20/10 – Qùa tặng chị em

🌹🌹🌹
Trong mắt em một trời thu xanh biếc
Nắng e mình lấp ló sau ánh mi
Tựa cửa song thưa trải theo những bước đi
Để gió heo may về se đưa se sắt

Chú bồ câu ngoái đầu gù gù trong cánh bạn
E ấp mình khẽ chạm những yêu thương
Hương sữa say nồng hoà mình xuống vấn vương
Quấn quện nhau trong say hương, say tình ái

Lời yêu em anh để dành không dám nói
Chở tương tư về xao xuyến bâng khuâng
Cỏ may đùa cù qua áo khẽ lâng lâng
Nhắm mắt lại để thấy gần em hơn chút nữa
Và…
Để lòng mình theo thương nhớ bay bay
🍁🍁🍁

 

 

CHIÊU VŨ

***
Những giọt mưa rơi trên phím cung đàn xưa
Những chiếc lá rơi nghiêng mình nghe réo rắt
Hạnh phúc đâu mơ hồ, đâu là thực
Dạo bước chân trần lắng tiếng tâm tư
Những giọt mưa thánh thót nối những miền xưa
Dĩ vãng quay vòng lối rêu phong phủ đầy
Chỉ còn là thương nhớ mênh mông
Viết tên lên chiếc lá gửi vòng thời gian
Xa tít tận chân mây nơi hạnh phúc dâng tràn

 

 

THU XỐN XANG

Em ơi mùa thu tới
Bắc ngang qua ngọn cây
Gió rì rào kẽ lá
Bay vút tận trời mây

Em ơi mùa thu tới
Cho rạng ngời xinh tươi
Thu chao mình lúng liếng
Đọng trong mắt em cười

Em ơi mùa thu tới
Hạ se mình nín thinh
Nắng vàng như dải lụa
Thắt lên hai chữ Tình

Em ơi mùa thu tới
Cỏ may đùa xen ngang
Găm trong hai tà áo
Giận hờn trong xốn sang

Em ơi mùa thu tới
Rồi chẳng mấy lại đông
Về với anh, em nhé
Mình nên vợ nên chồng

ĐỪNG NGỦ QUÊN! HÃY DẬY THÔI!

Ngủ quên rồi hỡi mẹ Việt nam ơi
Ngủ quên rồi khi những đứa con vẫn đang cần sữa mẹ
Ngủ quên rồi khi giông bão đang gầm ré
Khi những cơn lốc có thể xóa tan cả bầu trời tự do

Ngủ quên rồi hỡi những vị vua Hùng ơi
Ngủ quên rồi khi tin mình có 4000 năm lịch sử bất biến
Ngủ quên rồi khi thuyền giặc ngay cửa biển
Khi một trận càn đất nước chẳng còn hoa nở đẹp tươi

Ngủ quên rồi hỡi những Lạc Hồng Tiên ơi
Ngủ quên rồi khi những chú sơn ca đang căng lồng ngực hót
Ngủ quên rồi khi tưởng mình đang tung cánh trên bầu trời cao chót vót
Khi chỉ cần ngoảnh lại mới biết mình không thể bay tiếp đâu

Ngủ quên rồi hỡi bạn bè yêu quý ơi
Ngủ quên rồi khi người thân yêu của mình đang oằn lưng tranh đấu
Ngủ quên rồi khi không còn nhận ra những yêu dấu
Khi tình yêu đất nước chỉ có thể đem rao bán rẻ mạt hơn kẹo đường

Hãy dậy thôi và cùng nhau chung sức
Hãy dậy thôi và cùng nhau rèn luyện
Khi Tổ quốc cần, hai tiếng SẴN SÀNG
Khi đất mẹ cần, hai tiếng HY SINH
Gắng vai nặng mấy cũng nhẹ nhàng
Lo sợ mấy cũng vẫn trung trinh

Hãy dậy thôi!
Hãy dậy thôi!

CHỈ LÀ ÁNH TRĂNG

Có lẽ mạnh mẽ quá đã níu giữ chân em
Bàn chân không thể lê bước tiếp
Khi đã quá mỏi mệt
Bàn chân không thể mãi can trường
Khi nặng trĩu những u buồn
Có lẽ mạnh mẽ quá đã níu giữ những giọt nước mắt em
Giọt nước mắt không thể lăn
Nên mặn chát
Giọt nước mắt không thể rơi
Nên đọng cả khung trời trong mắt
Bàn tay khẽ buông lơi cho em thả mình vào mây gió
Gió khẽ cười nâng em bay thật cao
Gió khẽ cười nâng em bay thật xa
Ánh trăng dù không thật nhưng nó lại hiền hoà
Mặt trời dù có thật nhưng lại quá chói chang
Và sự thực bao giờ cũng cay đắng
Nên đành nhường chỗ cho ngọt ngào giả tạo
Vẫn vui lòng vì dẫu có xót xa
Vẫn nhẹ nhàng coi như ánh trăng sáng lờ mờ
Trong đêm thơ hoà cùng mây cùng gió.

BUỒN CƯỜI

Buồn buồn con chữ ngổn ngang
Buồn buồn mây gió lang thang hững hờ
Buồn buồn ánh mắt ngẩn ngơ
Buồn buồn giọt nắng làm thơ yêu đời
Buồn buồn muốn trốn đi chơi
Buồn buồn hát khúc hò ơi quê mình
Buồn buồn trải hết tâm tình
Buồn buồn nghiêng núi in hình trên sông
Buồn buồn hư ảo mênh mông
Buồn buồn hai má đỏ hồng xinh tươi
Buồn buồn giữa chốn đông người
Ai đang nhìn đó xin đừng cười em

LẤM LEM YÊU THƯƠNG

Lấm lem đỏ, lấm lem xanh
Lấm lem những hạt trong lành yêu thương
Lấm lem đọng những giọt sương
Lấm lem hư ảo ẩn nương bồ đề
Lấm lem trong sắc đam mê
Lấm lem muôn nẻo tìm về nơi đây
Lấm lem hạnh phúc tràn đầy
Lấm lem tự tại những ngày rong chơi
Lấm lem ánh mắt em cười
Lấm lem an trú vui tươi chan hòa
Lấm lem nắng, gió và hoa
Lấm lem tiên cảnh Budha du xuân
Lấm lem vui hội song quần
Lấm lem tĩnh tại bần thần ngẩn ngơ
Lấm lem đọng những giọt thơ
Lấm lem kết lại giấc mơ an lành
Lấm lem theo ngọn gió xanh
Bay, bay, bay mãi gió thành lấm lem…

THÀNH TỰU

Sẽ có một ngày đầy gió
Bạn bước qua một con đường vắng hoe
Gió táp vào mặt
Bụi táp vào mặt
Không một ai nhìn theo bạn
Vì đơn giản đó là một con đường vắng hoe
*
Sẽ có một ngày đầy giông bão
Bạn bước qua một cây cầu độc mộc
Mưa táp vào mặt
Lốc táp vào mặt
Không một ai bước cùng bạn
Vì đơn giản đó là một cây cầu độc mộc
*
Sẽ có một ngày đầy ánh nắng
Bạn đang bước trên một thảo nguyên đầy hoa
Nắng chan hòa sóng sánh như rót mật
Hương thơm nồng đầy hoan ca
Hoa rung mình khoe sắc
Bướm ong rập rờn bay
Vì đơn giản bạn đang ở trên một thảo nguyên đầy hoa

 

THU SANG

Nắng cười giòn long lanh đáy mắt
Hạ qua rồi thấp thoáng thu sang
Song cửa nào ru tiếng mênh mang
Bàn tay mẹ ầu ơ cánh võng
Bé ngoan hiền tròn xoe mắt hóng
Miệng mỉm cười chúm chím trăng non
Thu sang rồi theo bước chân con
Lon ton bé líu lo bầu sữa
Thu sang rồi yêu thương chan chứa
Trên má hồng, mắt biếc trẻ thơ

THẾ GIAN

Một ngày rảnh rỗi lướt face
Gặp đời ngang trái thương thay phận tình
Viết lên vài chữ linh tinh
Nhắn nhủ ai đó buông mình thứ tha
Cuộc đời vẫn đó gấm hoa
Yêu thương còn đó còn ra chữ tình
🌹🌼🍀🌼🌹
Tình yêu có một không hai
Người trai người gái kết đai vợ chồng
Duyên tình dẫu thắm men nồng
Bước vào trong cuộc chất chồng chông gai
Dù cho có lỗi tại ai
Thì rằng hai chữ thiện tai buông mình
Dẫu rằng vẫn biết đường tình
Gập ghềnh mấy lối, muôn hình rối ren
Cuộc sống đâu phải đỏ đen
Đem ra tung hứng may hên phận người
Chuyện là dở khóc dở cười
Tình xưa nghĩa cũ sao trời đổi ngôi
So ra vẫn một chữ tôi
Không buông đao xuống mấy thời thành tiên
Vợ thời chồng muốn ngoan hiền
Chồng thời vợ muốn lắm tiền nhiều xe
Con cái mỗi đứa một phe
Mất ngân ngấn lệ biết về nơi đâu
Cuộc sống dẫu có sang giàu
Chữ tình mà thiếu còn đâu là nhà
Cái nhà được gọi xa hoa
Đi về lạnh ngắt dẫu là đầy dư
Cuộc sống đừng để giá như
Một cơn nóng giận là như đứt tình
Mỗi người một chốn linh tinh
Để cho con trẻ trông hình bóng ai
Vợ thời cặp với trẻ trai
Chồng thời cặp với một hai bóng hồng
Con thời bỏ chốn lông bông
Chập chềnh xô đẩy ôi không lối về
Cuộc sống vốn cứ đuề huề
Vàng son còn đó lời thề năm nao
Cuộc đời này đẹp biết bao
Hoàng hôn tím gió ngạt ngào hương bay
Tình yêu trân trọng trên tay
Buông đôi câu chữ vẫn hay vợ chồng
Con cười trong nắng mênh mông
Hây hây má mẹ ửng hồng yêu thương
Ba giương vai lớn phi thường
Chở che hạnh phúc thiên đường bình yên./.