Vô đề

Dạo khúc cầm ca buông liễu trúc
Tơ giăng lời tự vẹn lòng chung
Nhất đoạn tâm tư gửi cõi mộng
Hòa lắng gió mây tựa khói bay

Họa

Họa một khúc tâm tư
Buông nét mà lòng không buông
Nhận ra chẳng bút mực nào
Có thể khắc họa nỗi lòng này
Gió ngoài kia bay lượn cùng mây trắng
Trời thật trong thật xanh
Chỉ để bật lên đỏ, tím, vàng
Và cả tiếng yêu rất sâu nơi trái tim

Đàn một khúc tâm tư
Buông tay mà tình không buông
Nhận ra chẳng cung âm nào
Có thể thấu tỏ mối tình này
Hoa ngoài kia vui đùa cùng bướm lượn
Nắng thật trong thật ngọt
Chỉ để bật lên đắng, cay, chua
Và cả nỗi nhớ nhung rất sâu nơi trái tim 

Hoa tuyết đã nở khắp trời
Tình yêu khắc cốt ghi tâm này 
Cũng làm càn khôn thay đổi
Nhưng chẳng thể làm hồng lên nét môi
Đang run run khẽ khàng hai tiếng yêu người 

Họa người trong nhớ thương
Nhạc lòng trong si mê vấn vương
Vạn cảnh vốn vô thường
Nhưng chẳng thể làm đổi rời
Những thổn thức lắng đọng ngàn năm hai tiếng yêu người

Cảnh giới yêu

Hãy yêu như chúng ta là những thực thể chân như, độc lập. Không bị ràng buộc bởi nghiệp lực, bởi nhục dục, bởi mối quan hệ. 

Bên nhau cũng vậy. Xa nhau cũng thế. Có mặt nhau cũng được. Vắng mặt nhau cũng không đổi. 

Chỉ khi chạm vào nhau, hai dòng năng lượng hòa vào một. Hai linh hồn tự tính cảm thấy rất gần gũi, dễ chịu và trong tâm nở một nụ cười như hoa trước bình minh.

Tu để đạt tới cảnh giới tình yêu như thế này đúng là chật vật. Nhưng mà có được tình yêu như thế này tồn tại đúng là so happy.

Thưởng

Nguyệt lãm… trà sen… tự tịch đàn
Buông nét… mặc bay… tự tại an
Đàn say… nhị khúc… tâm tư lắng
Cố nhân… tĩnh lặng… mộng tri âm

Bản âm nhạc của miền tĩnh lặng

Bản âm nhạc của miền tĩnh lặng
Là một ánh trăng treo ngang đỉnh núi
Là một cánh chim bay ngang đêm tối
Tìm về với tổ ấm

Bản âm nhạc của miền tĩnh lặng
Là tiếng sóng miên man khẽ ru ngàn năm
Là bàn chân bước lao xao 
Tìm về với bờ cát

Bản âm nhạc của miền tĩnh lặng
Là mênh mông một khoảng thanh vắng
Là trong veo một khoảng trong màu mắt
Tìm về với tâm như

Bản âm nhạc của miền tĩnh lặng
Là yêu thương đang dâng tràn những đóa hoa
Là ánh sáng diệu kì trải khắp không gian bao la
Tìm về với nguồn cội

Bản âm nhạc của miền tĩnh lặng
Là lắng nghe rất sâu trong tim khe khẽ hát
Là thấy như từ rất xa nụ cười đang khẽ hát
Là thấy ta đang … tìm về với chính ta

Vô đề

Một nụ cười khẽ mở giữa hồng trần
Đôi bàn chân bước nhẹ giữa vô thường
Không ngoảnh lại cũng chẳng trông xa
Đóa sen trong tâm đã lặng lẽ nở hoa

Hạ ngoan rồi

Có phải hạ không còn giận nữa
Nên nắng kia đã nở nụ cười
Không bỏng cháy không cồn cào nỗi nhớ
Chỉ còn trời xanh và mây trắng nhẹ rơi

Có phải hạ không còn giận nữa 
Nên mưa kia cũng đã hết buồn
Không bão tố không gầm gào cuộn sóng
Chỉ còn long lanh mưa trong mắt ai

Có phải hạ không còn giận nữa
Nên ai kia cũng đã hết hờn
Không ngúng nguẩy không lặng thinh không nói
Chỉ còn yêu thương nắm chặt trong tay

Hạ ngoan mà, không có giận nữa đâu

Hoa sen tâm

Một nụ cười khẽ mở giữa hồng trần
Đôi bàn chân bước nhẹ giữa vô thường
Không ngoảnh lại cũng chẳng trông xa
Đóa sen trong tâm đã lặng lẽ nở hoa

Tình yêu với Tiền

Có lúc nào bạn cảm thấy quá mệt mỏi vì tiền không? Có lúc nào bạn cảm thấy quá mệt mỏi vì những hợp đồng và con số? Có lúc nào, trong buổi đêm khuya trở về nhà một mình, dù trong chiếc xe hơi rất đẹp, bạn muốn nghe một bài hát của ai đó ngồi cạnh mình. Những đứa con đã ngủ say khi bạn trở về nhà. Người vợ, người chồng của bạn nằm co ro bên cạnh chúng. Giây phút đó điều gì dâng trào lên trong bạn?

Tôi là một người ý chí, nghị lực và cả tham vọng nữa. Nhưng mọi người sẽ nói có lẽ tôi là phụ nữ nên tất cả không giống như đàn ông. Bạn nhầm rồi. Người đàn ông yếu đuối hơn bạn nghĩ rất nhiều. Đó là lý do vì sao họ cặp bồ nhiều thế, nhất là các doanh nhân thành đạt. Không phải vì họ có tiền. Mà đơn giản, cô gái ngồi bên cạnh lúc tối muộn hát cho họ nghe một bài trên đường về. Và tại giây phút đó họ rung động, họ thấy họ được là chính họ. Họ nghĩ đó là yêu và người họ yêu. Và họ say trong mối quan hệ đó và họ sống.

Nửa list friend của tôi là những doanh nhân hay người kinh doanh riêng. Tôi cảm ơn họ, đất nước cảm ơn họ là những người tạo ra của cải, vật chất, làm giàu cho xã hội. Tôi không lên án họ có những hành vi trên. Những điều này nó không nằm ngoài quy luật chung của tâm lý con người. Nhưng làm thế nào để bạn có thể là chính bạn, hạnh phúc với chính mình, cân bằng giữa lý tưởng và gia đình, phát huy sức sáng tạo mạnh mẽ nhất?

Tôi không nói những người yêu tiền từ bé. Còn đa số chúng ta kinh doanh đều vì một tình yêu gì đó. Tình yêu với sản phẩm, tình yêu với nghề, tình yêu với gia đình, bố mẹ… Từ cái tình yêu đó, chúng ta mở công ty, kinh doanh và sống chết vì nó. Và cũng như tình yêu nam nữ, nó cũng có lúc làm cho bạn thất vọng, chán nản, chạy sang một vòng tay khác. Nhưng rốt cuộc lại bạn vẫn không ngừng yêu và đi tìm kiếm tình yêu của mình.

Tình yêu là động lực, nhưng giờ chính nó biến thành nỗi khổ tâm cho bạn vì thế. Bạn đặt nó ngoài mình. Bạn yêu nhưng bạn không kiểm soát được. Bạn yêu nhưng không tin tưởng tuyệt đối tình yêu của mình. Và điều quan trọng, bạn yêu mà không biết mình là ai.

Những câu trên, nghe có vẻ chỉ dành cho tình yêu nam nữ. Không phải, nó đúng trong mọi trường hợp. Tôi đã thấy nhiều bạn vì quá yêu nghề, làm đam mê mà dẫn đến kiệt sức. Tôi đã thấy nhiều người, cứ đang làm cái này rồi bỏ sang làm cái kia. Tôi thấy nhiều người, đang kinh doanh, nhưng gặp thất bại là họ bỏ nghề. Và quan trọng, là họ không biết họ mạnh cái gì, họ cần phát huy sở trường gì. Và nhiều người còn đặt câu hỏi là kinh doanh cái gì cho giầu?

Một ngày khi tha thẩn trên con đường tới công ty, tôi thấy những bông hoa dại đẹp vô cùng, những chiếc lá vàng rơi đẹp vô cùng. Tôi đã từng mải mê thích chúng suốt thời thanh xuân. Nhưng tiền bạc đã cuốn tôi vào vòng xoáy cuộc đời – đó là câu các bạn được nghe nhiều nhất. Nhưng mà chính là do mình đã không kiểm soát được tâm mình dẫn tới nó không biết nó đang ở đâu, làm gì. Tất cả như một cái máy: tìm kiếm khách hàng, theo đuổi k.h, chốt hợp đồng, lấy tiền… Tất cả cứ như con thoi, quay tít mù.

Tôi đã dừng lại để ngắm ngía chúng. Và tại giây phút đó, tôi thấy mình cũng thật đẹp. Trong thời khắc đó, tôi thấy như tất cả mọi năng lực sáng tạo trong tôi được bùng lên. Tôi sống hiện hữu với giây phút đó, trọn vẹn. Và tôi hiểu tôi đã yêu. Yêu từ nhành cây ngọn cỏ. Yêu tới công việc của mình đang làm. Yêu khách hàng của mình. Yêu những bạn nhân viên của mình. Yêu đối tác. Thậm chí yêu cả những người đang nợ tiền tôi bao năm nay.

Và tình yêu là động lực. Bạn có yêu nghề bạn mới sáng tạo. Bạn có yêu khách hàng, tiền mới về. Bạn có yêu công việc mình đã chọn, tương lai mới tươi sáng. Bạn biết đó. Tình yêu không thể miễn cưỡng, càng không thể giả tạo, càng không thể hời hợt. Nếu nó xuất phát từ trái tim chân thành của bạn, liệu nó có thể thấu tỏ tâm can?

Như bạn đang sử dụng Luật hấp dẫn mỗi ngày để có thể thành công hơn. Nếu bạn không thực hành nó bằng một cảm xúc có thực hay một trái tim trọn vẹn thì điều đó có đến – đó là điều các chuyên gia Luật hấp dẫn đang khuyên bạn phải không?

Bạn đã nhận được điều gì từ tôi, từ bài viết này rồi? Tôi không muốn khuyên nhủ gì các bạn cả. Từ trái tim chân thành của tôi, tôi thực sự mong các bạn vừa có thể là một doanh nhân giỏi, thành đạt, nhưng vừa hạnh phúc và an bình. Và để có điều này, bạn hãy dừng lại một chút thôi. Quan sát lại chính mình, tìm lại tình yêu trong mình và thành thật nhất có thể. Và khi đối diện với nó rồi, bạn đừng hoảng sợ. Bạn có thể yêu những gì bạn cho là bạn yêu hoặc có thể học cách yêu những gì bạn đang có. Nhưng chỉ một điều thôi: tình yêu là động lực, và chỉ có tình yêu thực sự mới khiến bạn trưởng thành và thành công.

Sức mạnh của sự tĩnh lặng

Tĩnh lặng không phải là im lặng, không phải độc cư, không phải là nhốt mình trong một cái thất tu hành nào đó.

Tĩnh lặng, giữa ồn ào một cuộc vui, bàn nhậu, ta ngắm nhìn những cái mồm mấp máy, những điệu cười hỉ hả, những cái nhăn trán toan tính, những ánh mắt xa vời hay lảng tránh, thậm chí một hơi thở gấp gáp, hay một mạch đập đầy lo lắng. Họ ngồi đó, cười cười nói nói với nhau nhưng thực ra chẳng ai hiện diện cả. Họ đuổi theo tâm trí của họ. Họ lo lắng về tương lai hay phiền não về quá khứ. Ta cứ ngồi đó, nhẹ nhàng nở một nụ cười, dịu dàng kéo mọi người về thực tại. Cái nhăn trán tan biến, cái lo lắng tan biến, cái gấp gáp tan biến. Và tự dưng chẳng ai muốn nói với ai cùng im lặng để trải nghiệm giây phút tĩnh lặng này.

Tĩnh lặng, giữa ồn ào những phố phường, bạn không thấy mình bị cuốn theo những xoáy công việc, tiền tài, tranh giành, đấu đá. Bình thản ngắm nhìn ồn ào náo nhiệt trôi qua. Chúng như một bức tranh đa màu, đa âm, đa cảnh vùn vụt trôi qua trước mặt. Còn ta cứ đứng đó lặng im. Tưởng như ta không tiến nhưng hóa ra tất cả nhân loại lại chỉ đi vòng hoặc là đi lùi. Còn ta vì tĩnh lặng nên từ từ dâng lên trong cơn bão lũ cuộc đời, sáng thuần khiết như vì sao mai.

Tĩnh lặng, giữa sóng bước cuộc đời, giữa gập ghềnh thác lũ, ta cứ như vô tâm với chính mình. Đâu phải để mọi thứ tự sinh tự diệt. Đâu phải để mọi thứ cho số phận an bài sắp đặt. Đâu phải để dòng thời gian trôi qua vô ích. Tĩnh lặng để không thấy gì quanh mình. Tĩnh lặng để các sợi dây niệm không còn chỗ mà bám víu. Tĩnh lặng để không còn phân biệt ta đang ở đâu, nói chuyện với ai, làm gì, cũng chẳng có kiến thức, hay địa vị đem ra mà đối đãi. Tĩnh lặng, để thấy các nếp gấp thời gian và không gian, hội tụ ngay tại thời khắc này, sát na này. Thật bình yên. Đâu còn sợ hãi, đâu còn lo lắng, đâu còn toan tính, đâu còn nóng giận…

Tĩnh lặng không chỉ giúp ta tìm thấy ta, còn có thể khiến chúng ta có thể chạm vào các tâm hồn bản thể nguyên khai để nhận biết, song hành hay đánh thức. Sự yêu thương, từ ái không phát sinh từ ý thức cố gắng, nó xuất phát từ cái chúng ta có thể chạm tới các nguyên sinh.

Tĩnh lặng để rồi lặng yên, không có gì đáng để nói, đáng để bàn, đáng để tranh luận.

Viết chút chút trải nghiệm để các hành giả tập quan sát chính mình đồng thời quan sát thế giới chung quanh (sau bước quán tất cả mọi thứ thuộc về mình thì cần song hành để nhập thế). Ta tách nhưng không biệt, ta tĩnh những không mất, ta hòa nhưng không đồng…