Đếm thời gian trôi

Đếm thời gian trôi
Qua những giọt sương
Qua những tia nắng
Đang ngậm yêu thương
Đếm thời gian trôi
Qua những áng mây
Qua những cơn gió
Nhẹ thổi quanh đây
Đếm thời gian trôi
Qua những cánh hoa
Qua những vì sao
Lấp lánh xa xa
Đếm thời gian trôi
Qua từng lời ru
Qua từng điệu ví
Ngọt ngào ầu ơ
Đếm thời gian trôi
Qua từng nhịp thở
Qua từng nỗi nhớ
Nhẹ nhàng vào ra
Đếm thời gian trôi
Qua từng thinh không
Qua từng vắng lặng
Sắc sắc không không

Vô đề

Hồ tây nắng gọi bóng mờ sương
Thuyền ai bến lạc tương tư nhớ
Khẽ chạm mùa xuân vần dang dở
Cất khúc nhạc ru tự ngẩn ngơ

Vô đề

Trong sương mờ em đã thấy hoa bay
Ngọt ngào hương góc phố sớm nay
Nao nao nhẹ cho lòng mênh mang nhớ
Hoa nhớ ai mà hoa tràn trên phố
Mắt nhớ ai mà mắt đã đong đầy

Hãy tin anh

Hãy tin anh
Khi bình minh đang ló rạng
Trên ngôi nhà màu xanh dương
Một vườn hoa ngát hương đang dành tặng em
Hãy tin anh
Dù bầu trời có bão giông
Trong mắt ngấn lệ đã đong đầy
Một bàn tay đang vén những làn mây trôi xa
Hãy tin anh
Nắng có thiêu đốt trái tim
Hay làm cả khu rừng rụi cháy
Một cơn mưa đang làm mát cả không gian
Hãy tin anh
Tin một lần thôi
Hãy nhìn vào mắt anh
Và thấy anh có thể
Ngồi bên em bình yên và an ủi
Khẽ nhẹ nhàng cho em ngả nhẹ vai
Hãy tin anh
Tin một lần thôi
Hãy lắng nghe trái tim anh
Và thấy anh có thể
Dù không thể chứa nổi nhiều người
Nhưng một mình em cũng là quá đủ
Để em ngồi đợi nắng đang lên
Hãy tin anh
Tin một lần thôi

Nhặt tặng em

Anh sẽ nhặt tặng em
Cả bầu trời đầy nắng
Và những con sóng vỗ
Tung bọt trắng dưới chân

Anh sẽ nhặt tặng em
Tuổi thanh xuân mơ mộng
Gói vào trong nỗi nhớ
Gửi vào trong biển sâu

Anh sẽ nhặt tặng em
Một tình yêu nhiệm màu
Một tình yêu trong sáng
Chỉ dành riêng cho em

Giữa muôn trùng biển gọi
Anh dành trọn trao em
Một tình yêu vô tận
Để sóng hát muôn đời!

Đoạn đường chung bước

Mình đã cùng nhau đi một đoạn đường
Nơi những khói sương bảng lảng
Nơi gió lượn, mây trắng lững lờ bay
Nơi những chú trâu ngơ ngác gọi
Cánh đồng xa lúa chín vàng
Mình đã cùng nhau đi một đoạn đường
Nơi ngượng ngùng thuở ban đầu mới chớm
Nơi ánh mắt giấu thẹn thùng không dám nói
Nơi trái tim lạc bước bối rối
Chiều lao xao ngọn gió thổi thì thào
Mình đã cùng nhau đi một đoạn đường
Nơi nắng tắt hoàng hôn buông trên sông vắng
Nơi ánh trăng chênh chếnh với sao khuya
Nơi đêm khuya thức đợi trời sáng
Giọt sương đợi ánh nắng ban mai
Đoạn đường dài nhịp chân ai mau bước
Tiếng sáo diều níu gọi chiều nhớ thương
Tiếng gió vi vu thổi đưa ta về năm tháng
Tiếng lòng lắng nhịp nơi ta chung bước một đoạn đường

Thanh khiết đào mơ

Tiết xuân, những cánh đào hồng rực một góc trời, đưa ta vào cõi mộng cảnh. Những cành hoa mơ, hoa mai, hoa mận, và cả hoa lê nữa… lại chọn một sắc trắng tinh khiết điểm tô cho khoảng trời hồng.

Màu của trời đất, màu của tự nhiên, tượng trưng cho màu của khí tiết. Sự trong trắng, mộng mơ bắt đầu cho một năm, bắt đầu cho sự nảy nở. Và cũng không phải tự nhiên mà người ta lấy màu trắng tượng trưng cho sự thuần khiết và màu hồng tượng trưng cho tình yêu. Hai con người trong trắng, thuần khiết khi gặp nhau, giao hòa trong nhau, khát khao nhau mà sự giao hòa, sự khát khao là đỏ, nhưng vì có trắng, nó mới thành thứ màu hồng đẹp đẽ đến như vậy.
Xuân mênh mang hồng hồng trắng trắng. Lòng mênh mang một cõi tương tư.
Có mấy ai biết được rằng, bản thân mỗi người đều mang nặng nỗi tương tư về một điều gì đó. Sự tương tư này khiến người ta say mê, mê đắm, mất ăn, mất ngủ, thậm chí cả phiền lòng. Sự khao khát lúc này mang tính cá nhân, lửa dục cuồn cuộn chảy trong lòng, mà đỏ càng thêm đỏ, rực càng thêm rực, thiêu đốt tâm can người tương tư mà biến thành tham vọng và dục vọng.
Nếu rằng, sự tương tư đó, thuần khiết như tương tư một người mà ta vẫn thường hiểu, đó một tình cảm mới chớm, trong sáng, dung dị thì có phải con người ta đã nhẹ nhàng, thanh thản bấy nhiêu.
Chẳng thể làm được việc gì đó mà không tương tư về nó. Chẳng thể gặp một ai đó mà ngông tương tư về người đó. Nên đồ rằng, giữ một thứ thanh tao như những bông hoa lê trắng ngần có phải khiến lòng người không loạn không.
Tương tư là thứ dục đẹp đẽ thế. Không vì nó, sẽ không là khởi nguồn của nhiều thứ. Nhưng tiếc rằng, cũng từ nó con người ta bắt đầu hướng ra ngoài cái bản thể của chính mình.
Một người bắt đầu biết tới thiền. Một người đi tới vùng đất thanh tịnh. Một người đi gặp một người thầy trí nhân đức độ. Sau sự chạm đó, người này bắt đầu tương tư về chúng: thiền, vùng đất và người thầy. Những mối tình này thật đẹp, thật thanh cao.

Em muốn nói yêu anh 

Em muốn nói yêu anh

Trước khi em quên mất

Tại sao mình yêu anh
Em muốn nói yêu anh
Trước khi em quên mất
Tại sao mình nhớ anh
Bầu trời xanh rất xanh
Còn mây thì rất trắng
Đại dương thì rất thẳm
Chỉ có đó mình anh
Tại sao em yêu anh
Em cũng không nhớ nữa
Bắt đầu từ hôm bữa
Mình dạo chơi bên nhau
Có cơn mưa rất mau
Mình cùng nhau đi trốn
Bên mái hiên góc phố
Mình cùng nhau đếm mưa
Từng hạt từng hạt xưa
Dội kẽ vào kí ức
Vào miền của vô thức
Để mình khẽ nhìn nhau
Một ánh mắt đưa mau
Một ánh mắt khẽ lảng
Một ánh mắt mênh mang
Vẫn gặp nhau ở đó
Tình yêu như cơn gió
Dịu dàng và bình yên
Để mỗi khi đêm đêm
Ru nhau vào giấc ngủ
Để sớm mai thấy đủ
Được nhìn thấy nhau cười
Để hoa nở thật tươi
Chào hạnh phúc mới tới
Tại sao em nhớ anh
Em cũng không nhớ nữa
Khi mà trăng khẽ hứa
Sẽ hẹn hò cùng mây
Cho dù có ở đây
Hay muôn ngàn năm nữa
Trăng còn nhớ hay quên

Bận

Có những ngày đi qua vùng thương nhớ
Nhận thấy lòng người sao cứ bận vì ai
Người thì bận ru mình với những giọt sương mai
Người thì bận ồn ào nơi phố cũ
Người thì bận ngác ngơ theo cơn gió
Bận giật mình với một bóng thân quen
Có những người bận với nỗi nhớ không tên
Bận ghen tuông với những điều vô cớ
Bận giận hờn suy tư không căn cứ
Bận phiền lòng với cả những ngày xưa
Bận nghĩ về một ngày vắng cơn mưa
Phố sẽ buồn thênh thang trên lối vắng
Bận nghĩ về một ngày không có nắng
Tán lá vàng sẽ có ai bước qua không
Bận nghĩ ngợi về những gì rất mênh mông
Những gì mà chính mình không thể rõ
Rồi trầm tư thẹn thùng cùng cơn gió
Bận sao trời mây khẽ đuổi gió đưa
Bận hoài hoài bận từ sáng tới trưa
Bận xuyên luôn sang những chiều bối rối
Bận thêm cả những khi trời buông tối
Bận cả vào giấc mộng mỗi đêm khuya
Bận thao thức, bận suy tư, bận mơ màng
Bận không thấy lá đang đỏ, nắng đang rất vàng
Bận không thấy bầu trời xanh xanh ngắt
Bận không thấy điều gì ngay trước mắt
Bận không thấy ai đó đang nhìn thật yêu thương
Bận không thấy trong gió thoảng mùi hương
Cây ngọc lan cuối phố thoảng hương nồng
Để rồi
Bận không thấy giây phút nào đáng sống