Có những ngày đi qua vùng thương nhớ
Nhận thấy lòng người sao cứ bận vì ai
Người thì bận ru mình với những giọt sương mai
Người thì bận ồn ào nơi phố cũ
Người thì bận ngác ngơ theo cơn gió
Bận giật mình với một bóng thân quen
Có những người bận với nỗi nhớ không tên
Bận ghen tuông với những điều vô cớ
Bận giận hờn suy tư không căn cứ
Bận phiền lòng với cả những ngày xưa
Bận nghĩ về một ngày vắng cơn mưa
Phố sẽ buồn thênh thang trên lối vắng
Bận nghĩ về một ngày không có nắng
Tán lá vàng sẽ có ai bước qua không
Bận nghĩ ngợi về những gì rất mênh mông
Những gì mà chính mình không thể rõ
Rồi trầm tư thẹn thùng cùng cơn gió
Bận sao trời mây khẽ đuổi gió đưa
Bận hoài hoài bận từ sáng tới trưa
Bận xuyên luôn sang những chiều bối rối
Bận thêm cả những khi trời buông tối
Bận cả vào giấc mộng mỗi đêm khuya
Bận thao thức, bận suy tư, bận mơ màng
Bận không thấy lá đang đỏ, nắng đang rất vàng
Bận không thấy bầu trời xanh xanh ngắt
Bận không thấy điều gì ngay trước mắt
Bận không thấy ai đó đang nhìn thật yêu thương
Bận không thấy trong gió thoảng mùi hương
Cây ngọc lan cuối phố thoảng hương nồng
Để rồi
Bận không thấy giây phút nào đáng sống
Lãng đãng
Lãng đãng
Tình yêu không tuổi
Tình yêu mấy tuổi rồi hả em
Vẫn thấy rực lửa trên lối quen
Nắng xuân kia đã dâng đầy mắt
Để thấy tình anh vẫn kề bên
Vô đề
Ngác ngơ phố cũ bàng soi bóng
Lơ thơ sợi nắng đậu tường rêu
Tương tư gửi gió về phương ấy
Tự tình với cảnh ngây ngất ngây
Cửa Phật
Nắng chiếu vườn xuân buông lối cũ
Gió thoảng đưa rèm tỉnh cơn mê
Mây trôi gạt bỏ bao giông bão
Lòng tự lắng trong chẳng khen chê
🌼
Trước thềm mai trắng bung sương sớm
Dưới vườn đào thắm nhụy còn vương
Cổng chào rực rỡ vàng hoa cúc
Dẫn lối lòng ta hoa với hương
🌼
Xào xạc thông reo ru hồn nhớ
Róc rách suối ngàn tự ngẩn ngơ
Thủ thỉ bên hiên lời tự vấn
Lằng lặng nghe lòng gõ nhịp thơ
🌼
Tương tư buông lại bên hè vắng
Cửa Phật thảnh thơi ta về nhà
Vô đề
Tình yêu là gì
Sớm mai, Hà nội những hạt sương nhẹ bay, giăng ngang trắng trời, đúng tiết xuân miền Bắc. Những tia sáng le lói đầu tiên chiếu qua ô cửa sổ, tưởng sẽ có mặt trời lên đỏ cam sau ngôi nhà xanh dương ở ngã tư bên kia mà lại không có. Màn sương mỏng tang phủ lấy tòa nhà, chìm ảo như cõi mơ trong ánh sáng lờ mờ.
Dậy sớm một chút, chuẩn bị đồ ăn cho con gái, tọa thiền một chút với Om music, ngồi đàn một chút tuy những ngón tay còn cứng, nhưng tâm hồn thì đã thả lỏng. Mênh mang tiếng đàn với tiết lạnh man mác, với làn sương bảng lảng ngoài giàn lan. Tâm hồn nghệ sỹ, chẳng thể khỏi rung cảm trước vẻ đẹp của tự nhiên.
Một người bạn hỏi, có phải cậu đang yêu không, chỉ có yêu mới có thể viết lên những ngôn từ như vậy. 😎😎 Uhm, yêu mà, lúc nào cũng thấy tràn ngập tình yêu trong tâm hồn nhỏ bé này. Một ngọn cỏ khẽ rung trước gió, gió thổi nhẹ nhàng qua làm rung rinh những hạt sương mai. Rồi cơn gió lại thổi tới mặt hồ, đọng trên làn nước đang yên bình. Vài chiếc lá đang thả trôi trên mặt nước khẽ xoay xoay nhẹ, tạo ra những gợn sóng vòng tròn lan tỏa. Những con sóng nhỏ đan xen vào nhau, xoay vòng quanh lá, êm du theo gió như một bức tranh đầy sống động, chân thực làm lay động lòng người.
Trong mỗi con người, dùng từ đúng là đều có một tình yêu thường hằng. Nếu không có tình yêu, chúng ta sẽ chẳng yêu, chẳng giận, chẳng hờn, chẳng cố gắng, chẳng trắc ẩn thậm chí chẳng tàn nhẫn được như vậy. Chỉ là mỗi người, nâng niu tình yêu theo một khía cạnh nào đó. Người thì dồn tình yêu cho tiền, cho công việc. Người thì dồn tình yêu cho cộng đồng, cho xã hội. Người thì dồn tình yêu cho cây trái, muông thú. Người thì dồn tình yêu cho một cá thể.
Những tình yêu có đối tượng, có điều kiện đấy cũng là một cách yêu. Nhưng giống như bạn đang ở trong một căn phòng chặt hẹp. Không muốn nói, nó giống như một nhà tù bó buộc bạn ở đó. Khi yêu, bạn thấy thứ mình yêu trở nên đẹp đẽ vô cùng, bạn say mê, làm việc, cống hiến, đòi hỏi, tương tác… với đối tượng được yêu và làm dày thêm các điều kiện yêu. Để rồi tất cả như một thứ kháng sinh, càng uống càng miễn nhiễm. Không biết thế nào là đủ, không biết tới đâu thì dừng.
Đối tượng, điều kiện… những thứ đó ngoài bạn và bạn không làm chủ nó. Nó chỉ khiến bạn phải có bao nhiêu vốn liếng trong người đem ra xây đắp nên chúng mà thôi. Rồi đến một ngày bạn mệt nhoài với những con số, những bản hợp đồng, những kì nghỉ xa hoa, nhưng cuộc gặp gỡ chỉ nói về công việc, tiền, mối quan hệ. Thậm chí cả cá thể bạn cho là tình yêu mà nhân gian gọi là tình yêu nam nữ cũng khiến bạn mệt mỏi. Người ấy không giống như ngày xưa, người ấy không làm cái này cái kia cho bạn…
Bạn bước dọc theo con phố dài, dừng chân bên một quán nhỏ, tám vài ba câu chuyện không đầu không cuối với những người lạ. Giây phút đó, bạn thấy mình được sống, được yêu. Những ánh mắt xa lạ mà thật gần, quen thuộc. Họ dành cả ánh mắt cho những câu chuyện vô sự, không chút đắn đo, tư lự, không chút tính toán, mưu toan… Chiếc lá bàng cuối cùng còn sót lại, vô tình gió thoảng, khẽ bứt cuống, lìa cành, xoay mòng mòng rồi đậu bên cạnh chén trà nóng.
Tình yêu, một điều kì diệu, vô hình mà hữu hình. Vì nó chứa chan trong khắp nơi. Không phải chỉ nơi nào có tiếng cười, nơi nào có hoa nở, nơi đó mới có tình yêu. Xòe tay ra, chạm vào những hạt sương bay, một tình yêu nhỏ bé đậu lại trên những ngón tay. Nơi góc khuất, tối tăm, những chú chuột đang lích chích gặm nhấm món đồ cũ. Trong tán lá cây, những kén sâu đang cuốn mình chờ một ngày nắng bung lên ngàn chú bướm. Trên mặt đất, ngàn hạt mầm đang ấp ủ để bung mầm. Trên cành cây già cỗi, những mắt cây đang thì thầm với giọt sương để ngày mai hé lộc.
Tình yêu trong từng tế bào li ti bạn đã nghe và đã cảm. Chúng vẫn ngày ngày đều đặn phân chia và sinh sôi, thay mới. Những rung cảm của tình yêu ngay trong bạn mà thôi. Đâu cần một ánh mắt chứa chan niềm tin, một nụ cười rạng rỡ, chỉ cần một ánh mắt nhìn nhau trọn vẹn, một nụ cười mỉm hay một cái gật đầu rất khẽ dành cho người khác là thấy đủ tình yêu tồn tại.
Mình yêu nhau, yêu nhau bình yên thôi.
Mình ngắm gió mây với đất trời
Để những ước mơ tự do bay xa mãi
Tay nắm tay về muôn nơi
😍😍😍 Thế giới muôn ngàn hạt mầm tình yêu. Chúc cho những hạt mầm bung chồi sau nắng xuân.
Bắt đền anh
Bắt đền anh làm mùa xuân lạc mất
Giọt mưa nào chưa kịp rớt xuống vai nghiêng
Đào chưa đơm, nụ đã bung khoe sắc
Mắt ai cười lấp cả nắng trong veo
Bắt đền anh làm tim em lỗi nhịp
Trong chiều buông tiếng bìm bịp kêu suông
Trong gió thoảng tiếng suối ngàn róc rách
Tiếng đàn ai hòa trong gió trong sương
Bắt đền anh làm nắng ngập trời xuân
Ngập cả một trời hồng thương nhớ
Ngập thênh thang và bàn tay bỡ ngỡ
Khẽ chạm rồi để thấy nắng mênh mông
Có đôi khi
Có đôi khi ta ước thời gian ngừng lại
Để ta được ngắm mãi nụ cười của em
Được ngửi mùi hương trên tóc thân quen
Và để thấy em ở bên rất gần
Thật gần
Có đôi khi ta ước mặt trời đừng lên
Để ta thấy em như nữ thần trong đêm tối
Để linh hồn ta bên em bối rối
Và để hai ta ở bên nhau
Trinh nguyên
Có đôi khi ta ước chiều đừng buông
Để em đứng đó bên dòng soi bóng nước
Để những tia nắng cuối cùng còn thấy được
Em ở kia hay em trong mắt ai
Trọn vẹn
Có đôi khi
Có đôi khi
Ta nhắm mắt lại để thấy em thật gần
Ta nhắm mắt lại để thấy em trinh nguyên
Ta nhắm mắt lại để thấy em trọn vẹn
Bình yên
Mỉm cười bên ta
Hà nội mồng 2 tết
Một Hà Nội nắng và vắng nhưng đẹp vô cùng trong sự tĩnh lặng những ngày đầu xuân.
Người ta sợ tự do vì người ta sợ cảnh phải một mình lang thang trên phố vắng, sợ cảm giác cô đơn đến cùng cực khi không ai ở bên.
Một lần, khi ngồi cùng bạn trong một quán rượu nhỏ bên lề đường, khi chúng tôi cùng cất tiếng ca và những người bên cạnh cùng lắng nghe rồi cùng ca, tôi bất giác dừng lại: người việt mình thực ra rất cô đơn, hoặc tự họ cảm thấy rất cô đơn. Bạn tôi chỉ cười. Còn tôi tiếp tục chiêm nghiệm về phát giác của mình. Rất nhiều, rất nhiều những quán xá ven đường, rất nhiều những hỗ túm năm tụm ba tụ tập, của mọi tầng lớp từ tri thức tới xe ôm đầu phố… Họ cần một sẻ chia, họ cần một đồng cảm hay có thể chăng chỉ là được nói ra những suy nghĩ trong lòng – đơn giản vậy thôi.
Người Việt, phần lớn, ngoài tín ngưỡng đạo mẫu, thờ cúng ông bà tổ tiên tại gia, thì họ không còn có đức tin nào khác. Tôn giáo không. Chính trị không. Chính vì họ không có niềm tin, nhưng lại phải có niềm tin vào một ngày mai tươi đẹp hơn, một đất nước tươi đẹp hơn sau các cuộc chiến tranh trường kì nên tự trong lòng họ bất an. Ngoài việc họ cúi đầu, bái lạy bức tượng lặng im trong chùa để tìm một niềm an ủi nào đó, thì họ không có sự đối thoại nào đáng giá cả. Tôi thích Đạo Thiên chúa, mỗi chủ nhật hàng tuần họ tới nhà thờ, họ xưng tội, họ xin lời khuyên từ cha xứ. Còn chùa chiền ở Việt Nam, những người dân bình thường chỉ tới làm lễ giải hạn, làm lễ cầu an, làm lễ cầu siêu… Những con người ngoài việc lo sợ, họ đâu có gì được gọi là thanh tẩy tâm hồn, hoặc mở ra một sự giác tuệ mới. Cùng lắm là những lời khuyên: bố thí đi, làm việc thiện đi, làm từ tâm đi để…. Một loạt những cái để, lý do dài dằng dặc để người ta đã lo sợ càng lo sợ hơn vào nhân quả. Một lối sống nhân quả không có tuệ, làm vì bất an chứ không phải họ cảm thấy hạnh phúc hay tràn tình yêu thương từ nó.
Người ta đã bất an rồi, người ta sẽ khó tha thứ. Vì người ta quy tội lỗi đó cho một lý do nào đó, một hoàn cảnh nào đó, thậm chí cả một quả nghiệp rất mơ hồ từ cái gọi là kiếp trước. Mà không chịu tự suy xét, lỗi đó từ đâu ra, do thiếu hiểu biết, do các yếu tố hội tụ chưa đủ, do mình còn chưa nỗ lực 100%… Và khi người ta không tha thứ cho mình, cho người thì lòng người ta chất nặng trăm ngàn mối ưu tư. Người ta không tha thứ nhưng lại không thừa nhận là mình không tha thứ, vì nếu thừa nhận thì lại tự nhận mình chưa tốt. Và vì không tha thứ nên người ta nói xấu nhau, chỉ trích nhau sau lưng… hình thành nên các nhóm tụm năm tụm ba… nói dăm ba câu chuyện không liên quan tới mình.
Khi bạn có một đức tin, khi bạn tự xây được tượng đài trong lòng mình, xây dựng những hiểu biết tự giác, thì bạn mới có thể an yên, mới có thể bước một mình trên phố vắng mà lòng không thấy cô đơn, không thấy cần bất kì ai ở bên. Phố nhộn nhịp có cái đẹp của nhộn nhịp. Phố vắng có cái đẹp của vắng. Trong sự thanh vắng, bạn có thể lắng nghe được bước chân của mình, lắng nghe được từng nhịp đập của trái tim mình. Yêu thương nở hoa trong trái tim bạn và nắng rạng rỡ trên khuôn mặt bạn.
Một ngày đầu xuân, 4 người của gia đình nhỏ chúng tôi mà ở 3 nơi khác nhau. Tôi xác lập cho các bạn nhỏ nhà tôi ngay từ bé không sợ hãi một mình, không sợ hãi cô đơn, mình cần tìm điểm tựa từ chính mình hoặc chí ít từ các bậc thầy cao quý.
Chạm
Đừng chạm vào thân xác ta
Như những chú ong đi tìm mật
Bay từ bông hoa này rồi tới bông hoa kia
Đừng chạm vào cơ thể ta
Như một loài thú đi hoang
Đói khát tìm một miếng ăn cho qua ngày
Đừng chạm vào da thịt ta
Như loài muỗi kia tìm một giọt máu còn thiếu
Từ muôn ngàn năm trước
Nếu có thể chạm vào linh hồn ta
Bằng một linh hồn thuần khiết
Hãy để cho chúng tự do chạm vào nhau
Nếu có thể chạm vào trái tim ta
Bằng một trái tim nóng chảy
Hãy để cho chúng hòa điệu cùng nhau
Đừng đem xác thịt để nói với ta về một tình yêu
Đừng đem nhục dục để nói với ta về một tình yêu
Khát khao ư
Ham muốn ư
Những bức tượng đài rực sáng trong đêm tối
Đâu cần một người thắp đèn
Thứ ánh sáng như pha lê
Đâu cần một người giữ lửa
Thứ ánh sáng khiến cho kẻ phàm phu không dám nhìn
Thứ ánh sáng khiến cho kẻ tục tử bỏ chạy
Thứ ánh sáng thắp bằng tình yêu của một trái tim trong sáng thuần khiết
Vĩnh hằng như linh hồn bất diệt
Đừng chạm vào ta bằng xúc chạm
Nơi da thịt không thể thấy không thể nghe
Hãy chạm vào ta bằng cảm nhận
Hãy chạm vào ta bằng lắng nghe
Cơn gió đâu có vô tình thổi
Giọt sương đâu có vô tình rơi
Nó đã nghe thấy tiếng ta nhắn gửi
Nó đã nghe thấy lòng ta nhắn nhủ
Chạm vào ta đi
Chạm vào ta đi
Để ngọn gió kia bay lên trộn vào những đám mây xanh
Để giọt sương kia rơi xuống hòa vào mặt hồ tĩnh lặng
Để hai trái tim kia hòa nhịp với nhau
Để hai linh hồn kia hòa quyện vào nhau
Bùng cháy lên thứ ánh sáng diệu kì
Rực sáng
Hãy chạm vào ta đi
Hãy chạm vào ta đi
Bằng linh hồn
Bằng trái tim
Yêu thương