Vô đề

VĐ1

Tịch mịch Huyền Không thanh thanh vắng
Tâm tư sâu lắng với non cao
Đời còn chìm đắm chiêm bao
Lạc trong cõi mộng khi nào tỉnh đây?

VĐ2

Em trốn gì sau cánh cửa thiền môn
Tìm chốn nương thân phàm khi trái gió
Tâm chưa buông bao điều chưa gạt bỏ
Liệu có thanh nhàn chốn thanh tịnh được không?

Ngỡ

Thật lòng ta cứ ngỡ
Người có thể chạm vào
Linh hồn ta bé nhỏ
Trong giấc mộng chiêm bao

Những vì sao trên cao
Sẽ chứng minh điều đó
Những ngọn gió thì thầm
Đưa ta lạc cõi mơ

Tình yêu đẹp như thơ
Mong manh như hoa dại
Nồng nàn như hoa quỳnh
Giọt sương nào để lại

Trong ánh nắng sớm mai
Trong chiều buông bối rối
Trong mắt hiền không nói
Trong nhịp đập thẳm sâu

Vậy mà đời bể dâu
Nhân gian thì lắm lối
Vậy mà lời hối lỗi
Đã đến trong muộn màng

Giận người quá đa mang
Hay giận ta yếu đuối
Giận người đã gian dối
Hay giận ta dại khờ

Giận đời không như mơ
Hay giận ta lỡ bước
Giận … nào đâu có được
Chỉ là giận thế thôi

Màn đêm dần buông tối
Từng chuyến xe đi qua
Từng kí ức trôi xa
Buông dần trên lộ vắng

Chỉ mình ta tĩnh lặng
Ngồi đón ánh trăng lên
Ngày mai nắng sẽ lên
Là ta vào đến Huế

Thật – Giả

Sau lớp xiêm y ấy
Em để lộ điều gì
Đôi vai em đầy đặn
Hay bầu ngực căng tròn
Làn da em trắng mịn
Hay một bờ eo thon
Anh thẫn thờ ngắm nghía
Hay đưa tay vuốt ve
Chỉ một cái chạm khẽ
Đưa ta vào đê mê

Sau lớp xiêm y ấy
Anh hẳn sẽ không thấy
Một trái tim biết đau
Một tâm hồn khao khát
Anh chạm vào thẳm sâu
Nhưng… nào có thể đâu
Thế giới đầy trần trụi
Dẫu ta có trần truồng
Người cũng không thể thấy
Tâm ta như giọt sương

Giọt lệ nào còn vương
Trên mi em lóng lánh
Yêu thương nào mong manh
Nơi trái tim trống vắng
Chỉ có tâm bình lặng
Mới có thể thấy ta
Có thể chạm vào da
Mà như là không chạm
Có thể làn môi ngậm
Mà như là đóa hoa
Chỉ như thế đôi ta
Tuy hai nhưng là một

Sau lớp xiêm y ấy
Anh đã thấy điều gì?

Tháng tư yêu thương

Tháng 4 về trong nỗi nhớ nhẹ tênh
Mưa man mát đậu trên bông kèn trắng
Mây nghiêng mình đợi một chiều hoe vắng
Gió khẽ nô đùa trên phiến lá xanh non

Tháng 4 về trong mắt biếc xoe tròn
Môi hồng thắm ngại ngùng không dám nói
Tim e ấp giấu bao điều chưa gọi
Khẽ xòe tay chạm nhẹ những bâng khuâng

Tháng 4 về trời chưa hết mùa xuân
Nhưng không thể níu những gì đã cũ
Hạ đang sang hẹn bao điều ấp ủ
Nắng sẽ rực vàng trải khắp cánh đồng xa

Tháng 4 về em mỉm cười với những điều đã qua
Bình an đón muôn ngàn tia nắng mới
Hạnh phúc với vô vàn điều mong đợi
Trong tháng 4 về chan chứa yêu thương

Hoa như hoa

Yêu lắm nhé loài hoa bé nhỏ
Giữa phong sương đón gió uống trăng suông
Ngậm ân tình làm nên những làn hương
Gặp một lần mà yêu thương mãi mãi

Buông trong dối gian

Từng còn phố dài lặng lẽ
Đèn soi bóng ngả bên song
Em tìm anh trong sâu thẳm nhớ mong
Trong tê tái khuya sương lạnh giá

Từng ngày trôi qua vội vã
Hối hả ngàn việc không tên
Em giấu anh trong công việc tìm quên
Trong tất bật chất chồng chua xót

Từng hạt mưa rơi thánh thót
Rơi xuống rồi khẽ vỡ òa
Em khóc anh trong mắt lệ ướt nhòa
Trong thổn thức tim đau buốt nhói

Từng lời nguyện cầu khẽ nói
Ngâm dài câu kinh từ an
Em buông anh trong tha thứ dối gian
Trong tịch mịch vô thường, vắng bóng

Tháng tư về

Tháng tư về trên phố
Em thì thầm khẽ gọi người yêu ơi
Dẫu ngày đó không còn chung đôi
Em vẫn gối đầu lên những yêu thương và hát
Những cánh đồng xanh trải dài bát ngát
Nơi anh đã nắm tay em đi hết những con đường
Nơi những lá cỏ vẫn ủ mình trong những giọt sương
Những ngọn gió vẫn vi vu khúc ca người yêu dấu

Tháng tư về trên phố
Em dặn lòng gói lại những mong manh
Dẫu mai này không còn có anh
Em vẫn mỉm cười yêu thương đầy hạnh phúc
Những câu nói anh trao vẫn là lời chúc
Hạnh phúc nhé em hạnh phúc bên người
Hạnh phúc như một cô bé hay cười
Đừng hạnh phúc giấu vào trong nước mắt

Tháng tư về trên phố
Em hân hoan chào đón những niềm vui
Hoa đỗ quyên đang nở tím bên đồi
Hoa kèn tây đang trắng ngần từng gốc phố
Hoa ban hồng vẫn còn lưu luyến nhớ
Hoa xuyến chi gọi ong bướm bên vườn
Loài hoa nào vẫn lặng lẽ ngát hương
Vẫn lặng lẽ nở trong trái tim em đó

Tháng tư về trên phố
Hay tháng tư về bên em?

31-03

3103 – Xuân mà, lộc trên cành bung xanh, bằng lăng đơm lá đỏ. Nắng đã bắt đầu nhảy nhót trên những giọt sương mỗi sớm mai.

Vậy mà lại là tháng kết thúc và ngã rẽ của nhiều thứ.

Kết thúc khóa dạy vẽ đầu tiên và lần đầu tiên trong đời làm thầy. Đã chuẩn bị xong nơi làm xưởng vẽ cho mình nhưng lại tần ngần bước tiếp. Ta không muốn nhốt mình trên khung toan hay không muốn những giọt màu bất giác ngưng lại trên bút. Sẽ nhớ lắm mỗi chiều thứ 7, tiếng tụi nhỏ ríu ran: cô ơi, cô ơi, con con… Rồi chúng cùng trầm trồ: đẹp quá cô ơi, đẹp quá con thích…

Nhận kết quả visa và đặt xong vé máy bay cho con. Suốt 10 năm trời, từ khi nó chưa sinh, đã mong tới ngày đưa nó đi học. Mà giờ mọi việc hoàn thành lại thấy bùi ngùi. Quãng đường phía trước nó sẽ phải tự bước. Bản thân mình cũng không còn ai rủ đi ăn chè, ăn vặt mỗi chiều. Ngày sinh nó, ba nó bảo: may nhá, sinh con gái em có người chơi gấu bông cùng rồi.

Tạm biệt một người bạn. Một người đã cho mình những động lực để tìm về với chính mình. Cho mình nhớ lại những hồi ức thẳm sâu nơi tiềm thức. Cuộc chia ly không một lời tạm biệt. Lời từ tạ cũng không kịp chúc nhau hạnh phúc bình an nhé. Chẳng biết trái đất tròn có thể gặp lại. Chỉ biết lời hẹn buông lửng để khiến nhau khỏi đau lòng.

Con đường hành đạo, không còn bước ồn ào nữa. Những mất mát, những cuộc chia ly giúp lắng sâu và ta bước chậm hơn, bình lặng hơn.

Có chăng nên thế thì tốt hơn vì như vậy ta mới có thể tịch mịch mà lắng nghe thấu tỏ tâm tư mình.

Cuối tháng, trăng sao rủ nhau trốn đâu mất. Gió thổi vi vu qua cửa sổ mà bụi bay vào mắt.