Giọt nước mắt nào

Giọt nước mắt nào sâu thẳm trong trái tim em
Nhắc về nụ cười còn rạng ngời trên đôi môi
Nhắc về hồn nhiên tròn xoe trong đôi mắt
Nhắc về bím tóc lúc lắc khi anh đưa tay gõ nhẹ vào trán
Giọt nước mắt nào của ngày hôm nay
Nhắc về giọt nước mắt của ngày hôm qua
Nhắc về nỗi nhớ của ngày hôm qua
Nhắc về cái nắm tay rất chặt của ngày hôm qua không muốn buông
Giọt nước mắt nào của năm tháng thanh xuân
Nhắc về tà áo trắng tinh khôi tuổi học trò
Nhắc về màu phượng đỏ rực cháy lòng
Nhắc về cả bầu trời tím bằng lăng nhớ mong
Giọt nước mắt nào lăn qua tim em
Giọt nước mắt nào lăn sang tim anh
Để nhớ thương dệt thành mộng mơ
Giọt nước mắt nào lăn qua mây trời
Giọt nước mắt nào đọng lại bên người
Để tình yêu giăng giăng hóa giọt sương mong manh

Tháng ba

Tháng ba
Cơn mưa ngang qua
Nỗi buồn ngang qua
Giăng giăng trên cành lộc vừng nở chùm hoa đỏ
Tháng ba
Mong manh đâu đây
Nỗi nhớ đâu đây
Quẩn quanh trên những cánh xoan tím chiều cuối xuân
Tháng ba
Mắt em xoe tròn
Nụ cười xoe tròn
Lanh lảnh trên những con phố dài bàn chân em qua
Tháng ba
Tay ai run run
Tim ai run run
Khẽ khẽ lau nhẹ những nhớ nhung lăn lăn qua tháng ba

Chạm

Tiếng đàn chạm vào không gian
Nỗi nhớ chạm vào không gian
Bàn tay chạm vào bàn tay
Trong vắng lặng đêm nay
Những giọt sương đọng lại trên phím đàn
Tiếng đàn chạm vào mênh mang
Cô đơn chạm vào mênh mang
Bờ môi chạm vào bờ môi
Gần hơn một chút thôi
Những hơi ấm đọng lại trên đôi vai
Tiếng đàn chạm vào hư không
Nỗi đau chạm vào hư không
Anh chạm vào em
Sâu thẳm trong mênh mông
Giọt thời gian đọng lại trên ánh trăng
         trên nụ cười ta nhìn thấy sâu trong mắt nhau

Tình yêu thật

Bạn đau khổ quá rồi. Bạn đã khóc. Những giọt nước mắt đã rơi xuống. Thực ra đó không phải là giọt nước mắt của sự đau đớn. Đó là giọt nước mắt của sự đầu hàng. Bạn thua. Bạn công nhận mình đã thua. Vì bạn không biết làm thế nào để có TÌNH YÊU THẬT.

Những gì tôi viết sau đây là nói về kinh nghiệm cá nhân của tôi, nó sẽ có nhiều đau đớn và trần trụi và thậm chí nó không thể thực hành nếu bạn không kiên quyết. Nó thực sự khó, vì nó đi ngược lại tất cả những thói quen của bạn. Không dễ gì để thay đổi một thói quen khi nó đã hình thành qua hàng ngàn năm.
Tôi không nhớ từ khi nào, hay đó được gọi là tính cách của tôi. Nhưng khi tôi tiếp xúc với người khác, tôi không nghe được ngôn từ họ nói, không nhìn được vào quần áo họ mặc, thậm chí cả những khung hình ai đó nó về họ. Tôi nghe họ nói và lời nói đi qua, tôi nhìn họ và cái nhìn đi qua.
Mối nhân duyên của tôi với người khác là cách họ đối với tôi chứ không phải cách họ vẫn là với ai đó. Thầy giáo dạy Vật lý của tôi nói rằng: cùng một lực, đấm vào giấy – giấy rách, đấm vào tường – đau tay. Xã hội là muôn vàn bộ mặt và tôi cần lựa chọn lực đấm với từng người. Tôi hiểu nhưng tôi không thể thực hành. Với ai, tôi cũng cùng một cách đối diện, cùng một cách nhìn, cùng một cái tâm thức ở bên trong như vậy.
Anh xã cùng từng nói tôi quá ngố, không biết ai khen, ai chê, không biết ai đang đối xử với mình thế nào. Bạn tôi thì nói tôi là người ngoài hành tinh sao. Không hẳn là tôi không bận tâm ai đó đang đối xử với tôi thế nào. Nhưng cách mà tâm thức tôi vận hành là không thể bận tâm được.
Tôi nghe và lời nói đi qua. Tôi nhìn và hình ảnh đi qua. Chúng không đọng lại trong tâm trí tôi. Có thể ngay lúc đó nó làm tôi thích và giận điên người, nhưng rồi mọi thứ cảm xúc trong tôi đi qua khi cái bên ngoài đi qua.
Tôi kể về trải nghiệm cá nhân để cho bạn hình dung ra tiền đề của một tình yêu thực là cách nghe mà không nghe, nhìn mà không nhìn. Nó là nó ngay lúc bạn chạm vào. Và để có thể quan sát được ngay lúc bạn vừa chạm vào thì bạn cần dừng ngay lại những ý niệm, tư duy, suy nghĩ, phân tích đối tượng của bạn.
Tôi đã viết một bài “Bí mật của may mắn – 2/2/2019”. Và trong đó nói rất rõ việc chúng ta nhận ra sự chân thật ngay khi chạm vào mọi thứ. Thật là điên rồ khi ở thế kỉ 21, kính hiển vi có thể đo được đến mấy phần triệu của mm, tôi lại nói về sự cảm, một cái gì đó rất mơ hồ xảy ra bên trong. Đúng là mơ hồ với ai chưa từng thử, nhưng nếu bạn có thể thì một ngày cả một thế giới khác mở ra trong bạn.
Những người nghệ sĩ là những người họ cảm được nhiều và có thể nói là sâu sắc nhất. Họ dễ dàng yêu, không phải vì họ dễ dãi mà họ dễ chạm được vào cái thuần khiết bên trong vạn vật. Họ thấy, họ rung động cùng những điều đó. Nhưng sao họ vẫn khổ khi họ đã chạm được vào cái như là. Đó là vì họ đã không để cái như là là mãi mãi, họ đã nhốt nó vào một cách diễn giải khác. Người họa sĩ nhốt chạm vào tranh. Người nhạc sĩ nhốt chạm vào nhạc. Người thi sĩ nhốt chạm vào thơ.
Nhốt ở đây không phải là cho vào trong đóng kín lại, mà là khoác nó lên một cái vỏ, vào một sắc tướng, làm cho nó có hình hài. Cái giờ phút những cái chạm kia có hình hài, nó đã không còn là nó. Và vì có hình hài, nó lại sinh diễn theo lối của tâm trí gây tạo cho nó. Có sinh ra, có đụng chạm, có bệnh tật, và có cả chết đi.
Người nghệ sĩ nhận rất rõ, rất nhanh và rất nhiều cái chạm, nhưng lại nhanh chóng bị các sắc tướng bủa vây, lao trong vòng xoáy sinh diệt. Và họ càng chạm, họ càng đau khổ. Họ càng yêu họ càng đau khổ. Hãy quan sát tất cả những người nghệ sĩ bạn biết, họ đều có điểm giống nhau như vậy.
Tôi chỉ ra cho bạn thấy không phải chỉ chạm ngay phút giây đầu là đủ. Bạn phải chạm liên tục nhưng cũng phải dừng lại liên tục. Chạm để cảm nhưng dừng cái sinh diệt đang diễn ra trong đầu của chính bạn.
Ngày 12/2/2019, tôi có viết bài “Tình yêu là gì”, tại đó bạn sẽ thấy một tình yêu không điều kiện, không bị khoác một chiếc áo nào lên định nghĩa.
Sau khi những hạt mầm “chạm” được gieo lên mảnh đất tâm hồn của bạn. Thì tiếp theo bạn hãy để cho tình yêu thuần khiết vô điều kiện được nảy nở trên mảnh đất tâm hồn của bạn. Và với tất cả sự bỏ qua về thật giả, về định kiến, về tư duy, về lý trí, về ngôn từ, về màu sắc, về giai điệu… Bạn cần phải bỏ qua tất cả chúng để tâm hồn bạn được thuần khiết. Bạn cần khẳng định bạn là thật trong sáng và thuần khiết và tình yêu trong sáng thuần khiết sẽ nảy nở.
Có một điều rất hay sẽ xảy ra, khi tình yêu nảy mầm trong con người bạn, thì bạn chính là tình yêu. Khi bạn là tình yêu, lúc nào bạn cũng cảm thấy như mùa xuân đang ở trong mình. Khuân mặt bạn rạng ngời và xinh đẹp như hoa. Ai, cái gì, con gì,.. bạn gặp bạn cũng đều thấy yêu, yêu lắm luôn. Bạn cảm tưởng như bạn có thể làm tình với tất thảy. Cái làm tình này không phải là cái làm tình thể xác mà là sự giao hòa của hai linh hồn – linh hồn của bạn và vật.
Sự bất kể có thể làm tình do trong bạn tràn tình yêu hoàn toàn khác với sự muốn làm tình do trong bạn thiếu hụt tình yêu. Khi tình yêu trong bạn tràn ra, bạn có thể kết nối với mọi thứ và mọi thứ muốn kết nối với bạn vì tình yêu đó là trong sáng, là thuần khiết là năng lượng dương làm cho mọi thứ trở nên đẹp đẽ và nảy nở. Nhưng bạn lại chẳng hề có nhu cầu làm tình xác thịt vì bạn quá đầy đủ. Và bạn chỉ có nhu cầu dâng hiến cho một thứ cao đẹp mà bạn cho là hơn chính bạn. Còn người làm tình khi thiếu hụt tình yêu là họ thấy trống vắng, mênh mông, và chẳng rõ cái gì đang diễn ra trong họ, họ cần một thời khoảng không gian và thời gian mà ở đó chẳng có gì diễn họa. Đó chính là giây phút cực khoái để họ tìm về cái mênh mang, mênh mông ấy. Và xã hội bây giờ thì quá nhiều thiếu hụt tình yêu, khiến người ta làm tình với nhau vô tội vạ. Đâu rồi cái giờ khắc thiêng liêng một tình yêu thăng hoa và cô gái nói: em dâng hiến toàn bộ linh hồn và thể xác của mình cho anh. Thời khắc đó, trong cô ấy là TÌNH YÊU THỰC.
Nói quá nhiều, bạn đã hình dung ra làm thế nào để có tình yêu thực chưa?
Đầu tiên hãy học cách chạm, cảm nhận mọi thứ như là chính nó ngay thời khắc bạn chạm.
Tiếp theo là hãy làm cho tình hạt mầm tình yêu vạn vật được nảy nở trong bạn một cách vô điều kiện.
Dừng các suy nghĩ (hay không để vòng xoáy nhấn chìm bạn) diễn sinh về mọi thứ dù là tốt hay xấu để lúc nào cái bạn tiếp xúc cũng là nó, là cái thời khắc chạm, và nảy nở tình yêu.
Và tận hưởng cái tình yêu đang tràn ra trong bạn.
Và còn một thứ là làm cho tình yêu biến mất để bạn là chính bạn, người ấy là chính người ấy. Đó mới là sự vĩnh hằng, bất diệt. ETERNITY LOVE?
To be continued…

Tình yêu giả

Nếu bạn không thể yêu trong tĩnh lặng và một mình thì khi đó bạn chỉ đang yêu cái tâm trí của chính mình mà thôi, và đó là một TÌNH YÊU GIẢ.
Thực ra bạn không dám thừa nhận điều này, bạn không dám thừa nhận với chính bạn, và cả không dám thừa nhận với tất cả rằng bạn đang chẳng biết yêu và cũng đang chẳng có một tình yêu nào tồn tại nơi bạn và người ấy cả.
Bạn gặp người ấy, ngay giây phút đầu hoặc có thể vài giây phút sau, người đó làm cho bạn thích. Bạn thích vì người đó có gì đó phù hợp với sâu thẳm trong tâm thức bạn. Bạn k diễn tả được và gọi đó là tình yêu định mệnh.
Và rồi bạn trở về nhà, hoặc có thể kết thúc lần gặp gỡ thứ nhất, cái tâm trí bạn nó lại đòi hỏi được gặp lần thứ hai, nói chuyện với nhau lần thứ hai. Đơn giản vì nó thích. Nó thích nên nó muốn làm điều nó thích, và sung sướng vì được làm điều nó thích. Và chúng ta thường nói: được làm điều mình thích là tuyệt nhất còn gì.
Bạn được gặp, được nói chuyện lần 2, 3, 4, 5… Và lần nào, bạn cũng thấy sự thích của mình nó tăng hơn một chút. Vì tâm trí bạn ngay từ lần đầu tiên nó đã lập trình: thích, nên sự thích đó cứ như kiểu một con chim tha rơm về xây tổ. Tâm trí sẽ chọn lọc tất cả những gì trong cuộc đối diện lần 2,3,4,5… để nhặt ra các thông tin nó thích, nó dễ chịu, nó thoải mái để làm sướng chính nó.
Và một ngày đẹp trời, bạn nghĩ bạn YÊU. Vì bạn muốn gặp người ấy, muốn nói chuyện với người ấy, bạn cảm thấy có thể phát điên lên được. Tâm trí liên tục réo: gọi điện đi, nhắn tin đi, đi gặp đi… Ta đang không chịu được rồi. Ta muốn nhìn thấy người ấy. Ta muốn ở bên người ấy… Vì tâm trí đang quen thích, và hằng ngày nó được ăn những món ăn nó thích từ những gì từ người ấy và hôm nay nó đói.
Khi cái bụng đói, bạn sẽ nghĩ ra nào thịt gà, nào sườn nướng, nào kem bơ… Và khi tâm trí đói, bạn cũng sẽ nghĩ ra: nào gặp, nào nói chuyện, nào cầm tay, nào ôm ấp, nào những nụ hôn ngọt ngào… Và giống như khi bạn đói, cái bụng nó cồn cào bao nhiêu thì khi tâm trí đói nó cũng cồn cào bấy nhiêu. Nó khiến bạn phát rồ lên, có thể phát ốm lên, có thể nhảy cồ cồ lên… Thậm chí tôi đã thấy mình có thể nhảy từ tầng 72 xuống để bay theo gió cho đỡ cồn cào. 🤣🤣
Nhưng có những sự thực, bạn cần phải thừa nhận:
Dù bạn thích hay ghét ai đó thì đó đều là sản phẩm của tâm trí, là thước đo, là hình mẫu bạn đã xây dựng từ trước. Nó xuất phát từ tâm phân biệt, thế này là thích, thế kia là ghét.
Chính vì thế, đã có bao nhiêu người bạn thích vì nó phù hợp với cái khuân mẫu của mình? Không phải là một đúng không? Bạn lại ngụy biện: mỗi người một khác. Uh, thì đúng rồi, bạn thích nhiều thứ mà, và mỗi người phù hợp với một cái thích của bạn.
Xuất phát từ sự phân biệt, nên đến một lúc, sau lần gặp thứ 20,30… khi tâm trí đã ăn hết các món ăn ngon từ người đó, thì k phải là hết nạc thì vạc đến xương hay chán ngán đâu mà vì nó hết cái nó thích ăn. Giờ cho bạn cái không thích ăn mà xem, bạn còn lâu mới ăn, rồi bạn đẩy ra, không cảm ơn, tôi no rồi, nói thẳng ra là tôi không thích. Chính vì thế mà theo quy luật chung thì cứ sau tầm 3-6 tháng các đôi yêu nhau bắt đầu có vấn đề.
Và vì nó phân biệt, nên bắt đầu nó nghi ngờ: cái này là thật không hay là giả. Các câu trách móc dối trá bắt đầu xuất hiện. Nó xuất hiện đơn giản vì tâm phân biệt, nó phân biệt giả và thật. Mà nó không chịu nhìn nhận sự vật như vốn dĩ của nó. Và hạt mầm thật giả này mọc lên rất nhanh chóng dưới sự tưởng tượng của tâm trí. Giống y bạn đang nghe nói về dịch lợn, thế là một đĩa thịt nướng đặt ra trước mặt bạn, dù đói bạn cũng sẽ nghi ngờ và suy nghĩ ngay ăn vào sẽ bị bệnh, sẽ chết…
Khi bạn đang yêu tâm trí, thì bạn cũng tự làm thay đổi mình để phù hợp, à vì bạn nghĩ người kia sẽ thích kiểu thay đổi của bạn. Và bạn cũng lo lắng, quan tâm tới người kia theo kiểu tâm trí nó thấy rằng nếu người ấy như vậy thì sẽ tốt hơn, mình sẽ thích người ấy hơn như thế. Cái này có vẻ tích cực, nhưng thực ra nó xuất phát từ tâm trí mình phải thế này và người kia phải thế kia thì mới đúng, mới tốt, mới đáng yêu.
Và phản bội, ngoại tình là khi tâm trí ở một trong hai trạng thái: không thích thi tìm cái thay thế hoặc trung tính nó cũng tìm kiếm cái thích khác để thay thế trạng thái trung tính nó đang có. Nhưng khoan chưa viết cái này ở đây vội. Mà bạn chỉ cần công nhận với tôi, bạn đã yêu, đang yêu như vậy từ lâu lắm tới bây giờ.
Bạn cần thừa nhận với chính mình, trung thực với chính mình. Vì tôi không thể giúp bạn, mà chỉ có chính bạn mới có thể thoát khỏi sự luẩn quẩn này, để chạm tới một thứ tình yêu tốt đẹp hơn, vĩnh hằng hơn.
Bạn không hề biết yêu và cần học cách yêu. Chỉ khi bạn thừa nhận điều đó, tâm trí mới dừng lại. Có thể khi bạn dừng lại, tâm trí sẽ hỏi, vậy rốt cuộc yêu là thế nào, yêu theo cách nào, không yêu như thế thì như thế nào?
To be continued…

Lá và Hồ

Câu chuyện của Lá và Hồ

Xưa thật xưa, Hồ có đó tự bao giờ, và Lá cũng có đó tự bao giờ. Lá ngày ngày soi bóng bên Hồ và Hồ cũng lặng lẽ ngắm nhìn Lá. Rồi một ngày Lá hỏi Hồ:

– người có yêu ta không?
– yêu thì sao và không yêu thì sao?
– yêu thì người sẽ nhớ ta.
– nhớ thì sao và không nhớ thì sao?
– nhớ thì người sẽ muốn gặp ta.
– gặp thì sao và không gặp thì sao?
– gặp thì người sẽ nói chuyện với ta.
– nói thì sao và không nói thì sao?
– nói thì người sẽ hiểu ta.
– hiểu thì sao và không hiểu thì sao?
– hiểu thì để biết ta thuộc về nhau.

Lúc này, Hồ mới dừng lại và nhẹ nhàng:
– Nếu thuộc về nhau, Lá có còn là Lá, Hồ có còn là Hồ?

Lá không nói gì. Hồ tiếp:
– Không yêu thì đâu có nghĩa không nhớ – ai là người chúng ta thấy đầu tiên mỗi sớm mai. Không nhớ đâu có nghĩa không gặp – ngày nào ta cũng thấy ta trong người và người cũng thấy người trong ta. Không gặp đâu có nghĩa không nói – gió vẫn hát trên lá, cá vẫn ca trong hồ, chúng ta vẫn nghe thấy nhau. Không nói đâu có nghĩa không hiểu – hồ vẫn đó lặng lẽ, lá vẫn đó hết vàng lại xanh…

Một làn gió thoảng qua nghe được câu chuyện giữa Lá và Hồ, nó khẽ đưa mạnh một cái, Lá chạm vào mặt Hồ, Lá ướt, và Hồ gợn sóng. Lúc này Lá không thấy mình trong Hồ. Nó chợt khóc. Những giọt nước trên Lá lại rớt trở lại mặt hồ. Từng vòng nhỏ, nhẹ nhàng lan tỏa dần xa, rồi mặt hồ lại tĩnh lặng. Lá lại thấy mình ở trong Hồ.

Từ đó, Lá và Hồ lại tĩnh lặng ở bên nhau. Đôi lúc chúng rì rầm kể nhau nghe câu chuyện của gió, của nắng của mây trời. Đôi lúc chúng ngủ yên, lặng lẽ soi bóng cho nhau như ngàn năm nay vẫn thế.

Tôi muốn

Tôi muốn yêu một người một cách thật bình thường. Đủ tôi sự tin tưởng và tôi sẵn sàng đặt cả tuổi thanh xuân của mình vào niềm tin đó. Không cần cả ngày kè kè bên nhau vì cuộc sống ai cũng có điều phải lắng lo, suy nghĩ, công việc mỗi người một khác không thể san sẻ thì không nên tạo thêm ưu phiền.
Tôi muốn yêu một người sau một ngày làm việc mệt mỏi, có thể không cần gặp gỡ nhưng sẽ dành cho nhau những cuộc điện thoại thủ thỉ, cùng nhau xoa dịu bao sóng gió của cuộc đời.
Tôi muốn gặp một người không cần dắt tôi vào những nhà hàng xa hoa, tặng cho tôi những món quà hoa lệ. Tôi muốn yêu một người, có thể đi dạo phố đông, xà vào quán xá ven đường một cách thật bình thường giản dị.
Tôi muốn yêu, yêu một người mà không khoá chặt bầu trời của nhau. Không hỏi nhau quá sâu rằng đang ở đâu, làm gì. Chỉ khi nào muốn nói, sẽ tự mở miệng vì muốn tôn trọng nhau.
Tôi muốn yêu một người, yêu đủ sâu để đau, đủ thấm để nhớ nhau, nhưng vẫn đủ sức để khi không cần nhau có thể buông tay nhau không níu kéo.
Thật lòng, muốn yêu một người khi tôi có hẹn bạn bè gặp nhau, tôi sẽ nói rằng “hôm nay tôi sẽ uống say” họ sẽ nói rằng “ đợi để đến đón”.
Tôi muốn yêu một người, chúng tôi đặt mình vào vị trí của nhau, đặt mình vào lắng lo và đắn đo của nhau để suy nghĩ. Chúng tôi học cách sống cho đời, cho người, không chỉ sống cho riêng mình.
Tôi muốn yêu, yêu một người đủ kiên nghị và vững chãi cho tôi dựa dẫm khi cuộc đời đầy chông chênh, cho tôi chỗ dựa khi ngoài đời kia mệt mỏi quá. Không cần nói vỗ về chỉ cần ôm chặt tôi yên lặng như thế cũng đủ khiến tôi nhẹ lòng.
Bởi tôi thấy trong con người có gì đó hi vọng cho tương lai hạnh phúc sau này của chúng ta.
Tôi muốn yêu không phô trương, không ồn ào.
Bình thản nắm tay đi giữa nhân gian. Người hãy đi bên cạnh ta thêm một trăm năm yêu đương nữa nhé rồi sau đó mọi chuyện có như thế nào thì ta cũng đặng lòng…
😍😍😍From FB Tùy Phong
Đọc những lời bạn ấy viết, tôi thấy lại thanh xuân thuở nào của mình.
Tôi đã từng muốn nhiều hơn thế, không chỉ muốn yêu một người, tôi muốn được sống cho người ấy.
Tôi muốn sống bên một người, sáng sáng tôi nấu đồ ăn sáng, thắt giúp người ấy một chiếc cà vạt, cài chiếc khuya áo ở cổ tay cho người ấy.
Tôi muốn sống bên một người, tối tối khi trở về nhà, tôi làm dăm ba món ăn, món người ấy thích, món tôi thích, món ăn đủ ngon, đủ đẹp, đủ no, đủ vui vẻ.
Tôi muốn sống bên một người, chiều chiều cuối tuần, cùng người ấy đạp xe lòng vòng quanh phố, hay lang thang dọc triền đê, hái tặng nhau một cành xuyến chi nhỏ bé, đứng ngóng gió bên cầu vun vút người qua, hay ngắm nhìn phố ồn ào từ một quán nhỏ ven hè.
Tôi muốn sống bên một người, cùng nhau sinh ra và cùng nhau chăm chút những em bé đáng yêu. Cùng dạy chúng i tờ, cùng dạy chúng cộng số, cùng chơi những trò chơi thơ bé ngày xưa.
Tôi muốn sống bên một người, gánh nặng tiền bạc được chia sẻ. Dù có hay không có nhiều tiền, dù bữa ăn có rau hay có thịt, dù đó là một căn nhà lầu, hay phòng trọ 15m2, thì chúng tôi vẫn cùng nhau chia sẻ những lo lắng của đời thường, và không đặt gánh nặng lên vai của ai cả.
Tôi muốn sống bên một người, chúng tôi có thể đau nỗi đau của người kia, thiệt thòi một chút, nhưng vì người kia, chúng tôi sẵn sàng chấp nhận.
Tôi muốn sống bên một người, không phải chỉ vì tình yêu, mà giữa chúng tôi còn có ân tình, không phải chỉ có niềm vui mà còn có nỗi buồn được san sẻ.
Người ta có thể vì yêu mà chết. Tôi muốn sống vì một người mà vì muốn người ấy sống, tôi có thể chết. Không điên rồ, hay mù quáng mà tôi thấy xứng đáng vì người ấy.
Tất cả những gì tôi làm, tôi học, tôi giữ gìn sự trinh nguyên của mình chỉ để tôi có thể sống vì người tôi muốn sống bên người ấy.
Dù rằng, quá nhiều cái muốn khiến người ta vướng mắc, quá nhiều cái muốn để rồi khi nhận ra, mình như bông hoa lan kia, chưa kịp nở, chưa kịp bung cánh cho tới giờ phút cuối cùng đã phải lìa cành. Trân trọng có lẽ là một thứ xa xỉ nhất cho nhân gian vốn dĩ vô thường này.
Nhưng không vì nó vô thường mà coi như vô nghĩa. Và, kiếp này hay dù kiếp sau có tái sinh làm người, tôi vẫn muốn sống vì một người mà tôi có thể cùng tôi trân trọng từng phút giây được sống bên nhau.

Khi bạn nói về mùa đông
Mùa đông đã cũ
Khi bạn nói về mùa xuân
Mùa xuân đã cũ
Khi bạn nói về mùa hè
Mùa hè đã cũ
Khi bạn nói về mùa thu
Mùa thu đã cũ
🍁🍁🍁
Đừng ngẩn ngơ xao xuyến với một sắc tím mong manh.
Đừng buồn lòng nuối tiếc tiễn đưa chiếc lá cuối cùng.
Đừng vui mừng khi thấy lộc non đang đâm nhú.