Thực hành

Trong màn đêm. Hai hàng mi đang dần dần khép lại. Đôi tay và đôi chân đã mệt mỏi sau một ngày dài. Từng phân tử cơ, da bắt đầu thả lỏng. Tai cũng không muốn nghe những âm thanh bên ngoài mà lắng lại. Hơi thở cũng không còn dồn dập vì phải vội vàng cho một việc gì đó. Trí não cũng không còn muộn phiền giải quyết một công việc dang dở hay mải miết đuổi theo một kế hoạch nào nữa. Là lúc bạn có thể lắng nghe những rung động quanh mình.

Việc nghe này có thể chẳng có gì thú vị cả. Nhưng cứ kiên trì đi. Sau sự nhàm chán là những khám phá hay ho về cơ thể. Những cơn đau bắt đầu xuất hiện. Sự khó chịu xuất hiện. Bạn nghe chúng, cứ nghe tới không nghe được thì thôi. Như kiểu bạn vặn volum của loa tới khi nào k chịu d thì xoay lại. Dần dần bạn nghe được chính hơi thở của mình. Nghe được nhịp tim của mình. Nghe tiếng lọc ọc trong bụng. Nghe làn gió đang mơn man trên da thịt. Nghe thấy những bọt khí đang lăn tăn và tan dần trên lưỡi.

Thực hành vào ban đêm, nơi tĩnh lặng rồi thì bạn thực hành tới ban ngày, bất kể lúc nào bạn nhớ ra. Thường thì sẽ thực hành được khi mọi thứ yên lành. Khi đi xe máy, khi ngồi ô tô, khi chờ đèn đỏ,…Bạn thở thế nào? Tim đang đập ra sao? Các cử động trên các khớp xương như thế nào? Từng lỗ chân lông tương thích với môi trường kiểu gì…

Thực hành khi tâm bình rồi thì tới thực hành khi tâm động. Thực ra là khó lắm, vì lúc đó loạn mà. Chẳng nhớ ra gì cả mà làm đâu. Chỉ điên và điên thôi. Hay chỉ buồn và buồn thôi… Nhưng trong cơn bĩ cực đó. Chừng nào có 1 tia sáng nảy ra nhắc nhớ bạn thực hành theo dõi các điều trên thì bạn lập tức thực hành ngay. Mới thì ít, rồi dần thì nhiều hơn. Và dường như bất kể lúc nào bạn cũng có thể thực hành các quan sát trên để mà chẳng còn chỗ cho buồn, đau, khổ, chán, thấy vọng hay muộn phiền nữa.

Đó là một chút về thực hành Tứ niệm xứ. Không mạn đàm xa hơn hay điều gì khác ở đây nữa.

Chỉ khi bạn sợ hãi, chỉ khi bạn không tin vào chân tính của mình, không đặt niềm tin vào sự kết nối với chân nguyên thì bạn sẽ dễ dàng hoang mang và mất kiểm soát.

An yên mà bước

Mọi thứ tùy duyên mà thuận. Ngoài ý chí, nỗ lực cá nhân, còn có năng lực của tự nhiên. 
Bỏ các kiến thức mà bạn cho là đúng đắn đi. Thậm chí cũng chẳng cần lưu trữ nó, cũng chẳng cần nhớ nó. Ngay lúc bạn biết nó đã cũ. Nếu cứ chấp trước bạn lại rơi vào lối mòn và đi lòng vòng mà thôi.

Kế hoạch là để thực hiện mục tiêu dựa trên những nguyên liệu của thời điểm hiện tại. Vạn vật biến đổi, sinh trụ dị diệt trong từng sát na. Tôi không nói kế hoạch lập ra là sai. Nó đúng, nó đúng theo logic của bản kế hoạch đó. 35 năm trôi qua, tôi luôn là người lập kế hoạch và hoàn thành mục tiêu trước thời hạn. Nhưng 3 năm trước, đến khi tôi hiểu, nếu chỉ bám chấp vào một cái gọi là kế hoạch của mình để rồi mất đi cơ hội thấy những gì tuyệt diệu hơn. Tôi đã thay đổi. Với tôi, chỉ có một con đường cần đi, một mục tiêu cần thực hiện. Ngoài ra, tất cả là duyên.

Hãy chọn mục tiêu là an lành và hạnh phúc trong tâm mình và san sẻ điều tốt lành với người khác để sớm sớm ngàn đóa hoa được bừng nở dưới ánh mặt trời.

Hãy làm theo những gì trái tim mình mách bảo, luôn giữ chánh niệm trong tâm, chánh định và tinh tấn với mục tiêu của mình.

Cứ an yên mà bước, kiếp nhân sinh vốn dĩ rất an lành.

Thời gian

Thời gian đã không còn đợi nữa
Những vết nhăn trên da
Những vết nám sạm đồi mồi in dấu tích tháng năm
Cả những cơn đau khi trái gió trở trời

Thời gian đã không còn đợi nữa 
Đôi vai đã nặng trĩu những gánh gồng
Đôi chân đã mệt nhoài trên những bước phiêu bồng
Đôi mi như muốn khép lại sau một ngày dài

Thời gian đã không còn đợi nữa 
Đưa tay chạm vào những mảnh vỡ dấu yêu
Cứ tưởng thời gian là phương thuốc xóa lành tất cả
Nhưng không… chỉ làm dày thêm những vết đau

Thời gian đã không còn đợi nữa 
Nửa bên kia cuộc đời ngắm hoàng hôn đang buông dần
Những tia nắng cuối ngày hiu hắt
Có đủ làm rạng ngời lên bông hoa nở muộn

Thời gian đã không còn đợi nữa
Buông xuống đi những ưu tư muộn phiền
Buông xuống đi những vất vả triền miên
Buông xuống cả những nhớ mong chưa trọn

Thời gian đã không còn đợi nữa 
Ai tần ngần đứng bên dòng chờ con thuyền về bến
Ai tần ngần lưu luyến những ái vọng danh thơm quyền quý
Ai tần ngần giữa thực giữa mơ

Để rồi giật mình…
Thời gian không còn đợi nữa!

Tôi chọn lên núi ở

Tôi chọn lên núi ở
Nơi gió núi đại ngàn
Chen reo trong sương sớm
Cùng nhạc suối miên man

Tôi chọn lên núi ở
Nơi nắng cháy mưa rừng
Hòa trong hoa trong lá
Bản tình ca không ngưng

Tôi chọn lên núi ở
Nơi sao Hôm sao Mai
Gần trong tầm tay với
Như mắt hiền của ai

Tôi chọn lên núi ở
Ngày thảnh thơi hái rau
Đêm ngắm ngàn sao sáng
Chẳng muộn phiền mai sau

Tôi chọn lên núi ở
Đâu trốn chạy trần gian
Chỉ là không còn vướng
Chuyện hồng trần hợp tan

Tôi chọn lên núi ở
Nơi tôi tìm thấy tôi
Nơi ngày ngày tháng tháng 
Bình yên êm đềm trôi

Mạn nghi

Bạn còn nghi ngờ nữa không?

Khi còn lòng Nghi, là bạn còn cho rằng thế này mới là đúng, thế kia là sai, thế này là thật, thế kia là giả. Tâm thức đã phân biệt đối tượng, áp tri kiến, hay áp tưởng tri là những kiến thức giới hạn của mình lên để đánh giá đối tượng rồi.

Mọi thứ vốn dĩ đã không thật, áp thêm cái không thật của bạn thành ra tất cả như ảo ảnh lung linh. Bạn không nghi tức bạn cho đấy là thật là tốt. Bạn hài lòng, bạn an trú trong đó. Bạn nghi tức là bạn cho đó là không thật là không tốt, bạn phiền não và muốn rời xa, tránh xa nó.

Tôi còn nhớ, ngày tôi chưa biết yêu là gì, có một anh học khóa trên đã nói: tình yêu bắt nguồn từ sự ảo tưởng của cả hai bên. Người nam nghĩ người nữ yêu mình và ngược lại. Ảo tưởng đó được xây dựng mạnh mẽ và họ dẫn tới tình yêu. Khi họ trong tình yêu một thời gian, họ hết ảo tưởng thì mọi thứ sự thật được phơi bày, họ sinh nghi và chia tay. Lúc đó tôi không hiểu lắm, nhưng về sau thì tôi quan sát đúng là vậy. Người con trai ghi nhận các dấu hiệu và nghĩ người con gái bật đèn xanh và họ hẹn hò. Người con gái nghĩ họ hẹn hò, họ chăm sóc, họ quan tâm mình là yêu nên nhận lời. Và sau một thời gian, họ lại dùng các dấu hiệu để cho rằng người kia phản bội mình, k còn yêu mình nữa.

Lấy ví dụ như vậy để các bạn thấy rõ, chúng ta đang sống hoàn toàn ảo tưởng, và thái độ chúng ta với sự ảo tưởng đó là tin hay không tin hay là nghi hay không nghi mà thôi. (Tin hay nghi như nhau). Câu nói chúng ta thường thốt ra: còn tin nhau thì ở bên nhau, đã không tin thì tốt nhất không yêu, ở bên làm gì.

Ở đây không bàn nhiều tới việc con người ta nghi ngờ như một thói quen, hay nghi ngờ làm tổn thương tình cảm thế nào. Tôi muốn chỉ ra, sự nghi ngờ khiến bạn không thể an trú tâm mình. Tiếp cho câu ở trên: bạn tin – không nghi, bạn an trú trong ảo tưởng, bạn không tin – nghi bạn không an trú và tìm cách xa lìa.

Bạn hãy tưởng tượng, bạn đang ở trong một căn nhà. Bạn đang ngồi đó. Nếu bạn tin ngôi nhà này bình an, chắc chắn, bạn sẽ ngồi đó. Bạn nghi rằng ngôi nhà này sắp sụp đổ vì gió bão sắp nổi lên, bạn tìm cách rời khỏi ngôi nhà đó và không yên tâm chút nào.

Tâm bạn là bạn. Còn tất cả những cái bên ngoài kia chính là ngôi nhà bạn đang trú. Nếu bạn bình an, bạn can đảm, bạn không sợ hãi nắng mưa, gió bão, bạn có cần tìm cho mình một ngôi nhà để trú không? Không. Và lúc đó bạn tin vào chính bạn dù bất kể điều gì đến bên ngoài, hay bạn không tin chính bạn và lo rằng mình không đủ sức để đấu tranh với mọi thứ bên ngoài đang tới.

Bạn còn lòng nghi là bạn còn khiến chính bạn đau khổ
– bạn còn tri kiến, còn áp đặt cái đúng, cái tưởng của mình lên đối tượng
– bạn còn tìm cầu những dấu hiệu của đối tượng khiến bạn cảm thấy yên lòng 
– bạn còn để tâm mình chạy lăng xăng, phụ thuộc vào đối tượng, để đối tượng quyết định sự vui, hạnh phúc của mình
– và hiển nhiên, bạn chẳng thể ngừng việc nghi ngờ, nếu có một vài lúc nào đó bạn tin bạn vui, sau đó dấu hiệu biến mất bạn lại buồn.

Bạn như con rối của cuộc đời. Cuộc đời nó cho bạn tin, bạn tin. Cuộc đời nó cho bạn không tin bạn không tin. Và bạn cứ giật đùng đùng giữa tin và không tin vì các dấu hiệu liên tục thay đổi. Ôi mệt thật. Viết cái bài này mà tôi cũng thấy tâm mình nhảy cà tưng, cà tưng theo sự tin hay nghi của mình.

Nên là một là ảo, bạn phải cho mọi thứ ảo tung chảo. Tức là đã đặt ra chữ tin rồi thì cứ tin đi, tin một cách mù quáng cũng được. Cứ tin đi cho đời màu hồng, cho đời tươi đẹp. Có thể, sự tin tưởng ngu ngốc đôi khi đập cho bạn vài phát đau điếng nhưng nó khiến tâm bạn an lành và vui thích. Vậy thì cứ tin thôi. (Giống kiểu mấy chị có chồng bảo nhau, đã lấy chồng thì phải tin thôi, nhắm mắt cho qua. 🤣🤣)

Hai là chỉ tin chính mình thôi. Hướng tâm mình vào bên trong. Đừng chạy lăng xăng ra bên ngoài, đừng đánh giá đối tượng, đừng nhận biết dấu hiệu, đừng tìm cầu cái để tin. Cái này nghe có vẻ mặc kệ đời và có thể còn có thái cực mù quáng hơn cả cái tin ở trên khi mà sự tin của mình vào chính mình trở thành kiêu ngạo và chấp thủ chính mình ấy ấy nhỉ.

Rốt cuộc lại là. Bạn đừng hướng tâm mình ra ngoài, đừng phụ thuộc mình vào đối tượng, đừng đánh giá phán xét nữa. Can đảm và không sợ hãi dù đời có thế nào. Bình thản kể cả ngày mai mọi thứ tan đàn xẻ nghé, trái đất sụp đổ dưới chân. Như vậy là bạn đã hiên ngang mà bước trên sa mạc của cuộc đời đầy nóng bỏng mà tâm bạn vẫn an lành nở hoa rồi.

Yêu thương bạn và yêu thương tôi nữa chứ!

Bố thí đời tôi

Tôi bố thí đời tôi
Cho nắng hồng thêm ngọt
Cho mưa về trong mát
Cho gió mềm yêu thương

Tôi bố thí đời tôi
Cho đại ngàn nứt suối
Cho khe chảy thành dòng
Cho biển khơi mênh mông

Tôi bố thí đời tôi
Cho ruộng đồng xanh tốt
Cho lúa chín nặng cành
Cho trái ngọt thêm căng

Tôi bố thí đời tôi
Cho em thơ ngoan giấc
Cho mẹ hiền yên vui
Cho đượm nồng bếp lửa

Tôi bố thí đời tôi
Cho ánh mắt rạng ngời
Cho nụ cười tươi mới
Cho ngọt ngào trên môi

Tôi bố thí đời tôi
Dù chỉ là chút thôi
Cũng đủ ươm mầm sống
Làm xanh tươi cây đời

Quán pháp

Tự nhiên nóng trong người, tự dưng thấy khó chịu, tự dưng yêu, tự dưng ghét… Những cái bạn không thể giải thích và đổ cho nghiệp lực trong quá khứ. Bạn nói: không muốn nhưng nghiệp lực cứ lôi bạn đi, đau đớn trên thân xác bạn. Buông lỏng và nuông chiều nó khiến thân trượt dài trong các tà niệm.

Làm thế nào để đoạn trừ?

Một hành giả không chỉ đoạn trừ các nghiệp xấu do các ý niệm, câu nói, hành động trong kiếp sống này, ngay tại thời điểm này mà còn phải đối diện với các nghiệp quả mà mình đã lỡ gieo trồng từ đời sống quá khứ (thời gian lâu trước đó, kiếp sống trước đó). Khi giữ chánh niệm trong thân, khẩu, ý là hành giả đã có thể giải quyết được một phần vế đầu.

Đối với nghiệp lực từ quá khứ, nhất là những nghiệp nặng, sát hại nhiều, thề nguyện sâu sắc, lấy trộm cắp mà không trả… Đến khi bung quả trổ cành thì thật sự là đau đớn cả thân lẫn tâm.

Nhưng việc đầu tiên hành giả cần là giữ bình tĩnh. Tôi nhớ lần đầu tiên tôi gặp nghiệp lực của mình, đã cuống cuồng như thế nào, đã sợ hãi như thế nào… Vì thực sự hoang mang. Mình không nghĩ và chưa từng nghĩ điều đó nó sẽ xảy ra nhưng giờ nó đã xảy ra, sờ sờ đó. Việc đầu tiên vẫn khẳng định lại là bình tĩnh. Bình tĩnh để nhận diện các sợi nghiệp, sợi niệm nó đang đâm trổ trong tâm mình. Giống như một hạt mầm, được gieo trong đất, đến ngày, đến tháng nó sẽ hiển nhiên bung mầm. Vỏ quả hồ đào bị vỡ, những hạt mầm cựa mình, tách đôi. Những lá non xanh đầu tiên bắt đầu nhú.

Có những hành giả khi gặp việc này, sẽ làm bằng cách phủ thêm đất lên, để hạt mầm tiếp tục chưa chui ra khỏi được mặt đất. Nhưng càng phủ đất lên, lớp đất càng dày, hạt mầm càng đau đớn, càng tìm cách chui lên, vì nó đã trổ, nó không thể không lớn, nó không thể tiếp tục dừng lại. Mọi kỹ thuật bên ngoài tâm bạn đang thực hành như thiền, chú, cúng, cầu… đều thuộc một trong hai việc này: đắp đất hoặc cấu ngọn.

Có những hành giả thì sẽ phạt, đưa tay cấu đi những lá non đó. Có những loại hạt như con rắn nhiều đầu, cấu cái này nó trổ mầm khác. Có những loại hạt, cấu lá non, nó không trổ tiếp nhưng sẽ nằm đó, chờ ngày bung lên tiếp.

Việc thứ hai là chấp nhận hạt mầm đó mình đã gieo, nhận diện được duyên khởi mình đã tạo và tĩnh lặng ngắm nhìn những lá non xanh đó chồi lên, đâm cành, rẽ nhánh.

Tại thời điểm khi hành giả thừa nhận bạn đã gieo hạt mầm thì là lúc cần sám hối về điều đó. Nhận lỗi đó là của mình. Ý thức duyên khởi đó là mình tạo, từ giờ không lặp lại, hay gọi là tác ý, gieo mầm như vậy nữa. Hành giả có thể đọc kinh sám hối nếu theo Phật hay đến nhà thờ sám hối nếu theo TCG.

Và sám hối kèm với tha thứ. Tha thứ cho tất cả lỗi lầm của người hay của chính mình dù vô tình hay cố ý. Sự tha thứ dành cho người vẫn dễ dàng hơn sự tha thứ dành cho chính mình. Nhưng bạn cần phải tha thứ cho chính mình. Chỉ khi bạn tha thứ, các sợi nghiệp mới tách khỏi tâm thức của bạn. Giống như mầm cây bây giờ bạn bứng nó ra khỏi mảnh đất của vườn nhà.

Việc thứ ba là biết ơn. Biết ơn sẽ gồm cả tri ân và yêu thương. Hành giả cần biết ơn vì nghiệp lực đã trổ, để cho mình biết mình đã từng mắc lỗi lầm như vậy và sẽ không tái diễn. Cũng cần biết ơn đó chính là sự nhắc nhở cây mầm của mình nếu không chăm sóc đúng sẽ có sâu, và không thể đậu quả ngọt. Sự biết ơn này xuất phát từ sự tri ân sâu sắc từ trái tim yêu thương thuần khiết của bạn. Giống như điều đó là một ân huệ lớn lao, đầy cảm xúc.

Nếu bạn không biết ơn và yêu thương các nghiệp lực đã trổ. Mà lại đón nhận nó trổ trong tâm thức của mình. Thì đó chính là sự trượt dài của tâm và thân. Bạn sẽ lao vào các cuộc tình ái mà bạn bảo tình yêu sét đánh. Bạn sẽ lao vào sự nóng giận mà bạn sẽ bảo đó là không kiềm chế được. Bạn sẽ lao vào những con đường kiếm tiền phi pháp mà bảo ma chi, quỷ dẫn lối. Không có ma quỷ bên ngoài, chỉ có chính bạn đang tạo ra một tâm ma để thỏa mãn sự thoải mái của tâm và thân mà thôi.

Tại thời điểm biết ơn và yêu thương, cây nghiệp của bạn đã mọc ở một mảnh vườn khác không phải tâm thức bạn. Tại mảnh vườn đó, bất kể nghiệp lực gì, những hạt mầm mọc lên cũng nảy nở muôn ngàn đóa hoa. Hoa của sự hối lỗi, hoa của sự tha thứ, hoa của sự biết ơn và tình yêu thương.

Các tầng nghiệp của quá khứ đều dày chồng chất. Các hành giả hãy từ từ chiêm nghiệm và hoan hỉ đón chờ vườn nghiệp của mình đơm hoa khoe sắc.

P/s: bài viết theo trải nghiệm cá nhân, không có đúng sai

Nghiệp hành

Khi các nghiệp lực bắt đầu cắn xé tâm tư bạn và thể xác bạn, sự đau đớn, bứt rứt, khó chịu,… với phi hữu khiến bạn không biết đằng nào mà lần. Sự giằng co, người bạn như tách làm hai và chúng bắt đầu đánh nhau. Những vọng tưởng như những cụm mây đen cứ phi thẳng vào tâm trí và cả thân xác bạn. 
Không có đúng, không có sai. Nhưng không thể để các sợi nghiệp dẫn dắt bạn đi được. Thầy tôi bảo, phải để tưởng chuyển thành hành, tại đó thấy nhân và quả cùng sinh cùng diệt. Thật không hiểu, nhưng thành tựu về thất giác tri là sự khổ hạnh về tâm chứ k chỉ là sự khổ hạnh về thân. 
Không nhớ đã bao nhiêu ngày mình đấu tranh với nó, lần nào mệt quá xong cũng ngủ thiếp đi. Ban ngày thì mê mệt, đêm thì mê man. Đau đớn mấy, khó chịu mấy, cũng cần phải vượt qua. 
Ta không chối bỏ nhưng cần gạt bỏ những gì không phải là chân tính để tìm về cái chân như thuần khiết, trong sáng.

Tham ái

Bạn thích nó mà.

Bạn đáp lời: Vì tôi thích mà. Vì nó tốt mà. Vì tôi thấy thoải mái khi làm điều đó mà. Vì tôi thấy tôi là tôi khi làm điều đó mà.

Khoan hãy bàn tới Quả sau chuỗi nhân duyên bạn gieo. Bàn tới việc trước tiên bạn thích vì:

Bạn thích vì bạn thấy trái tim mình rung động.

Bạn thích vì bạn thấy nó phù hợp với những gì bạn từng mơ ước.

Bạn thích vì nó đúng với các tri kiến của bạn.

Bạn thích vì nó có một điều gì đó rất đặc biệt bạn không lý giải nổi.

Bạn thích vì nó có thể là tiền đề cho những tương lai sau này. (Ví dụ bạn thích tiền vì tiền sẽ giúp bạn được hưởng thụ. Bạn thích anh ấy vì anh ấy sẽ là người đàn ông làm bạn hạnh phúc.)

Tất cả, tóm lại bạn đang thích vì một lý do nào đó, kể cả lý do đó giải thích được hay không giải thích được. Lý do đó thuộc hiện tại, tương lai, quá khứ hay thậm chí cả tiềm thức. Lý do đó thuộc thân, hay thuộc thọ (cảm giác) hay thuộc tưởng (kiến thức).

Tôi vốn là đứa, thích thì làm, không thích có dát vàng cũng không làm. Thích thì gặp, không thích thì có dát vàng cũng không gặp. Và tôi thường gân cổ lên: vì thích mà, thích hay không thích chẳng cần lý do, nên tôi hiểu rất rõ.

Nhưng đằng sau cái lớp vỏ thích hay không thích đó, tất cả đều là một trong những lý do trên. Tâm thức bạn thực ra ngay khi chạm vào đối tượng, nó liền khởi lên một chuỗi các phép so sánh, i như máy tính tìm gương mặt tội phạm trong kho dữ liệu vậy. Nhưng bộ não con người là 1 cái CPU tốc độ cao cỡ i50-100, nên việc so sánh hay load dữ liệu bạn đó nó nhanh đến mức bạn không thể nhận ra. Và khi dữ liệu trùng với thích, hay không thích, hay trung gian, lập tức enter và báo hiệu cho bạn bằng một thứ rung động trong cơ thể bạn, tâm trí bạn… báo hiệu cho bạn đối tượng đó là thích hay không thích hay bình thường. Và lúc đó, tay chân, mồm miệng mắt mũi…thậm chí cả các bộ phận khác đều hoạt động theo cơ chế lập trình cho thích là thế này, không thích là thế kia…

Ai ai cũng lựa chọn thích.

Tôi thích anh ấy nên yêu anh ấy.

Tôi thích việc đấy nên tôi sẽ làm việc đấy…

Đơn giản vì thích mang lại cho bạn những vị ngọt theo logic của bạn là nó sẽ nảy sinh. Tôi thích anh ấy nên bên anh ấy tôi sẽ hạnh phúc. Tôi thích việc đấy nên tôi làm nó có kết quả tốt nhất.

Nhưng ai cũng đều có trải nghiệm rằng: ở bên một người mình thích chưa thể là hạnh phúc, làm một công việc mình thích chưa thể đem lại kết quả tốt. Nó còn cần rất nhiều các yếu tố khác nữa. Nhưng bạn lại sẽ nói, tiền đề là thích.

Vâng, vì cái tiền đề là thích nên rất nhiều câu nói giá mà. Và rất nhiều sự thay đổi theo thời gian cái kho dữ liệu thích hay ghét của bạn nó thay đổi tăng giảm theo. Đơn giản vì bạn chưa nhận biết, nhìn nhận đối tượng như thật là, như cái vốn có của nó. Bạn vẫn đang dùng tâm biết ý thức để đối diện, phán xét hay so sánh đối tượng để cho mình cái quyền thích hay không thích. Chính nó là nguồn cơn của chuỗi nhân duyên sai lầm về sau.

Kho dữ liệu thích hay không thích của mình dần dần đang chuyển hết về trung dung mất rồi, hic…

Ngộ được tới đây. Viết tới đây. Còn tại sao, nó là nguồn cơn của sai lầm thì để viết sau… Thấy đó, biết đó mà chưa rõ ràng được. Đơn giản là từ giờ thấu hiểu câu: đừng làm việc đó vì thích nữa, làm đơn giản là làm thế thôi