Author: tieunhu
Vì sao đêm nay
Có một ngày
Có một ngày
Gió ngừng thổi
Mây ngừng bay
Cây hoàng lan cuối phố
Tỏa hương suốt đêm
Nhớ
Có một ngày
Những tia nắng thôi nhảy nhót
Những hạt mưa li ti thôi bay
Hàng cây dương lặng lẽ
Chìm trong màn sương
Thương
Có một ngày
Em lặng im không nói
Ta lặng im lắng nghe tim mình
Hai trái tim cùng nhịp đập
Chút bối rối
Hay chờ đợi
Yêu
Hoa cỏ lau
Em đi qua mấy mùa cỏ lau
Cỏ vương trắng lòng ai bối rối
Cỏ ngượng ngùng dường như không nói
Tiếng yêu đầu thương nhớ cỏ lau
Em đi qua mấy mùa cỏ lau
Để vấn vương hồn ai trong mộng
Để nhớ thương một chiều rung động
Lỡ nhịp rồi xao xuyến cỏ lau
Xưa vua Đinh phất ngọn cờ lau
Oai hùng lắm giữa chiều thu lộng gió
Sao hôm nay cầm cành lau bỡ ngỡ
Chẳng thể nhìn trong mắt mấy mùa lau
EM
Em là ai
Mà rực rỡ giữa đất trời
Mang cho tôi
Những nụ cười rạng ngời
Và yêu
Và thương
Và ngát hương
Thắm nồng
Mùa đông không lạnh
Những tia nắng sớm mai
Chiếu nghiêng qua ô cửa nhỏ
Đọng trên những cánh hoa
Đọng trên những sợi hương lan tỏa
Những tia nắng sớm mai
Long lanh trên giọt sương
Đọng trên chiếc lá sen
Đọng trên mặt hồ lặng như gương
Lấp lánh
Một ánh mắt sáng như sao
Trong veo
Ngắm nhìn
Những tia nắng
Hát ca
Hân hoan
Những tia nắng sớm mai
Kết lên những sợi thương
Xâu thành chuỗi vòng cổ
Choàng qua những yêu thương
Choàng thêm chút hơi ấm
Gửi vào tháng năm một mùa đông không lạnh

Hạt mưa nhỏ
Hạt mưa nhỏ
Rơi qua khe cửa
Đọng trên đôi mi
Đang ngắm nhìn
Những ánh sáng lấp lánh
Phía ngoài hiên
Hạt mưa nhỏ
Rơi qua khe cửa
Đọng trên tâm hồn
Đang lặng im
Nghe nhịp đập con tim
Phía tận sâu
Hạt mưa nhỏ
Rơi qua khe cửa
Đọng lại mấy giọt
Nơi mong manh
Trên trái tim màu xanh
Phía xa xa

Thơ chúc mừng 20/11
Vì lý do gì
Vì lý do gì
Mà em khóc
Khi nhìn mặt trời mọc lên trên ngôi nhà màu xanh dương
Vì lý do gì
Mà em khóc
Khi gió bấc vẫn nhẹ nhàng gửi đến em nỗi nhớ
Vì lý do gì
Em không biết nữa
Một chút ánh sáng hồng le lói cuối chân trời
Rạng ngời trên nền trời đầy sương mù
Một chút ấm áp lẻn sâu trong gió bấc
Nhẹ nhàng hôn lên bờ mi em
Mặt trời vẫn đỏ
Gió vẫn lạnh
Em có thể khóc có thể cười
Em có thể thương nhớ một người
Không vì lý do gì
CHỜ
Rừng mơ
Hoa nở trắng
Những đứa trẻ
Vui đùa
Cười trong nắng
Xòe bàn tay
Nhặt một bông hoa
Cài lên mái tóc
Có cô bé
Hay dỗi hờn
Trốn vào sau gốc cây và khóc
Có một cậu bé
Tinh nghịch
Mải đi chơi quên lối về
Để mèo con
Nằm phơi mình
Thiếu một bàn tay vuốt ve
Bên hiên nhà
Rừng mơ đã nở trắng
Đợi một người
Dường như hoa cũng đã phai màu nắng
Hoa tháng năm
Mỏi mòn
Hoa nhớ thương
Vẫn chờ