vẫn đủ để thấy mình không là đơn độc
Không thở dài mỗi nhịp bước thời gian

Gió cứ thổi những cái lạnh miên man
Cái lạnh đủ thấy đau trên da thịt
Cái lạnh đủ để nước mắt vơi đi một ít
Cái lạnh cuối cùng trong gió tháng ba

Nắng khẽ gọi phía chân trời xa xa
Bung yêu thương trên những bông kèn trắng
Em bình thản bước qua vùng thanh vắng
Trở về đợi anh trong cái rét tháng ba

Em yêu anh

I wanna say I love you

Anh có biết em yêu anh nhiều lắm không
Để rồi cứ ồn ào muốn anh quay về phía ấy
Phía có em và không có người nào thấy
Để ôm một cái thôi, hôn một cái thôi mà

Anh có biết em yêu anh nhiều lắm không
Để rồi cứ sợ anh bước đi không chịu nói
Anh đi rồi mình em trơ trọi
Với khoảng trống mênh mông không thể lấp đầy

Anh có biết em yêu anh nhiều lắm không
Ngày tháng ba đó anh mỉm cười trong mưa lạnh
Nắm bàn tay anh nhẹ nhàng đặt cạnh
Bên trái tim đang đập những cồn cào

Anh có biết em yêu anh nhiều lắm không
Ngày mưa giăng kín trời và em mặc áo cưới
Anh nâng váy lên thì thầm khẽ nói
Anh sẽ ở bên nâng bước em suốt cuộc đời

Dù ngày hôm nay không phải mùa đông
Xuân có lạnh mấy lần đi chăng nữa
Anh vẫn ôm em trong vòng tay và hứa
Ngốc à, chẳng bao giờ anh rời xa em

Hoa không màu

Mặt trời rực đỏ
Sau ngôi nhà xanh dương
Bông hoa vẫn nở
Trong lồng ngực yêu thương
😍😍😍
Tôi rất thích viết về tình yêu. Qua lăng kính của tình yêu công nhận là thế giới đầy màu sắc. Hỉ nộ ái ố hoan bi.. đủ cả. Mỗi khi ngắm nhìn cảnh vật xung quanh tôi lại tự đóng vai cho mình để cảm nhận thế giới theo một góc nhìn khác.
Những lúc đóng vai trong đáy của cảm xúc, công nhận là thế giới sao mưa hoài dầm dề, sao nắng chiếu cháy da, hoa lá cỏ cây cũng héo úa, tả tơi… Màu chia ly, màu chờ đợi phủ trùm lên hư ảo mênh mông lạnh lẽo.

Từ hơn chục năm trước, tôi đã biết đến cái gọi là nghệ thuật Content. Trong bài viết k chỉ diễn tả cái mình thấy, mà tôi còn gửi cả một phần hồn mình vào trong đó để người đọc vô tình vấp phải lạc lối trong ngôn từ và trong cảm xúc của tôi.

Nhưng tôi nhận ra, viết quá dài, quá triết lý, quá bi ai chỉ khiến cái blog hay giờ cái fb của mình cũng nhuốm thần thái tương tự. Nên tôi đã đổi chiều cách viết.

Tôi hóa thân là một người đang yêu, một tình yêu dâng tràn, một tình yêu thuần khiết. Và sự hóa thân đó cũng khiến tôi được ngây ngất theo. Đời lúc nào cũng mơ mộng, cũng treo cao trên ngọn gió, bảng lảng trên chín tầng mây.

Qua lăng kính của người đang yêu, thế giới rực rỡ phép màu, đẹp hơn tranh, lung linh và huyền ảo. Tiếng gió thổi, tiếng chim ca, tiếng suối ngàn – bản nhạc của tự nhiên hòa lẫn với sắc màu của tự nhiên. Có lẽ là tham vọng quá lớn khi tôi muốn tung đi những hạt giống tình yêu trải khắp thế gian này. Chúng sẽ được nảy nở và tưới tắm bằng tình yêu của tôi, bằng trái tim không chút toan tính của tôi.

Tôi mong, sáng sáng, lúc lúc khi bạn bè mình lướt fb, họ sẽ cảm thấy yêu đời hơn, hát ca hơn khi thấy các tút của mình. Dù đọc hay k đọc, tình yêu tôi dành ra sẽ được lan tỏa. Một tình yêu trao đi vô điều kiện. Nhưng lại mong muốn thế giới tốt đẹp hơn, yêu thương hơn.

Khi bạn trân trọng tình yêu thì tình yêu sẽ mỉm cười với bạn. Có lẽ vì thế tâm sinh tướng, vài loài ong bướm cũng rộn ràng đùa vui với cánh hoa. Trong đất trời bao la này, sắc hương đang tràn ngập, líu lo ca hát là lẽ của nhân gian.

Và rồi hôm nay, khi thấy trái tim mình thực sự đã là một bông hoa ngát hương, không cần vay mượn, không cần đóng giả vai mới thấy, cả thế gian kia không đâu có thể là nhà của mình ngoài mình.

Cúi xuống khẽ thì thầm với bông hoa dại ven đường, tôi khẽ nói: cứ như những gì mày đang có, vì đơn giản là vẫn có ta đang ngắm nhìn. Bông hoa khẽ ngúc ngắc mỉm cười với với bông hoa trong trái tim tôi – bạn là bông hoa đẹp nhất, không màu, không sắc hương nhưng rực rỡ và tràn đầy yêu thương cho bất kể ai có thể tới gần và có cơ hội chạm vào.

Đợi tháng năm

Tháng 4 về trên phố
Xuân nhoẻn cười dễ thương
Khoác một chiếc áo lạnh
Chở mùa qua vấn vương
Tháng 4 về trên phố
Nắng khẽ nhạt bờ mi
Bàn tay không níu lại
Bước chân ai rời đi
Tháng 4 về trên phố
Hoa nở trắng phố phường
Hoa trong tim thơm ngát
Hoa xòe những yêu thương
Tháng 4 về trên phố
Em suy nghĩ điều gì
Mắt lặng im không nói
Để dành đợi tháng năm