Vô đề

Xuân đã về, xuân say cùng trời đất
Nắng nghiêng mình đậu trên mắt long lanh
Gió khẽ gọi hồng đào thắm vây quanh
Đọng trên nụ cười xinh chào mừng xuân mới

Trả gió về trời

Để ta chép nỗi nhớ gửi vào thơ
Thả lên bầu trời trong veo như màu mắt
Thu qua rồi gió heo may trốn đâu mất
Chỉ thấy lá vàng xào xạc khẽ dưới chân

Phố có lạ, nắng có gọi mưa xuân
Lây rây hạt đậu trên cành hoa thắm
Môi em cười làm tim ta say đắm
Ngỡ thời gian ngưng đọng chốn hồng trần

Ánh mắt kia khiến ai đó bần thần
Khiến ai đó mỉm cười lắc đầu không nói
Một chiều đông bước qua vùng bối rối
Trả gió về trời, nắng đợi mùa sang

Em có thấy

Có khi nào
Ta nhớ em đến vậy
Hà nội ồn ào
Em lặng lẽ bước bên ta
Xuân đã về
Hà nội ngập sắc hoa
Màu thương nhớ
Nhuộm đầy trong màu mắt
Yêu thương nào mong manh
Nhưng rất thật
Hà nội rất gần
Mà em lại rất xa
Có khi nào
Trên đường phố ta qua
Em đã thấy

Hà nội ơi

Hà nội ơi
Ồn ào
Sao ta lãng quên
Trên phố thị
Tìm đâu một dáng hình thân quen
Ta tìm em
Dáng hao gầy
Mong manh
Nơi phố cũ
Hà nội ơi
Giắng mắc
Những nụ cười nơi em qua
Con phố nào
Níu bàn chân ai qua
Ta mơ thấy em cười thật hiền hòa
Tơ mơ thấy
Ánh mắt hôm nào
Thật buồn
Mênh mang
Hà nội ơi
Rì rầm
Tiếng sông Hồng
Ngàn năm thở than
Thì thầm tiếng gió đợi chờ
Ngàn năm không quên
Trên bến vắng
Tiếng ai gọi đò ơi
Đưa người
Sang ngang
Hà nội ơi
Chiều chiều
Hoàng hôn buông bóng vàng
Trong nắng tắt
Ta đợi chờ một lời nói yêu thương hôm nào
Trong góc phố
Ta hẹn hò
Một lối đi về
Đợi chờ em
Hương ngọc lan đã bạc phai cả con phố dài
Nối hai bàn tay
Đang khẽ tìm
Bên nhau
Hà nội ơi
Ta đợi em trở về

Váy có điệu xòe vui
Mắt có màu thương nhớ
Em nhuộm cả đất trời
Bằng nỗi nhớ đến anh
Bầu trời có màu xanh
Gió có ngàn câu hát
Em cất một câu hò
Gửi trong gió tới anh
Xuân đang tới rất nhanh
Xuân có ngàn kí ức
Phép màu thành hiện thực
Kí ức hóa mầm xanh

Sao anh không nhìn thấy

Sao anh không nhìn thấy
Mỗi khi em yếu mềm
Tựa đầu bên khung cửa
Nhìn phương trời xa xăm
Sao anh không nhìn thấy
Mỗi khi em giận hờn
Miệng mỉm cười khẽ nói
Thế nào rồi cũng xong
Sao anh không nhìn thấy
Mỗi khi em phiền lòng
Quanh đi rồi quanh lại
Rồi ngẩng mặt cầu mong
Sao anh không nhìn thấy
Mỗi khi em thật buồn
Đều nói như chim sáo
Cho nỗi buồn tan mau
Anh chỉ thấy em cười
Hồn nhiên như đứa trẻ
Đầu nghiêng nghiêng vui vẻ
Tốt rồi, tốt rồi mà
Anh chỉ thấy em vui
Như nắng trưa mùa hạ
Sẵn sàng đốt mưa lạ
Khô cong chưa kịp rơi
Anh chỉ thấy em thôi
Như bao người vẫn thấy
Thấy rằng em thế đấy
Một cô bé ham chơi
Có bao giờ anh thử
Nhìn vào sâu mắt em
Và lắng nghe thử xem
Có điều gì trong gió
Có bao giờ anh thử
Hỏi em một câu thôi
Có mệt không em ơi
Có ăn gì anh nấu
Có bao giờ anh thử
Ôm em một lần thôi
Và lần tìm làn môi
Đợi anh từ lâu rồi
Em không nên hỏi nữa
Để anh tự trả lời
Nếu chúng mình có thể
Chỉ cần yêu em thôi

Có muộn không?

Anh đừng yêu em như vậy
Đã muộn rồi
Một khoảng trống ngoác ngơ
Sao anh không yêu như ngày xưa còn hò hẹn
Lời nói yêu sao trót lưỡi đầu môi
Anh mải vui bên những hò ơi
Để em lại một mình chênh vênh
Khoảng trống
Mênh mông
Những đêm đông
Vòng tay ai hờ hững
Hay đơn mình gối chiếc
Em không hề hối tiếc
Nhưng mình rất gần mà xa lại thật xa
Em không còn khóc vì những nỗi buồn xót xa
Hay bờ vai còn rung lên thổn thức
Em đã sống một cuộc đời rất thực
Quen với tháng ngày
Với khoảng trống hư hao
Đời người con gái ai chẳng có ước ao
Một người con trai năm tay mình đi qua năm tháng
Và sáng sáng bên những nhành mai trắng
Thả tiếng đàn cất lên những khúc tự tình véo von
Nước mắt dẫu có còn
Em cũng không nhỏ giọt lên những nỗi buồn vui vô cớ
Em gom lại kết thành những thanh âm thương nhớ
Góp lại thành vần thơ
Thả vào những hư vô
Người vô tình nhặt được những mộng mơ
Đem yêu thương đặt vào một bình pha la tuyết
Trắng trong và tinh khiết
Một mảnh trời của em
Em sẽ gieo lên những ngọt ngào ngát hương
Để hoa trái bung mầm trên vô vàn thương nhớ
Để xuân về đất trời rạng rỡ
Mặt trời hồng
Hoa cũng hồng
Trên mi mắt em long lanh

Biển ơi – anh nhớ em

Biển ơi
Anh nhớ em vô bờ
Em có biết
Con sóng còn tìm bờ ôm ấp
Anh biết tìm em nơi đâu
Em ơi
Biển vẫn thế
Ngàn năm hát thì thầm nỗi nhớ
Còn anh đứng thét gào
Hai tiếng
Yêu em
Nắng vẫn xanh
Trải dài trên bờ cát trắng
Anh vẫn đi tìm
Một dáng hình
Trên bóng nước mênh mông
Gió ơi
Có thể nghe thấy tiếng em cười
Mây ơi
Có thể nghe thấy tiếng em gọi
Từ ngàn năm
Anh vẫn đợi
Mà không thể thấy
Không thể nghe
Biển ơi
Ru bờ nhé
Giữ lại cho ta
Hai tiếng: yêu em

Bước đường tu

Em rồi sẽ bước vào chốn đường tu
Bỏ lại anh cùng trái tim ngục tù
Chôn chặt em và kỉ niệm xưa cũ
Buông em đi như đông đã bỏ thu
Em rồi sẽ bước vào chốn không mây
Bỏ lại anh cùng lá úa trên cây
Treo nhung nhớ phơi khô cùng năm tháng
Lỡ xuân rồi xuân bỏ gió heo may
Em rồi sẽ bước vào chốn vô vi
Bỏ lại anh cùng năm tháng xuân thì
Cắt đứt nhân duyên vùi mộng ước
Hạ đến thu tàn đông lại đi