Tiếng chiếc phong linh
Leng keng
Gió mùa đông bắc!
Chút gió lạnh đầu mùa
Khiến lòng buồn se sắt
Trời hôm qua còn nắng
Hôm nay bỗng có gió
Lòng hôm qua còn lắng
Hôm nay bỗng có sóng
Con sóng nhẹ lao xao
Như chút lạnh mơn man
Của gió đông bắc đầu mùa
Chuyện tình yêu
Không ai biết trước
Em nhớ anh
Em cũng không biết trước
Anh như chiếc bình
Đựng đầy những vui buồn của em
Hay như chút gió mùa đông bắc
Thổi qua chiếc phong linh đời em
Leng keng!
Se sắt!

Thơ thẩn
Thơ thẩn
Nếu một ngày
Nếu một ngày
Anh chợt nhận ra
Em không còn là cô bé vô tư, nhí nhảnh
Thì anh hãy
Bắt đền mười tám dùm em
Nếu một ngày
E thích đi lang thang trong mưa
Xòe tay hứng những chiếc lá xoay tròn trong gió
Thì anh hãy
Bắt đền ông trời dùm em
Nếu một ngày
E trợt cười vu vơ
Mắt nhìn về khoảng xa xăm vô định
Thì a hãy
Cốc vào đầu e một cái thật đau
Nếu một ngày
E là con người khác
Dám tự tin nhìn vào thẳng mắt a
Thì anh hãy
Đừng quay đi lúng túng lạnh lùng
Em biết là sẽ chẳng có một ngày
A và E cùng vui đùa trong nắng
A sẽ chẳng bao giờ hái một nhành bằng lăng tím
Tự nhiên thôi cài lên mái tóc e
Em biết là sẽ chẳng có một ngày
A nhận ra e không còn là cô bé vô tư nhí nhảnh
A sẽ chẳng bao giờ bắt đền ông trời và mười tám
Chẳng bao giờ cốc vào đầu e một cái thật đau
Em biết là sẽ chẳng có một ngày
E tự tin nhìn vào thẳng mắt a
A sẽ chẳng bao giớ quay đi lúng túng
Chẳng bao giờ biết được con người khác của em
Nhưng em biết sẽ có một ngày
E đặt bút viết nên dòng khờ dại
Để một chút thôi và mãi mãi
Nhớ về anh và biết chẳng có một ngày…


