Tranh

Những bức tranh ngoài kia
Muôn vàn màu sắc kì diệu
Muôn vàn âm thanh kì diệu
Muôn vàn cung bậc kì diệu

Nhưng bức tranh trong lòng
Như một làn khói nhẹ
Như một làn sương mai
Như một làn hương bay

Đọng lại chút thanh bình an nhiên

Chân?

Vạn vậy trên thế gian đều trông như vậy mà không phải vậy. Có những thứ giống hệt nhau mà không hề giống nhau. Có những điều tưởng như rất tốt, hay rất xấu nhưng nhiều khi đi hết đường đời mới hiểu nó mang lại điều gì cho mình trong kiếp người ngắn ngủi này.

Trước mình rất thích giải thích, giống như là mình khám phá hay tìm hiểu ra một điều gì đó, muốn eureka với cả thế giới. Hoặc đôi khi bị hiểu sai về mình, mình rất muốn giải thích là mọi người hiểu vậy không đúng, mình không phải người như vậy, hoặc cảm thấy phiền não, vì sao mình không có ý gì mà lại bị mọi người hiểu như vậy chứ.

Ngay năm đầu đại học, mình đã bị nói rằng, giờ phải hỏi nó có bao nhiêu thằng rồi chứ, trong khi tới ngoài 20 tuổi, lần đầu tiên mới biết cầm tay một người con trai. Sau rồi năm thứ hai đại học, việc mình tham gia quá nhiều hoạt động ngoại khóa, bị bạn bè nghĩ rằng mình đang phấn đấu vào Đảng sớm. Có lẽ yếu điểm của một đứa ham chơi là tự dưng thành nổi trội… Nhiều thứ nữa, nhưng đáng buồn nhất là với người kề vai, sát má với mình. Anh ấy nói rằng: vợ chỉ có tiền và tiền và tiền.

Đàn ông chưa bao giờ là nhu cầu của mình, tính từ thời điểm dậy thì cách đây 23 năm. Hai người đến với nhau vì tình yêu, một tình yêu chân thành, không khoảng cách, không vụ lợi. Nhiều lúc mình cũng không hiểu tình yêu là gì? Tại sao người ta cứ phải giận dỗi hờn ghen, trách móc nhau làm gì cơ chứ. Yêu là chỉ dành những điều tốt đẹp nhất cho nhau. Yêu là khiến mình trở lên tốt đẹp hơn và làm người kia hạnh phúc khi ở bên chứ. Mình không có khái niệm giận dỗi người yêu và cả với chồng cũng vậy. Ghen nữa chứ. Ghen là gì. Chồng mình bảo: vợ không biết ghen. Cảm giác đó là đau lắm nơi lồng ngực, nước mắt trực trào ra mà không thể phải không? Nhưng làm sao phải la hét om tỏi lên, làm sao phải gào thét, cáu giận nhỉ? Mình chưa đủ đáng yêu thì người ta có thể ngắm thêm bông hoa khác thôi. Việc của mình là ngát hương chứ không phải khóc lóc, ủ rũ, điều đó sẽ chỉ thành bông hoa héo úa.

Danh lợi ư? Với mình những thứ đó càng chẳng có gì để bàn. Từ nhỏ, vị trí cán sự lớp hay cầm đầu một hội nhóm nào đó hiển nhiên sẽ có một suất của mình, chẳng cần phải tranh giành hay phấn đấu. Đi học cũng chẳng thua kém ai nên cũng chẳng bận tâm ghen tức hay đố kị với đứa giỏi hơn. Cầm tấm bằng thạc sỹ ra trường, một chân ngon nghẻ trong nhà nước, tương lai sán lạn, thậm chí giáo viên phản biện xin về Viện cũng không về. Vì đơn giản hiểu rằng, chốn quan trường không phải là nơi mình muốn ghé thăm chứ đừng nói dừng chân. Khởi nghiệp hai bàn tay trắng, cũng chưa từng mời ai một cốc cafe nhờ vả. Nhất là khi thấy khách hàng của mình toàn công trình lớn, nhiều người bảo phải có quan hệ lớn lắm, mà thực tế 100% online, chưa tốn 1 chén rượu nào, thậm chí khách phải thiện chí mới nhận làm. Tất cả cuộc hẹn với khách phải sau 9h, sau khi cho con ăn sáng xong. Rồi thi công đang trên đà rực rỡ, nói bỏ là bỏ được luôn, không áy náy.

Tiền ư? Mình sinh ra ở gia đình rất nghèo. Lớn lên bố mẹ làm lụng vất vả có một chút. Chứng kiến sự đổi thay đó, mình hiểu tầm quan trọng của tiền. Nhưng cũng hiểu, nó không phải là yếu tố quyết định trong gia đình. Nhà mình nghèo, bố mẹ vẫn yêu nhau. Khá khá vẫn yêu nhau. Thậm chí, khi nhà mình phải làm lại từ đầu bố mẹ lại càng yêu nhau. Hình như bố mẹ không bao giờ cãi nhau vì tiền. Có điều buồn cười, là ngày đi học đại học, mỗi lần về nhà, không bao giờ xin tiền, mẹ đưa thì cầm, không đưa thì thôi. Không bao giờ bảo thiếu. Thậm chí thiếu cũng không vay mượn. Nhiều anh chàng HN, hay có điều kiện mình đều lánh. Mình không muốn một người không có tiền như mình lại bị đồng tiền đứng ở giữa mối quan hệ hai người. Thậm chí, từ ngày mở công ty, không bao giờ ép doanh số nhân viên. Có tháng bán hàng chậm, nhân viên kêu còn hơn xếp. Mình lại phải đứng ra động viên: chị chưa lo, mọi người lo gì, cứ bình tĩnh mà làm tránh sai sót, vui vẻ với khách mà làm, lần này chưa được, có lần sau. Toàn thấy nhân viên ới sếp phải để ý chuyện tiền nong, cất tiền vào két.

Đó, bảo là không giải thích rồi mà vẫn giải thích. Vậy là mình lại khoe mình là người tốt rồi. Nhưng chỉ là để thấy rằng, mình đã trải qua quá nhiều chuyện, đến người bên cạnh mình còn không hiểu hết được mình thì mình phải bận tâm chuyện gì.

Buông và kệ giống mà không giống. Chúng đều là sẽ không đề cập đến vấn đề đó nữa. Nhưng kệ thì dẹp nó sang một bên, vấn đề vẫn còn đó. Nếu hôm nào tâm trạng không tốt lại suy tư, khởi tâm. Buông là hiểu rõ vấn đề, quy luật nhân quả, những duyên khởi, lẽ vô thường trong đó để không cố bám chấp, hằn học.

Tĩnh lặng và im lặng giống mà không giống. Im lặng là không nói ra miệng. Nhưng tâm thì vẫn đấu tranh, giằng xé, các ý niệm vẫn chạy vòng vòng trong đầu. Tĩnh lặng thì không nói mà cũng không khởi niệm vòng vòng. Mà cái này chỉ người tĩnh lặng mới có thể cảm.

Một mình và cô đơn cũng vậy. Cô đơn là người đó luôn thấy thiếu vắng, trống trải. Có người cô đơn thậm chí cả khi giữa phố thị. Một mình là trạng thái độc lập, không bị cái gì, điều gì, ai, tư tưởng nào ảnh hưởng. Và người có thể một mình là người đầy đủ.

Có một khái niệm, đền đài (chùa) hay cái lồng (nhà tù) trong tâm. Người ấy hạnh phúc khi tìm thấy hạnh phúc nơi chùa trong tâm mình. Nhưng nếu người ấy tự tạo ra một cái lồng, người ấy nhìn có vẻ bình an nhưng người ấy là chấp nhận giới hạn đó, chấp nhận khuân mẫu và số phận.

Nên thật sự từ rất lâu, tôi không phán xét người khác, đặc biệt là nói về người khác. Tôi không có lý do để ngồi túm năm tụm ba. Bàn về công việc, không. Bàn về thời trang, làm đẹp, không. Bàn về người khác, lại càng không. Vì tôi hiểu, mọi thứ như vậy nhưng không phải vậy. Quan trọng là tấm thịnh tình người ta dành cho mình là thế nào. Tôi nói chuyện với mọi người bằng linh cảm chứ không phải bằng ngôn ngữ và hành động là như thế.

Tôi như cơn gió. Tiền bạc, danh lợi, công ty đều không giữ chân nổi. Kể cả gia đình, hay chồng, hay con.

Mỗi người đều sinh ra độc lập, họ có quyền tự sống, tự hạnh phúc, mình không thể đem tiêu chuẩn hạnh phúc của mình cho người khác được. Trong gia đình tôi, mọi người tôn trọng quyết định và lựa chọn của nhau. Nếu ai đã quyết, thì các thành viên còn lại có nhiệm vụ hỗ trợ để quyết định đó được hoàn thiện. Và điều đó là phụng sự như có lần tôi đã nói. Nên chúng tôi đều vui vẻ và không hề coi đó là áp lực. Nhưng kì diệu là phép màu thì lại luôn đến khi mọi thứ được đồng thuận và cùng ước nguyện.

Có một bí mật rất lớn, tôi mới khám phá ra nó hơn 2 năm nay, đó là: việc của bạn là hãy vui vẻ thực hiện một điều gì đó, thật sự vui vẻ và hạnh phúc thì kết quả của nó sẽ xảy đến tự nhiên như một phép màu, hơn cả mong đợi.

Nên bạn thấy đó, tôi không hề có áp lực, có căng thẳng, hay có khái niệm phải cố gắng một điều gì đó để nó được hoàn thành. Gieo hạt là do duyên, nảy mầm cũng do duyên. Một vài ý niệm của cái đầu óc nhỏ bé, thích mơ mộng bay bổng này thì có thể làm được gì cơ chứ.

Bee của tôi giờ đã đặt chân lên đất Ấn. Thương hay xót hay nhớ nhung đều là tham ái. Mong con tốt hơn, được nọ được kia là tham danh. Lần đi này dù ngắn hay dài với con là một trải nghiệm. Với ba mẹ, ông bà, cả em Cò nữa cũng đều để lại một trải nghiệm riêng. Trải nghiệm đó có giúp mỗi cá nhân vững tâm, bình thản bước tiếp trong cõi đời này không đó mới là điều quan trọng trong tâm mình cần tự chiêm nghiệm.

Tháng 5

Tháng 5 đến cơn mưa rào xối xả
Nắng ngả mình trên những cánh đồng xa
Bông lúa chín vàng cong óng ả
Vi vút gió về tiếng nghé gọi chiều qua

Tháng 5 đến hoa nhuốm màu thương nhớ
Cánh nhạt phai nhưng tình có nhạt phai
Hỏi hoa kia sao tím đợi chờ ai
Bâng khuâng lòng chiều nao ta hò hẹn

Tháng 5 đến nỗi buồn không lên tiếng
Gửi mênh mông theo cánh gió vi vu
Gửi nghẹn ngào theo tiếng hời ru
Mắt biêng biếc đựng cả khoảng trời yêu dấu

Tháng 5 đến dấu chân còn vương trên cỏ úa
Giọt sương mai lóng lánh dưới bình minh
Tiếng chim ca lưu luyến gọi bạn tình
Đàn bướm rập rờn múa điệu thương điệu nhớ

Tháng 5 ơi còn giữ lại nét thơ ngây năm tháng
Hay thả mòng mòng theo chong chóng trôi xa
Kỉ niệm học trò vẫn gói trong những ngày qua
Để trang lưu bút nằm nghiêng bên ánh nắng chiều ngày tháng 5

Vô đề

Có điều gì phía xa xa nơi chân mây thẳng tắp
Em trầm tư ngắm mặt trời lặng lẽ buông
Nhân thế vô thường nhân gian vô tướng
Một sợi vàng óng trên mặt hồ tịch mịch như gương

Vô đề

Hạ buông rèm nắng bên song cửa
Hoa nắng rung rinh đậu sa trà
Thi sĩ trầm ngâm câu tự cổ
Hẹn nhân gian nhuốm mộng phù du

Mùa hoa ngọc lan

Mùa ngọc lan đến rồi phải không anh
Trên góc phố ngày nao ta trốn mùa xuân đợi chiều nắng tắt
Trên tóc mềm anh cài bông ngọc lan trắng muốt
Để mong manh khẽ run lên trong trái tim dại khờ

Mùa ngọc lan đến rồi phải không anh
Hoa e ấp từng cánh trắng trong ngực ai bồi hồi không nói
Hoa dịu dàng gói yêu thương gửi vào trang thư tình bối rối
Để làn hương nhẹ hôn lên đôi mắt mơ màng

Mùa ngọc lan đến rồi phải không anh
Kỉ niệm ngày xưa em đặt vẹn nguyên trong trang nhật ký
Mối tình ngày hôm nao nay đã đơm ngàn hoa kết thành khoảng trời yêu dấu
Để hạnh phúc nhẹ ru những khúc ca mùa hoa ngọc lan

Tình yêu gió hát

Anh có nhớ em không
Rừng khuya phong sương lạnh giá
Đôi bàn tay nấn ná
Tìm nhau trong màn đêm đang buông

Anh có thấy em không
Lửa rừng lập lòe ngàn vì sao sáng
Đôi mắt trong veo như màu nắng
Nhìn nhau thẳm sâu trong lời nói yêu

Anh có nghe em không
Làn gió đưa hương gửi nhớ thương
Làn tóc bay bay vấn vương
Khẽ chạm vào những dấu yêu nơi trái tim

Bàn tay nào tìm nhau đã trọn
Ánh mắt nào thấy nhau đã trọn
Yêu thương nào bên nhau đã trọn
Trong anh
Trong em
Chỉ cần màn đêm khuya sương từng ngón tay ta ru mộng mơ
Chỉ cần ngàn ánh sao khuya chứng nhân chuyện tình đẹp như thơ
Chỉ cần làn gió kia… nhẹ hôn…
Chỉ cần đôi ta lãng du trong tình ca…

Ngàn gió hát lên những yêu thương em trao đến anh
Ngàn gió hát lên những nhớ mong em dành ru anh
Đêm nay…những vì sao xa xa…những ngọn gió hát ca…và em yêu anh

Dấu yêu nơi trái tim

Có những ngày thời gian trôi rất nhanh
Trong cái nắng mong manh mang niềm vui nho nhỏ
Trong chút mỉm cười ngẩn ngơ theo cơn gió
Khe khẽ ru mình qua những vu vơ

Có những ngày thời gian trôi qua đám mây xanh
Gói tư lự trong những mênh mang lơ đãng
Gói nỗi buồn trong mắt huyền phiêu lãng
Phảng phất chút tình theo mưa trôi xa

Có những ngày thời gian trôi miên man
Nghe lá rì rào kể đôi ba câu chuyện cũ
Rồi lặng im lắng nghe chuyện đời tan rồi tụ
Trầm ngâm tư mặc bóng chiều sang

Có những ngày khoác chiếc áo thời gian
Trở về tìm lại nét ngây thơ thuở ngu ngơ mới lớn
Trở về tìm lại ngác ngơ giấu trong đôi mắt tròn xoe không nói
Để nhuộm hồng nhật kí những trang thơ

Thời gian trôi… có trở lại bao giờ
Nét phong sương đã in hằn trên thảm tường rêu hoa nắng
Nét vô tư đã in hằn trên vết nhăn năm tháng
Bất giác giật mình… đưa tay khẽ chạm vào những nhớ thương vẫn còn lại dấu vết nơi trái tim

Vô đề

VĐ1

Tịch mịch Huyền Không thanh thanh vắng
Tâm tư sâu lắng với non cao
Đời còn chìm đắm chiêm bao
Lạc trong cõi mộng khi nào tỉnh đây?

VĐ2

Em trốn gì sau cánh cửa thiền môn
Tìm chốn nương thân phàm khi trái gió
Tâm chưa buông bao điều chưa gạt bỏ
Liệu có thanh nhàn chốn thanh tịnh được không?