Lối cũ thì dần mòn
Người cũ thì dần quên
Tình cũ thì dần tàn
Mùa cũ thì dần qua

Anh trong em không cũ
Vẫn nguyên vẹn bóng hình
Dù là mắt môi ấy
Vẫn vẹn màu lung linh

Anh trong em không cũ
Dù ngực đau mấy lần
Dù mi không còn ướt
Dù hoa tàn mấy xuân

Anh trong em không cũ
Cũng chẳng có đợi chờ
Cũng chẳng còn mong ngóng
Chiều buồn mình làm thơ

Anh trong em không cũ
Dẫu phai nhạt má hồng
Sao hôm quên lối hẹn
Vẫn là anh – chỉ anh

Bố thí đời tôi

Tôi bố thí đời tôi
Cho nắng hồng thêm ngọt
Cho mưa về trong mát
Cho gió mềm yêu thương

Tôi bố thí đời tôi
Cho đại ngàn nứt suối
Cho khe chảy thành dòng
Cho biển khơi mênh mông

Tôi bố thí đời tôi
Cho ruộng đồng xanh tốt
Cho lúa chín nặng cành
Cho trái ngọt thêm căng

Tôi bố thí đời tôi
Cho em thơ ngoan giấc
Cho mẹ hiền yên vui
Cho đượm nồng bếp lửa

Tôi bố thí đời tôi
Cho ánh mắt rạng ngời
Cho nụ cười tươi mới
Cho ngọt ngào trên môi

Tôi bố thí đời tôi
Dù chỉ là chút thôi
Cũng đủ ươm mầm sống
Làm xanh tươi cây đời

Tôi tốt đẹp?

Bạn còn giữ ý niệm: Tôi tốt đẹp mà – nên nếu ai đó có lỡ nhổ nước bọt vào tôi thì đó là một hành động vô liêm sỉ?

Đợt này giải quyết một đống các nghiệp lực mang tên thị phi. Chuyện từ đẩu từ đâu, mình chẳng làm gì cả, mà họ có thể viễn tưởng ra để đặt điều về mình. Và bình thường theo thói quen, đó là việc giải thích, chứng minh mình không phải như vậy, không hề có chuyện đó.

Nhưng rồi nhận ra nhiều điều: 
– Dù bạn giải thích bằng bất cứ phương tiện nào, kiểu nào, họ đã viễn tưởng thì đầu họ vẫn viễn tưởng không thể dừng lại được, câu chuyện thậm chí còn theo chiều hướng xấu đi vì a ra b, ra c, giờ thêm đống dữ liệu nữa ra b’, c’ … tùm lum tóe loe cả ra. 
– Nếu bạn có lỡ làm sai so với chân lý, nếu là người trí, họ sẽ nhẹ nhàng góp ý với bạn, còn nếu không thì họ sẽ bla bla. Vậy là vô tình bạn lại rơi vào cái bẫy của kẻ vắng trí.
– Nếu bạn không sai so với chân lý, nhưng kẻ vắng trí thì làm sao mà hiểu nhưng lại rất thích ra vẻ nên lại thích quay ra dạy khôn bạn, rồi lại còn cho là bạn thật là dở hơi, kì dị….

Dầu sao mấy cái này nhận ra này vốn dĩ vẫn là lý thuyết, xưa biết rồi mà vẫn xung lên, vẫn phải nói vào mặt người ta cho ra ngô ra khoai, thậm chí nói để chứng minh 2 điều dưới: mày là kẻ ngu nên mày tốt đã dạy tao, mày là kẻ ngu nên mày k thể hiểu nx gì tao làm, tao nói.

Giờ thì mình làm mọi thứ chậm lại một nhịp. Chưa nói vội, nhưng nghĩ. Nghĩ càng nhiều thì càng điên, càng điên thì càng đau. Cảm xúc có vấn đề nó sẽ biểu hiện lên thân thể. Yêu, hay ghét ai đó thì vùng ngực đều đau. Nhục thật. Và lần này thì cái vùng ngực của mình đau như ai ốp một mảnh da nóng vào. Vì điên mà, điên mà không chửi được nó. Ngồi mà nghĩ ra đủ tình huống để chửi nó sao cho nhẹ nhàng nhất, trí thức,văn minh nhất. Hờ hờ.

Đến khi không chịu được thì mình đành ngồi thiền. Mọi lần điên lên thì k thể thiền thọt gì hết đâu. Các suy nghĩ nối đuôi nhau, đuổi nhau loạn xì ngậu trong tâm trí, thậm chí càng ngồi tĩnh càng điên vì các suy nghĩ nổi lên để xử lý vấn đề tồn đọng càng rõ. Nhưng lần này là cơ hội tốt để thiền năng lượng tình thương.

Cơn đau bắt đầu dồn đến, suy nghĩ như vũ bão vần vũ trong tâm trí. Tác ý: cảm ơn những điều đau đớn, cảm ơn những suy nghĩ đang như những đoàn quân khổng lồ xâm chiếm mảnh đất tình yêu, cảm ơn cả những người đã gây nên câu chuyện thị phi cho mình.

Nếu tới đây mà vẫn đặt tâm trí vào việc đi giải thích thì bạn nhận ra, tâm mình đã vắng mặt trong cơ thể mình. Nó đang ở bên người kia, nó đang ở rất xa. Và việc tâm du hành này thật là tổn hao năng lượng giống như cái thân thể này phải đi bộ vậy – dù tâm trí k p đi lại thô thiển như thế. Và tôi lập tức thu tâm về, không nghĩ tới việc đó nữa. Đặt tâm mình trở về ngôi nhà của nó, nơi yên bình và tình yêu mình đã tạo ra. Bắt đầu quan sát từng cái đau trên ngực. Mỗi một cái đau như một bông hoa đang bị sâu. Bắt từng con sâu trên từng cánh hoa, vuốt ve từng cánh hoa, tưới những giọt nước thanh khiết lên cho chúng. Hơi thở nhẹ nhàng vào ra. Tâm trí đã không còn bay bổng nữa. Những cơn đau dịu dần. Muôn ngàn đóa hoa đang nở rực rỡ đẹp đẽ. Tâm bạn hân hoan tràn đầy tình yêu.

Và nó hiểu rõ 3 điều nhận ra trên. Hóa ra bấy lâu mình cứ nghĩ mình tốt đẹp và coi những kẻ vô tình nhổ nước bọt vào mình là vô sỉ. Không có gì là tốt đẹp cả, ngay cả bạn cũng thế, bạn tồn tại được bao lâu, bạn là gì so với tự nhiên này đâu mà tốt hay không tốt. Bạn cứ mải mê nghía sang vườn nhà thằng khác mà bỏ quên vườn nhà mình mất rồi đó.

Thôi thì, mình lại seo phì. Nhưng mà nhìn cái ảnh này thấy ngay là tâm đang mải chửi thằng khác haha 🤣🤣

Cho


Nếu cho anh một tình yêu
Anh sẽ thả lên bầu trời làm muôn ngàn tinh tú
Đêm đêm ngắm khuân mặt không son phấn
Nhẹ nhàng hôn lên đôi mi đang nồng say

Nếu cho anh một lầu cao
Anh sẽ đặt trên ngọn đồi nghe gió hát
Để chiều chiều cùng em hòa khúc
Miên man trên những lời ca yêu thương

Nếu cho anh một lần thôi 
Anh sẽ chọn xa em lúc ấy
Để tất cả những thời gian còn lại
Chẳng thể cách xa, chẳng thể chia đôi

Sao

Ngàn ánh sao trên trời
Đâu là anh 
Đâu là em
Đâu là nhân 
Đâu là duyên
Ngàn ánh sao trên trời
Kia là anh
Kia là em
Ánh sáng là nhân
Ánh sáng là duyên
Chạm vào đi
Nhẹ nhàng
Nhẹ nhàng
Để thấy 
Gần
Rất gần
Để thấy
Xa
Rất xa
Để thấy
Đây 
Như là
Anh và em 🥰🥰

Tình yêu viên mãn

Trên hành trình cuộc đời, cái chúng ta quan sát không phải là được – mất cái gì, đúng – sai như thế nào, cái nào tốt – cái nào xấu. Có thể thấy được cái gì đã gieo, cái gì đã nảy, cái gì đã trổ bông, cái gì đã gặt, coi như đoạn đường còn lại sống trong thanh thản, tránh được các nghiệp vô lý tác ý.

Cũng là cơ hội để các nghiệp từ sâu trong quá khứ, tiềm thức được diễn sinh. Có thể đau đớn, có thể cận tử. Việc của chúng ta là mỉm cười, đón nhận, tri ân. Cơ hội thấy và diệt đó chính là ân sủng.

Thư thái, ngắm những đóa sen sắp tàn, chép lại đoạn mình đã viết khi ngắm nhìn nhân gian.

Tình yêu của người già – tình yêu viên mãn

Nhìn 2 họ tha thẩn bên nhau, nở những nụ cười nhẹ nhàng, ta biết họ thực sự viên mãn với tình yêu của mình, chứ không phải họ bên nhau vì tình nghĩa. Nếu bên nhau về tình nghĩa, họ lặng lẽ nhưng cô độc trong chính tâm hồn của mình. Họ cần thấy đủ, họ cần thấy bình an, họ cần thấy nhau trong nhau để có thể mỉm cười.

Bạn có thể thấy ở tình yêu của người già. Họ không bên nhau vì nhục dục. Họ không bên nhau vì trách nhiệm con cái. Họ không bên nhau vì tham vọng tiền bạc hay danh vọng. Họ không bên nhau để cùng dạo chơi, cùng hưởng thụ. Vì họ đã già, họ chẳng thể còn đáp ứng những mong muốn đó, hay đã đủ sóng gió để họ hiểu họ không cần những điều đó. Họ bên nhau đơn giản người kia chính là cả thế giới của họ.

Một thứ tình yêu xét ra thật là kì lạ. Vì loài người vốn dĩ yêu theo kiểu, không yêu vì người đó vì đẹp, thì sẽ vì tài, vì tiền hay vì phù hợp, thậm chí vì lý do gì gì đó theo kiểu style của họ. Thật chẳng có tình yêu nào chẳng vì lý do gì như vậy. Nhưng sự thực có một thứ tình yêu như vậy như các bạn đã thấy – tình yêu của người già.

Vậy, ngay từ bây giờ chúng ta hãy học cách để yêu như người già. Buông xuống mọi bản ngã cá nhân. Buông xuống những chấp niệm định kiến phải thế nọ phải kia. Buông xuống những trách nhiệm ràng buộc. Để tận hưởng một tình yêu viên mãn.

Nhìn nhau và mỉm cười nhẹ nhàng. Trong tâm trí, trong ánh mắt chỉ có giây phút hiện tại mà thôi.

Em chọn xa anh

Em chọn xa anh
Vào ngày nắng cháy
Chiều buồn mưa bay
Xác lá rơi đầy

Em chọn xa anh
Vào ngày nỗi nhớ
Rủ nhau đi trú
Sợ mắt ướt mưa

Em chọn xa anh
Vào ngày không hẹn
Sao hôm quên lối
Về miền không tên

Em chọn xa anh
Lá vàng ngơ ngác
Nắng buồn hiu hắt
Gọi mưa đong đầy

Em chọn xa anh

Quán pháp

Tự nhiên nóng trong người, tự dưng thấy khó chịu, tự dưng yêu, tự dưng ghét… Những cái bạn không thể giải thích và đổ cho nghiệp lực trong quá khứ. Bạn nói: không muốn nhưng nghiệp lực cứ lôi bạn đi, đau đớn trên thân xác bạn. Buông lỏng và nuông chiều nó khiến thân trượt dài trong các tà niệm.

Làm thế nào để đoạn trừ?

Một hành giả không chỉ đoạn trừ các nghiệp xấu do các ý niệm, câu nói, hành động trong kiếp sống này, ngay tại thời điểm này mà còn phải đối diện với các nghiệp quả mà mình đã lỡ gieo trồng từ đời sống quá khứ (thời gian lâu trước đó, kiếp sống trước đó). Khi giữ chánh niệm trong thân, khẩu, ý là hành giả đã có thể giải quyết được một phần vế đầu.

Đối với nghiệp lực từ quá khứ, nhất là những nghiệp nặng, sát hại nhiều, thề nguyện sâu sắc, lấy trộm cắp mà không trả… Đến khi bung quả trổ cành thì thật sự là đau đớn cả thân lẫn tâm.

Nhưng việc đầu tiên hành giả cần là giữ bình tĩnh. Tôi nhớ lần đầu tiên tôi gặp nghiệp lực của mình, đã cuống cuồng như thế nào, đã sợ hãi như thế nào… Vì thực sự hoang mang. Mình không nghĩ và chưa từng nghĩ điều đó nó sẽ xảy ra nhưng giờ nó đã xảy ra, sờ sờ đó. Việc đầu tiên vẫn khẳng định lại là bình tĩnh. Bình tĩnh để nhận diện các sợi nghiệp, sợi niệm nó đang đâm trổ trong tâm mình. Giống như một hạt mầm, được gieo trong đất, đến ngày, đến tháng nó sẽ hiển nhiên bung mầm. Vỏ quả hồ đào bị vỡ, những hạt mầm cựa mình, tách đôi. Những lá non xanh đầu tiên bắt đầu nhú.

Có những hành giả khi gặp việc này, sẽ làm bằng cách phủ thêm đất lên, để hạt mầm tiếp tục chưa chui ra khỏi được mặt đất. Nhưng càng phủ đất lên, lớp đất càng dày, hạt mầm càng đau đớn, càng tìm cách chui lên, vì nó đã trổ, nó không thể không lớn, nó không thể tiếp tục dừng lại. Mọi kỹ thuật bên ngoài tâm bạn đang thực hành như thiền, chú, cúng, cầu… đều thuộc một trong hai việc này: đắp đất hoặc cấu ngọn.

Có những hành giả thì sẽ phạt, đưa tay cấu đi những lá non đó. Có những loại hạt như con rắn nhiều đầu, cấu cái này nó trổ mầm khác. Có những loại hạt, cấu lá non, nó không trổ tiếp nhưng sẽ nằm đó, chờ ngày bung lên tiếp.

Việc thứ hai là chấp nhận hạt mầm đó mình đã gieo, nhận diện được duyên khởi mình đã tạo và tĩnh lặng ngắm nhìn những lá non xanh đó chồi lên, đâm cành, rẽ nhánh.

Tại thời điểm khi hành giả thừa nhận bạn đã gieo hạt mầm thì là lúc cần sám hối về điều đó. Nhận lỗi đó là của mình. Ý thức duyên khởi đó là mình tạo, từ giờ không lặp lại, hay gọi là tác ý, gieo mầm như vậy nữa. Hành giả có thể đọc kinh sám hối nếu theo Phật hay đến nhà thờ sám hối nếu theo TCG.

Và sám hối kèm với tha thứ. Tha thứ cho tất cả lỗi lầm của người hay của chính mình dù vô tình hay cố ý. Sự tha thứ dành cho người vẫn dễ dàng hơn sự tha thứ dành cho chính mình. Nhưng bạn cần phải tha thứ cho chính mình. Chỉ khi bạn tha thứ, các sợi nghiệp mới tách khỏi tâm thức của bạn. Giống như mầm cây bây giờ bạn bứng nó ra khỏi mảnh đất của vườn nhà.

Việc thứ ba là biết ơn. Biết ơn sẽ gồm cả tri ân và yêu thương. Hành giả cần biết ơn vì nghiệp lực đã trổ, để cho mình biết mình đã từng mắc lỗi lầm như vậy và sẽ không tái diễn. Cũng cần biết ơn đó chính là sự nhắc nhở cây mầm của mình nếu không chăm sóc đúng sẽ có sâu, và không thể đậu quả ngọt. Sự biết ơn này xuất phát từ sự tri ân sâu sắc từ trái tim yêu thương thuần khiết của bạn. Giống như điều đó là một ân huệ lớn lao, đầy cảm xúc.

Nếu bạn không biết ơn và yêu thương các nghiệp lực đã trổ. Mà lại đón nhận nó trổ trong tâm thức của mình. Thì đó chính là sự trượt dài của tâm và thân. Bạn sẽ lao vào các cuộc tình ái mà bạn bảo tình yêu sét đánh. Bạn sẽ lao vào sự nóng giận mà bạn sẽ bảo đó là không kiềm chế được. Bạn sẽ lao vào những con đường kiếm tiền phi pháp mà bảo ma chi, quỷ dẫn lối. Không có ma quỷ bên ngoài, chỉ có chính bạn đang tạo ra một tâm ma để thỏa mãn sự thoải mái của tâm và thân mà thôi.

Tại thời điểm biết ơn và yêu thương, cây nghiệp của bạn đã mọc ở một mảnh vườn khác không phải tâm thức bạn. Tại mảnh vườn đó, bất kể nghiệp lực gì, những hạt mầm mọc lên cũng nảy nở muôn ngàn đóa hoa. Hoa của sự hối lỗi, hoa của sự tha thứ, hoa của sự biết ơn và tình yêu thương.

Các tầng nghiệp của quá khứ đều dày chồng chất. Các hành giả hãy từ từ chiêm nghiệm và hoan hỉ đón chờ vườn nghiệp của mình đơm hoa khoe sắc.

P/s: bài viết theo trải nghiệm cá nhân, không có đúng sai

Đập chuột

Con người rất thích cho mình cái quyền giúp người khác tốt lên, tốt hơn, và tự coi đó là một điều tốt, tự coi mình là anh hùng.

Con người cũng rất thích làm toán và rất giỏi làm toán. Đầu tiên, người ta đưa ra các tiêu chuẩn để hình thành lên phép bằng, lớn hơn hay nhỏ hơn. Sau đó người ta đưa ra các kết quả để đặt mọi thứ vào phép True hay False.

Người ta cứ nghĩ người ta giỏi mà quên mất F(x) của cuộc sống phụ thuộc vào X, mà X là tập hợp các biến. Chỉ cần một biến thay đổi thì F(x) cũng thay đổi. Hay một biến thay đổi, để giữ cho F(x) không đổi thì các biến khác phải thay đổi.

Chính vì thế mới nảy sinh cái quyền bình chỉnh người khác (bình luận và chỉnh đốn): nói thế này không được, làm thế này không đúng, phải thế này thì tốt hơn, phải thế kia thì mới ổn.

Nhưng “tiên sư cha chúng mày” được phát ngôn từ cái mồm xinh đẹp cũng sẽ xuất phát khi một biến X bị đập cho méo mó rồi.

Qua nay Tết đoan ngọ, ngày dương khí cao nhất trong năm. Hỏa Linh nhà em phát tác. Dù không muốn đập chuột, nhưng loài chuột cứ thích rúc rích, gặm nhấm nhà em thì em cần phải đập. Đập, đập, đập….

Chân ái

Có những người phụ nữ không biết nói ngọt, nhưng có thể hy sinh tất cả cho người đàn ông của mình. Còn người đàn ông thì lại muốn được yêu, được tôn trọng thông qua lời nói. Nếu chỉ có thể nghe bằng tai bạn không thể nào chạm tới trái tim.

Có những người phụ nữ không thể ở bên người đàn ông của mình, nhưng có thể hy sinh tất cả tạo ra cả một vùng trời cho anh ấy dừng chân. Còn người đàn ông thì lại thích một nơi nhiều hoa bướm, cây xanh, cảnh đẹp. Nếu chỉ có thể nhìn bằng mắt bạn cũng không thể nào thấu tỏ trái tim chân ái.

Điều lạ là, có rấtnhiều người im lặng để nghe người khác nói, nhưng lại không hề biết nghe bằng trái tim. Thông tin ngôn ngữ dừng lại ở tai và được định kiến, tri thức chặn đứng ngoài màng nhĩ. Và tương tự với nhìn cũng vậy. Người ta có thể rất chăm chú bạn, nhưng không hề biết nhìn thấy sự thực. Thông tin hình ảnh dừng lại ở giác mạc và được chặn đứng chẳng kịp tới võng mạc.

Tại sao BIẾT ƠN có thể giúp người ta lại gần nhau hơn. Vì ở đó con người ta hạ cái TÔI của mình xuống, lắng nghe không chỉ bằng tai mà bằng trái tim. Người ta không dùng định kiến, kiến chấp, tri thức của mình nghe, hay nhìn bạn. Người ta mở lòng với tất cả ngôn ngữ và hình ảnh của bạn. Không còn sự chấp trước về câu từ, về hình tướng. Ở đó các trái tim chạm vào nhau hình thành nên CHÂN ÁI.

Con người hay nhầm lẫn sự chân ái trong các mqh với các tình cảm cá nhân khác mang tên như tình bạn, tình yêu… Nếu chân ái với nhau, ở đó không có đúng, không có sai. Ở đó chỉ có niềm vui, sự san sẻ, bên nhau thậm chí cũng chẳng cần nói, xa nhau cũng chẳng làm thay đổi. Nhưng mqh cá nhân nào ở đó có được mất, ở đó đòi hỏi sự công bằng cho và nhận, ở đó phân tích được đúng sai của người kia đều là có mặt của cái Tôi cá nhân. Chân ái vắng mặt cái Tôi.

Chỉ tiếc là, người hiểu được chân ái thì quá ít. Mà người có được chân ái thì càng ít hơn.