GIẤU

🍭🍭🍭
Giấu em vào nỗi nhớ
Vào khoảng trời hư vô
Nơi con sóng xô bờ
Không thể nào đến được
💖
Giấu em vào đám mây
Vào hồng hoang cỏ dại
Nơi yêu thương đọng lại
Không kết được thành lời
💖
Giấu em vào ánh trăng
Vào ngút ngàn ảo ảnh
Nơi trái tim mong manh
Không lỗi nhịp ngược dòng
💖
Giấu em vào đâu nữa
Vào góc bể chân trời
Nơi ánh mắt nụ cười
Không còn gì vương vấn
💖
Chỉ có thể là giấu
Không thể chỉ là quên
Một góc nhỏ ngủ yên
Nỗi niềm riêng chôn kín.
🤗😍🤗
8/7/2018 – một ngày mát trời

 

YÊU EM

Nắng anh kết thành dây
Buộc thành vòng nỗi nhớ
Mưa anh kéo ngang trời
Đựng đầy trong mắt em
Gió sao cứ hờn ghen
Đùa trên làn tóc rối
Có tình yêu không lời
Chỉ dành riêng trao em.

 

Bài thơ không có câu kết

😍💖🌺
Khi em bước bên anh
Trời xanh gió ngập lành
Bình yên và nồng ấm
Ngập tràn em yêu anh

Khi em kề vai anh
Mọi hư ảo mong manh
Tan hòa trong mộng thực
Ngả đầu em yêu anh

Gió khẽ vẽ màu xanh
Cho em vào trong đó
Bay lang thang chân trời
Vẫn mãi là bên anh

Mưa khẽ vẽ cầu vồng
Đưa em sang nhịp ước
Nơi bến bờ có được
???
(p/s: không tài nào nghĩ ra câu kết)

 

ÁI DỤC TRẦM LUÂN


Ái dục đến là do thiếu hụt về mặt năng lượng ở các trung tâm cảm xúc dẫn đến sự vay mượn từ bên ngoài. Kẻ nào biết tự làm đầy các trung tâm cảm xúc thì đạt được hạnh phúc tự thân. Tự bản thân ta đã vốn dĩ có một thứ hạnh phúc nội hàm.
Sự thất tình đến từ sự đứt gãy đột ngột năng lượng cảm xúc dẫn đến mất cân bằng của chính trung tâm cảm xúc và các trung tâm liên quan.
Sự thất tình ở mỗi người đều biểu hiện giống nhau, nhưng ngưỡng năng lượng thiếu hụt lại khác nhau. Có những kẻ chỉ trải qua một biến cố là có thể thất tình. Nhưng có những kẻ trải qua nhiều biến cố nó mới dẫn đến sự thất tình. Mức thiếu hụt càng ở mức sâu, kẻ gặp phải càng đau khổ trầm luân bội phần.
Khi nào thấy rằng, ái, sắc, cảm là những thứ đến từ bên ngoài và nó chỉ là những thứ nhất thời giúp ta trong một đoạn thì kẻ đó vượt ra được khỏi vòng luyến ái, nhục dục đời thường.
Nội quán, nội không, tự viên mãn với chính mình, không cần vay mượn thì kẻ đó tự giải thoát.
🍒
Quả ngộ sau chuỗi dài quán chiếu tự thân

Không có văn bản thay thế tự động nào.

Vượt chướng ngại

Bạn đã từng đứng trước những cơn đau, nỗi sợ hãi, sự thất vọng và tuyệt vọng? Tất cả nx điều đó, chúng ta vẫn nghĩ rằng đó là nghiệp, là chướng ngại, là trái ý muốn… cản bước thành công của chúng ta.
Chúng ta vẫn thường nghĩ, thành công là khi mọi thứ luôn vui vẻ, xuôi chèo mát mái… hay chính là đạt được thứ chúng ta mong muốn, chúng ta nguyện cầu. Còn ngược lại đều là cản đường chúng ta đi.
Nhưng mấy ai biết rằng, chính nx cái chúng ta gọi là thành công, thuận lợi, xuôi chèo… lại là nx thứ kéo chúng ta lại, níu giữ chúng ta. Trên hành trình trở về với bản nguyên, chỉ có cơn đau, sợ hãi, thất vọng… là dang tay chào đón chúng ta. Chúng sẵn sàng nắm lấy tay ta vượt qua dòng sông Đời để bước sang bờ bên kia của Yêu thương, của Ánh sáng…
Cái cảm giác được chúng chìa bàn tay ra, hân hoan chào đón, và ta cũng giơ tay ra, hạnh phúc bước cùng để sang bên kia mới tuyệt diệu làm sao.
Mọi thứ k phải là chấp nhận, không phải là lý trí rằng lý thuyết là thế. Mà chúng là một trải nghiệm, một cảm giác ngập tràn trong ánh sáng chan hòa, và nx bàn tay nâng đỡ ta đi. Chỉ cần tĩnh lặng, quán chiếu trong mỗi phút giây.
Thật là vi diệu thay.

Trong hình ảnh có thể có: đám mây và bầu trời

Nhà giả kim

Giọt nước mới đầu ở tận núi cao, nghe nói về biển và nó cứ thế đi. K cần biết trên đường ra sao. Và khi ra tới biển rồi. Nó chia sẻ về quãng đường nó đã qua, nhưng cũng chia sẻ về cảm giác hạnh phúc ngập tràn khi tới biển.
Con đường nó đi, k p chỉ là sự vất vả bên ngoài, nó còn là cả sự đấu tranh bên trong, nên dừng lại làm nước dinh dưỡng cho cây, hay lại theo gió, thành mưa, rồi lại rơi xuống.
Mỗi chúng ta cũng thế, khi lựa chọn con đường của mình, ý chí cá nhân thôi k đủ, còn theo đó là ý chí thượng đế, còn là cả chuỗi hành trình quan sát tâm của mình để k những giúp nó vượt qua thành ý chí cá nhân mà để nó hòa nhập làm một vào với dòng chảy tự nhiên.
Dầu sao sách cũng chia sẻ về trải nghiệm của 1 hành giả. Còn con đường của chúng ta thì chúng ta phải tự trải nghiệm và vượt qua.

Không có văn bản thay thế tự động nào.

 

Moon Ha

Mấy đứa bảo nhau cứ gọi là
Cuộc sống như này mới xa hoa
Bon chen thế sự ta không tám
Chỉ ngẩn ngơ thôi với bàn trà
💖💖💖
– Con đường tu đạo không lấy tiền làm mục đích
– Con đường kinh doanh càng không lấy tiền làm lẽ sống
Khi đạo hạnh đủ, tri thức tự tràn, tiền tự tới. Đã thực sự chứng minh được điều đó.

Cảm ơn vũ trụ đã rất ưu ái con. 🏵🏵🏵

 

Thăng trầm cuộc đời

Thầy ra bài tập bắt viết thành văn cơ, nhưng thôi, nhiều chữ ngại viết, ngại đọc. hehe
2004: vứt cái giấy công chức mà bố mẹ cất công lặn lội xin cho để đi học tiếp cái bằng Th.S. Bố mẹ tím mặt. Quan hệ sứt mẻ.
2007: tốt nghiệp bằng Th.Sỹ ngành quản lý đất đai sau 7 năm mài đít ở trường đại học. Đúng ngày tốt nghiệp thì là ngày vứt cái bằng sang một bên đi làm cái ngành khác.
3 năm chỉ thấy nốt trầm. Và được nghe rất nhiều câu sướng chưa, nói không nghe lời mà.
2010: bị sếp lớn đuổi thẳng cổ khỏi công ty, khi vừa mới lên PGĐ công ty được nửa năm. Lý do thì rất dở hơi: có đứa nó bảo mình ra mở công ty riêng cạnh tranh với sếp.
2011: mở công ty khi trong tay không có một xu. À, lúc đầu xin bố mẹ được 50tr. Sau 5 tháng bảo bố mẹ cắm sổ đỏ đi cho vay 100tr.
9.2012: rơi vào cảnh nợ nần chồng chất vì k phải chỉ nợ bố mẹ mà còn nợ đối tác, nợ khách hàng vì đơn hàng hỏng. Quyết định nghỉ không đi làm thuê nơi khác tập trung ở nhà (vì lương mình ở ngoài = lương 3 đứa nhân viên mình thuê, đi làm lấy tiền trả lương chúng nó. năm mà có những hôm con lớn sốt mà 4h sáng 2 vợ chồng trong túi chỉ có 200k, vừa đủ tiền khám ở viện nhi. nhân viên không có tiền trả. tình anh em bị mất. mọi thứ khủng hoảng đến ngao ngán.
1.2013: sau 4 tháng tập trung như con điên, ngày nào cũng đi cả trăm cây quản lý công trình, xưởng, thợ… đã trả hết các kiểu nợ lên tới con số 500, dư 200 để mở một cái xưởng mộc mới
2013: mở xưởng mộc với quân số lên tới hơn 10 thợ. sau 6 tháng, quyết định giao khoán lại toàn bộ máy móc nhà xưởng cho quản lý vì không có một xu lãi nào, thậm chí còn âm. 8.2013: mở ra thời kỳ mới – thời kỳ hoàng kim của Vách tiêu âm. Cũng là năm đẻ thằng cu Cò. Nên vừa làm vừa cầm chừng.
2014: lại tiếp tục làm như một con điên, với những dự án lớn khắp cả nước. một năm làm tới 50 cái hội trường lớn. 10.2014 – mua mảnh đất 100m2, cạnh xưởng bên Đông Anh để dành về già. thành công trong công việc tưởng ngon. song con lớn không có thời gian chăm, vẫn phải gửi bà ngoại. con bé thì bị giúp việc bóp cổ đổ cháo vào mồm dẫn đến sợ ăn. và sau 6 tháng mình cho ăn finger food thì mới ăn lại được cơm và cháo. cộng thêm là chồng bắt đầu có triệu chứng chê và chán.
2015: nhận ra vấn đề của mình thật sự không ổn. lần đầu tiên đi học về cái gọi là quản trị doanh nghiệp – thấy sướng phê lòi(về sau cho đứa quản lý của mình đi, nó bảo chẳng khác gì giáo trình em được học trong đại học, chán hẳn). thảo nào, không có gốc áp dụng quy trình hệ thống, ban đầu ngon lành, sau chưa đầy 6 tháng một lứa nhân viên đã ra đi. và ra đời – tuyển dụng để ứng viên ngưỡng mộ.
2016: đã bắt đầu chơi bời và chuyển giao cho giám đốc mới. xong quy trình, hệ thống không có mình vẫn die. phát hiện ra, thiếu mẹ nó quy trình kiểm soát. chỉ có thưởng mà k có phạt.
2017: mất nửa năm để fix lại toàn bộ hệ thống và quy trình
10.2017. Chính thức thất nghiệp.

1.2018. Mua tiếp một căn chung cư mới. Mọi thứ đúng là như mơ.

2.2018. Mua thêm lô đất gần 3000m2 để làm nơi tu tập về già.

Giờ phút này không biết gọi là sướng hay là buồn vì chẳng biết làm gì. Cứ đi học rồi đọc sách. Đến giờ #docsachcungban rồi.

Trong hình ảnh có thể có: văn bản

Mục tiêu và tham vọng

Đa số chúng ta đều sống trong kế hoạch, dự định, mong muốn, tham vọng… Có một nhóm khác thì nói rằng: nếu bạn mong cầu điều gì, bạn sẽ là điều đó, nhưng nếu bạn không mong cầu gì, bạn sẽ là tất cả.

Bản thân tôi là một người sống có kế hoạch, có mục tiêu từ nhỏ. Từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường tôi đã luôn có những kế hoạch cho mình, và tất nhiên, mọi thứ đều như kế hoạch của tôi, thậm chí nhanh hơn. Nhưng khi tôi gặp những người thầy tâm thức, họ luôn nói với tôi rằng: mong muốn trở thành cái gì là không đúng rồi, nỗ lực cá nhân là không đúng rồi, hay nếu mong muốn là cái ta mong muốn – là bản ngã rồi.

Dù nhiều lúc, tôi cũng thử không đặt mục tiêu, đặt kế hoạch nữa, để nó theo như những cái gì vốn có, dòng chảy tự nhiên, thì thấy đúng là nó vẫn diễn biến tốt đẹp, thậm chí tốt hơn cả những gì tôi có thể nghĩ. Có người thì nói rằng, đấy là tôi đã nỗ lực cá nhân nhiều, ý chí nhiều rồi, thì giờ nó là kết quả của sự kết nối với vụ trụ mà thôi. Nhưng tôi vẫn băn khoăn, vẫn mông lung, nếu đem những điều trên nói với những bạn trẻ khác, hay nói với những con người đang nhiệt huyết ngoài kia, họ sẽ bảo tôi, chị ở thế giới khác, hoặc chị bị hâm rồi, hoặc chị già rồi… hoặc cơ bản vì những gì tôi nói không đủ thuyết phục.

Ngày hôm qua, tôi vẫn khơi lại câu hỏi đó, vì đôi lúc cái não trái nó vẫn mong muốn được thuyết phục.
Mọi thứ đều tồn tại dưới dạng các đám rối năng lượng. Cơ thể chúng ta hay những thứ chúng ta gọi là hữu hình chẳng qua là một đám rối thô hơn nên có thể nhìn thấy. Còn những dạng như âm thanh, ánh sáng, hay thậm chí cả ý nghĩ,… đều là một dạng năng lượng hay sự kết nối của các hạt năng lượng. Cứ coi như thế đi cho nó dễ hiểu. Công việc chúng ta đang làm cũng là một đám rối năng lượng. Thành công cũng là một đám rối năng lượng. Và mỗi công việc hay sự thành công khác nhau sẽ có một kiểu đám rối hình hài khác nhau, tạo nên những công việc hay sự thành công khác nhau.

Bây giờ chúng ta hãy đặt một cá thể người bên cạnh một cái thành công. Hai đám rối này có thể vốn dĩ là tồn tại độc lập, nhưng tâm thức người lại cố gắng tạo ra một đám rối thành công khác theo ý mình muốn.
Đầu tiên nó là sự phóng chiếu. Con người vẽ ra nó, và nỗ lực tìm kiếm trong vũ trụ những gì tạo nên nó. Sự vay mượn, hay lôi kéo chúng về lấp đầy trong một cái vỏ thành công mà chính họ tạo ra. Thậm chí, khi họ không thể vay mượn, hay lôi kéo từ vũ trụ về thì họ vay mượn chính năng lượng của mình để lấp đầy. Sự lôi kéo năng lượng từ cá thể tâm thức con người sang thành công có thể thấy ngay được nó chính là sự nỗ lực, ý chí cá nhân. Nhiều người làm việc đến mệt nhoài, quên ăn, quên ngủ, quên hết mọi thứ, quên cả chính mình để lấp đầy cái đám rối thành công do mình vẽ ra.

Cuối cùng thì thành công cũng hình thành, cũng có. Bên cạnh việc con người đó cảm thấy mệt mỏi, thiếu hụt, sức khỏe suy sụp do đã phải cố gắng nỗ lực quá nhiều thì cũng có ngược lại là người đấy cảm thấy vui sướng, phấn khích quá nhiều vì mình đã có thành công. Hai trường hợp đó tới: một là do người đó đã vay mượn năng lượng của mình quá nhiều để tạo nên thành công nên cảm thấy thiếu hụt; hai là người đó đã vay mượn được thêm năng lượng của bên ngoài để tạo nên thành công đó nên sự thiếu hụt gần như ít, hoặc ở dạng ít biểu hiện hơn, mà nó được cộng hưởng thêm do có sự phóng chiếu ngược từ thành công sang tâm thức người thực hiện.

Và bây giờ thì tới sự đứt gãy về mặt năng lượng: nếu việc lấp đầy lên hình hài của thành công không được trọn vẹn, với tất cả nỗ lực bản thân đã dâng hiến cho cái vòng thành công kia thì năng lượng phóng chiếu từ hai bên sang nhau sẽ bị đứt. Thậm chí việc đứt này cũng xảy đến khi ta đang làm điều gì đó, mà ai đó nói với ta là việc đó vô ích, phí thì giờ, tạo nên cái đó không đáng đâu… Việc đứt năng lượng này, làm cho cá thể người đang ở giai đoạn phóng chiếu, bị thiếu hụt và không phóng chiếu lại dẫn đến bị chán nản, thất vọng, stress…

Việc đứt gãy năng lượng còn có ở những trường hợp, sống nhờ năng lượng của thành công. Khi họ tạo ra thành công rồi, thì họ nương nhờ năng lượng đó. Khi thành công đó bị biến dạng, hoặc bị chia tách, họ dẫn tới cũng bị chán nản, thất vọng, stress và có thể bị bệnh. Đó là điển hình của bệnh ngôi sao, của những người đang làm việc thành công rồi đột ngột nghỉ hưu, của những diễn giả hay diễn viên đang sống bằng năng lượng của hội trường nghìn người…

Có bạn hỏi tôi: vậy chẳng nhẽ mình không được dặt mục tiêu, không được mong muốn thành công hay sao?
Có chứ, nếu bạn vẫn muốn.
Khi bạn muốn một điều gì đó, tức là bạn đang vẽ lên một hình dạng nào đó, tạo ra một vỏ đám rối. Công việc sau của bạn là lấp đầy đám rối đó để cho nó hình thành, hiện hữu, có thực, hay để cho người khác nhìn thấy không phải là bạn chém gió.

Việc lấp đầy như trên thì có nhiều cách: vay mượn từ những thứ khác xung quanh vũ trụ, của người khác, vay mượn từ chính cá thể mình, bằng sự nỗ lực rút ruột, phóng chiếu năng lượng của mình, phóng chiếu cái ta chuyển sang nó.

Có cách khác là bạn tạo sự thành công trong chính tâm thức bạn. Làm tròn đầy nó lên bằng chính bạn. Nên bạn sẽ thấy nhiều người bảo bạn hay tự trau dồi chính bản thân mình những kỹ năng của mình thì thành công sẽ tới.
Nhưng có một cách mà ngay đầu tiên tôi đã nói: khi bạn mong cầu cái gì, bạn sẽ là cái đó, nhưng khi bạn không mong cầu là gì, bạn sẽ là tất cả.

Bản thân đầu óc chúng ta luôn luôn suy nghĩ tới một cái gì đó, hoặc mong có một cái gì đó. Chính ý nghĩ này tạo nên những đám rối hỗn loạn quanh chúng ta, vây bọc lấy chúng ta. Nếu chúng ta có thể để chúng ta trống Không, thì cái đám rối năng lượng này sẽ thanh nhẹ hoặc không còn, và lúc đấy, chúng ta tới bất cứ đâu, chúng ta ở bất cứ chỗ nào, chúng ta đều dễ dàng thành công trong lĩnh vực đó.

***
Trước khi viết những điều trên, tôi thấy thấm thía cảm giác, chúng ta cứ cố gắng, nỗ lực, để rồi từ đó sinh ra những sự thiếu hụt, vay mượn, đứt gãy, là nguyên do của tất cả mọi loại bệnh tật.
Cánh lấp đầy, chữa lành đơn giản lại trở về với chính ta, ở tại chính nơi này.

Không có văn bản thay thế tự động nào.