Author: tieunhu
Vô đề
Hồ tây nắng gọi bóng mờ sương
Thuyền ai bến lạc tương tư nhớ
Khẽ chạm mùa xuân vần dang dở
Cất khúc nhạc ru tự ngẩn ngơ
Vô đề
Trong sương mờ em đã thấy hoa bay
Ngọt ngào hương góc phố sớm nay
Nao nao nhẹ cho lòng mênh mang nhớ
Hoa nhớ ai mà hoa tràn trên phố
Mắt nhớ ai mà mắt đã đong đầy
Hãy tin anh
Nhặt tặng em
Anh sẽ nhặt tặng em
Cả bầu trời đầy nắng
Và những con sóng vỗ
Tung bọt trắng dưới chân
Anh sẽ nhặt tặng em
Tuổi thanh xuân mơ mộng
Gói vào trong nỗi nhớ
Gửi vào trong biển sâu
Anh sẽ nhặt tặng em
Một tình yêu nhiệm màu
Một tình yêu trong sáng
Chỉ dành riêng cho em
Giữa muôn trùng biển gọi
Anh dành trọn trao em
Một tình yêu vô tận
Để sóng hát muôn đời!
Đoạn đường chung bước
Thanh khiết đào mơ
Tiết xuân, những cánh đào hồng rực một góc trời, đưa ta vào cõi mộng cảnh. Những cành hoa mơ, hoa mai, hoa mận, và cả hoa lê nữa… lại chọn một sắc trắng tinh khiết điểm tô cho khoảng trời hồng.
Em muốn nói yêu anh
Trước khi em quên mất
Bận
Có những ngày đi qua vùng thương nhớ
Nhận thấy lòng người sao cứ bận vì ai
Người thì bận ru mình với những giọt sương mai
Người thì bận ồn ào nơi phố cũ
Người thì bận ngác ngơ theo cơn gió
Bận giật mình với một bóng thân quen
Có những người bận với nỗi nhớ không tên
Bận ghen tuông với những điều vô cớ
Bận giận hờn suy tư không căn cứ
Bận phiền lòng với cả những ngày xưa
Bận nghĩ về một ngày vắng cơn mưa
Phố sẽ buồn thênh thang trên lối vắng
Bận nghĩ về một ngày không có nắng
Tán lá vàng sẽ có ai bước qua không
Bận nghĩ ngợi về những gì rất mênh mông
Những gì mà chính mình không thể rõ
Rồi trầm tư thẹn thùng cùng cơn gió
Bận sao trời mây khẽ đuổi gió đưa
Bận hoài hoài bận từ sáng tới trưa
Bận xuyên luôn sang những chiều bối rối
Bận thêm cả những khi trời buông tối
Bận cả vào giấc mộng mỗi đêm khuya
Bận thao thức, bận suy tư, bận mơ màng
Bận không thấy lá đang đỏ, nắng đang rất vàng
Bận không thấy bầu trời xanh xanh ngắt
Bận không thấy điều gì ngay trước mắt
Bận không thấy ai đó đang nhìn thật yêu thương
Bận không thấy trong gió thoảng mùi hương
Cây ngọc lan cuối phố thoảng hương nồng
Để rồi
Bận không thấy giây phút nào đáng sống
Tình yêu không tuổi
Tình yêu mấy tuổi rồi hả em
Vẫn thấy rực lửa trên lối quen
Nắng xuân kia đã dâng đầy mắt
Để thấy tình anh vẫn kề bên