Thơ dành riêng cho người

Có những bài thơ chỉ viết cho một người
Giấu nỗi nhớ và tình yêu vào đó
Giấu mây trời và những cơn gió
Giấu mưa mau và nắng phai màu
Có những bài thơ chỉ viết cho một người
Gói tâm tư và nỗi buồn tư lự
Gói giận hờn và những lời tự sự
Gói câu chuyện thủ thỉ mỗi đêm về
Có những bài thơ chỉ viết cho một người
Để ghi lại những cảm xúc một thời

Chỉ là… thế thôi

Chỉ là gió heo may
Thì sẽ mang hơi lạnh
Chỉ  nắng mong manh
Thì sẽ làm phai lá
Chỉ  cơn mưa lạ
Sẽ làm trời trong xanh
Chỉ  sớm an lành
Bình an em sẽ ngủ
Chỉ  biết thấy đủ
Tự hạnh phúc đong đầy
Chỉ  gió với mây
Cứ bên nhau mãi mãi
Chỉ  ngồi sát lại
Sẽ thấy lòng ấm hơn
Chỉ  chút giận hờn
Sẽ giúp tâm bình lặng
Chỉ  chút hoang vắng
Xóa đi bao bộn bề
Chỉ một chút ngô nghê
Cho đời thêm thi vị
Cuộc đời chẳng tính phí
Đong đầy những ước mơ
Mặc ai có hững hờ
Yêu – nhẹ nhàng, dung dị

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang đi bộ, giày và ngoài trời

Lá me vàng

Lá me vàng
Rơi xuống tâm hồn
Đang bỏ ngỏ
Rồi cuốn theo chiều gió
Bay
Bay
Để yêu thương
Trong những chấm vàng li ti
Để dệt mộng
Trong những chiều nắm tay
Đi bên nhau
Lặng lẽ
Rợp trời vàng
Lá me bay

Nỗi nhớ màu xanh

Có một nỗi nhớ
Thổi qua tim em lạnh buốt
Rồi rơi xuống đám cỏ xanh
Một giọt sương vô tình ngang qua
Long lanh
Một tia nắng vô tình chiếu nghiêng
Lấp lánh
Nỗi nhớ mỉm cười
Ngỡ xuân xanh

Bỏ

Em bỏ lại ngôi nhà đầy nắng
Bỏ lại anh
Bỏ lại những tiếng cười
Những đóa hoa đang chúm chím rạng ngời
Những bức tranh còn thơm màu mực mới
Những tiếng đàn thánh thót
Buông lơi
Em đi rồi cỏ cây cũng chơi vơi
Nắng không buồn nghiêng mình qua khe nữa
Hạt mưa rơi cũng không đọng trên ô cửa
Giọt ngắn giọt dài
Lăn mãi không thôi
Em đi rồi lá úa héo nằm phơi
Trên thềm tường còn in dấu tay em nắn nót
Xếp kỉ niệm, xếp vần thơ
Xếp những giọt dung dị thường ngày
Em đi rồi anh có hay?

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, bầu trời và ngoài trời

Đi ngang đường, thấy lá rơi, cũng phải nhặt về, xếp lên tường và làm thơ cho nó.
💖
Chờ người
Lá nằm
Chơi vơi
Đợi một chiều vàng
Chung lối
Đợi một mùa sang
Bối rối
Ta nhặt lá vàng
Viết lên dòng thương nhớ
Đặt vào trong miền thơ
Treo lên cùng năm tháng
Đợi người

Không có văn bản thay thế tự động nào.

Tha thứ

Em lặng lẽ trở về căn bếp nhỏ
Nhóm ngọn lửa đã tắt tự bao giờ
Anh có sai em cũng không trách cứ
Giận hờn được gì cho tim thêm nhói đau
Em lặng lẽ trở về bên mái tranh xưa
Vun đắp lại trên những nét hoang tàn
Anh có lặng im em cũng không gào khóc
Đau khổ làm gì thêm vết rạn trong tim
Em lặng lẽ trở về ngắm hàng cúc trong mưa
Che chắn lại những bông còn tươi mới
Anh mỉm cười em còn em bối rối
Hạnh phúc mong manh đâu dễ kiếm tìm

Em hồn nhiên

Em cứ hồn nhiên như ngọn cỏ
Đâu biết tình anh như ngọn gió
Đến và đọng lại tự bao giờ

Em cứ hồn nhiên như tia nắng
Đâu biết tình anh như ánh trăng
Lặng lẽ soi tỏ tự bao giờ

Em cứ hồn nhiên như trẻ thơ
Đâu biết ánh mắt nào ngẩn ngơ
Ngắm em vui cười tự bao giờ

Em cứ hồn nhiên
Vẽ lên những ước mơ
Gói anh vào thương nhớ

Em cứ hồn nhiên
Vẽ lên những trái tim
Buộc anh vào trong mộng

Em cứ hồn nhiên
Vẽ lên những dung dị
Nhốt anh vào tháng năm

Thương nhớ nào cho anh
Mộng cảnh nào cho anh
Tháng năm nào cho anh
Là ảo ảnh mong manh?
Hay giấc mơ trái tim xanh?

Nỗi nhớ tháng 11

Có nỗi nhớ tựa cơn mưa rào
Đổ ập xuống
Lòng anh
Lòng em
Những hạt mưa nối đuôi nhau 
Lăn tròn
Trên má
Những quả bong bóng mưa
Vỡ toang
Trong lồng ngực
Tháng 11
Có cơn mưa rào
Không mây
Nhưng lại thấy cầu vồng

Ngày không anh

Ngày không anh
Gió ngừng thổi
Và mây cũng ngừng bay
Nhưng chú chim không còn ca hát nữa
Những cành lá cũng nằm im không còn lay động nữa
Nỗi nhớ trải dài trên những khung cảnh em ngắm nhìn
Ngôi nhà màu xanh dương chìm lấp trong hàng sương mù
Mặt trời trốn đi đâu mất
Để lại một ánh bàng bạc
Đủ soi tỏ những cánh sen đang tàn