Người đừng gọi tên ta

Người đừng gọi tên ta
Giữa mịt mùng nỗi nhớ
Giữa gầm gào sóng vỗ
Thét gào tên của ta
Người đừng gọi tên ta
Mà hãy ôm thật chặt
Để hai ta có thật
Hơi ấm truyền sang nhau
Người đừng gọi tên ta
Hãy xòe tay mở mắt
Ngắm giọt mưa trong vắt
Trên mi và trên tay
Người đừng gọi tên ta
Trong chốn cõi ta bà
Hai ta hai nỗi nhớ
Không thể nào dừng chân

Ngồi cạnh em

Cho ta ngồi cạnh bên em nhé
Ngắm trời sao và sóng vỗ rì rào
Nghe gió hát và biển ru nỗi nhớ
Thì thầm ngàn năm đợi mãi không thôi
Cho ta ngồi cạnh bên em nhé
Gần nhau hơn gần một chút thôi
Nghe hơi ấm trong em và trong tôi
Róc rách chảy qua từng hơi thở
Cho ta ngồi cạnh bên em nhé
Để biết nhau đang ở rất gần
Để thấy rõ ta đang rất thật
Không phải mơ không phải hư vô

Đừng để lạc mất nhau

Để cho gió cất ngàn tiếng ca, khúc ca ngân nga những bẽ bàng

Để cho gió cất ngàn tiếng ca, khúc ca ngân nga những lỡ làng
Hòa trong gió ngàn
Một ánh sáng nào
Soi lại những kiếp sống ta bên nhau
Yêu thương ta trọn trao
Ngỡ như thời gian
Ngỡ như tháng năm
Không xóa nhòa
Để rồi như gió
Gió cuốn bay xa
Để rồi như lá
Lá thả trên sông
Để rồi mênh mông
Mênh mông
Ngàn đóa hoa kia
Có nhuộm phai sắc hồng
Ngàn nhớ mong kia
Có nhuộm màu ngóng trông
Để rồi như gió
Gió cuốn bay xa
Để rồi như lá
Lạc nhau giữa dòng
Hư không
Màu thời gian có phai
Kỉ niệm xưa có ai
Còn giữ
Một mai không em
Tìm về lối quen
Lời thề năm xưa
Ta còn nhắc ai nhớ ai quên

Trở về trong màn đêm

Trở về trong màn đêm
Những chiếc đèn cao áp chếch nghiêng nghiêng trên nóc những tòa nhà cao tầng
Ánh sáng chênh chếch chông chênh
Người với người vội vã
Không kịp nói câu giã từ
Tiễn biệt một mùa đông giá
Gửi lại những xót xa
Những ánh sáng trên cao
Không đủ chiếu soi gương mặt hồng của nàng
Khẽ mỉm cười khi chạm vào những yêu thương cất giấu
Có gì đâu
Một vết xước xưa cũ khắc lên chiếc lá
Để rồi thả trôi theo dòng
Bảng lảng trôi về mênh mông
Viết lên những lời ca chênh chông
Ngọn đèn cao áp sáng trên nóc nhà cao tầng
Qua đôi mắt người thi nhân bỗng biến thành trăng lấp lánh
Ánh bàng bạc rọi qua ô cửa
Sau tấm rèm
Những vòng tay ôm chặt lấy nhau
Sưởi ấm những nỗi đau
Để yêu thương hóa giải những khát khao, những hư ảo
Ngọn đèn chênh chếch
Soi rọi bước chân cô liêu
Gửi trong gió niềm yêu
Của kẻ lang thang đang hát khúc ca tìm về

Yêu nàng

Nàng mãi là giấc mơ của ta và ta mãi là giấc mơ của nàng.

Để những cách hoa tím hồng, rang ngời tô điểm thêm dung nhan nàng.

Ai bảo tình yêu là điều khiến người ta đau khổ?

Ái tình cản trở bước đường tu?

Rạch ròi giữa đạo và đời, đời và đạo?

Yêu nàng rồi không thể yêu chúng sinh?

Nàng như một đóa hoa đẹp tinh khiết trong đêm trăng tỏ, chạm vào vùng không tên bấy lâu ta chưa thấu rõ.

Để những mạch ngầm trong ta tuôn chảy, hòa vào ánh trăng kia.

Yêu là một cách tu hành.

Khi yêu ta dâng hiến trọn vẹn linh hồn ta cho thượng đế.

Không còn bản ngã, không còn kiến chấp, chỉ có một tình yêu thuần khiết tuôn chảy trong trái tim ta với những rung động vi tế nhưng tĩnh lặng.

Không ồn ào, không gào thét, không sục sôi.

Để những hạt mầm trong ta bung chồi.

Để những đóa hoa trong ta nở rộ.

Và tình yêu trong ta bừng sáng, tuôn chảy ra muôn nơi.

Ta hiểu thế nào là một tình yêu chạm tới phúc lạc.

Chỉ có nó mới khiến ta tái sinh.

Chỉ có nó mới khiến mạch ngầm tình yêu ta trao đi không bao giờ cạn kiệt.

Ta đã không phụ như lai, không phụ nàng.

Thinh lặng bên nhau

Có một ngày tôi sẽ
Ngồi bên bạn thật lâu
Chỉ bên cạnh nhau thôi
Và chẳng nói điều gì
Để cho trái tim đập
Một nhịp một nhịp thôi
Để cho hai tâm hồn
Vui đùa với ánh sáng
Hát ca cùng trăng sao
Ngắm chủ nhân của chúng
Thật an bình biết bao
Có một ngày tôi sẽ
Nhìn mắt bạn thật lâu
Chỉ nhìn vào mắt nhau
Và chẳng nói điều gì
Để cho hai ánh mắt
Một hướng một hướng thôi
Để cho hai tâm hồn
Giao hòa với đất trời
Bay lên với mây gió
Quên chủ nhân của chúng
Đang hạnh phúc tự do
Có một ngày tôi sẽ
Tĩnh lặng có một mình
Chẳng nói một điều gì
Chỉ cần nhắm mắt lại
An nhiên đầy trong tôi

Viết cho người đàn ông và đàn bà

Những người đàn ông đi ngang qua đời tôi
Họ nói yêu rồi ra đi rất vội
Họ đi rồi mà không hề bối rối
Chuyện nụ cười hay một trái tim đau
Những người đàn bà đi ngang qua đời tôi
Họ mong manh như cánh hoa trong sương rơi
Họ ngác ngơ như cơn gió lạc đầu ngọn sóng
Chuyện một người dưng bước chân trần trên cát cô liêu
Người đàn ông yêu rất nhiều nhưng hiểu được bao nhiêu
Phía sau nụ cười là những mong manh như sợi tơ có thể tan vỡ
Phía sau nước mắt là những gắng gượng vươn lên như cây chồi đâm qua vùng đất khô cằn không màu mỡ
Tơ hóa thành mây
Mầm hóa thành cây
Người đàn bà vẫn lặng lẽ
Người đàn bà yêu rất nhiều và thường tỏ ra mạnh mẽ
Sóng gió bạc đầu đâu thể níu kéo những bước chân
Tình yêu đến và ra đi không ân hận
Nhưng đêm một mình
Những tiếng đàn tơ lặng giữa thinh không
Trải khúc tự tình gửi nỗi niềm vào mênh mông
Người ta bảo hãy yêu như đàn ông
Mỗi giây phút chỉ thấy yêu và yêu duy nhất
Không bận tâm đó là người đẹp nhất
Hay đó là người sẽ mang lại những thương đau
Người đàn bà khi yêu lại ước phép nhiệm màu
Lại muốn như những gì thuở ấu thơ họ hằng mong ước
Muốn như những gì bản thân họ không có được
Không phải gồng mình gánh chọi quên mong manh
Người đàn ông có gì sai khi họ không bao giờ nhìn lại
Người đàn bà có gì sai khi họ cứ mộng mơ mãi mãi
Không có gì sai
Nếu không có tiếng thở dài
Bất tận mỗi đêm đông
Không có gì sai
Nếu sau mỗi vấp ngã gánh gồng
Người ta nhận ra một bài học cho mình và cho quãng đời lại
Bình lặng yêu và bình lặng ngắm nhìn những sớm sương mai
Gió khẽ đưa hương
Và nắng đã lên rồi

Đêm đông

Đêm đông
Những ngọn đèn lồng
Treo ngúc ngơ trên cây
Đâu đây
Những cơn gió lạnh
Thổi qua tim nghe giá buốt
Đêm đông
Sao trời phía xa
Sáng lấp láy mênh mông
Chênh chông
Những bàn chân khuya
Bước lang thang trên phố vắng
Đêm đông
Những lời hát ca
Khẽ ngân nga trong tim
Luyến la
Những tự tình trầm
Ru em giấc ngủ ngoan
À í a
Tương tư mùa đông
Đi qua những giá lạnh
À í a
Trái tim mùa đông
Theo những bước lang thang
À í a
Yêu em mùa đông
Trong lời ru miên man
À í a ối a
Mùa đông

Giấc mơ ngủ quên

Có những giấc mơ ngủ quên

Có những người bạn ngủ quên
Không còn kịp nhận ra nhau trên phố vắng
Nơi tĩnh lặng
Chúng ta hoài niệm về một ngày xa xưa
Ngày cùng nhau tắm mưa
Ngày cùng nhau dãi nắng
Để chuồn chuồn cắn rốn tập bơi
Chúng ta hoài niệm về một ước mơ
Ngày cùng nhau vượt qua bỡ ngỡ
Ngày cùng nhau đi qua hồn nhiên tuổi trẻ
Để tháng năm làm dày hơn những kí ức thanh xuân
Tôi đã từng đạp gió cưỡi mây
Bạn đằng sau hò zô và phất cờ lau
Cổ vũ tôi tiến bước
Rồi chúng ta cùng nhau nâng bước
Trên hành trình của những tháng ngày dệt đầy những mộng mơ
Chúng ta cùng đi qua những trưa mùa hạ oi nồng
Và những đêm đông giá lạnh
Đằng sau những mỉm cười bên nhau
Chúng ta khóc
Nhưng đều biết có người bên cạnh
Động viên ta
Để rồi một sớm
Khi tôi bừng tỉnh giấc
Thấy mình lẻ loi,
Tôi chọn con đường nơi đó chỉ có tôi
Lặng lẽ bước qua ngày qua tháng
Lặng lẽ vui buồn cùng năm tháng
Lặng lẽ thở dài không nói cùng ai
Các bạn vẫn đó đón đợi tôi mỗi sớm mai
Vẫn mỉm cười khi tôi ào chạy tới
Vẫn vẫy tay và tràn đầy niềm vui phơi phới
Ơi Moon đây rồi, Moon của ngày xưa
Và một ngày Hà nội không mưa
Tôi lặng lẽ khóc một mình trong căn phòng vắng
Tự hỏi lòng đâu là ánh nắng
Đâu là thanh xuân tôi đã đi qua
Dù tôi có bước trên một thảo nguyên đầy hoa
Hay sống trong một ngôi nhà đầy nhung lụa
Tôi chẳng thể thiếu những người đã vì tôi mà đợi
Một ngày nắng lên tôi trở lại với đời

Em sẽ đi

Ngày mai còn mưa lắm
Nhưng em vẫn sẽ đi
Tìm cầu vồng của riêng mình
Ngày mai còn mưa lắm
Nhưng hạt mưa thấm đẫm
Hạ gục những tâm hồn yếu đuối mong manh
Em không mong gặp anh
Không mong anh có mặt
Em chỉ mong mặt trời
Sẽ bừng sáng phía cuối đường
Và xa xa
Anh đang đứng đó
Mỉm cười
Chờ em
Có những chuyến đi
Chẳng hề hẹn ngày gặp lại
Có những chuyến đi
Chẳng hề có cuộc hội ngộ hay bắt đầu
Em không mong cầu
Cũng không than khóc
Không mong anh đứng đó lau nước mắt
Cũng không mong gặp mặt
Em chỉ mong cầu vồng
Sẽ bừng sáng phía cuối con đường
Và xa xa
Anh đang đứng đó
Mỉm cười
Chờ em