Gió thổi qua miền hư không

Tiếng đàn ai bên sông
Chỉ thấy dòng mênh mông
Tương tư gửi trời đông
Đời người như giấc mộng
Sắc sắc rồi không không
Bình yên hay bão giông
Khiến tâm hồn xao động
Chiều qua vườn gió lộng
Thổi bay vào hư không

Tìm người

Trên sông nước mênh mang
Em tìm một dáng hình xưa cũ
Lóng lánh bao tình
Trong sóng nước chao nghiêng
Người còn đó cho em chút bình yên
Hay chờ mùa nước lên
Để con thuyền xuôi bến
Hạnh phúc nào bắc ngang dòng nỗi nhớ
Mênh mông một khoảnh trời
Có gió thổi mây bay

Tình yêu em như cơn bão giông

Tình yêu em như cơn bão giông
Cuốn trôi anh trong trời đông giá lạnh
Em không thể đợi đến một ngày mưa tạnh
Đứng chờ anh dưới tán cây hoàng lan
Tình yêu em như núi tuyết tan
Đã tan chảy là nhấn chìm tất cả
Em không thể đợi đến một ngày vội vã
Anh đến trải lòng rồi lại quay bước đi
Tình yêu em như loài hoa xuyến chi
Đã mọc rồi là không thể ngăn được nữa
Em không thể đứng ngồi đợi chờ sau ô cửa
Một dáng hình không ngoảnh lại phía em
Tháng năm gõ cửa qua miền đất không tên
Gói lại gió mưa trong ngày lạnh giá
Gói lại bão giông trong ngày hối hả
Gói lại cả mùa hoa theo dấu chân ai
Em giật mình tỉnh giấc đón sớm mai
Nắng vàng rực lung linh trên phiến lá
Nụ cười hồng xua tan ngày lạnh giá
Có phải chăng xuân đã đến đây rồi?
Trong hình ảnh có thể có: hoa, thực vật và thiên nhiên

Chuyện tình người con gái bên sông

Chuyện cổ tích thơ bé
Còn ai tin
Chuyện về chàng hoàng tử cưỡi con bạch mã
Áo choàng trắng tung bay chiều hối hả
Lướt qua người thiếu nữ
Đang giặt áo ven khúc sông
Và hát bài ca
Đợi người chinh nhân
Trong chiều xuống
Nhuốm màu tím sẫm
Người ghìm cương nghe trọn khúc ca buồn
Nàng ngượng ngùng
Xin người chớ bận tâm
Câu hát hò ơi ta hát cho những người còn sống
Bên khúc sông
Vẫn ngày ngày đợi một người quay trở lại
Nàng có ai
Hay ai có đợi
Nàng mỉm cười cho người ấy ngắm dung nhan
Lối hẹn hò ta chưa bước sang ngang
Ta sẽ hát tặng người khúc ca hùng tráng
Để theo người cùng năm tháng
Ta hẹn nàng ngày trở về
Sẽ hong tóc nàng bên khúc sông quê
Sẽ bồng bế những đứa con xinh đẹp
Và ngắm nụ cười nàng trong ráng chiều đê mê
Dòng sông xưa đã bên lở bên bồi
Hai dòng trong đục vẫn ngược xuôi sớm ngày
Mà người đâu, đâu hỡi có hay
Chờ một ngày trở về
Đợi một người trở về
Bên bến sông quê
Nàng hàng ngày hong mái tóc
Nàng chờ người nhưng không còn khóc
Nước mắt đã hóa thành sông
Lòng người đã hóa mênh mông
Buông làn tóc dài
Thả trôi những thương nhớ
Nàng hát bài ca
Đợi người chinh nhân
Kết quả hình ảnh cho bên sông

Chuyện tình sơn nữ

😍😍😍
Mặt trời hát
Ở ngôi nhà bên kia đồi
Sau đám cỏ xanh
Những lời yêu thương
Chân thành
Mặt trời hát
Ở ngôi nhà bên kia đồi
Nơi hai trái tim lạc lối
Đi qua vùng yêu thương
Mong manh
Bên bếp lửa hồng
Ánh lên nụ cười
Người con trai trìu mến nhìn người con gái
Bên bếp lửa hồng
Ánh lên mặn nồng
Người con trai yêu thương hôn người con gái
Gió khẽ lùa từng vòng
Qua mái tranh
Gió khẽ lùa từng vòng
Bên ánh lửa bập bùng
Họ khẽ trao môi hôn này
Và yêu thương qua từng ngón tay
Đan vào nhau
Họ khẽ trao trái tim này
Và mê say qua từng khúc ca
Quện vào nhau
Trong hơi thở
Nghe thật sâu
Giọt nước mắt rơi
Niềm hạnh phúc nơi nơi
Dâng tràn
Và mặt trời vẫn hát
Ở ngôi nhà bên kia đồi
Sau đám sương mù
Một tình yêu đẹp đến ngàn thu

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang đứng, núi, ngoài trời và thiên nhiên

Anh có thể ôm em

Anh có thể ôm em thật chặt
Để nghe thấy trái tim em
Nói lời em yêu anh
Để nghe thấy tâm hồn em
Hát bài yêu thương anh
Anh có thể ôm em thật chặt
Giống như bao người
Bên nhau không rời
Để thấy rằng ta có thật trên đời
Để nước mắt hóa mây trời
Để nụ cười hóa thành cơn gió
Rong chơi
Anh có thể ôm em thật chặt
Qua mùa nắng hạ
Kéo dài sang đông
Để thấy rằng ta không đang trong mộng
Để nhớ mong không còn mênh mông
Để yêu thương hóa thành ánh sáng
Diệu kì
Anh có thể ôm em thật chặt
Để nghe thấy trái tim em
Nói lời em yêu anh
Để nghe thấy tâm hồn em
Hât bài yêu thương anh
Trong hình ảnh có thể có: bầu trời, cây và ngoài trời

Chuyện tình của Moon

Cưỡi gió mây ta rong chơi phiêu lãng
Nhủ có một ngày
Ta sẽ vén làn mây
Xuống vui đùa cùng cỏ cây
Gió khẽ thổi tung làn tóc
Nắng khẽ ửng hồng môi ai
Giai nhân đẹp xinh
Ngỡ ngàng bao nhân tình
Múa một điệu múa
Xoay vòng cùng gió
Cất một điệu ca
Vút cao cùng mây
Rập rìu theo cánh bướm bay
Mê say mê say
Ánh mắt ai đưa tình
Nhìn
Ánh mắt ai đang thẹn thùng
Nhìn
Kìa
Như gió như mây
Như nắng lung linh
Hòa trong những điệu tình
Chàng làm lòng ai xao xuyến
Chàng làm lòng ai lưu luyến
Nhân gian nơi đây
Mà ngỡ phiêu du nơi đâu
Hẹn hò một đêm trăng sáng
Hẹn cùng người đêm thanh vắng
Tấu khúc ca
Bên người
Quên lãng du
Bên người
Rồi đợi chờ
Chờ người sao không thấy
Chờ một đời sao trông ngóng
Mắt môi nào
Ướt mi nào
Lệ rơi
Hóa thành sông
Nàng đợi chờ trong sương sớm
Nàng đợi chờ qua đêm tối
Ánh hoàng hôn
Phủ lấp
Nàng nguyện cùng mây phiêu lãng
Nàng nguyện cùng trăng du đãng
Quên tháng ngày
Quên bóng người
Nhân gian
Trở về vào một đêm trăng sáng
Lòng không còn bận vương dĩ vãng
Trăng đã tròn
Buông mái rèm
Lướt phìm đàn
Ca vang
Trong hình ảnh có thể có: bầu trời, đêm, ngoài trời, thiên nhiên và nước

Mênh mông

Ta bước đi trên con sóng, lòng nhẹ tênh, phía xa xa mặt biển trải dài mênh mông.

Ta thích sống ở núi cao, nơi có bạt ngàn cây hoang dại, có thể gần đó có một cái hồ để thi thoảng ta soi bóng mình, ngắm nụ cười khẽ mỉm và ánh mắt của mình. Những tán cây lòa xòa xuống mặt hồ, những cánh hoa rụng, bồng bềnh trên mặt nước, in bóng những đám mây trôi lờ lững và bầu trời xanh trong.
Nhưng khi ta thấy buồn, ta lại thường tìm ra biển. Thả đôi chân trần bước đi trên bờ cát, để những con sóng tấp vào chân rồi lại trôi ra xa. Ta ngắm biển, ngắm đường chân trời thẳng tắp phía xa, ngắm biển mênh mông không thấy bờ. Giống như ta lúc đó vậy. Lòng cứ mênh mang không biết đâu là bờ bến. Mà từng hồi, từng hồi nhịp đập con tim cứ dội lên như những con sóng tớp vào những dây thần kinh trên ngực đến buốt lạnh.
Phải chăng, ý niệm luyến ái từ kiếp trước đưa ta trở lại kiếp này để tìm người. Ta cứ tìm, cứ tìm, từng khuôn mặt lướt qua cuộc đời mình. Tìm một hình dáng thân quen, tìm một hơi ấm bàn tay thân quen, tìm một ánh mắt thân quen, tìm một nụ cười thân quen, tìm một cảm giác thân quen. Có những thứ gần giống, khiến ta giật mình khi chạm vào nhưng rồi lại bàng hoàng nhận ra không phải. Đi qua Hoàng tuyền, uống canh Mạnh bà, đáng nhẽ ta phải quên hết tất cả rồi chứ, vậy mà tại sao vẫn nhớ. Ngày xưa chỉ là mang máng, giờ đây thì mọi thứ càng ngày càng trở nên rõ hơn. Đôi lúc, ta không biết mình đang sống thật hay là sống ảo. Liệu gặp lại rồi có nhận ra và người ấy có nhận ta, hay lại như người dưng mà thôi.
Những con sóng cứ nhẹ nhàng bám vào chân, rồi lại trôi ra xa, để lại một bờ cát phẳng mịn. Ta đáng nhẽ cũng nên thế. Sóng đến cứ đến, bờ vẫn là bờ, cát vẫn im lìm, khẽ sủi lên rồi lại lắng. Vậy mà ta lại cứ như sóng, nối dài cánh tay, muốn chạm mãi vào bờ cát dịu êm, muốn cuốn quanh bờ, mà quên đi ngoài kia biển mênh mông lắm.
Ngồi bên ghềnh đá, lắng nghe tiếng sóng vỗ ào ạt, gầm gào, quặn xé, những dòng xoáy từ đó mà tạo ra, cuốn hút nhấn chìm mọi thứ xuống đáy sâu. Có chăng nên thấu hiểu một nỗi, tình người không thể lưu luyến, sóng không thể dừng, bờ không thể tan, và biển vốn mênh mông là thế. Đứng trước nhân gian, đứng trước biển ta cũng nhỏ bé như những hạt cát mà thôi. Sống kiếp người, có chăng ta nên biến tình yêu nhỏ bé thành thứ tình yêu rộng lớn như đại dương ngoài kia, để có thể hòa nhịp cùng tất cả. Chỉ có hòa nhịp ta mới có thể bình yên. Chỉ có hòa nhịp ta mới có thể lặng. Dù có thể có lúc gầm gào, muốn lan vào bờ nhưng ta vẫn là cái toàn thể, vẫn được là cái toàn thể để mà sống như toàn thể.
Thật lòng mà nói, ta vẫn thấy biển mênh mông lắm và lòng ta cũng thế.

Tự tình

Hồng trần không thể luyến
Ái không thể mang
Hữu mang mang
Vô mông mông
Tự đa tình tự sầu
Tự tấu khúc đàn tự ca
Tự nhỏ giọt lệ lên nhân gian

Chàng không thể bên
Ta không thể cận
Duyên sắc sắc
Nợ không không
Tự buộc tự buông
Tự niệm cùng trăng tự tỏ
Tự nở nụ cười chốn bồng lai

Quay trở lại
Soi bóng bên dòng hằng sa
Trải mênh mang xuôi theo dòng
Trải tương tư xuôi theo dòng
Lệ hoen mi xuôi theo dòng
Còn lại trống vắng trong lòng
Tự tĩnh